Mục Thần Ký - Chương 444: Khắc tinh
Mặt trời chiều ngả về tây, vầng thái dương đỏ rực chiếu rọi sa mạc hỏa diễm. Tần Mục đứng trên đầu Long Kỳ Lân, dùng Chu Tước nguyên khí của bản thân đ��� rèn luyện từng thanh phi kiếm, đồng thời khắc sâu ấn ký trên phù văn.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, Hùng Kỳ Nhi đã ngủ say trong lỗ tai Long Kỳ Lân. Nơi đó không có gió, Long Kỳ Lân dùng vạt tai che kín, nhờ vậy có thể bảo vệ bé gái bên trong.
- Long béo này thật không tệ.
Tần Mục thầm khen:
- Tên mập mạp này thật sự rất tinh tế. Xích Hỏa linh đan và Hỏa Hành Thần Nguyên đan trộn lẫn vào nhau, mùi vị rất khó chịu. Chờ tìm được chỗ nghỉ chân, ta sẽ chỉnh sửa lại đan phương giúp nó.
Đột nhiên, Long Kỳ Lân cất tiếng:
- Giáo chủ, phía trước có một ốc đảo!
Tần Mục nhìn về phía trước, quả nhiên thấy một ốc đảo, bèn nói:
- Không biết nơi đó có nước không? Một ngày qua không có nước, ta còn chịu được, chỉ sợ Kỳ Nhi không chịu nổi.
Trong sa mạc hỏa diễm nóng bỏng, không khí khô cằn không chút hơi nước nào, dù Tần Mục có vận dụng Huyền Vũ nguyên khí cũng không cách nào hóa ra nước. Nếu chỉ có một mình, hắn sẽ không lo lắng chuyện này, nhưng giờ có Hùng Kỳ Nhi bên cạnh, hắn không thể không nghĩ đến việc tìm nước uống.
Chốc lát sau, Long Kỳ Lân đã tiến vào ốc đảo. Nơi đây có vài chiếc lều vải bằng da dê trắng, cùng một nhóm người mặc y phục Tây Thổ đang nhóm lửa. Long Kỳ Lân cảnh giác nhìn quanh, nói:
- Không biết Ban Công Thố có trốn tới đây không, Giáo chủ hãy cẩn thận. Hắn bị trọng thương, có lẽ không chạy xa được.
Tần Mục nhảy xuống, vén lỗ tai Long Kỳ Lân lên, rồi ôm Hùng Kỳ Nhi đang ngủ ra, cười nói:
- Yên tâm, có ta ở đây, hắn dù có gần cũng không dám xuất hiện. Nếu hắn dám bén mảng, ta sẽ tiêu diệt hắn.
Mấy người dị tộc Tây Thổ trong ốc đảo cùng nhìn sang họ, sắc mặt ai nấy đều thay đổi, không dám lên tiếng.
Tần Mục nhìn quanh, thấy nơi đây đa số là nam tử phong trần dãi nắng dầm sương. Gương mặt họ đỏ au vì nắng gió. Trong ốc đảo còn có những con dê vàng hai chân to lớn, bên cạnh chúng là hàng hóa, đa phần là của các thương nhân tứ xứ.
Bởi vì dê vàng hai chân là dị thú tốc độ nhanh, sức vác nặng cũng rất mạnh, nhưng chạy rất xóc nảy. Chỉ có những người chuyên buôn bán mới lựa chọn loại dị thú này để vận chuyển hàng hóa.
Mặc dù cưỡi dê vàng hai chân hơi xóc nảy một chút, nhưng chúng có thể vận chuyển được rất nhiều hàng hóa.
- Trưởng lão, tiểu muội của ta đã ngủ say, xin hỏi có thể cho chúng ta mượn lều vải được không?
Tần Mục đi tới trước mặt một lão thương nhân, hỏi.
Lão thương nhân vội vàng gật đầu, đáp:
- Xin cứ tự nhiên.
Tần Mục cảm ơn. Hắn bước vào lều vải, sa mạc ban đêm rất lạnh, may mắn lều da dê giữ ấm tốt, hơn nữa còn có tấm thảm lông cừu non thật dày. Tần Mục đắp kín tấm thảm cho nàng, Hùng Kỳ Nhi mơ mơ màng màng, hai bàn tay nhỏ kéo tấm thảm lên che đầu. Trong miệng nàng còn chép chép hai lần, hẳn là đói bụng nhưng vẫn chưa tỉnh giấc.
Tần Mục rời lều vải, mặt trời đã lặn, đống lửa trại bên hồ cháy kêu lốp bốp.
- Trưởng lão, các vị là thương nhân đến từ Tây Thổ sao?
Những người khác nhìn sắc mặt Tần Mục một chút, không dám lên tiếng. Lão thương nhân cầm đầu vội vàng nói:
- Chúng tôi đến từ tiểu quốc Tây Thổ, muốn đến Đại Khư buôn bán. Vị đại ca đây đến từ Đại Khư ư?
Tần Mục bật cười, mặc dù vóc người hắn cao lớn nhưng cũng chưa đến mức được gọi là đại ca. Những người này nhìn hắn đầy e ngại, hẳn là vì hoa văn hỏa diễm trên mặt hắn.
Họ nhận ra hắn đến từ Đại Khư cũng bởi vì hoa văn hỏa diễm trên mặt hắn.
- Ta quả thật đến từ Đại Khư, đang chuẩn bị đi Tây Thổ một chuyến.
Tần Mục lấy ra một ít thịt trâu tươi và hoa quả trong túi Thao Thiết tặng cho đối phương, cười nói:
- Đa tạ trưởng lão đã cho tiểu muội của ta có nơi nghỉ ngơi. Nếu trưởng lão không chê, cứ gọi ta là Tiểu Tần là được.
Lão thương nhân không từ chối được, bèn nói:
- Không dám nhận xưng hô trưởng lão, địa vị nam tử chúng tôi ở Tây Thổ khá thấp, chỉ có nữ tử lớn tuổi mới được gọi là trưởng lão. Tần ca, ngươi là người Đại Khư, e rằng đi Tây Thổ có phần không ổn. Sa mạc hỏa diễm dài mấy vạn dặm, trên đường đi có lửa cháy dữ dội, hơn nữa người ta còn cho rằng người Đại Khư hiểm ác, ngươi nên quay về thì hơn.
Tần Mục lắc đầu, nói:
- Ta đã hứa đi Tây Thổ, sao có thể nuốt lời? Tây Thổ các ngươi là nữ tử lo liệu việc nhà ư? Duyên Khang quốc cũng có một vài nữ tướng quân và nữ quan. Thuở trước quốc sư thúc đẩy nam nữ bình đẳng còn gặp phải không ít lực cản, không ngờ các ngươi còn khai sáng hơn cả Duyên Khang.
Sắc mặt lão thương nhân biến đổi, vội vàng nói:
- Chớ có lớn tiếng! Tuyệt đối không được nói nam nữ bình đẳng, nếu không sẽ bị chém đầu! Nam nữ sao có thể bình đẳng được? Nữ nhân có thể mang thai, nam nhân lại không thể, đương nhiên phải kém hơn một bậc.
Tần Mục ngạc nhiên.
Lão thương nhân nhìn quanh bốn phía, hạ giọng nói:
- Ngươi đến Tây Thổ, không nên nói những lời vô lý này. Đương nhiên, nếu như ngươi có thể còn sống mà đến được Tây Thổ...
Tần Mục dở khóc dở cười.
- Ngươi đến Tây Thổ, tuyệt đối không được nói bản thân là người Đại Khư.
Lão thương nhân trịnh trọng nói:
- Ngươi nói mình là người Đại Khư, rất dễ bị người ta giết chết.
Tần Mục cau mày, hỏi:
- Vì sao?
Lão thương nhân không muốn nói nhiều về chuyện này.
Tần Mục cũng không miễn cưỡng, tiếp tục dùng nguyên khí rèn luyện phi kiếm của mình. Tu vi tiêu hao gần một nửa, hắn lại ăn thêm vài viên đan dược, đồng thời luyện cho các thanh phi kiếm ngày càng nhỏ hơn.
- Ta vẫn không thể làm được như Câm gia gia, luyện kiếm thành nước chảy.
Tần Mục bắt lấy một thanh phi kiếm, hai tay xoa nắn, phi kiếm biến thành một kiếm hoàn nhỏ nhưng vẫn còn đôi chút góc cạnh. Hắn thôi thúc Vô Ưu kiếm, tám ngàn thanh kiếm va chạm vào nhau hóa thành một kiếm hoàn. Mặc dù kiếm hoàn đã nhỏ đi rất nhiều nhưng vẫn lớn đến hai thước vuông.
Chỉ khi luyện kiếm hoàn nhỏ như ngón tay, kỹ xảo luyện bảo của hắn mới xem như nhập môn, mới có thể luyện kiếm thành nước chảy.
Tần Mục giải tán kiếm hoàn, tay cầm Vô Ưu kiếm. Gần tám ngàn thanh phi kiếm bay lên, lần lượt va chạm với Vô Ưu kiếm, dung nhập vào trong mẫu kiếm.
Vô Ưu kiếm ngày càng nặng, đến khi thanh phi kiếm cuối cùng dung nhập vào. Tay Tần Mục nâng kiếm hơi run rẩy, cây kiếm này quá nặng nhưng hắn vẫn miễn cưỡng sử dụng được.
Hắn thử vung Vô Ưu kiếm, mặc dù Vô Ưu kiếm di chuy���n rất chậm, nhưng trên không trung lại vang lên những âm thanh lốp bốp rất nhỏ, tựa như có một ngọn núi lớn đang di chuyển.
Bởi vì thanh kiếm quá nặng nề nên đã ép không gian phát ra những tiếng nổ nhỏ.
Tần Mục múa hai lần, cơ bắp cánh tay đau buốt, vội vàng giải tán tử kiếm. Hắn không chơi nữa, thầm nói:
- Quả nhiên văn tự long ngữ trong Đế điệp và Chân Long sào không tầm thường, Cửu Long Đế Vương công giúp nhục thể của ta tăng cường thật nhanh! Trước kia, làm sao ta có thể nâng được thanh kiếm này? Chỉ tiếc, vẫn còn rất nhiều long ngữ chưa giải mã được.
Những ngày qua, hắn thử dung hợp Cửu Long Đế Vương công với Bá Thể Tam Đan công, thân thể tiến bộ thần tốc. Trước kia hắn chỉ tu hành công pháp luyện thể trong Đại Dục Thiên Ma kinh, giờ đây lực lượng thân thể bạo phát của hắn còn mạnh hơn các Thần thông giả.
Nếu hắn thi triển các loại chiến kỹ như Lôi Âm Bát Thức hay Đao pháp sát trư, uy lực sẽ tăng lên gấp bội.
Thân thể mạnh mẽ, uy lực chiến kỹ không thể xem thường!
Các thương nhân Tây Thổ lần lượt đi vào lều vải ngủ thiếp đi, Tần Mục ngồi bên cạnh hồ nước. Long Kỳ Lân thu nhỏ hình thể, nằm bên cạnh Tần Mục, lấy Hoạn Long kinh ra đọc.
- Long béo cũng chăm chỉ như Linh Nhi!
Tần Mục rất vui mừng.
Long Kỳ Lân liếm liếm móng vuốt, mở Hoạn Long kinh ra, đọc kỹ từng chữ, thì thầm:
- Hoạn Long Quân viết ra Hoạn Long kinh, ta cũng muốn viết một bản Hoạn Nhân kinh.
Chẳng bao lâu sau, Tần Mục tựa lưng vào Long Kỳ Lân ngủ thật say, Long Kỳ Lân cũng vùi đầu ngủ thiếp đi. Dù mặt đất hoang mạc ban đêm vẫn là hỏa diễm, nhưng nhiệt độ cũng rất thấp, mặt hồ đóng băng. Chẳng qua trên người Long Kỳ Lân vẫn rất ấm áp, lỗ mũi thỉnh thoảng còn phun ra từng đóa hỏa diễm.
Đến nửa đêm về sáng, giữa những ngọn lửa bập bùng bên ngoài ốc đảo, Ban Công Thố chui ra khỏi lòng đất. Hắn nhìn Tần Mục đang ngủ say, lòng lại do dự, không thể quyết định có nên lặng lẽ đến gần và giết tên gia hỏa này hay không.
Tần Mục hô hấp trầm ổn, không hề hay biết gì.
Ban Công Thố do dự mãi, đang định hạ sát thủ, đột nhiên hắn thấy trong lúc Tần Mục h�� hấp, bên trong túi Thao Thiết không ngừng có từng sợi long khí bay ra, giống như những con du long rất nhỏ bay vào mũi của hắn.
Ban Công Thố nhìn thấy tay Tần Mục cũng đặt bên trong túi Thao Thiết, trong lòng giật mình. Đột nhiên hắn thay đổi chủ ý, thân thể xoay tròn rồi chui xuống lòng đất.
- Bị hắn phát hiện rồi?
Tần Mục mở một mắt ra, đảo mắt nhìn khắp bốn phía, rồi lại nhắm mắt lại. Hắn rút tay đang đặt trong túi Thao Thiết ra, tiếp tục dẫn dắt long khí trong Chân Long sào, lần này mới thật sự ngủ thiếp đi.
Từng tia Chân Long khí tiến vào trong người, hóa thành nguyên khí của hắn, gia tăng tu vi Tần Mục.
Hắn tu luyện gần mấy tháng qua đều dựa vào Chân Long sào và Đế điệp, nên tu vi mới tăng lên nhanh đến vậy. Cho dù Ban Công Thố có sống lại mười mấy lần cũng không thể mạnh hơn hắn bao nhiêu.
Đương nhiên, điểm mấu chốt trong đó chính là hắn cùng Linh Dục Tú, Tư Vân Hương dùng nguyên thần song tu. Nguyên thần ngày càng mạnh mẽ, mang lại lợi ích cực lớn, nên tu vi mới có thể đuổi kịp Ban Công Thố ở cảnh giới Thất Tinh.
Lúc bình minh, Hùng Kỳ Nhi tỉnh dậy, nàng đói bụng nên bắt đầu làm ầm ĩ. Tần Mục dùng thịt nạc băm cùng rau xanh nấu cháo cho nàng ăn, sau đó lại làm một ít bánh ngọt. Xong xuôi, hắn luyện mấy viên linh đan đã cải tiến, đưa cho Long Kỳ Lân nếm thử hương vị.
- Hoạn Nhân kinh của ta nhất định sẽ đại thành!
Long Kỳ Lân tràn đầy lòng tin nói:
- Giáo chủ cho rằng hắn tu thành Hoạn Long kinh, nhưng nào biết mọi việc đều nằm trong Hoạn Nhân kinh của ta!
Thương đội chuẩn bị xuất phát, lão thương nhân tạm biệt Tần Mục, cảnh cáo lần thứ hai:
- Tần ca nhi tuyệt đối không thể nói mình đến từ Đại Khư, nếu không ắt sẽ có đại họa.
Tần Mục cảm ơn, hắn đứng trên trán Long Kỳ Lân và tiếp tục tiến về phía tây. Đằng sau vọng lại tiếng lục lạc của bầy dê vàng hai chân, từng con dê vàng chở đầy hàng hóa đang tiến về phía Đại Khư.
Tốc độ Long Kỳ Lân cực nhanh, nó chạy đến tối vẫn chưa tới Tây Thổ.
Họ đi qua một ngọn núi lớn trong sa mạc, Tần Mục nhìn nó mấy lần. Khi Long Kỳ Lân chạy tới bên cạnh ngọn núi, đột nhiên Tần Mục nói:
- Long béo, lui về!
Long Kỳ Lân không hiểu, vội vàng lui về.
Tần Mục dò xét từ trên xuống dưới, thấy ngọn núi cực kỳ nguy nga nhưng trên đó không có hỏa diễm. Hắn bay lên trời, rồi bay tới đỉnh núi, nhìn thấy đỉnh núi rất rộng, nơi đâu cũng là cảnh tượng đổ nát thê lương, dường như còn vương vấn tình cảnh huy hoàng năm xưa.
Nơi này còn có một ít thi cốt khô héo chôn vùi trong cát bụi, Tần Mục kiểm tra. Những người đã chết đều là cự nhân, dáng người vô cùng vạm vỡ.
Hắn đi tới bên cạnh một cây cột, vuốt ve nó, bên cạnh cây cột còn có dây xích đứt gãy.
- Giáo chủ, ngọn núi này thế nào?
Long Kỳ Lân chân đạp mây lửa bay tới.
Tần Mục đưa tay chỉ vào sa mạc:
- Ngươi nhìn bên kia.
Long Kỳ Lân nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy một quả cầu đen kịt hiện ra, mặc cho bão cát thổi qua.
- Đây là một chiếc thuyền Thái Dương. Một chiếc thuyền Thái Dương đã chết.
Tần Mục xuống thuyền, sắc mặt không hề bận tâm:
- Đi thôi.
Long Kỳ Lân nhìn mặt hắn, cũng không dám nói nhiều, mang theo hắn đi về phía tây. Không lâu sau đó, họ nhìn thấy chiếc thuyền thứ hai. Đó là một chiếc thuyền Nguyệt Lượng tàn tạ không chịu nổi, cũng đã bị tổn hại.
Sau đó, họ gặp chiếc thuyền lớn thứ ba. Chiếc thuyền Nguyệt Lượng này đã trải qua một trận chiến thảm khốc, nó vô cùng rách nát.
Đột nhiên Tần Mục bừng tỉnh:
- Vạn Thần Tự Nhiên công, chính là khắc tinh của thuyền Thái Dương và thuyền Nguyệt Lượng!
Đây là bản dịch dành riêng cho truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.