Mục Thần Ký - Chương 384: Mở cờ trong bụng
Dòng sông rút xuống, những dãy núi xung quanh chấn động dữ dội, nhiều nơi bị sụt lún. Các ngọn núi bị dòng sông va đập nứt toác, gây ra cảnh tượng đổ nát kinh hoàng, không ít thôn dân phải chịu cảnh tai ương.
Đây cũng là một hành động bất đắc dĩ.
Nếu không diệt trừ Hoạn Long Quân, cắt đứt hành động cải biến long mạch của hắn, thì không chỉ cư dân ven sông mà toàn bộ Duyên Khang quốc đều sẽ gặp đại họa.
– Mù gia gia, Hoạn Long Quân có thể lột xác để chữa thương!
Tần Mục đứng trên đầu Long Kỳ Lân chạy về phía người mù, cất cao giọng nói:
– Không thể chủ quan! Giờ này hắn vẫn chưa chết đâu!
Người mù ngạc nhiên hỏi:
– Ngươi nói Thiện Ngư Quân (1) làm sao? Ta đã điểm nát toàn thân hắn, đánh tan tất cả lân phiến, phá hủy sinh cơ, lại bị Dũng giang đè xuống, mà hắn vẫn còn sống ư?
– Hắn không chết!
Tần Mục lớn tiếng nói:
– Chỉ cần không chém đứt đầu của hắn, bất kể hắn tổn thương đến mức nào, sau khi lột xác đều sẽ khôi phục thương thế.
Đúng lúc này, nước sông nổi sóng, từ thượng du cuồn cuộn đổ ngược trở về. Sóng nước dâng trào cao đến tận đỉnh núi, một con quái vật khổng lồ từ dưới sông vọt ra ngoài.
– Giao Vương Thần của Thiện Ngư Quân đã trở về! Xem ra Thiện Ngư Quân vẫn chưa chết.
Người mù trở nên nghiêm túc, ông nhấc gậy trúc điểm xuống mặt nước. Hoạn Long Quân bị Dũng giang áp xuống đáy sông, con sông từ trên trời đổ xuống đè chặt tên thần linh này xuống tận cùng. Áp lực cực lớn cùng công kích của người mù lẽ ra đã đủ để hắn tan xương nát thịt.
Người mù cầm trượng điểm vào bờ sông, đột nhiên Giao Vương Thần uốn lượn thân thể, cái đầu rồng khổng lồ dựng đứng lên, nước sông dâng trào và va chạm dữ dội với trượng của người mù.
Ầm ầm!
Dũng giang khô cạn, lộ ra đáy sông sâu hun hút, Long Kỳ Lân né tránh dư âm công kích, cũng bay vút lên trời.
Tần Mục nằm trên lưng Long Kỳ Lân, nhìn vào vị trí hố sâu nơi Hoạn Long Quân đang nằm. Nước bùn dưới hố bị công kích của người mù và Giao Vương Thần đánh tan, Hoạn Long Quân nằm trong hố, dáng vẻ vô cùng thê thảm.
Đúng như hắn đoán, Hoạn Long Quân vẫn chưa chết, hắn đang lột da.
Tần Mục liếc mắt nhìn, thấy trán Hoạn Long Quân đã nứt ra. Một cái đầu to l��n đang nhúc nhích bên trong đầu Hoạn Long Quân, cố gắng bò ra bên ngoài.
– Nếu Hoạn Long Quân lột xác thành công, lại có Giao Vương Thần trợ giúp, Mù gia gia chưa chắc đã là đối thủ của hắn!
Hắn bất chấp suy nghĩ nhiều, đột nhiên tung người nhảy lên. Hắn nhảy ra khỏi lưng Long Kỳ Lân, bộc phát sức lực chạy như điên về phía Hoạn Long Quân.
Tư Vân Hương và Linh Dục Tú kinh hô một tiếng, các nàng vươn tay muốn bắt lấy hắn nhưng không kịp, không thể giữ được Tần Mục.
Bành!
Tốc độ của Tần Mục càng lúc càng nhanh, trong khoảnh khắc đã vượt qua âm thanh, sau lưng xuất hiện một vệt khói trắng.
Người mù đã phong ấn ba đại thần tàng của hắn, khiến hắn không thể sử dụng nguyên khí, nhưng Thâu Thiên Thần Thoái lại là một loại thần thông thân thể, chỉ dựa vào sức mạnh thể chất mà bộc phát ra thần thông.
Điểm này, người mù không cách nào phong ấn được.
Tần Mục chạy trên không trung, hắn lao thẳng về phía Hoạn Long Quân.
Đúng lúc này, thượng du và hạ du Dũng giang bắt đầu hợp lại, cùng lúc đó nguyên thần Huyền Vũ xuất hi��n sau lưng người mù. Ông ta ra tay đánh nhau với Giao Vương Thần, người mù "nhìn thấy" Tần Mục từ trên trời chạy về hướng Hoạn Long Quân, ông ta nói một câu to gan lớn mật rồi điểm một cái.
Tần Mục đang ở giữa không trung, hắn bị một đạo chỉ phong bắn vào mi tâm, ngay sau đó thân thể nổ vang. Linh Thai, Ngũ Diệu và Lục Hợp thần tàng lần lượt mở ra, pháp lực trở lại trên người, hắn vui mừng khôn xiết.
Một bên bờ sông, người mù đang điên cuồng tiến công, ông liều mạng với Giao Vương Thần, tránh để Tần Mục bị Giao Vương Thần dùng đuôi quất chết.
– Bị ta phong ấn thần tàng còn dám cả gan làm loạn như thế này! Tên tiểu tử thúi này, sao lúc động phòng lại không thấy hắn dũng mãnh như thế.
Người mù cau mày, ông thực sự nổi giận. Giao Vương Thần vung móng vuốt, người mù lấy gậy trúc liên tục điểm vào vuốt rồng, khiến gân cốt vuốt rồng rối loạn, nó không thể phát huy lực lượng ra được.
Người mù lại điểm một trượng tới, nước sông xoay tròn, hóa thành một cây đại thương đâm thẳng vào trái tim Giao Vương Thần, khiến Giao Vương Thần không thể không bay vút lên trời để tránh đòn này.
Ba chít chít!
Tần Mục đã lao tới vị trí hố bùn trước khi dòng sông hợp lại, ngay sau đó là tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Nước sông hợp lưu, lũ lụt ngập trời va chạm vào nhau, uy lực vô cùng kinh khủng, sóng lớn ngập trời cuồn cuộn chảy về hướng đông.
Dưới đáy sông, Tần Mục nín thở, áp lực nặng nề từ dòng nước hợp lưu suýt chút nữa đã đè chết hắn. Lồng ngực bị đè nổ, đầu óc kêu ong ong.
Sau một lúc lâu, Tần Mục khôi phục tinh thần và bò ra ngoài. Thân thể như cá bơi lội, hắn bơi tới vị trí hố bùn của Hoạn Long Quân.
Dũng giang vận chuyển bùn đất, không ngừng tích tụ, cho nên Hoạn Long Quân bị chôn vùi gần một nửa.
Tần Mục bơi tới bên cạnh Hoạn Long Quân, nhìn thấy xung quanh là thịt nhão, thần huyết bị áp lực đè hỏng, nước sông cọ rửa cuốn đi. Trong khoảng thời gian ngắn, máu trong người Hoạn Long Quân đã mất đi một nửa.
Thân thể thần linh rất nặng, cho dù là cường giả Thần Kiều cảnh cũng khó lòng cõng thần linh rời đi. Bởi vậy Ho��n Long Quân nằm dưới đáy sông, dòng nước cũng không thể cuốn hắn đi.
Cho dù thần huyết trong cơ thể Hoạn Long Quân suýt chút nữa chảy cạn, đầu của hắn vẫn động đậy, hai cái sừng rồng đã chui ra.
Tần Mục đưa tay sờ loạn, hai tay hắn lật tung trên thân thể Hoạn Long Quân.
– Chân Long sào ở đâu? Giấu ở nơi nào chứ?
Răng rắc.
Trán của Hoạn Long Quân nứt ra càng lớn, ngay sau đó thần uy bộc phát.
Tần Mục giật mình, nhìn thấy đầu rồng chui ra một nửa, hắn nhanh chóng bơi tới cái trán trụi lủi của Hoạn Long Quân. Hắn rút Vô Ưu kiếm ra, lại điều động ba thần tàng, phát động nguyên khí ra sức cắm vào trán Hoạn Long Quân. Lại nghe tiếng đinh đinh vang lên, Vô Ưu kiếm chạm đến một chiếc vảy rồng rồi bắn lên cao, trên long lân cũng xuất hiện vết kiếm.
Tần Mục tiếp tục đâm xuống, sau khi đâm hơn mười lần mới đâm xuyên qua long lân.
Tần Mục rút kiếm đâm xuống, ra sức đâm mạnh, Vô Ưu kiếm đâm một nửa vào trán Hoạn Long Quân. Ngay sau đó hắn lại sử dụng chùy sắt, ra sức nện vào chuôi kiếm. Hắn liên tục gõ đinh đinh đang đang thật lâu, cũng đập Vô Ưu kiếm cắm hoàn toàn vào trán Hoạn Long Quân.
Vô Ưu kiếm đóng túi da lột xác của Hoạn Long Quân vào thân thể mới sinh ra. Đầu rồng không dám nhúc nhích mạnh, dường như e sợ kinh động thần uy ẩn chứa trong thần kiếm nên chỉ có thể chậm rãi lột xác ra ngoài, nhưng lại bị Vô Ưu kiếm định trụ, hắn không thể lột da thoát ra ngoài.
– Tiểu tử thật thà, lại là ngươi.
Hoạn Long Quân hé miệng phát ra âm thanh yếu ớt:
– Ta muốn giết ngươi, nhất định phải giết ngươi!
Tần Mục vận chuyển nguyên khí cuốn lấy bùn cát nhét vào miệng hắn khiến hắn nói không ra lời, lại cầm lấy một ít Tam Phá tán cuối cùng nhét vào trong, sau đó tiếp tục sờ loạn khắp nơi.
– Độc không chết ngươi thì cũng có thể khiến ngươi lột da!
Tần Mục lật tới lật lui, hắn tìm kiếm Chân Long sào.
Thân thể Hoạn Long Quân cứng ngắc, bởi vì cái gọi là "thừa dịp hắn bệnh muốn mạng hắn". Độc tính của Tam Phá tán bộc phát quá lợi hại, khiến thân thể tàn phá của hắn sinh ra đứt gãy, phá thân phá thần phá hồn phách.
Hắn chưa lột xác hoàn toàn, còn chưa cắt đứt với thân thể cũ, mà thân thể mới lại trúng độc.
Tần Mục tìm trong thân thể Hoạn Long Quân các loại long bì, long giác, trảo trượng, long cốt và nhiều thứ kỳ quái. Từ đầu tới cuối hắn không thể tìm ra long sào của Chân Long chi chủ.
– Kỳ quái, hắn không giấu trên người, cũng không có khả năng vứt bỏ.
Tần Mục cầm lấy Đế điệp, ý đồ cảm ứng long sào, nhưng điểm cổ quái chính là, Đế điệp cũng không có cảm ứng. Tần Mục liên tục thôi thúc Đế điệp, văn tự trên Đế điệp biến hóa, nhưng vẫn không thể tìm ra vị trí long sào.
Nhưng lúc này, đột nhiên hắn cảm giác nước sông xung quanh có chấn động dị thường, nội tâm hắn giật mình.
Lúc này nước sông đục ngầu, bùn cát bị nước sông cuốn lấy, ánh mắt hắn khó nhìn xa. Tần Mục nhanh chóng bơi tới trán Hoạn Long Quân, một tay vịn chuôi kiếm, thận trọng nhìn bốn phía.
Một dòng nước xiết lao tới bên cạnh, hắn không nhúc nhích. Hắn nhìn thấy thân rồng thô to, lân phiến màu xanh sẫm, mỗi một mảnh lân phiến còn khổng lồ hơn cả thân thể của hắn.
Đây là một con Giao Long, hẳn là Giao Long do Hoạn Long Quân nuôi, bị khí tức của Hoạn Long Quân thu hút tới gần. Con Giao Long này vô cùng cường đại, còn mạnh hơn cấp giáo chủ nhiều, hắn tuyệt đối không phải đối thủ.
Ánh mắt Tần Mục lóe sáng, hắn vừa mò được cây sáo bằng long cốt trên người Hoạn Long Quân, lặng lẽ sử dụng nguyên khí thúc giục cây sáo.
Hắn muốn dùng Ngự Long quyết để tạo cảm ứng với Giao Long, khống chế con Giao Long này.
Nhưng vào lúc này, đầu óc hắn nổ tung, đau đầu như nứt ra, tiếng ong ong vang lên. Thì ra Hoạn Long Quân phát động tinh thần lực xung kích tâm thần của hắn, làm hắn suýt hôn mê.
Tần Mục đau đớn, Hoạn Long Quân dưới chân lại nhúc nhích. Vô Ưu kiếm cũng lung lay, không ngừng trồi lên phía trước, Vô Ưu kiếm cũng cắt vào da đầu của Hoạn Long Quân.
– Ăn một nắm Tam Phá tán lớn như vậy, hắn còn có thể lột xác ư? Độc của ta thật sự không bằng dược sư gia gia rồi. Nếu như dược sư gia gia luyện độc, Hoạn Long Quân có lột xác vài chục lần cũng phải chết.
Tần Mục vội vàng rút kiếm, tiếc rằng bản thân đã dùng chùy sắt đập quá sâu, trong thời gian ngắn không nhổ ra được. Hắn lại thấy đầu rồng của Hoạn Long Quân đã chui ra ngoài, trên trán vẫn còn cắm Vô Ưu kiếm.
Tần Mục đứng trên đầu Hoạn Long Quân, hai tay nắm chuôi kiếm, dưới lòng bàn chân chính là hai con mắt to lớn của Hoạn Long Quân. Hoạn Long Quân đang mở to mắt nhìn hắn, sắc mặt tái xanh, đó là dấu vết trúng độc lưu lại, hắn đang toàn lực áp chế Tam Phá tán.
Sau lưng Tần Mục, đầu Giao Long kia xuất hiện, thân thể uốn lượn trong nước, Giao Long màu xanh há miệng l�� ra hàm răng nanh sắc bén.
Đôi mắt Tần Mục xoay tròn, hắn lặng lẽ vươn tay bắt lấy Đế điệp, bỗng nhiên cầm Đế điệp đưa lên cao. Miệng của Giao Long cũng cách đỉnh đầu của hắn một tấc, hàm răng nanh sắc bén suýt chút nữa đã cắm vào đầu hắn.
Tần Mục giơ cao Đế điệp, hai chân run rẩy, Hoạn Long Quân dưới chân đang ra sức bò ra ngoài.
– Được, đến rồi!
Tần Mục lên tiếng, hắn còn nghe ra mình đang run rẩy, trong miệng xuất hiện từng đám bọt khí:
– Đừng động đến, đến, ngoan được được được!
Con Giao Long màu xanh dừng lại, chậm rãi lui về phía sau, ánh mắt nhìn vào Đế điệp trong tay hắn.
– Mã ha!
Con Giao Long cúi đầu xuống.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, một cước đạp vào mắt Hoạn Long Quân, hung ác nói:
– Suýt chút nữa hại chết ta! Nói nhanh lên một chút, Chân Long sào bị ngươi giấu ở đâu? Ta có mấy trăm loại độc dược, ngươi có tin ta nghiền xương ngươi thành tro không?
Hoạn Long Quân lạnh lùng nhìn hắn, tiếp tục nhúc nhích bò ra ngoài. Đột nhiên trên trán sinh ra tiếng răng rắc, một con rồng khác chui ra. Hắn trúng độc của Tần Mục, lột xác một lần không thể phá giải, cần thuế biến lần nữa.
– Mã ha mã ha!
Con Giao Long sau lưng Tần Mục đã thu nhỏ hình thể, nó bơi tới đầu vai Tần Mục. Hai móng vuốt nắm lấy bờ vai hắn, hé miệng, Tần Mục hơi ngẩn ra, Chân Long sào đang nằm trong miệng con Giao Long này.
– Xảo quyệt, ngươi thật xảo quyệt!
Tần Mục mở cờ trong bụng, hắn giơ ngón cái với Hoạn Long Quân.
(1): Con lươn.
Thiên thư này được chuyển ngữ độc quyền, trân trọng gửi đến quý độc giả.