Mục Thần Ký - Chương 504: Một mạch truyền thừa
Thôn trưởng lúc ấy như bị sét đánh ngang tai. Hắn trợn mắt há hốc mồm đứng trước tấm bia đá. Truyền thuyết về phách thể ư? Hơn nữa, lại còn là từ bốn vạn năm trước?
Phách thể chẳng phải là câu chuyện do hắn bịa đặt ra, cốt để lừa gạt Tần Mục và đám người trong thôn sao? Chẳng lẽ trên đời này lại thật sự có phách thể tồn tại ư?
- Không, không! Chắc chắn có sự hiểu lầm nào đó ở đây! Phách thể từ bốn vạn năm trước đó và phách thể ta nói tới, căn bản không phải là cùng một thứ!
Hắn cảm thấy tâm mình loạn như ma, trong đầu không ngừng hiện lên vô vàn suy nghĩ. Nhưng Thôn trưởng dù sao cũng là Thôn trưởng, rất nhanh đầu óc hắn đã trở nên minh mẫn. Hắn thầm nghĩ:
- Có lẽ trên đời này thật sự tồn tại phách thể. Loại phách thể này chắc hẳn cũng là một dạng linh thể, chỉ có điều vì quá mạnh mẽ nên mới được gọi là phách thể. Loại phách thể này hoàn toàn khác biệt với phách thể do ta bịa đặt ra!
Lúc này, hắn đã lấy lại được bình tĩnh. Hắn lại nhìn về phía tấm bia đá.
Văn bia chỉ dùng văn tự của Long tộc để khắc thành. Sau khi Thôn trưởng nhìn một lát, hắn đành chịu thua, cầu xin Sơ tổ giúp đỡ, nói:
- Phía trên này viết những gì vậy? Văn tự của Long tộc thâm ảo khó hiểu, ta chưa từng học qua.
Sơ tổ rất dễ gần, nói:
- Trên này nói, trước khi thời đại Thượng Hoàng bị diệt vong, Bạch gia của Long tộc vô tình gặp được một thiếu niên. Người này tự xưng mình là phách thể, đa tài đa nghệ, tài ba không ai sánh bằng. Hắn đã đánh bại tất cả những người cùng thế hệ, có thể nói là không có đối thủ. Toàn thân hắn toát ra phong thái sáng ngời, tài năng kỳ hoa vô song. Bất kể là hiểu biết về kiếm pháp hay thần thông, hắn đều vượt qua tất cả mọi tồn tại trong thời đại Thượng Hoàng. Vì vậy mọi người hỏi hắn, cái gì gọi là phách thể. Thiếu niên kia nói, phách thể là vô song, lúc đầu linh thai chưa mở ra, thoạt nhìn sẽ cho là phàm thể. Nhưng sau khi mở linh thai thần tàng, e rằng lại càng ảo diệu hơn, có thể nói là tư chất có một không hai, phải gọi là tuyệt thế.
Khóe mắt Thôn trưởng giật giật. Tần Mục khác biệt so với các linh thể khác, hắn căn bản không phải là linh thể. Linh thể ngay từ đầu linh thai thần tàng đã được mở ra, nhưng linh thai thần tàng của Tần Mục lại khép kín.
Người bình thường, linh thai thần tàng cũng khép kín, vì vậy không có cách nào tu luyện.
Tần Mục lại dưới sự mê hoặc của Thôn trưởng và sự giúp đỡ của các thôn dân, không ngờ đã không ngừng nỗ lực cho đến khi cuối cùng mở ra linh thai thần tàng vốn không thể mở, từ nay về sau tiến bộ thần tốc, tiến triển cực nhanh!
Tình huống này không ngờ lại mười phần tương tự với những lời trên tấm bia đá.
- Nhất định là trùng hợp!
Thôn trưởng cố gắng ổn định tâm thần, lại nghe Sơ tổ tiếp tục nói:
- Phách thể tu hành thắng linh thể rất nhiều, lại có ngộ tính xuất chúng, vừa được điểm tới lập tức hiểu thấu, suy luận từ một ra ba. Phách thể vô song, thế gian vô địch, nhưng lại có giả phách thể.
Thôn trưởng lắc đầu, khàn giọng nói:
- Cái gì?
- Trên này nói, phách thể mặc dù thiên hạ vô song, nhưng lại có giả phách thể làm kẻ địch của hắn.
Sơ tổ kiên trì giải thích:
- Trên này còn nói, phách thể và giả phách thể là số mệnh tranh đấu, giữa bọn họ có cảm ứng kỳ diệu. Giả phách th��� cùng phách thể tranh phong, đoạt số mệnh của nhau, từ đó khiến cho mình trở thành phách thể thật sự. Thật sự kỳ lạ. Làm sao có thể có thể chất kỳ diệu như thế? Nói ra thật xấu hổ, phách thể này ta trước đây ngược lại đã từng nghe nói qua một lần, chỉ có điều xem nó là lời đồn đại, không nghĩ tới lời đồn đại lại là sự thật.
Trong đầu Thôn trưởng ầm ầm nổ vang, qua một lát mới hồi phục tinh thần, ha ha nói:
- Sơ… Sơ tổ, ngài từng nghe nói về truyền thuyết phách thể sao?
Sơ tổ gật đầu:
- Từng nghe nói một lần, nhưng chưa bao giờ thấy qua phách thể. Ta chỉ xem những lời nghe được là chuyện kỳ quái, vốn không tin, nhưng chưa từng nghĩ tới nó sẽ là sự thật.
Sắc mặt hắn cổ quái:
- Thế gian lại có phách thể tuyệt vời như vậy.
Thôn trưởng im lặng, đột nhiên cảm thấy thế giới xung quanh trở nên hoang đường, kỳ quái lạ thường.
Chẳng lẽ phách thể do mình bịa ra lại thật sự từng xuất hiện ư? Hơn nữa cái phách thể này không ngờ lại giống hệt với lời mình dùng để lừa dối Tần Mục!
Điều này cũng thật quá kỳ diệu đi?
Năm đó trong thôn vì trấn an thôn dân, hắn đã nói ra lời nói dối đầu tiên, bảo Tần Mục là phách thể. Trong những năm tháng sau đó, hắn lại không thể không tung ra càng nhiều lời nói dối hơn để che lấp, cuối cùng đã tạo ra một hệ thống phách thể hoàn chỉnh.
Tấm bia đá này miêu tả về phách thể giống hệt với hệ thống phách thể của hắn. Hắn dùng lời tương tự như vậy để lừa dối người khác, người khác tin, mà nay đọc trên tấm bia đá, hắn cũng có chút tin.
Tấm bia đá sừng sững trước mặt, không cho phép hắn không tin.
- Nếu thật sự có phách thể, vì sao thời đại Thượng Hoàng vẫn có thể bị diệt vong?
Trong lòng Thôn trưởng vẫn còn đang giằng xé, hắn chợt nghĩ đến điểm mấu chốt, vội vàng hỏi.
- Trên này không có nói tới.
Sơ tổ lộ ra vẻ bi thương, buồn bã thảm thương:
- Chỉ có điều, trước mặt lực lượng của đại thế, sức mạnh cá nhân thật sự quá tầm thường. Hì hì, nhưng dù là phách thể thì có thể làm được gì chứ? Chẳng phải cũng không có cách nào khôi phục điện ngọc, làm sáng tỏ thiên ��ịa sao? Vị phách thể này có thể còn chưa trưởng thành đã bị loại bỏ, cũng có thể hắn bị giả phách thể đoạt đi số mệnh. Cũng có thể hắn bi thương căm phẫn khi thời đại Thượng Hoàng diệt vong mà mình không có lực xoay chuyển trời đất, đành cam chịu số phận, hối hận mà ẩn mình đi, giống như ta làm con rùa đen rụt đầu. Lịch sử thật sự có quá nhiều khả năng. Một người ở trong dòng chảy lịch sử mênh mông, thật sự quá nhỏ bé.
Hắn dường như đang nói về phách thể bốn vạn năm trước, cũng dường như đang nói tới cảnh ngộ của chính mình. Cuối cùng hắn vô cớ thở dài, không nói thêm gì nữa.
Thôn trưởng lật qua lật lại quan sát tấm bia đá, đột nhiên hưng phấn, mang tới giấy nghiên mực, dùng mực in văn tự trên tấm bia đá xuống.
Sơ tổ nhíu mày, Thôn trưởng cười dài nói:
- Ta in văn tự trên này xuống, mang về cho các tiền bối Nhân Hoàng các triều đại nhìn. Thật sự có phách thể, thật sự có phách thể! Ta thu một đệ tử có phách thể làm đệ tử, người kế nhiệm Nhân Hoàng. Bọn họ nhìn thấy văn tự in xuống này, nhất định sẽ khiến ta hài lòng!
Sơ tổ kinh ngạc quan sát hắn, tiếp tục đi về phía trước, nói:
- Căn cứ vào văn bia có thể thấy, Thượng Hoàng Thần Vực bị hủy diệt là sau khi thời đại Thượng Hoàng kết thúc rất lâu, ta không nhịn được lại cảm thấy lo lắng cho Vô Ưu Hương.
Thôn trưởng vội vàng đuổi theo hắn, nói:
- Như vậy ý của Sơ tổ là...
- Ta lo lắng cho Vô Ưu Hương.
Sơ tổ trầm giọng nói:
- Ta đã rất lâu không nhận được tin tức của Vô Ưu Hương. Tuy rằng Vô Ưu Hương từng vài lần đưa tin, truyền tới mệnh lệnh của Khai Hoàng, nhưng ta nghi ngờ đó đã không còn là Khai Hoàng kiên quyết tiến thủ trước đây nữa. Vô ưu, vô ưu, hì hì, người không lo xa tất có phiền gần! Bọn họ ở Vô Ưu Hương quá lâu. Năm đó ta đã phản đối việc lập ra Vô Ưu Hương, chủ trương chiến đấu tới cùng.
Thôn trưởng trầm ngâm, nói:
- Như vậy Sơ tổ lần này xuất hành là dự định tìm được người của thời đại Thượng Hoàng sao? Thời đại Thượng Hoàng cách hiện tại quá xa xôi, không có khả năng còn có tàn quân sống sót.
- Không! Vẫn còn người sống sót!
Sơ tổ nhìn khắp bốn phía:
- Thượng Hoàng Thần Vực này tập trung tàn quân của thời đại Thượng Hoàng, từng trải qua rất nhiều năm phát triển. Thế lực không nhỏ, sẽ không thua kém Vô Ưu Hương. Sau đó nơi này bị kẻ địch công phá, nhưng ta từ trong những mảnh vỡ của di tích đổ nát phát hiện vẫn có người sống sót chạy ra ngoài, tới một nơi khác. Ta muốn tìm được bọn họ, bảo họ cùng Vô Ưu Hương liên thủ, có lẽ có thể lại mưu đồ chuyện lớn!
Thôn trưởng im lặng một lát, đột nhiên nói:
- Thời đại Khai Hoàng là thời kỳ cường thịnh nhất, các ngươi còn không có cách nào lật trời, hiện tại cho dù tìm được thủ hạ cũ của Thượng Hoàng, thực lực cũng còn xa mới bằng thời kỳ Khai Hoàng cường thịnh nhất. Vào thời điểm mạnh nhất không đi tìm bọn họ liên thủ chống lại, hiện tại tìm được bọn họ, còn có thể có tác dụng gì?
Sơ tổ lộ ra vẻ thống khổ, nghiêm nghị nói:
- Ta biết! Nhưng ta cũng biết, trốn ở Vô Ưu Hương, cái gì cũng không làm thì vĩnh viễn không có khả năng có hy vọng. Ta nhất định phải làm chút gì đó, nhất định phải bận rộn. Ta chỉ cần vừa yên tĩnh trở lại sẽ miên man suy nghĩ, lại sẽ thấy cảnh các chiến hữu chết trận trước mặt ta, lại sẽ thấy cảnh thiên tai hủy diệt chúng sinh, lại sẽ thấy mọi người trong cảnh tượng khủng khiếp giống như địa ngục giãy giụa không ngừng, ta phải làm gì đó.
Hắn có chút chấp nhất, chấp niệm sâu nặng. Chỉ có điều Thôn trưởng lại hiểu được tâm tình và cảm xúc của hắn:
- Ta đi cùng ngươi.
Bên trong Phong Đô thành, Tần Mục đi tới nơi ở của giáo chủ các đời của Thiên Thánh giáo. Hắn hết nhìn đông tới nhìn tây, thấy được rất nhiều quỷ sai quỷ thị đang bận rộn tất bật.
So sánh với các Nhân Hoàng các triều đại của Nhân Hoàng điện nghèo kiết xác, ở đây lại náo nhiệt hơn rất nhiều, quỷ tới quỷ đi, cung điện cũng khí phái không tầm thường. Hiển nhiên giáo chủ các đời của Thiên Thánh giáo cũng nhận được sự cung phụng từ Thiên Thánh giáo, không giống như các Nhân Hoàng của Nhân Hoàng điện. Bởi vì người viếng mồ mả ít ỏi, mỗi một người nghèo đến mức chỉ nghe được tiếng đồng xu leng keng.
Chỉ có Sơ tổ vì thân thể hóa đá, được đặt trong Tiểu Ngọc Kinh. Thỉnh thoảng có thể nhận được chút cung phụng nên trong nhà còn có chút lương thực dư dả, có thể tiếp tế một chút cho đám người Nhị tổ Tam tổ.
Thiên Thánh giáo từng cung điện nối tiếp nhau, san sát nhau. Ngói xanh mái đỏ, rường cột chạm trổ, lầu cao tầng tầng. Giữa các cung điện cũng hiện ra bố cục trận thế, có lối đi liên kết, hành lang dài nối liền từng cung điện. Rất nhiều tiểu quỷ đang cầm các loại hương hoa, mâm đựng trái cây, lui tới, ồn ào náo nhiệt.
Tần Mục vô cùng xúc động. Cùng là làm quỷ, đãi ngộ quả thật không giống nhau.
Hắn đi tới trước cung điện, ngẩng đầu nhìn lên. Ở đây lại là Tổ Dương điện, hắn thầm nghĩ:
- Chẳng lẽ đây là cung điện của Tổ Dương giáo chủ?
Tổ Dương giáo chủ là Thiên Sinh giáo chủ trước Lệ Thiên Hành. Tần Mục không biết nhiều chuyện về hắn, chỉ biết là Thánh Lâm sơn có tòa Tổ Dương điện, không ngờ ở đây cũng có một tòa Tổ Dương điện.
Trước điện đang có một người thiếu niên đang cầm cái đục khắc sư tử trông cửa, bên cạnh có một ít tiểu quỷ đang nhặt đá vụn.
Tần Mục đang muốn đi vào trong điện, thiếu niên kia vội vàng nói:
- Làm gì đó?
Tần Mục cười nói:
- Tới tìm Tổ Dương giáo chủ.
Thiếu niên kia quan sát hắn từ trên xuống dưới vài lần, sau đó buông cây búa và cái đục ra, bên cạnh lập tức có tiểu quỷ cầm mâm ngọc nhặt cây búa và cái đục lên. Lại có tiểu quỷ bưng tới chậu ngọc cho hắn rửa tay, tiếp theo một tiểu quỷ nữa chạy tới dâng lên khăn lau mặt.
Thiếu niên kia rửa tay, lau kh�� xong, kinh ngạc nói:
- Ngươi chưa từng thấy qua Tổ Dương giáo chủ sao?
Tần Mục kinh ngạc nói:
- Ngươi là Tổ Dương giáo chủ?
Thiếu niên kia gật đầu, cười nói:
- Đúng là ta. Ta thấy ngươi toàn thân đều là xương, chắc là còn sống, nhưng kỳ quái là ngươi cũng không phải là Lệ Thiên Hành. Lệ Thiên Hành là đồ đệ của ta, ta không thể nào không nhớ rõ. Ngươi là giáo chủ đời kế tiếp sao?
Hắn lộ ra vẻ hăng hái, hưng phấn nói:
- Ngươi đã giết chết Lệ Thiên Hành sao?
Tần Mục liền vội vàng lắc đầu, nói:
- Lệ giáo chủ đã hồn phi phách tán, hắn cùng Tinh Ngạn liều mạng, chỉ là không thể đánh bại Tinh Ngạn. Tuy nói Lệ giáo chủ tính tình có chút không chịu nổi, nhưng trước khi chết cũng biết hối cải khiến người ta khâm phục.
- Hồn phi phách tán? Được!
Tổ Dương giáo chủ vỗ tay cười nói:
- Chết rất hay! Lúc ta tuổi già không muốn thoái vị, tiểu tử này lại nhân lúc ta tu luyện Cửu Khô Cửu Vinh Huyền Công, khí huyết khô cạn mà khiêu chiến với ta, khiến ta trọng thương, đoạt đi vị trí giáo chủ! Ta bị hắn làm trọng thư��ng, cuối cùng đã chết, tên khốn kiếp này vẫn giả mù sa mưa trước mộ phần của ta khóc một hồi.
Tần Mục nghẹn họng nhìn trân trối, sau một lúc lâu, nói:
- Xin hỏi Thiên Thánh tổ sư ở đâu?
- Thiên Sinh tổ sư là ai?
Tổ Dương giáo chủ giật mình, đột nhiên tỉnh ngộ, cười nói:
- Ngươi nói là tiểu sư thúc của ta sao? Sư tổ ta lúc tuổi già mới thu đệ tử, tiểu sư thúc chưa từng làm giáo chủ, tuổi tác còn nhỏ hơn ta một ít. Sau khi ta đánh chết sư phụ ta, hắn vẫn oán giận ta. Ta muốn giết chết hắn nhưng sợ người trong giáo đàm tiếu, vì vậy cho một mình hắn nhàn rỗi phái đi, để hắn làm Thiên Thánh tổ sư, đày hắn đi nơi xa. Sư phụ, bên này! Tiểu giáo chủ của Thiên Thánh giáo chúng ta tới thăm chúng ta!
Cung điện bên cạnh có một nam tử mặc áo bào màu đen đi ra, bộ dạng cũng tuấn mỹ, thoạt nhìn ba bốn mươi tuổi. Tướng mạo đường đường, anh tuấn không tầm thường, nghe hắn nói vậy người này đã đi tới, kinh ngạc nói:
- Tiểu giáo chủ? Thiên Thánh giáo ta lại đổi giáo chủ sao? Ngươi chết như thế nào?
Tổ Dương giáo chủ cư��i nói:
- Tiểu giáo chủ còn chưa chết. Ngươi xem, là hình thái bộ xương khô. Hắn là tới tìm sư đệ ngươi, chính là tiểu sư thúc của ta.
Nam tử áo bào đen kia đi tới, quan sát Tần Mục từ trên xuống dưới, cười nói:
- Quả nhiên chưa chết. Ngươi đã nhận đồ đệ chưa?
Tần Mục vội vàng chào, nói:
- Ra mắt Dụ Liên giáo chủ. Ta còn chưa thu đệ tử.
- Không nên thu đồ đệ sớm như vậy, thu sớm, chết cũng sớm. Ngươi xem, ta chính là bị đồ đệ tốt của ta ám toán mà chết.
Dụ Liên giáo chủ xoay người lại, giữa lưng cắm một cây kiếm, hắn có lòng tốt nhắc nhở:
- Ngươi xem, cây kiếm này chính là đồ đệ tốt của ta đâm.
Tổ Dương giáo chủ dương dương đắc ý, cười nói:
- Sư tôn, ngươi vẫn không biết xấu hổ mà giữ lại cây kiếm này sao? Lúc ngươi ám toán sư tổ đã nói như thế nào?
Dụ Liên giáo chủ dương dương đắc ý, cười hì hì nói:
- Sư tổ nãi nãi của ngươi muốn truyền ngôi cho tiểu sư đệ, ta không ám toán nàng, làm sao ta có thể trở thành Thánh Sư giáo chủ được? Tiểu tử ngươi làm sao có thể ám toán ta để làm giáo chủ? Đúng rồi, Tiểu giáo chủ là ám toán ai, mà lên Thánh Sư giáo chủ vậy?
Nội dung độc quyền này được chuyển ngữ và phát hành tại truyen.free, hy vọng quý độc giả đón nhận.