Mục Thần Ký - Chương 348: Sơ hở chồng chất
Khóe mắt Long Du khẽ giật, nhìn quanh những ngọn núi chất đầy kiếm khí của Tần Mục, tự hỏi trận chiến này phải đánh ra sao đây?
Những thanh kiếm này, chỉ bằng trọng lượng của chúng thôi cũng đủ đè chết hắn rồi!
Long Du nhìn về phía Thanh U sơn nhân, nhưng ông ta như không thấy. Việc cắm tám ngàn thanh phi kiếm xuống đất như thế này, nhìn thì đơn giản, nhưng e rằng rất nhiều thần thông giả cảnh giới Lục Hợp cũng sẽ kiệt quệ pháp lực. Chỉ có một kẻ có pháp lực hùng hậu đến không tưởng như Tần Mục mới có thể thôi thúc nhiều phi kiếm đến vậy.
Hơn nữa, việc điều khiển nhiều phi kiếm như thế đòi hỏi thuật số và thuật tính toán cực cao, đầu óc phải hoạt động nhanh nhạy, có thể điều khiển từng thanh phi kiếm một, lại vận hành quỹ tích không giống nhau, tuyệt đối không được để chúng quấy nhiễu lẫn nhau.
Chỉ riêng việc tính toán quỹ tích vận hành của tám ngàn thanh phi kiếm đã cần đến một tạo nghệ thuật số cao đến mức đáng sợ!
Hiển nhiên, Tần Mục đã dung hợp Đạo kiếm của Đạo môn và kiếm pháp của trưởng thôn, nên mới có thể khống chế nhiều phi kiếm đến vậy.
– Chẳng lẽ trên đời này thực sự có Bá thể?
Thanh U sơn nhân thầm nghi ngờ, nếu như có Bá thể, ắt hẳn phải có ghi chép trong Tiểu Ngọc Kinh. Nhưng khi chán nản quay về Tiểu Ngọc Kinh, hắn đã đọc hết tàng thư nơi đây, mà trong đó lại không hề có bất kỳ ghi chép nào về Bá thể!
Tàng thư của Tiểu Ngọc Kinh bao trùm mọi mặt, hắn đã truy ngược về những thời đại xa xưa hơn, xa đến mức không môn phái hay thánh địa nào có thể tưởng tượng nổi. Ấy vậy mà, trong đó cũng không có ghi chép về Bá thể, vậy là đủ để chứng minh Bá thể không hề tồn tại.
Bởi vậy, Thanh U sơn nhân từng chắc chắn rằng trưởng thôn đang lừa dối mọi người. Thế nhưng, giờ đây chứng kiến biểu hiện của Tần Mục, niềm tin của hắn đã bắt đầu dao động.
– Long Du sư huynh, mời.
Tần Mục lại lên tiếng.
Long Du trấn tĩnh lại, trầm giọng đáp:
– Nhân Hoàng, xin mời!
Trong mắt hắn dấy lên lửa giận, thầm nghĩ:
– Vị Nhân Hoàng này điều khiển nhiều phi kiếm như vậy, chắc chắn tiêu hao cực kỳ nhiều pháp lực. Khống chế tám ngàn kiếm thi triển kiếm chiêu, e rằng chỉ cần dùng một hai chiêu thôi sẽ cạn kiệt pháp lực của hắn. Chỉ cần ta gắng gượng qua một hai chiêu là có thể chuyển bại thành thắng!
Hắn vừa nghĩ vậy, liền phát hiện mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Tần Mục căn bản không cho hắn cơ hội ngăn cản, chiêu thứ nhất đã trực tiếp vận dụng thức thứ tư trong Đạo kiếm: Mặc Bả Chu Thiên Oát Vận, Kiến Tham La Vạn Tượng Thôi Thiên!
Trong nháy mắt, tám ngàn kiếm vận chuyển chu thiên tinh đấu, sâm la vạn vật, thi triển kiếm chiêu!
Đây chính là thức thứ tư của Đạo kiếm. Lúc Lâm Hiên Đạo Chủ kiểm tra tạo nghệ thuật số của Tần Mục, đã dùng tới Chu Thiên Tinh La Kỳ Toán Pháp, mà đó cũng chính là thức thứ tư của Đạo kiếm!
Tần Mục thúc giục thức thứ tư của Đạo kiếm, phát huy chu thiên tinh đẩu chi chít như bầu trời sao, sâm la vạn tượng, vạn vật biến thiên, ngân hà vận chuyển vô cùng tinh tế.
Đạo kiếm có mười bốn thiên, mỗi chiêu một mạnh hơn, đến thiên thứ tư, tám ngàn kiếm hóa thành sao đầy trời, vận chuyển biến hóa vây khốn Long Du trong kiếm trận.
Long Du không suy nghĩ nhiều, trong hai mắt bắn ra ánh lửa, hai mắt khép mở, hai đạo kiếm quang tr���ng như tuyết bay ra!
Kiếm pháp của hắn không giống người thường, là một trong những tuyệt học chí cao của Tiểu Ngọc Kinh. Nó chủ tu đôi mắt nhưng không giống đồng pháp, mà là luyện kiếm nhập vào đôi mắt, mắt tới đâu kiếm tới đó, bởi vậy mới có tên Thiên Nhãn Tuyết Kiếm Quyết.
Loại kiếm pháp này mạnh mẽ ở chỗ không tu luyện Linh binh kiếm hoàn, mà dùng mắt biến thành kiếm hoàn. Mắt nhìn đến đâu, kiếm chỉ đến đó, trực tiếp và dứt khoát.
Hơn nữa, nếu công pháp đạt tới cảnh giới cao, hai mắt có thể hóa thành mặt trời, kiếm quang vô kiên bất tồi; hai mắt hóa thành ánh sao, rực rỡ như tinh hà, ánh sao lấp lánh, kiếm quang tấn công quỷ dị khiến địch thủ khó lòng phòng bị.
Nếu như luyện thành kiếm tâm, tâm kiếm hợp nhất, nó còn mau lẹ và đáng sợ hơn kiếm nhãn, tâm tới đâu kiếm tới đó.
Long Du chưa đạt tới cảnh giới này, song kiếm nhãn của hắn cũng chẳng hề tầm thường.
Chẳng mấy chốc, vô số đạo phi kiếm đã trực tiếp đánh tan Đạo kiếm của Long Du, kiếm quang của hắn hóa thành nguyên khí tiêu tán. Tần Mục lại dùng những bảo vật vơ vét được từ Thiên Ma giáo mà luyện thành kiếm, từ bản chất đã vượt xa kiếm quang của Long Du. Hơn nữa, tu vi của Tần Mục lại vô cùng hùng hậu, dễ dàng nghiền nát kiếm quang của hắn!
Trong đôi mắt Long Du bắn ra vô số ánh sao, ánh sao từ mắt hắn tuôn ra như dải ngân hà, đây cũng là một biến hóa của thức thứ tư trong Đạo kiếm. Kiếm pháp của hai người nhìn thì có vẻ giống nhau nhưng bản chất lại khác biệt.
Đạo kiếm dùng kết cấu toán học mà tạo thành chu thiên tinh đấu, mọi biến hóa đều nằm trên thuật toán. Thiên Nhãn Kiếm Tâm Quyết lại tùy thích, tùy tâm mà biến ảo, trình độ tinh tế của nó tuy không bằng Đạo kiếm, nhưng phương diện biến hóa thất thường lại cao hơn Đạo kiếm một bậc.
Thế nhưng, xét về bản chất của kiếm quang so với phi kiếm, kiếm quang của Long Du lại thua xa phi kiếm của Tần Mục.
Long Du rên rỉ một tiếng, trong mắt hắn tuôn ra ngân hà phá diệt. Tám ngàn kiếm hóa thành kiếm vũ cắn nát ngân hà, ngay lúc sắp đánh trúng Long Du, hắn chợt nghe Thanh U sơn nhân quát lớn:
– Kiếm hạ lưu nhân!
Sau đó, hắn thấy tất cả phi kiếm bao quanh mình, biến thành một kiếm hoàn cực lớn, bản thân hắn đứng giữa kiếm hoàn. Từng mũi kiếm sáng bóng đều chỉ vào tất cả các bộ vị trên thân thể hắn, khiến hắn cảm thấy lo lắng vô cùng, tự hỏi nếu những phi kiếm này đâm tới thì thân thể mình còn nguyên vẹn được chăng.
Kiếm hoàn kêu “loảng xoảng”, hội tụ thành dòng sông kiếm rồi bay vào trong túi Thao Thiết sau lưng Tần Mục.
Long Du vội vàng sờ khắp toàn thân, phát hiện mình vẫn nguyên vẹn, lúc này mới thở phào một hơi. Hắn muốn cảm ơn Tần Mục nhưng tay chân mềm nhũn, yết hầu khô khốc không nói nên lời.
Mộ Thanh Đại bước tới, đưa tịnh thủy cho hắn. Long Du uống một ngụm nước, lúc này mới có đủ khí lực để cất lời:
– Đa tạ Nhân Hoàng đã lưu tình. Nhưng kiếm pháp của ta không bại! Ngươi chỉ dựa vào bảo vật mà áp chế ta một bậc!
Tần Mục không phủ nhận, khiêm tốn đáp:
– Long Du sư huynh nói chí phải. Ta nào có khổ tu Đạo kiếm, kỳ thực ta chỉ học Đạo kiếm trong mười ngày, cũng chẳng mấy am hiểu.
Mặt Long Du biến sắc, yết hầu lại hơi khô, giọng nói khàn khàn cất lên:
– Không am hiểu Đạo kiếm ư?
Tần Mục nhìn sang trưởng thôn, nói tiếp:
– Ta học kiếm pháp từ trưởng thôn, hắn truyền cho ta kiếm pháp quá mạnh, ta e rằng mình không học nổi. Tạo nghệ Đạo kiếm của ta không cao, ngươi còn có thể ngăn cản được.
Long Du uống liền mấy ngụm nước, yết hầu đã dễ chịu hơn chút đỉnh.
Ánh mắt Mộ Thanh Đại chợt lóe, lên tiếng:
– Chẳng lẽ Tần Nhân Hoàng vẫn chưa thi triển kiếm pháp mạnh nhất của mình?
Đôi mắt Vương Mộc Nhiên cũng sáng lên, lộ rõ vẻ chờ mong.
Tạo nghệ Đạo kiếm của Tần Mục đã mạnh đến vậy, kiếm pháp mạnh nhất của hắn còn đáng sợ đến nhường nào?
Tần Mục lộ vẻ khó xử, hắn nhìn sang trưởng thôn, thẹn thùng nói:
– Kiếm pháp của ta có chút sơ hở… Không thể nói là có chút sơ hở, mà là toàn bộ đều là sơ hở! Nhất là gần đây, sơ hở lại càng ngày càng nhiều.
Long Du, Mộ Thanh Đại và Vương Mộc Nhiên kinh ngạc, Thanh U sơn nhân cũng không khỏi ngạc nhiên:
– Ngươi nói thật hay đang khiêm tốn đó?
Tần Mục xấu hổ đáp:
– Kiếm pháp mạnh nhất của ta cũng thua trưởng thôn, chưa bao giờ thắng nổi. Ta lại gặp được phụ thân mình, cũng chưa bao giờ thắng… Một đoạn thời gian trước, khi quốc sư ngộ đạo, ta lén xem hắn ngộ đạo, lại thấy sơ hở càng nhiều hơn.
Ở lại bảo thuyền của Tần Hán Trân suốt mấy tháng, đó là mấy tháng Tần Mục bị đả kích lớn nhất. Tần Hán Trân đánh hắn trong tranh, liên tục đánh Tần Mục ngã gục xuống đất.
Nếu không phải Tần Mục đã đánh bại Ban Công Thố một trận, e rằng hắn sẽ không thể khôi ph��c tự tin.
Ở Khánh môn, Tần Mục lén xem Duyên Khang quốc sư ngộ đạo, xâm nhập vào đạo tâm của ông, quan sát toàn bộ quá trình quốc sư ngộ đạo, hắn lại càng rung động tới tột đỉnh.
Nhưng việc này cũng có hậu quả. Tầm mắt và kiến thức của hắn tăng nhanh, đạt tới độ cao mà hắn khó lòng chạm tới. Khi Tần Mục nhìn lại Kiếm Đồ kiếm pháp do mình cải tiến, hắn liền phát hiện sơ hở càng ngày càng nhiều!
Trưởng thôn cũng kinh ngạc, lên tiếng:
– Mục nhi, con hãy thi triển kiếm pháp sơ hở chồng chất ấy cho ta xem một chút.
Tần Mục do dự một lúc, rồi đáp:
– Vậy thì bêu xấu mất.
Hắn nín thở, tập trung tâm thần, Vô Ưu Kiếm bay ra khỏi vỏ.
Tần Mục cầm kiếm trong tay, kiếm quang trên Vô Ưu Kiếm khẽ động. Vô số phi kiếm từ túi Thao Thiết bay ra, nhập vào bên trong Vô Ưu Kiếm.
Ba ngàn lưỡi kiếm hợp nhất vào trong Vô Ưu Kiếm.
Vô Ưu Kiếm là mẫu kiếm, những thanh kiếm khác đều là tử kiếm, có thể nhập vào trong mẫu kiếm. Hắn thân là người luyện bảo, kiếm hoàn có hai loại hình thái: tử kiếm nhập vào mẫu kiếm là một trong số đó. Cho dù Tần Mục bị pháp lực và sức mạnh hạn chế, cũng chỉ có thể dung hợp ba ngàn kiếm vào Vô Ưu Kiếm. Nếu như nhiều hơn một chút, khi hắn vận dụng sẽ không nhẹ nhàng như thế, ngược lại còn hạn chế việc hắn phát huy thực lực.
Ánh mắt Tần Mục nhìn chằm chằm vào mũi kiếm, dường như ngoài kiếm ra thì không còn bất cứ thứ gì khác. Sau đó, hắn thúc giục kiếm pháp, Vô Ưu Kiếm trong tay bắt đầu di chuyển.
Hô...
Tiếng gió vút lên, Tần Mục di chuyển Vô Ưu Kiếm với tốc độ rất chậm, nhưng nó lại phát ra âm thanh xé tan không khí.
Hắn thi triển kiếm pháp, Vô Ưu Kiếm khẽ động. Từng thanh tử kiếm bay ra khỏi Vô Ưu Kiếm, chúng tựa như ảo ảnh của Vô Ưu Kiếm, kiếm quang không ngừng phân liệt. Mỗi khi có tử kiếm bay ra khỏi Vô Ưu Kiếm sẽ xuất ra những kiếm chiêu khác nhau, những phi kiếm này vận dụng mười bảy thức kiếm pháp trụ cột, kiếm chiêu thác loạn, điệp gia, tạo nên một kiếm pháp vô cùng lộn xộn.
Hắn thi triển một chiêu Kiếm Lý Sơn Hà, nhưng lại hoàn toàn khác với kiếm lý Kiếm Lý Sơn Hà do trưởng thôn dạy bảo.
Kiếm pháp của hắn ban đầu có vẻ rất ngốc, không hề có cảm giác linh động. Nhưng rồi tốc độ di chuyển của Vô Ưu Kiếm dần dần nhanh hơn, dần dần trở nên linh động. Phi kiếm bay lượn trên không trung càng lúc càng nhiều, kiếm pháp càng lúc càng nhanh, chúng bay múa theo sau Vô Ưu Kiếm!
Vẻ mặt Thanh U sơn nhân càng ngày càng ngưng trọng, còn Long Du, Mộ Thanh Đại và Vương Mộc Nhiên thì đã bắt đầu không hiểu gì nữa.
Trên không Tiên Thánh sơn, ba ngàn phi kiếm tản mát như mây mù, khi thì hóa thành núi cao sừng sững xé rách mây trôi, khi thì hóa thành dòng sông, họ còn có thể nghe thấy tiếng thác nước đổ xuống. Khi thì lại là ngàn cây vạn cây xanh mướt trải rộng tầm mắt, khi thì hóa thành cỏ cây xanh biếc, có thể nhìn thấy rõ từng hoa văn trên lá cây.
Chẳng mấy chốc, tất cả kiếm quang đều biến mất.
Tần Mục lắc nhẹ Vô Ưu Kiếm, từng thanh tử kiếm bay ra khỏi Vô Ưu Kiếm, rồi bay vào trong túi Thao Thiết sau lưng hắn.
– Không cần so nữa!
Mộ Thanh Đại trấn tĩnh lại, vội vàng nói:
– Tu vi và thực lực của ta kém Long Du sư huynh một bậc, không cần so nữa!
Vương Mộc Nhiên lắc đầu, lên tiếng:
– Chiêu này ta không tài nào nhìn rõ, không cần so nữa, ta nhận thua.
Mặt Long Du tái nhợt, hắn há hốc mồm, phát hiện yết hầu lại khô khốc, vội vàng uống hai ngụm nước rồi nói:
– Kiếm pháp của ngươi ta không tài nào xem hiểu được.
Thanh U sơn nhân giật mình, nhìn Tần Mục, rồi lại nhìn trưởng thôn, đột nhiên thở dài:
– Lão đạo huynh, ngươi đã thu được một đệ tử tài giỏi. Kiếm pháp của nó đã nhập đạo rồi.
Trưởng thôn lắc đầu đáp:
– Ta không dạy nó luyện kiếm, là chính bản thân nó tự ngộ ra. Mục nhi, kiếm pháp của con còn có rất nhiều sơ hở, tựa như một cái sàng đầy rẫy khe hở, cần phải tiếp tục cố gắng. Nếu như gặp phải người có kiến thức vượt xa con, e rằng con sẽ chết mà còn không biết mình chết thế nào!
Tần Mục sởn gai ốc, lúng túng đáp:
– Con cũng nhìn ra quá nhiều sơ hở nhưng lại không có cách nào cải tiến được.
– Lẽ nào lại có người dạy đồ đệ như vậy sao?
Thanh U sơn nhân dở khóc dở cười, nói:
– Kiếm pháp này rõ ràng ��ã có thể xưng hùng thiên hạ rồi đó? Những kẻ có thể vượt qua nó đều là nhân vật đã nhập kiếm đạo rồi!
Độc quyền dịch thuật và phân phối tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.