Mục Thần Ký - Chương 1317: Một giấc chiêm bao của Phạn Thiên (2)
Tần Mục tiến lên thì thấy không biết từ lúc nào mà Thiên Âm nương nương đã trộn Kim Thiên Âm vào bùn, nặn ra vài búp bê đất sét, có cả nam lẫn nữ, từng con đứng trên mặt đất.
Thiên Âm nương nương thần thần bí bí, cười nói: – Ta vốn định dùng chút hoa cỏ làm phép cho bọn chúng. Nhưng nơi này của ta là nơi linh hồn Hắc Sa quay về, rất khó trồng hoa cỏ sống, nên chỉ có thể nặn vài tượng đất thôi.
Nàng thi triển thần thông, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn, chỉ thấy thần thông giáng xuống, vậy mà từng con búp bê đất sét lại mở miệng ngáp một cái rồi có ba hồn bảy phách, biến thành từng sinh mệnh!
Tần Mục kinh ngạc không thôi, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bản lĩnh kiểu này!
Mặc dù hồn phách của hắn là do tự hắn sáng tạo ra, nhưng phương pháp hắn dựa theo là phương pháp của Thiên Sinh Cổ Thần, mượn khai thiên tích địa bên trong Linh Thai Thần Tàng mà diễn sinh Cổ Thần để sinh ra hồn phách cho mình.
Cách này khác bi���t với cách làm của Thiên Âm nương nương. Thiên Âm nương nương trao thẳng hồn phách cho một vật chết không có hồn phách, để chúng biến thành sinh linh!
– Đừng cử động! Thiên Âm nương nương thấy những bức tượng đất kia muốn nhúc nhích, bèn vội vàng khoát tay nói: – Đừng cử động! Thân thể các ngươi được nặn từ bùn, khẽ cử động làm thân thể vỡ mất là phải chết đấy!
Tần Mục nâng tay phải lên, duỗi ngón tay ra nhẹ nhàng vạch một cái, thi triển Đạo Tạo Hóa. Thần thông Tạo Hóa bắn ra bao phủ những bức tượng đất kia, rồi hắn cười nói: – Nương nương, Thiên Âm Giới này trừ ngươi ra thì không còn sinh linh bản thổ nào, hôm nay ngươi và ta hãy liên thủ tác thành cho bọn chúng đi.
Chỉ thấy đám tượng đất này lập tức sinh sôi huyết nhục, sinh ra ngũ tạng lục phủ, xương cốt, cơ bắp, tóc, da, rất nhanh đã biến thành những sinh mệnh hoạt bát!
Đám tượng đất vừa mừng vừa sợ, nhảy nhót sôi nổi với nhau, sau một lúc lâu thì bái lạy Thiên Âm nương nương và Tần Mục, kêu lên: – Thiên phụ! Thiên mẫu!
Thiên Âm nương nương cũng v��a mừng vừa sợ, cười nói: – Thần thông chúng ta còn có thể sáng tạo ra sinh mệnh chân chính cơ đấy! Thật sự quá thú vị! Ta đi làm thêm vài tượng đất đây!
Nàng đang định đi làm tượng đất thì Tần Mục vội vàng cáo từ, nói: – Nơi này của ngươi là tịnh thổ, nhưng bên ngoài thì không phải vậy. Ta không thể ở đây lâu. Nương nương, ngươi không hề cô đơn một mình, ngươi có con dân của mình, cần phải chịu trách nhiệm với bọn chúng.
Thiên Âm nương nương nhìn hắn, cười nói: – Ngươi đột nhiên nghiêm túc thế, đáng sợ lắm.
Tần Mục cười ha ha một tiếng, phất phất tay, nói: – Nếu như kẻ địch bên ngoài đánh vào đây giết con dân của ngươi, ngươi sẽ ứng phó ra sao?
Thiên Âm nương nương đưa mắt nhìn theo hắn đi xa, rồi lại cúi đầu nhìn những người bé nhỏ đang chạy lung tung khắp đất. Những con người bé nhỏ này là nhóm sinh mệnh đầu tiên thổ sinh thổ trưởng ở Thiên Âm Giới.
– Ta sẽ bảo vệ bọn họ thật tốt, chắc chắn! Trong lòng nàng thầm nghĩ.
Tần Mục rời khỏi Thiên Âm Giới, cầm đèn lồng đi về phía Diên Khang. Đột nhiên trong lòng hắn cảm thấy có gì đó, thế là quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Nguyên Mộc xanh um tươi tốt đứng thẳng ở trung tâm Nguyên Giới.
Thiên Cung của Hiểu Thiên Tôn trôi lơ lửng giữa tán cây Nguyên Mộc, Thần Khí Ngự Thiên Tôn của Hiểu Thiên Tôn ở ngay bên cạnh, trấn áp Nguyên Giới.
Giờ phút này, Thần Khí Ngự Thiên Tôn đang nhìn hắn.
Tần Mục khẽ mỉm cười, cúi người làm lễ. Thần Khí Ngự Thiên Tôn gật đầu, thu ánh mắt về.
Tần Mục sắp trở lại kinh thành thì đột nhiên một con chim én bay tới, đáp xuống đất hóa thành Yến Khấp Linh thanh tú động lòng người, đứng trước mặt hắn, hành lễ nói: – Sư tôn ra lệnh cho ta đến gặp Mục Thiên Tôn, nói nếu như Mục Thiên Tôn không thể giữ được lãnh địa Tổ Đình thì sư tôn có thể giúp đỡ, cường giả dưới trướng hắn rất nhiều.
Tần Mục dừng bước lại, nói: – Ngươi trở về nói cho hắn biết, lãnh địa của ta, ta có thể giữ được, không cần hắn bận tâm.
Yến Khấp Linh liếc nhìn hắn một cái thật sâu, nói: – Lần này sư tôn ra lệnh cho ta đi đến Tổ Đình trấn thủ mạch khoáng Thái Sơ, khai thác Thần Thạch Thái Sơ.
Tần Mục nói: – Cẩn thận.
Yến Khấp Linh hơi sửng sốt, lộ ra vẻ mặt tươi cười: – Ta sẽ cẩn thận. Dứt lời, nàng xoay người rời đi.
Tần Mục trở lại kinh thành Diên Khang. Dược sư, Sơ Tổ Nhân Hoàng và các đời Nhân Hoàng đều đã đến nơi này từ rất sớm, lại thêm cả người mù và người câm. Người câm mang theo mười cô nương trang điểm lộng lẫy, bọn họ là Thiên Công dưới trướng Tây Đế, còn có một nhóm thế hệ trẻ của Diên Khang, cũng là nhân tài đông đúc.
Tần Mục nhìn xung quanh, hắn nhìn thấy một nhóm người quen trong đám người trẻ tuổi ấy, trong đó có Giang Vân Gian là con trai của tiền quốc sư Giang Bạch Khuê. Hắn đã trưởng thành một thanh niên tuấn tú hơn hai mươi tuổi.
Giang Vân Gian vội vàng hành lễ với Tần Mục, miệng gọi bá phụ. Tần Mục có chút không vui vẻ lắm, ngữ điệu thâm thúy nói: – Vân Gian, tuổi tác của cha ngươi lớn hơn ta, đừng gọi ta là bá phụ nữa.
Giang Vân Gian chần chừ một chút: – Nghĩa phụ..
Sắc mặt Tần Mục đỏ lên, gạt tiểu tử này sang một bên. Giang Vân Gian sợ hãi nói: – Cha nuôi..
Một bên khác lại có một thiếu niên đầu to, chính là Thúc Quân. Hắn lẫn trong đám người thậm thà thậm thụt, chỉ sợ Tần Mục nhìn thấy hắn. Tiếc rằng đầu quá lớn nên vẫn bị Tần Mục phát hiện. Tần Mục kéo hắn ra, tức giận nói: – Ngươi cũng muốn đến Tổ Đình?
Thúc Quân Thần Vương cười xòa nói: – Tại sao ta không thể đến Tổ Đình? Tổ Đình là Tổ Đình của Tạo Vật Chủ, cũng không phải là của ngươi.
Bản chuyển ngữ đặc biệt này chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.