Mục Thần Ký - Chương 473: Người sống trong kính
Đột nhiên, đá vụn văng tung tóe, Ban Công Thố phá nát những tảng đá loạn xạ, vọt thẳng lên không trung. Hắn vừa xấu hổ vừa tức giận, lập tức ném ra một cái nồi đồng khổng lồ.
Nồi đồng lớn lơ lửng giữa trời, miệng nồi hướng xuống dưới. Cát bay đá nhảy, cột đá đổ nát. Cảnh tượng hoang tàn, tất cả đều bị nồi đồng khổng lồ đó hút lên.
Bên trong nồi đồng khổng lồ như một nồi nước sôi sùng sục, đó chính là chân hỏa. Nồi đồng nhìn không lớn lắm nhưng chân hỏa bên trong sôi trào như dung nham. Cảnh tượng bên trong vô cùng khủng khiếp, bất kỳ vật gì rơi vào đều bị đốt thành tro bụi, tan biến không còn dấu vết. Hiển nhiên đây không phải linh binh mà Ban Công Thố có khả năng luyện chế ra.
Nồi đồng lớn này là bảo vật trấn phái được cường giả cận Thần cảnh giới chế tạo từ nhiều đời trước, uy lực cực lớn. Bởi vì tu vi của hắn hiện tại còn yếu kém, nên không thể phát huy hết uy lực của nồi đồng.
Linh binh cũng có phân chia mạnh yếu và cảnh giới. Đôi khi không phải cứ cầm linh binh thượng thừa thì thực lực sẽ tăng lên trời long đất lở, mà còn phải xem có thể thúc giục được bao nhiêu phần uy lực của nó.
Chẳng hạn như Vô Ưu kiếm của Tần Mục, cây kiếm này là một thanh thần kiếm, uy lực vô cùng lớn. Nhưng cho đến tận lúc này, Tần Mục vẫn không thể phát huy hết uy lực của thần kiếm, chỉ có thể lợi dụng độ sắc bén của Vô Ưu kiếm mà thôi.
Ban Công Thố cũng như vậy, cảnh giới hiện tại của hắn không đủ để phát huy toàn bộ uy năng của linh binh. Dù vậy, với cảnh giới Thất Tinh đỉnh phong, hắn cũng có thể phát huy được một thành uy lực của nồi đồng.
Vô số cát bụi bay lên khắp di tích, lại có từng bức tường, từng cây cột đá và từng cung điện đổ nát bay vào trong nồi. Tất cả đều bị nấu chảy trong nồi đồng.
Toàn bộ di tích không ngừng tan rã, chúng bay lả tả lên không trung.
- Họ Tần, hiện tại biết sự lợi hại của ta chưa? Thực lực không chỉ dựa vào tu vi.
Ban Công Thố quay người lại, đứng trên nồi đồng lớn và cười nói:
- Tu vi thâm hậu hơn ta thì sao? Bảo bối của ta lợi hại hơn ngươi, ta đã có thể áp đảo ngươi, đánh ngươi vô cùng thê thảm!
Hắn nhìn xuống và giật mình khi thấy Tần Mục đứng trên nồi đồng, thân thể không hề nhúc nhích. Dù hấp lực từ nồi đồng khổng lồ mạnh mẽ đến đâu cũng không thể nâng thân thể hắn bay lên.
- Làm sao có thể?
Ban Công Thố mở to mắt ra nhìn, lại thấy tay Tần Mục đang nâng một viên cầu kim loại, bỗng nhiên viên cầu nhúc nhích như nước và cát đang chảy.
- Kiếm hoàn!
Ban Công Thố lập tức nhìn ra nguyên nhân Tần Mục không bị hút lên. Trọng lượng của kiếm hoàn rất nặng, từ đó có thể ngăn Tần Mục bị hút bay lên. Cho dù là nồi đồng cổ xưa của hắn cũng không thể hút vật này vào.
- Không phải kiếm hoàn của hắn chỉ lớn hai thước thôi sao? Không thu được ngươi vào, vậy ta luyện chết ngươi là được.
Đột nhiên Ban Công Thố bật người nhảy vút lên cao, hai tay vỗ mạnh lên nồi đồng, lập tức trong nồi phun ra hỏa diễm đáng sợ. Nơi hỏa diễm đi qua, tất cả đều tan rã, cát đá nóng chảy biến thành dung nham cuồn cuộn. Chỉ trong nháy mắt đã luyện hóa mọi thứ thành dung nham.
Tần Mục bắt lấy kiếm hoàn, nắm chặt lấy, từ trong kiếm hoàn, vô số phi kiếm nhỏ bé bay ra. Lấy Vô Ưu kiếm làm chủ, chúng hợp lại thành một.
Tần Mục dùng hai tay nâng kiếm, thanh kiếm ch��m thẳng vào biển lửa đang ập tới.
Nơi thanh kiếm đi qua, hỏa diễm lập tức tắt ngúm. Hai bên sa mạc bị thiêu cháy hoàn toàn, chỉ có uy lực của một kiếm này quét qua như một dải cát đỏ trải dài trên mặt đất.
Khóe mắt Tần Mục khẽ giật giật, chân hỏa cực kỳ hung hãn. Uy lực cực mạnh, không biết là loại tà hỏa gì.
Ban Công Thố hét lớn, thân thể xảy ra dị biến. Hai cánh mọc ra từ dưới nách, hai chân biến thành vuốt chim. Nồi đồng lớn lơ lửng trên đỉnh đầu, ánh lửa bao trùm khắp nơi.
Hai cánh chim màu vàng lấp lánh, bỗng nhiên lông vũ kêu leng keng như kim loại. Hai cánh khổng lồ chấn động, phong lôi đan xen, lông vũ như kiếm, cắt xuyên mọi thứ. Thế công như cuồng phong bạo vũ.
Hai tay Tần Mục đan vào nhau, Vô Ưu kiếm nằm giữa hai tay và phân tách. Nó hóa thành tám ngàn thanh phi kiếm bay tán loạn, kiếm hà cuồn cuộn và phóng thẳng về phía Ban Công Thố.
Bước chân Ban Công Thố loạn xạ, đôi cánh tung bay, từng cây lông vũ như kiếm bay lên nghênh đón kiếm hà. Đột nhiên âm thanh "đinh đinh đinh" vang lên không ngớt bên tai, sau khi kiếm hà va chạm, Ban Công Thố kinh hô một tiếng. Hắn đứng đó, lông vũ như kiếm vỡ vụn dưới chân.
Lông vũ của hắn bị Tần Mục chặt đứt, chỉ còn lại hai cánh trơ trụi đang đập mạnh.
Vừa rồi nồi đồng lớn phun ra hỏa diễm, đó chính là Diệc Diễm Thần Hỏa tráo. Lực phòng ngự kinh người, có thể không ngừng dịch chuyển địch thủ vào bên trong nồi đồng. Hơn nữa Diệc Diễm Thần Hỏa có uy lực kinh người, linh binh bình thường sẽ bị thiêu cháy thành tro.
Nhưng Tần Mục trực tiếp phá vỡ Diệc Diễm Thần Hỏa tráo, đồng thời chặt đứt toàn bộ lông vũ trên cánh hắn.
- Có thể công phá Diệc Diễm Thần Hỏa của ta, quả thực mạnh hơn ta một chút, ta không phải là đối thủ của hắn!
Ban Công Thố vừa nghĩ đến đây, không chần chừ nữa, đột nhiên hắn nhảy lên, va vào nồi đồng. Nồi đồng lớn rơi xuống đất, dường như muốn độn thổ mà rời đi.
Cái nồi đồng lớn còn chưa chạm vào mặt đất, đột nhiên Tần Mục đã bắt lấy đáy nồi đồng, hắn xách nồi đồng khổng lồ lên và cười nói:
- Đại Tôn muốn đi nơi nào?
Nhưng vào lúc này, Ban Công Th�� hóa thành một bóng đen, lao thẳng xuống đất, hắn muốn độn thổ bỏ chạy.
Tần Mục vứt bỏ nồi đồng khổng lồ, thân thể cũng bỗng nhiên biến thành một bóng đen, kề sát mặt đất mà lao đi.
Ngay sau đó, cát vàng trong phạm vi vài dặm sôi trào lên, hai người phá tan cát, bay vọt lên cao. Ban Công Thố chạy trối chết. Trên người hắn mọc ra lông vũ, hắn xoay người, hóa thành một con chim khổng lồ bay đi.
- So tốc độ với ta?
Tần Mục thi triển Thâu Thiên Thần Thoái, hắn không cần sử dụng thần thông thuật pháp cũng có thể đạp không mà đi. Một người một chim truy đuổi nhau giữa không trung, sau một lúc lâu, bỗng nhiên con chim lớn biến thành con gà trọi lông và rơi từ trên không xuống đất.
Ban Công Thố vẫn chưa chạm đất, đột nhiên miệng hắn phát ra âm thanh du dương. Đầu và bắp thịt sinh trưởng, cổ hắn vặn vẹo, đột nhiên hắn mọc thêm hai cái đầu, hóa thành một tượng thần ba đầu, thân người đầu voi.
Thân thể hắn căng phồng lên như một bong bóng, cao tới sáu, bảy trượng, lực lớn vô cùng. Hắn nghênh đón quyền của Tần Mục, ba cái đầu cùng hét lên:
- Họ Tần, nhận lấy cái chết!
Oanh!
Nắm đấm của hai người va chạm với nhau, thân thể thần thông của cả hai bộc phát kình lực. Gió lốc bốn phía sắc như đao, vô số cát đá bay lên cao.
Ba đầu cùng hộc máu, thân thể cao lớn bay ngược về phía sau.
Tần Mục đuổi tới phía trước, còn chưa đuổi kịp Ban Công Thố, đã thấy Ban Công Thố từ thân người đầu voi ba đầu lại khôi phục chân thân.
Ban Công Thố rơi từ không trung xuống, còn chưa chạm đất đã hóa thành một đóa hoa sen, hoa sen nở rộ, lớn hơn một trượng. Ban Công Thố nhảy vào trong đóa hoa sen, lại thấy cánh hoa sen thu nhỏ lại, toàn thân nhuốm máu rồi biến mất.
Tần Mục kinh ngạc:
- Pháp môn truyền tống? Không quá giống.
Hắn vừa nói như thế, đột nhiên một đóa hoa sen lặng lẽ nở rộ ở cách đó mười dặm.
Tần Mục nhanh chóng tiến lên, nguyên khí bộc phát. Hắn cong ngón tay búng ra, kiếm hoàn bay về phía trước.
Hắn chỉ ngón trỏ về phía trước, ngón trỏ xoay tròn nhanh chóng, kiếm hoàn phân giải. Tám ngàn thanh phi kiếm hóa thành một vòng xoáy, càn quét khắp bốn phía.
Quấn kiếm thức!
Tốc độ kiếm quang cực nhanh, thậm chí còn nhanh hơn cả tốc độ khi Tần Mục toàn lực bỏ chạy, chỉ trong nháy mắt đã đến trước đóa hoa sen.
Hoa sen nở rộ, Ban Công Thố nhảy ra khỏi hoa sen, đột nhiên hắn cầm lấy một tấm vải đen, tấm vải đón gió phình to ra và hắn nhảy vào trong tấm vải.
Vô số lưỡi phi kiếm cắt đóa hoa sen thành mảnh vỡ, cũng thuận tiện cắt nát tấm vải đen, nhưng Ban Công Thố lại biến mất tăm hơi.
Tần Mục đáp xuống đất, hắn xoay người nhìn xung quanh. Trên đỉnh đầu của hắn, tám ngàn thanh kiếm đang tạo thành một vòng tròn, mũi kiếm hướng ra ngoài, bất kể Ban Công Thố đi ra từ hướng nào cũng sẽ bị phi kiếm công kích.
Nhưng bốn phía sa mạc yên tĩnh, sau khi Ban Công Thố chui vào bên trong tấm vải, sau đó hắn liền biến mất khỏi thế gian như bốc hơi.
Nơi xa, bão cát cuồn cuộn, thuyền Thái Dương đang di chuyển trong bão cát, bên trong bão cát là sấm sét dữ dội. Ánh sáng đen không ngừng va đập trong bão cát, uy năng bộc phát kinh thiên động địa. Thậm chí lực xung kích còn lan tới gần chỗ Tần Mục, hình thành một cơn gió lốc bao trùm bầu trời, thị lực khó lòng nhìn xa được.
Phía trước bão cát chính là bóng dáng nhỏ bé của Duyên Khang quốc sư.
Tần Mục làm như không thấy cuộc chiến ở đó, đột nhiên hắn giẫm chân. Sa mạc chấn động, một cơn gió cuốn cát bay lên, sau đó tạo thành một "cự nhân" cao bốn, năm trượng.
Tần Mục cũng từng học qua Vạn Thần Tự Nhiên công, chỉ là hắn không thể thi triển tinh diệu bằng đệ tử Thiên Cung.
- Ban Công Thố ẩn thân nơi nào?
"Cự nhân" cồn cát nhỏ chỉ vào một hướng, Tần M���c nhìn về hướng cồn cát vừa chỉ, hắn lại không nhìn thấy gì cả.
- Đan Tiêu Thiên Nhãn!
Trong mắt Tần Mục xuất hiện từng tầng trận văn xoay tròn, hắn nhìn về nơi vừa chỉ, hắn ngẩn người. Nơi đó có một sợi dây nhỏ đang bay lên, nó di chuyển theo gió nhưng tốc độ không nhanh.
Bốn phía là bão cát rất lớn, sợi dây nhỏ lại không bị bão cát làm uốn cong, điểm này càng khiến nó khác thường.
Tần Mục nhanh chóng đến gần, hắn xuất hiện bên cạnh sợi dây nhỏ. Hắn nhận ra thứ này không phải là sợi dây nhỏ mà là một tấm gương mỏng manh như không có độ dày, cao ngang một người.
Ban Công Thố sử dụng Ma Ảnh Huyễn Ma công trong Đại Dục Thiên Ma kinh, hắn hóa thành một bóng đen tiến vào trong gương.
Tần Mục trợn tròn mắt, hắn cầm kiếm đâm tới, khen:
- Đại Tôn, khó trách ngươi có thể sống đến hiện tại.
Ban Công Thố nhìn thấy hắn, sắc mặt thay đổi. Hắn ném một sợi dây thừng ra khỏi gương, sợi dây thừng kia thẳng tắp, Ban Công Thố ôm lấy sợi dây thừng leo lên.
Tần Mục cầm kiếm đâm rách tấm gương. Tấm gương vỡ thành năm xẻ bảy, lại thấy Ban Công Thố đã theo sợi dây thừng bò ra ngoài, hắn lại biến mất không còn dấu vết.
- Đây là thần thông gì?
Tần Mục thôi thúc Đan Tiêu Thiên Nhãn dò xét xung quanh, từ đầu đến cuối hắn không tìm được tung tích của Ban Công Thố. Đột nhiên nội tâm hơi chấn động, hắn nhặt tấm gương lên, chiếu khắp bốn phía. Khi tấm gương di chuyển, cuối cùng hắn cũng tìm được tung tích của Ban Công Thố.
Hắn nhìn thấy Ban Công Thố đã theo sợi dây thừng leo lên giữa không trung, điểm cuối của sợi dây thừng là một cái móc. Cái móc này treo vào một đám mây trắng, xem ra Ban Công Thố định leo vào ẩn nấp trong mây.
Nhưng điểm cổ quái chính là, hắn và sợi dây thừng đều ẩn hình, dường như bên trong còn ẩn chứa ảo diệu về không gian. Nhưng không gian này lại trùng điệp với không gian hiện thực, sợi dây thừng của hắn có thể treo đồ vật trong không gian hiện thực, đến mức Đan Tiêu Thiên Nhãn cũng không nhìn thấy hắn.
- Đại Tôn đã chạy trốn thành tinh.
Tần Mục không ngừng tán thưởng, một tay cầm kính, tay còn lại vung kiếm. Vô Ưu kiếm bay ra ngoài, chỉ trong nháy mắt đã xông lên không trung, chặt đứt sợi dây thừng vô hình.
Tần Mục cầm lấy một tấm gương khác, hắn ném nó bay ra ngoài, bay đến vị trí Ban Công Thố sẽ rơi xuống. Lại nghe một tiếng "ầm" vang lên, Ban Công Thố rơi xuống đất, trùng hợp hắn rơi vào trong gương, ngẩng đầu nhìn Tần Mục đang ở bên ngoài tấm kính.
- Đại Tôn, hiện tại có thể nói chuyện được chứ?
Bản chuyển ngữ này, tựa linh khí hội tụ, độc đáo duy nhất trên nền tảng Truyen.free.