Mục Thần Ký - Chương 1144: Cái Chết Của La Tiêu (2)
Vụt.
Vô tận hắc ám lấy hắn làm tâm điểm lan tỏa, rất nhanh bao phủ cả tế đàn. Bóng đêm này đến nhanh đi cũng nhanh, ngay lập tức bóng đêm bị ánh sáng của thần binh và thần thông xua tan, và Thiên Long Bảo Liễn cùng Tần Mục trên đó, Long Kỳ Lân cùng Yên Nhi trên tế đàn, tất cả đều biến mất. Sóng Thiên Hà cuồn cuộn dâng trào, nước sông thăm thẳm, xuyên suốt Chư Thiên và tuế nguyệt, một chiếc quỷ thuyền đột ngột xuất hiện, từ dưới nước vọt lên, lững lờ trôi trên mặt sông. Cờ xí tung bay, trên lá cờ thêu hai chữ Vũ Lâm. Ngụy Tùy Phong đứng ở mũi thuyền, nhìn về phía màn sương dày đặc phía trước, rồi quay đầu nói:
- Sư đệ, ngươi rời đi lâu như vậy, đã gặp chuyện gì?
Tần Mục bước xuống Thiên Long Bảo Liễn, lặng lẽ nhìn màn sương trên mặt Thiên Hà, dư vị mãi không thôi, lúc này mới cất tiếng:
- Ta đã trải qua lịch sử.
- Lịch sử vốn là như vậy.
Ngụy Tùy Phong hiểu ý hắn, lo lắng đáp.
- Nó sẽ không vì sự can thiệp hay trải nghiệm của ngươi mà thay đổi đâu nhỉ, tất cả nỗ lực của ngươi đều chỉ là một phần của lịch sử đã qua. Ta cảm thấy vô cùng xúc động.
Tần Mục đi đến bên cạnh y, hai người cùng nắm mạn thuyền, nhìn ra phía ngoài, dường như muốn khám phá màn sương mù của lịch sử. Ngụy Tùy Phong trải qua càng nhiều, trong đạo tâm y có một sự lắng đọng mộc mạc, khiến y không còn phóng khoáng không bị ràng buộc như trước nữa.
- Sư đệ, chặng tiếp theo ngươi muốn đi nơi nào?
Y hỏi.
- Chặng tiếp theo sao?
Ánh mắt Tần Mục thâm thúy, sắc mặt bình tĩnh đáp:
- Ta muốn đi tìm Nam Đế Chu Tước. Ta chưa từng gặp nàng, nhất định phải đi tìm nàng. Chiếc thuyền này có thể đi đến niên đại cổ xưa hơn nữa không? Ta muốn đến thời kỳ đầu Long Hán để gặp nàng một lần.
- Không đi được.
Ngụy Tùy Phong nói:
- Vật chất bất biến, xa nhất cũng chỉ có thể đưa chiếc thuyền này đến thời đại nó được tạo ra, ở thời đại trước đó thì không cách nào đi tới được. Bởi vì trước thời điểm đó, chiếc thuyền này còn chưa tồn tại. Thần thông của Lăng Thiên Tôn cũng cùng đạo lý đó, Thiên Hà Mê Vụ nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa ngươi đến thời đại sau khi Lăng Thiên Tôn xuất sinh, thời đại cổ xưa hơn thì nàng cũng đành bất lực.
Quỷ thuyền được chế tạo vào khoảng một nghìn năm sau khởi đầu Long Hán, thời đại cổ xưa nhất chính là thời đại mà ngươi từng đến trước đây.
Tần Mục nhẹ nhàng gật đầu, nói:
- Như vậy, chúng ta cứ lưu lại tại thời đại Long Hán đi.
Ngụy Tùy Phong nhìn y một chút, nghi ngờ nói:
- Ta thấy sư đệ luôn có vẻ phiền muộn. Là vì sao vậy?
- Ta quen biết một người huynh đệ, hắn rất thuần phác, đối đãi với mọi người vô cùng chân thành, nhưng ta lại không thể cứu hắn.
Tần Mục chán nản nói:
- Ta biết rõ kết cục của hắn, một lần lại một lần muốn thay đổi vận mệnh của hắn, nhưng lại một lần lại một lần phát hiện hắn đã chú định sẽ có kết cục đó. Ta đang nghĩ, hiện tại hắn ở nơi nào, hắn sẽ phải đối mặt với hiểm nguy như thế nào? Ta còn đang suy nghĩ, có lẽ tương lai khi hắn gặp lại ta sẽ nổi điên, sẽ hận ta đã lừa dối hắn...
Quỷ thuyền bay lướt trên mặt sông, sắp sửa rời khỏi màn sương mù.
Ngụy Tùy Phong thúc giục:
- Ngươi nên lên đường. Hãy giữ vững tinh thần, ngươi là Mục Thiên Tôn!
Tần Mục chấn chỉnh tinh thần, đi tới Thiên Long Bảo Liễn. Ngụy Tùy Phong tiến lên, dắt dây cương, ngẩng đầu nhìn y, nói:
- Ngươi một đường bôn ba mệt nhọc, ta đáng lẽ nên giữ ngươi lại trên thuyền nghỉ ngơi, nhưng lại không thể giữ ngươi. Ta cùng những tướng sĩ này đã hòa làm một thể với quỷ thuyền, chúng ta đã biến thành vật chất bất biến, ngươi ở lại trên quỷ thuyền càng lâu, thì càng có khả năng bị đồng hóa. Đến lúc đó, ngươi sẽ không cách nào rời khỏi quỷ thuyền, cuối cùng sẽ như chúng ta, biến thành dã quỷ thời không.
Ánh mắt Tần Mục dừng lại trên khuôn mặt y, bình tĩnh hỏi:
- Vậy ta còn có thể mượn dùng quỷ thuyền mấy lần nữa?
- Không quá năm lần.
Ngụy Tùy Phong nói:
- Lần thứ sáu ngươi sẽ bị quỷ thuyền đồng hóa thành vật chất bất biến. Đến lúc đó, chúng ta đều sẽ vạn kiếp bất phục! Sư đệ, ngươi nên trân quý năm cơ hội này. Sau năm lần này, ta sẽ đưa ngươi trở về Duyên Khang!
Tần Mục gật đầu. Thiên Long Bảo Liễn rời khỏi quỷ thuyền, bay vào trong màn sương mù. Gần tế đàn bên ngoài Tổ Đình, La Tiêu trải qua vô số trận chém giết, hết lần này đến lần khác thoát khỏi vòng vây của Thiên Hà Thủy Sư cùng Thần Binh Thần Tướng Nam Lạc Sư Môn.
- Mục huynh đệ thế nào rồi?
Hắn chạy trốn đến trên Thiên Hà, ngơ ngác, dầu đã cạn đèn đã tắt, đã không cách nào tiếp tục kiên trì, nhục thể hắn sắp sửa tử vong, hắn nương tựa vào tín niệm cuối cùng mà chạy trốn đến nơi này. Hắn muốn trở về Thái Hư, muốn nói ba lời tiên đoán này cho tộc nhân trong Thái Hư.
Hắn nằm rạp trên lưng Hư Không Thú, cảm thấy tử vong đang từng bước giáng lâm, từng bước một tiến gần đến y.
- Ta nhất định phải sống sót trở về, đây là hy vọng cuối cùng của các Tạo Vật Chủ Thái Hư bọn họ...
Ánh mắt y có chút mờ mịt, nhục thân chết đi, khiến đôi mắt y đang dần trở nên mù lòa, y còn có thể dựa vào mắt dọc giữa trán để quan sát bốn phía, chỉ là nhìn cái gì cũng rất mơ hồ.
Tạo Vật Chủ trẻ tuổi lại cảm thấy kẻ địch đuổi theo sát phía sau, đành phải liều mạng dùng thần thức cuối cùng để điều khiển Hư Không Thú đào thoát. Cuối cùng, y mơ hồ nhìn thấy trên Thiên Hà có một chiếc thuyền đang lái đến đón y, Hư Không Thú cũng đã cạn kiệt khí lực, đổ gục trên mặt nước. Chiếc thuyền kia dừng lại, từ trên thuyền bước xuống một nam tử trẻ tuổi.
- Ngươi là ai?
La Tiêu nghe thấy giọng mình run rẩy hỏi.
- Ta tên là Vân, người khác gọi ta Vân Thiên Tôn.
Thanh niên trẻ tuổi kia nói:
- Thương thế của ngươi rất nặng, ta đã không cách nào cứu ngươi được nữa. Huynh đệ, ngươi còn có nguyện vọng gì không?
- Vân Thiên Tôn!
La Tiêu cảm giác mình đang dùng đôi tay lạnh như băng nắm lấy cổ tay người trẻ tuổi này, trong hốc mắt y, hai hàng nước mắt trượt xuống, nước mắt cũng lạnh buốt. Trái tim y đã ngừng đập, thân thể đã băng lãnh. Nhưng, y nghĩ đến lời tiên đoán thứ nhất.
- Vân Thiên Tôn, ta sẽ cho ngươi biết Thái Hư ở đâu, ngươi hãy đưa ta đến Thái Hư, gặp tộc nhân của ta. Thần thức của ta sắp tĩnh lặng, đến đó sẽ thức tỉnh.
La Tiêu trợn trừng mắt, nhưng đồng tử y đã xám trắng:
- Ta sẽ móc mắt dọc giữa trán ta đưa cho ngươi, đó là một khối thần thạch, là tín vật của tộc nhân ta. Họ nhìn thấy khối thần thạch này liền sẽ tin tưởng ngươi!
- Vậy thi thể của ngươi thì sao?
Vân Thiên Tôn hỏi.
Thiên Hà Thủy Sư cùng Nam Lạc Sư Môn đang truy sát ta, nếu không thấy thi thể ta thì sẽ thề không bỏ qua. La Tiêu cố gắng đứng dậy, giơ tay lên, ngưng tụ thần thức cuối cùng, sinh sinh móc mắt dọc giữa trán mình ra, nâng trong lòng bàn tay, đem phương vị địa lý Thái Hư nói cho Vân Thiên Tôn, rồi khom người nói:
- Xin nhờ Vân Thiên Tôn!
Khí tức y đã hoàn toàn biến mất, nhưng y vẫn đứng vững trên Thiên Hà. Vân Thiên Tôn kinh ngạc nhìn y, cuối cùng đón lấy Thái Sơ Thần Thạch:
- Ta đáp ứng ngươi, tráng sĩ.
La Tiêu nở một nụ cười, ngửa mặt ngã xuống, thi thể bị nước Thiên Hà cuốn trôi về hạ du. Vân Thiên Tôn mang theo khối thần thạch kia trở về thuyền, con Hư Không Thú kia cũng đi theo y lên thuyền, rồi yên lặng ngồi xổm xuống. Vân Thiên Tôn liếc nhìn con Hư Không Thú này, lắc đầu, chỉ xem đó là tọa kỵ của La Tiêu.
Mấy năm sau, Vân Thiên Tôn cuối cùng cũng tìm được Thái Hư, y tiến vào Thái Hư, gặp được một vài Tạo Vật Chủ thuần phác. Y lấy ra Thái Sơ Thần Thạch từ giữa trán La Tiêu, giao cho tộc trưởng nơi đó. Các Tạo Vật Chủ ân cần tiếp đãi y, họ cử hành một buổi tế tự long trọng, để thần thức La Tiêu hóa thành tiên linh.
- Hắn là một anh hùng.
Vân Thiên Tôn gặp một nữ hài đáng yêu như băng tuyết, cô bé cũng là Tạo Vật Chủ, vô cùng sùng bái La Tiêu, cũng vô cùng sùng bái Vân Thiên Tôn.
- Chỉ có anh hùng trong số Tạo Vật Chủ mới có thể hàng phục một Hư Không Cự Thú như vậy!
Cô bé tuy nhỏ, nhưng vóc dáng lại cao hơn Vân Thiên Tôn, nhìn Hư Không Cự Thú theo Vân Thiên Tôn đến Thái Hư, giòn giã nói:
- Sau này lớn lên, ta cũng phải trở thành Tạo Vật Chủ như tiên linh La Tiêu này.
- Ngươi tên là gì?
Vân Thiên Tôn nhìn khuôn mặt thanh tú của nàng, trở nên ngẩn ngơ.
- Lãng Uyển!
- Ngươi thật xinh đẹp.
- Ừm, ai cũng nói vậy!
Bản dịch này là một tài sản trí tuệ không thể sao chép, chỉ có thể được chiêm ngưỡng tại truyen.free.