Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 48: Long Hồn

Vù --

Phía sau Tần Mục, trên đầu Phật ảnh tỏa ra một vệt sáng xoay tròn, hào quang mãnh liệt chiếu rọi khắp bốn phương tám hướng, thậm chí cả màn sương mù kỳ lạ cũng bị Phật quang cuốn sạch. Chỉ nghe tiếng "rầm rầm" vang vọng không ngớt bên tai, Tần Mục đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy từng bộ từng bộ thây khô dồn dập rơi từ không trung xuống, thi thể chất chồng nhiều đến mức không còn chỗ đặt chân!

Ngoài những xác ướp, còn có một vài bộ xương khô, bắp thịt đã tiêu biến không còn dấu vết, chỉ còn lại khung xương trơ trụi. Bên ngoài những bộ xương khô ấy là những bộ xiêm y rộng thùng thình, trông có vẻ giống quan phục.

Màn sương mù quanh hắn tan biến, không gian lập tức trở nên trong trẻo. Nhưng tiếng ca kia vẫn tiếp tục vang vọng, chỉ là đã cách xa hắn một chút, vẫn bi ai thê lương, chất chứa nỗi bi thương vô tận.

Tần Mục thu hồi nguyên khí, Phật ảnh phía sau hắn cũng dần tan biến.

"Tại sao trong cung điện này lại có nhiều thi thể như vậy? Những thi thể này, không giống người bình thường chút nào..."

Tần Mục đánh giá một lượt, khẽ cau mày. Thi thể nơi đây quá nhiều, hơn nữa lại chưa mục nát, điều này thật bất thường. Nên biết, thi thể của Dũng Giang Long Vương bên ngoài cũng đã nát bươm rồi, chỉ còn lại khung xương. Vậy mà thi thể bên trong điện làm sao có thể bảo tồn đến tận bây giờ?

"Có một khả năng, đó là những thi thể này đã tiến vào đây sau khi Đại Khư xảy ra biến cố. Bọn họ cũng giống như mình và Hồ Linh Nhi, sau khi phát hiện Dũng Giang Long cung thì liền tiến vào cung điện này."

Khóe mắt Tần Mục giật giật, hắn nhìn về phía trước, sâu trong đại điện vẫn còn sương mù dày đặc.

"Trong màn sương mù kia có thứ gì đó đã giết chết bọn họ, biến họ thành ra bộ dạng này!"

Da đầu hắn tê dại, nắm chặt thiền trượng. Thiền trượng Khích Khí La quả không hổ là bảo vật có thể đổi lấy một tòa thành trì. Vừa nãy, nguyên khí của hắn vừa tràn vào thiền trượng liền bùng nổ ra uy năng kinh người.

Lần này mang theo thiền trượng là ý của Tư bà bà. Bà rất quan tâm đến an nguy của hắn, ngoài thiền trượng còn biến hóa thành các hình thái khác, âm thầm bảo vệ.

"Mấy ngày nay bà bà nhất định lo lắng chết mất..."

Trong lòng Tần Mục có chút hổ thẹn, lập tức chấn chỉnh tinh thần, ánh mắt quét khắp bốn phía: "Nguồn gốc của màn sương mù chắc chắn nằm sâu bên trong cung điện này, hiểm nguy cũng ở trong điện! Rốt cuộc là thứ gì đã giết chết những võ giả đến đây thám hiểm này?"

Đúng lúc này, màn sương mù sâu trong đại điện bỗng trào tới, dâng ngập đến mắt cá chân hắn, rồi dần dần dâng cao hơn. Mà những thây khô trên mặt đất kia bị sương mù bao phủ, vậy mà chậm rãi vặn vẹo thân thể, dùng tư thế kỳ lạ đứng dậy.

Sương mù càng lúc càng dâng cao, dần dần bao trùm đến đỉnh đầu Tần Mục. Bên trong màn sương mù đó, những thây khô kia cũng dần dần trôi nổi lên. Cùng với sương mù càng ngày càng dày đặc, những thây khô kia biến mất trong sương mù, không cách nào nhìn rõ.

"Rốt cuộc là thứ quỷ quái nào giả thần giả quỷ gây họa thế này? Khích Khí La!"

Tần Mục cầm thiền trượng trong tay tiến về phía trước. Đi được hơn mười trượng, tiếng ca lại gần thêm một bước. Tần Mục giơ thiền trượng đập mạnh xuống đất, Phật quang mãnh liệt bùng nổ, Phật âm lượn lờ. Sau lưng hắn lần thứ hai hiện ra bóng hình một vị Đại Ph���t, Phật quang chiếu khắp, xua tan sương mù, từng bộ từng bộ thây khô lại "rầm rầm" ngã xuống đất.

"Tiểu lừa trọc..."

Đột nhiên một âm thanh vang lên trong điện, khiến người ta sởn cả tóc gáy. Tuy nhiên, âm thanh này chỉ thốt ra một câu, khiến Tần Mục và tiểu hồ ly hoài nghi liệu mình có nghe nhầm hay không.

Cuối cùng thì Tần Mục cũng nhìn thấy nơi khởi nguồn của màn sương mù: trung tâm tòa Long cung này có một tượng băng, và màn sương mù chính là phát ra từ tượng băng đó.

Hắn tiến lên phía trước, chỉ thấy bên trong tượng băng kia có một ấu long đang lẳng lặng nằm đó. Trước ngực nó cắm một thanh kiếm gãy, xuyên thủng trái tim.

Giữa những long trụ trong đại điện, một con Thanh Long khổng lồ đang chậm rãi lượn lờ trên không trung. Nó tựa như không có thân thể thật sự, có thể xuyên qua các long trụ.

Tiếng ca phát ra từ miệng con Thanh Long này. Ánh mắt của nó vẫn dán chặt vào thân thể ấu long bị phong ấn trong băng, từ đầu đến cuối chưa từng rời đi.

Ánh mắt nó tràn ngập sự trìu mến và bi thương, tiếng ca cũng bi ai tương tự, t���a hồ đang đau lòng vì con mình đã rời xa vòng tay.

Đây chính là một Long Hồn.

Hồn phách của rồng.

Có thể nó chính là Dũng Giang Long Vương, hoặc cũng có thể là vợ của Dũng Giang Long Vương. Nó là mẹ, còn ấu long bị phong ấn trong băng hẳn là con của nó.

Nhất định là nó đã gặp phải tai biến trong Đại Khư, tai họa ập đến, hài tử cũng gặp phải bất trắc, trúng kiếm thương chắc chắn phải chết. Nàng quá yêu con mình nên đã phong ấn hài tử trong băng. Bản thân nàng cũng chết trong tai nạn, nhưng hồn phách vẫn du đãng trong cung điện này, bảo vệ ái tử, trong miệng vẫn ngâm nga khúc nhạc ru con của Long tộc, hy vọng con mình còn có thể tỉnh lại.

"Tiểu lừa trọc, nhìn bên này!"

Đột nhiên, âm thanh kia lại truyền đến. Tần Mục vội vàng theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy ngoài khối huyền băng này, trong điện còn có một khối huyền băng khác. Khối huyền băng này ẩn mình phía sau khối băng phong ấn ấu long, hai khối băng dường như liên kết với nhau.

Bên trong khối băng này phong ấn một lão giả mặc đồ tím, lông mày trắng xóa. Y phục trên người lão hẳn là quan phục, xiêm y màu xanh đen (có lẽ là văn bản convert sai, nếu đã "tử y" thì không thể "thanh y huân thường"), thêu chín hoa văn, bên hông có trang sức bằng vàng ngọc, bội kiếm, trên đầu đội một chiếc mũ gắn chín bảo vật, tư thế như đang muốn lấy thứ gì đó.

Một tay hắn cầm một lá cờ đen, tay kia lại thâm nhập vào trong một khối huyền băng khác, nắm lấy hạt châu màu xanh to bằng trứng gà bên trong khối băng.

Hạt châu màu xanh kia thì lại không biết là vật gì, tuy nhiên bên trong hạt châu màu xanh này cũng có một con Thanh Long nho nhỏ nằm.

"Chẳng lẽ là hạt châu này đã phong ấn lão tiên sinh kia?"

Tần Mục chớp chớp mắt, tiến lên phía trước, tinh tế đánh giá lão giả đang bị phong ấn trong băng. Lập tức hắn phát hiện một điều kỳ lạ: khi thân thể hắn di chuyển, con ngươi của ông lão bên trong khối băng kia vậy mà cũng di chuyển theo!

"Âm thanh vừa rồi quả nhiên là của ông ta!"

Tần Mục có chút sợ hãi, quay đầu nhìn về phía đống thây khô trong cung điện, lập tức nghĩ đến một khả năng.

Lão giả trong băng này hẳn là người đầu tiên phát hiện Dũng Giang Long cung. Hắn tìm thấy hạt châu trong huyền băng, khi muốn lấy hạt châu thì lại bị chính hạt châu này phong ấn.

Sở dĩ ông ta ở trong băng lâu như thế mà vẫn chưa chết, e rằng là bởi vì ông ta đã dùng lá cờ đen trong tay kia để giết những võ giả tiến vào trong Long cung, hấp thu toàn bộ tinh khí và huyết dịch của họ. Vì lẽ đó, những võ giả này chết đi mới hiện ra trạng thái thây khô như vậy!

Vị lão giả này bị phong ấn trong băng, bị phong ấn đến tận bây giờ, tu vi có thể vận dụng hẳn là không còn nhiều. Mà Tần Mục mang theo thiền trượng Khích Khí La tiến vào Long cung, có thiền trượng Khích Khí La bảo vệ, khiến hắn không chết dưới uy năng kỳ lạ của lá cờ đen, tránh được một kiếp.

"Hóa ra là Khích Khí La của lão lừa trọc Đại Lôi Âm Tự, thảo nào có thể chống lại sức mạnh kỳ lạ của màn sương mù."

Lão giả trong băng kia tuy không cách nào mở miệng, nhưng hầu kết chấn động cũng phát ra âm thanh, nói: "Ngươi không phải là con lừa trọc của Đại Lôi Âm Tự, tại sao lại có thiền trượng của lão lừa trọc?"

Tần Mục đàng hoàng nói: "Đây là vãn bối đã đánh bại đệ tử của ông ta mà giành được."

"Giành được sao?"

Từ yết hầu của ông lão kia phát ra tiếng cười khẩy: "Lão lừa trọc kia làm sao sẽ chịu thua cuộc chứ? Ngươi bao lớn?"

Tần Mục nói: "Mùa thu này là vãn bối tròn mười hai tuổi."

Ông lão mặc áo tím kia khen ngợi: "Mười hai tuổi đã có thể đánh bại đệ tử của lão lừa trọc, quả nhiên là tài giỏi."

Tần Mục chớp chớp mắt, hỏi: "Sao tiền bối lại bị phong ấn ở đây?"

Ông lão kia cười ha ha nói: "Chuyện này đương nhiên có một câu chuyện dài. Khởi đầu là thế này... Ngươi đừng đi, quay lại!"

Tần Mục dừng bước lại, khổ sở nói: "Tiền bối, vãn bối đang vội về nhà, không thể nghe hết câu chuyện được."

Ông lão kia hắng giọng một cái, nói: "Nói tóm tắt thì thế này, ta mang theo môn sinh du lịch Đại Khư, trong lúc vô tình phát hiện nơi đây. Ta nhìn thấy rất nhiều thây khô, bởi vậy mới biết là do Long châu này gây họa, giết hết tất cả những người tiến vào, rút lấy khí huyết của những võ giả này, hút họ thành thây khô. Long châu này hấp thu khí huyết người khác là để kéo dài tính mạng cho ấu long! Thân là người tu đạo, gặp phải chuyện như vậy đương nhiên là việc nghĩa chẳng thể chối từ, vì lẽ đó ta chuẩn bị thu lấy Long châu này, không cho nó tiếp tục làm hại hậu nhân. Tiếc rằng ta đã tính sai, không ngờ rằng hạt châu này là Long châu của Long Thần, nên ta đã bị chính hạt châu này phong ấn ở đây! Mà những môn sinh của ta lại không một ai chạy thoát khỏi nơi này, tất cả đều bị Long châu này hấp thu khí huyết toàn thân, kéo dài tính mạng cho con rồng nhỏ này!"

Hồ Linh Nhi trốn trong lòng Tần Mục, lặng lẽ ngẩng đầu lên, thấp giọng nói: "Mục công tử, ngươi tin câu chuyện của ông ta sao?"

Tần Mục chần chờ. Suy đoán của hắn vừa vặn trái ngược với lời lão giả nói. Trong câu chuyện của lão giả, rồng mẹ vì cứu con nên dùng Long châu hại người, rút lấy khí huyết của người khác để kéo dài tính mạng cho rồng con. Còn lão giả thì vì bảo vệ lẽ phải mà bị Long châu ám hại.

Suy đoán của Tần Mục lại là lão giả bị Long châu phong ấn, vì kéo dài tính mạng của mình nên đã dùng tà pháp hại người, nuốt chửng khí huyết của những võ giả tìm đến nơi này.

Không thể không nói, cả suy đoán này và câu chuyện của lão giả đều có khả năng. Nhưng cái nào mới là sự thật?

Tần Mục nhìn quanh một hồi, chỉ thấy sương mù bốn phía ập đến, hắn lập tức chấn động thiền trượng Khích Khí La đập mạnh xuống đất!

"Như thị ngã văn!"

Sau lưng hắn, Phật ảnh tái hiện, Phạm âm vang dội: "Tất cả chúng sinh từ xưa tới nay sinh rồi chết, đều do không biết thường trụ chân tâm, tính tịnh minh thể, quá nhiều vọng tưởng. Điều này không đúng, cố mà luân chuyển --, luân chuyển --, luân chuyển --, chuyển --"

"Phật pháp của Đại Lôi Âm Tự quả nhiên có chút thủ đoạn." Lão giả trong băng kia than thở.

"Lão tiền bối xưng hô thế nào?" Tần Mục xua tan sương mù, hỏi.

Lão giả bên trong băng kia nói: "Lão phu là Cố Ly Noãn, Thái Tử Thái Bảo của Duyên Khang quốc, quan nhất phẩm. Nếu ngươi có thể cứu ta thoát ra, đến Duyên Khang quốc, ta bảo đảm ngươi sẽ hưởng thụ vinh hoa phú quý bất tận!"

Nội dung dịch thuật này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free