Mục Thần Ký - Chương 1125: Lưu Ly Tình Huynh Đệ (1)
Hồng, Đại Hồng, chẳng lẽ là Hồng Thiên Tôn đời sau? Hay nói cách khác, hắn chính là Thái Đế?
Tần Mục nhìn chằm chằm người trẻ tuổi khoan bào đại tụ ấy, lập tức cảm thấy mạng sống mình bị người ta nắm trong tay. Hắn vẫn hoài nghi Hồng Thiên Tôn chính là Thái Đế đang ẩn mình dưới thân phận Thiên Đình, giờ đây nam tử trẻ tuổi tên Hồng này đột nhiên xuất hiện khiến hắn có cảm giác bị để mắt đến. Nếu như hắn không phải đến từ đời sau, không biết đời sau có vị Hồng Thiên Tôn đó, e rằng thật sự sẽ bị người trẻ tuổi tên Đại Hồng trước mắt này qua mặt mất. Nếu Hồng thật sự là Thái Đế, vậy thì thật đáng sợ. Thực lực của Thái Đế thuộc cấp bậc Thiên Đế, nhục thể của hắn được Tạo Vật Chủ tôn xưng là nhục thân mạnh nhất thế gian. Đương nhiên, Tần Mục cho rằng nhục thân của Thiên Đế còn mạnh hơn. Nhưng có một điểm có thể xác nhận, thần thức của Thái Đế tuyệt đối đứng đầu, xưa nay chưa từng có, thậm chí sau này trăm vạn năm cũng không có ai sở hữu thần thức cường đại đến như vậy. Cho dù Xích Hoàng lẫy lừng với danh hiệu Bất Diệt Thần Thức, so với hắn cũng còn kém xa vạn dặm!
Thái Đế nếu muốn giết chết mình, dễ nh�� trở bàn tay. Tần Mục ngồi trong xe, cảm giác như đang ngồi trước mặt Cổ Thần Thiên Đế, khiến hắn rùng mình. Đương nhiên, hắn cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi của mình, chỉ khiến gáy hơi run rẩy, nổi da gà. Cờ xí của từng chiếc lâu thuyền, đại hạm thuộc Thiên Hà Thủy Sư tung bay, trên mỗi lâu thuyền đều có thiên quân vạn mã, phần lớn là Bán Thần tu luyện thành Thần Ma. Tần Mục ngước nhìn một chút, cười nói:
– Hồng đạo hữu, có quá nhiều kẻ đang truy đuổi đạo hữu, chi bằng đừng liên lụy chúng ta thì hơn.
Hồng lại đột nhiên leo lên Thiên Long Bảo Liễn, cười nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi cũng muốn bỏ mạng thôi, chở ta lên thì có thể làm được gì chứ?
Hắn đi vào buồng xe, Tần Mục cố gắng ngăn chặn sợ hãi trong lòng mình. Thời đại này, Thái Đế còn chưa bị Vân Thiên Tôn và Thái Hư Tạo Vật Chủ liên thủ hãm hại đến chết. Vân Thiên Tôn và Thái Hư Tạo Vật Chủ đã lừa gạt giết chết nhục thân cùng một nửa thần thức của Thái Đế, hiện tại Hồng e rằng chính là Thái Đế ở hình thái hoàn chỉnh. Tần Mục cảm giác gáy mình muốn toát mồ hôi lạnh, cưỡng ép trấn áp lại cơ năng tiết mồ hôi của cơ thể, cười nói:
– Hồng Thiên... Hồng đạo hữu biết ta sao?
Hồng ngồi đối diện La Tiêu, nhìn La Tiêu một chút, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ khẩn trương, nói:
– Mục Thiên Tôn hơn ngàn năm trước đại náo Dao Trì, đón đỡ công kích từ chiếu ảnh của Nguyên Mẫu phu nhân, thậm chí khi bị Nguyên Mẫu phu nhân dùng chiếu ảnh thần thông trấn áp, còn một kiếm trọng thương Hạo Thiên Tôn, uy danh chấn động thiên hạ. Làm ra đại sự kinh thiên động địa như vậy, thiên hạ này ai mà không biết danh ngài chứ?
Nhưng vào lúc này, ngoài xe lại truyền tới tiếng kêu cứu của một người, kêu lên:
– Là Mục Thiên Tôn sao? Xin hãy cứu giúp một chút!
Tần Mục, La Tiêu và Hồng cùng nhau nhìn ra ngoài xe, đã thấy lại có một đội quân mã xông ra khỏi Nam Thiên Môn, lại chính là đại quân Nam Lạc Sư Môn đang đuổi giết một thiếu niên anh tuấn. Thiếu niên kia chân đạp Thiên Hà, nhảy lên Thiên Long Bảo Liễn mà đến, tốc độ cực nhanh, rất nhanh vọt đến trên xe, kêu lên:
– Đi mau, đi mau!
Quân đội của tứ đại sư môn Thiên Đình do Thiên Đình Tứ Đại Thiên Sư chưởng quản. Tần Mục mặc dù không biết Tứ Đại Thiên Sư thời Long Hán là ai, nhưng việc để Nam Lạc Sư Môn phải xuất động đại quân truy đuổi gắt gao như vậy, khẳng định cũng không thể coi thường!
Thiên Long Bảo Liễn bay đi, cắt đuôi Thiên Hà Thủy Sư cùng Nam Lạc Sư Môn. Thần thức Tần Mục ba động, truyền âm cho Long Kỳ Lân, cho Long Kỳ Lân biết vị trí Tổ Đình, bảo hắn chạy đến nơi đó. Nhưng vào lúc này, hắn cảm giác thần thức của mình bị dò xét. Kẻ dò xét thần thức của hắn là La Tiêu, thần thức của La Tiêu rõ ràng nhất. La Tiêu rất hiếu kỳ đối với Tần Mục, biết thần thức Tần Mục cực kỳ cường đại, lại vô cùng thần bí, tựa hồ cực kỳ thấu hiểu về Tạo Vật Chủ. Cho nên, sau khi cảm giác thần thức Tần Mục ba động, hắn liền ý đồ dùng thần thức dò xét Tần Mục. Nhưng mà Tần Mục đã cảm ứng được đạo thần thức thứ hai. Đạo thần thức này cực kỳ bí ẩn, bí ẩn đến mức gần như không thể phát giác.
Đạo thần thức này là từ trong nh��ng tầng hư không trùng điệp truyền đến, bởi vậy khó mà cảm nhận được. Nếu như Tần Mục không đạt được Đại La Vô Thượng Thần Thức của Thái Đế, cũng khó có thể phát giác được đạo thần thức này đang len lén dò xét hắn.
Nhưng mà trong chiếc bảo liễn này, ngoại trừ La Tiêu và Hồng ra, còn có thiếu niên vừa mới lên xe. Rất khó kết luận rốt cuộc là thần thức của ai trong hai người họ đang dò xét Tần Mục.
– Bất quá có thể xác định chính là, Thái Đế đang ở ngay trong xe!
Tần Mục cố nén sợ hãi, nói:
– Hồng đạo hữu năm đó cũng ở Thiên Đình ư? Đạo hữu không ở Dao Trì, vậy nhất định ở trong Thiên Đình thịnh hội. Nếu có thể được Thiên Đế mời đến Thiên Đình thịnh hội, vậy thực lực của đạo hữu thật kinh người, tuyệt đối là lãnh tụ trong Bán Thần, tại sao lại bị Thiên Hà Thủy Sư truy đuổi gắt gao như vậy?
Hồng chắp tay vào trong tay áo, thở dài, nói:
– Mục Thiên Tôn thật sự là người thông minh. Ta chính là đệ nhất yêu của thế gian, khác biệt với Nhân tộc các ngươi. Yêu tộc chúng ta thức tỉnh cực sớm, lúc Nhân tộc các ngươi còn không thể tu luyện, Yêu tộc chúng ta cũng đã bắt đầu tu hành. Ta là yêu đầu tiên thức tỉnh, ăn gió uống sương, hút tinh hoa nhật nguyệt, dần dà nảy sinh linh trí. Thiên Đế mệnh ta thống lĩnh Yêu tộc, lúc Thiên Đình thịnh hội cũng mời ta đến trình diện. Chỉ là khi đó ta ở Lăng Tiêu bảo điện, chưa từng nhìn thấy Mục Thiên Tôn.
– Thì ra là thế.
Tần Mục nhìn về phía thiếu niên anh tuấn vừa mới leo lên bảo liễn, thầm khen thiếu niên này tuấn tú phi phàm, chỉ sợ có thể tranh phong với Âm Thiên Tử Âm Triều Cận về độ tuấn mỹ, cười nói:
– Xin hỏi đạo hữu xưng hô như thế nào?
– Ta gọi Hiểu.
Chàng thiếu niên anh tuấn kia cười nói:
– Nhân tộc Hiểu, Hiểu trong "xuân nhật phất hiểu" (*). Mục Thiên Tôn chắc hẳn chưa từng nghe qua tên ta, nhưng đối với Thiên Tôn, tên ngài vang như sấm bên tai ta vậy.
Trong lòng Tần Mục bỗng nhiên co lại, huyết dịch cơ hồ ngưng kết lại:
– Không phải là Hiểu Thiên Tôn đó chứ? Nếu như là Hiểu Thiên Tôn, vậy thì trong bảo liễn nho nhỏ này liền náo nhiệt rồi. Thái Đế, Tạo Vật Chủ cùng Cổ Thần Thiên Đế vậy mà đều đại giá quang lâm...
Hắn cưỡng ép ngăn chặn xúc động muốn để Yên Nhi tắt đèn rồi bỏ chạy khỏi đây, ngoài cười nhưng trong không cười, nói:
– Hiểu là tên của ngươi, nhưng ngươi họ gì?
Chàng thiếu niên anh tuấn kia nói:
– Mục Thiên Tôn có chỗ không rõ. Dòng họ về sau mới có, mà lại là nhân vật có mặt mũi mới có tư cách mang họ. Gia thế nhà ta bần hàn, không có họ, chỉ có danh tự. Sau khi lung tung lấy một cái họ, là họ Cổ, gọi Cổ Hiểu, nhưng những người biết ta thì vẫn g��i ta là Hiểu.
Tần Mục nhìn Đại Hồng cùng Nhân tộc Cổ Hiểu trong xe, trái tim lại kịch liệt run rẩy hai lần.
Đại Hồng nhìn rất trẻ trung, cười híp mắt, hai tay chắp trong tay áo đặt trước ngực, từ hình dạng của hắn lờ mờ có thể nhận ra dáng vẻ Hồng Thiên Tôn đời sau. Cổ Hiểu thì anh tuấn phi phàm, lại hoàn toàn khác biệt với Hiểu Thiên Tôn đời sau. Hiểu Thiên Tôn đời sau cao ngạo, kỳ quái, bá khí, là Thiên Tôn trên danh nghĩa của Nhân tộc, lại cũng chẳng hề anh tuấn, không có lấy nửa điểm tương đồng với thiếu niên tên Cổ Hiểu này. Mà lại, dựa theo niên kỷ của Hiểu Thiên Tôn mà suy tính, hiện tại Hiểu Thiên Tôn còn chưa ra đời, hắn là vào trung kỳ Long Hán mới trở thành đệ tử cuồng nhiệt của Vân Thiên Tôn.
– Hiểu này, rốt cuộc có phải Hiểu Thiên Tôn hay không?
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, mời quý vị đón đọc.