Mục Thần Ký - Chương 525: Thế giới bóng tối khác
Tần Mục thầm giật mình, vội vàng hỏi:
– Ông ấy đang ở đâu?
– Ông ấy ��ã rời đi. Nếu ngươi đến mấy ngày trước, có lẽ còn có thể gặp được ông. Vị Tiều Phu thánh nhân này vác theo búa mà đi. Khi ông tỉnh lại, ta còn bị dọa cho giật mình. Trong lòng ta thầm nghĩ, sao hai vị cường giả này lại lần lượt tỉnh lại vào thời điểm này chứ.
Thanh U sơn nhân đáp:
– Còn về phần ông ấy đi đâu, ta lại không hay biết.
Tần Mục lấy lại bình tĩnh. Sơ tổ Nhân Hoàng của Nhân Hoàng điện và Tiều Phu thánh nhân của Thiên Thánh giáo lần lượt thức tỉnh, quả thật ẩn chứa sự quỷ dị khôn lường. Vì sao hết lần này đến lần khác, họ lại chọn thời điểm này để thức tỉnh?
Tiều Phu thánh nhân rồi sẽ đi về đâu?
Thiên Thánh giáo vốn không phải do ông ấy sáng lập, mà là Khai Sơn tổ sư. Tiều Phu chỉ muốn lưu lại truyền thừa của mình, bởi vậy ông chưa chắc sẽ đến Thiên Thánh giáo.
Ngoại trừ Thiên Thánh giáo ra, ông ấy còn có thể đi đâu được nữa?
Vương Mộc Nhiên và những người khác không ở Tiểu Ngọc Kinh, mà đã đi tới Tương Long thành. Trên núi chỉ còn vài vị lão tiên nhân. Thanh U sơn nhân quan sát Tần Mục, n��i:
– Trạng thái của Tần Nhân Hoàng có chút không ổn lắm. Ngươi thực sự muốn đi vào Ngũ Khí điện sao? Hiện tại ngươi dường như đang thất thần.
Tần Mục lắc đầu, đáp:
– Xin hỏi Thanh U tiên, hiện tại Tiểu Ngọc Kinh có thể mở ra Ngũ Khí điện, Lục Hợp điện và Thất Tinh điện không? Ta muốn tiến vào xem thử.
Thanh U sơn nhân do dự một lát, cảm thấy không mấy yên tâm với trạng thái của y hiện giờ, bèn nói:
– Nhân Hoàng nếu cố ý muốn xông vào, Tiểu Ngọc Kinh ta tự nhiên sẽ cố gắng đáp ứng. Nhưng tình trạng của ngươi bây giờ có chút không ổn lắm, nếu cưỡng ép xông ải, ta e rằng sẽ gây bất lợi cho ngươi. Ngươi chỉ có một cơ hội duy nhất. Nếu thông qua Ngũ Khí, Lục Hợp và Thất Tinh để đột phá, chắc chắn nội tình của ngươi sẽ tăng lên đáng kể. Đừng lãng phí cơ hội này. Ngươi vẫn nên điều chỉnh trạng thái cho thật tốt rồi hẵng quay lại.
Tần Mục cười nói:
– Ta chỉ muốn vào xem thử, chứ không khiêu chiến.
Thanh U sơn nhân đành bất đắc dĩ:
– Vậy xin mời đi theo ta.
Ông dẫn Tần Mục đến Tam Nguyên điện, r���i nói:
– Lần trước ngươi đã đột phá Tam Nguyên. Lần này tiến vào trong điện, ngươi sẽ tự động tiến vào Ngũ Khí điện. Nếu đả thông Ngũ Khí điện, ngươi sẽ tiếp tục tiến vào Lục Hợp điện, và sau khi thông qua Lục Hợp, chính là Thất Tinh điện. Tình trạng của ngươi không tốt. Để tránh bất trắc xảy đến với ngươi, ta sẽ đích thân chủ trì.
Tần Mục cảm ơn, bước vào Tam Nguyên điện. Y còn chưa đứng vững, cảnh sắc trước mắt đã đột ngột thay đổi: năm ngôi sao khổng lồ treo trên bầu trời, hiện lên năm màu kim, xanh, lam, đỏ, vàng. Trên mỗi ngôi sao đều có một tòa cung điện.
Tần Mục tập trung ánh mắt nhìn, chỉ thấy ngoài năm ngôi sao ấy, y còn có thể trông thấy mặt trời và ánh trăng trên bầu trời, chỉ có điều chúng cách y cực kỳ xa xôi, giống như thuộc về một thế giới khác.
Năm ngôi sao trên bầu trời to lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi, lúc ẩn lúc hiện. Trong năm cung điện ấy, từng vị thần nhân đứng dậy, hoặc đầu trâu thân người, hoặc đầu người thân rắn, hoặc đầu hổ thân người, hoặc đầu người thân chim, hoặc thần nhân tóc đỏ thân rắn, tương ứng với Ngũ Diệu Tinh Quân.
Đột nhiên, giọng Thanh U sơn nhân từ xa vọng đến, nói:
– Dĩnh Hà sư tỷ, trận này xin để ta thay thế sư tỷ.
Vị thần nhân tóc đỏ thân rắn đứng dậy, hóa thành một luồng lưu quang bay đi.
Một luồng sáng bay đến, rơi vào thần điện ấy. Thanh U sơn nhân hóa thành thần nhân tóc đỏ thân rắn, nói:
– Tần Nhân Hoàng, Ngũ Khí điện được chia thành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ngũ hành để đột phá. Lần này ngươi muốn chọn nhóm nào?
Tần Mục lắc đầu đáp:
– Lần này ta đến, chỉ muốn quan sát Chân Thần thần tàng, mong Thanh U tiên giúp đỡ.
Thanh U sơn nhân nhíu mày. Bốn vị lão tiên nhân khác cũng chau mày, một vị trong số đó nói:
– Tam Nguyên điện mà Tiểu Ngọc Kinh ta lưu lại là để giáo dục hậu nhân, bổ khuyết những điểm thiếu sót cho họ, chứ không phải để xem xét thần tàng của riêng một người nào.
Một vị bà lão cau mày nói:
– Từ trước đến nay, người tiến vào đây khiêu chiến chưa từng có yêu cầu cổ quái như vậy. Thanh U sư huynh...
– Tần Nhân Hoàng không phải người ngoài.
Thanh U sơn nhân suy nghĩ một lát, rồi nói:
– Y đã ban tặng công pháp thành thần cho mọi người, chúng ta đều chịu ân huệ của y. Yêu cầu của y, Tiểu Ngọc Kinh nên đáp ứng. Hơn nữa, vị tổ sư đã lưu lại thử thách này cũng mang họ Tần.
Bốn vị lão tiên nhân khác không nói thêm gì nữa.
Thanh U sơn nhân nói:
– Tần Nhân Hoàng, ngươi chỉ có một cơ hội để khiêu chiến. Nếu khiêu chiến thành công, ngươi sẽ nhận được thần nguyên Ngũ Khí, điều này cực kỳ hữu ích cho ngươi, có thể bổ sung toàn bộ những thiếu sót trong quá trình tu hành Ngũ Diệu thần tàng của ngươi. Ngươi xác nhận mình muốn lãng phí cơ hội quý giá này, chỉ để quan sát thần tàng sao?
Tần Mục cúi người:
– Dạy người cách câu cá tốt hơn là cho cá. Ta nguyện ý bỏ qua thần nguyên Ngũ Khí.
Thanh U sơn nhân giãn mày cười nói:
– Được lắm. Ta vốn cho rằng tâm cảnh của Tần Nhân Hoàng bất ổn, lo lắng ngươi sẽ mất đi lý trí, không thể khiêu chiến. Nhưng khí phách của ngươi lại khiến ta không khỏi bội phục. Đã vậy thì ngươi bắt đầu đi!
Ông ấy phóng ra một luồng ánh sáng màu xanh, Tần Mục bất giác bay lên, rơi xuống Thủy Diệu Tinh. Thanh U sơn nhân hóa thành thần nhân tóc đỏ thân rắn, dẫn y tiến vào thần điện, nói:
– Tần Nhân Hoàng cứ việc quan sát. Ngươi có thể tìm hiểu được bao nhiêu, còn phải xem bản lĩnh của ngươi.
Tần Mục cảm ơn, cẩn thận quan sát từng ấn ký phù văn trên bốn vách tường của thần điện, kiểm tra vô cùng tỉ mỉ.
Trên năm ngôi sao của Ngũ Diệu thần tàng đều có thần điện, mà những thần điện này đều do thiên nhiên hình thành. Phàm là thần thông giả tu luyện đến cảnh giới này, đều sẽ luyện lại ngũ tinh trong Ngũ Diệu thần tàng, ngũ tinh này đối ứng với ngũ hành.
Các ngôi sao là do thiên nhiên sinh thành, cung điện trên đó cũng là do thiên nhiên sinh thành. Nhưng các công pháp khác nhau sẽ hình thành những ấn ký phù văn khác nhau. Cuối cùng, những ấn ký phù văn này kết hợp với nguyên khí sẽ hóa thành thần nhân trong cung điện.
Bất kỳ thần thông giả Ngũ Diệu thần tàng nào cũng sẽ khiến thần nhân Ngũ Diệu của mình phun ra nuốt vào nguyên khí. Thuộc tính của nguyên khí cũng sẽ theo đó mà biến hóa, bởi vậy được gọi là Ngũ Khí.
Ngũ hành thần tàng của Tần Mục đã tu luyện đến cực hạn, rất khó tiến thêm một bước. Nhưng việc giao đấu với Sơ tổ Nhân Hoàng đã khiến y ý thức được rằng, cực hạn của mình chưa chắc đã là cực hạn của tất cả mọi người.
Y quan sát vô cùng cẩn thận, Thanh U sơn nhân cũng rất kiên trì, vẫn kiên nhẫn chờ đợi y.
Không biết qua bao lâu, Tần Mục ngừng kiểm tra, mà nhắm mắt lại.
Y mở mắt, nhìn về phía Thanh U sơn nhân:
– Thanh U tiên, ta có một yêu cầu qu�� đáng.
Thanh U sơn nhân hiểu ý, hóa thành một luồng ánh sáng bay đi thật xa. Trong thần điện chỉ còn lại một mình Tần Mục. Trên vách tường đại điện, những ấn ký phù văn đó nhất thời đều sáng lên. Tần Mục bất giác, thân thể biến đổi dị thường, hóa thành thần nhân tóc đỏ thân rắn.
Một lúc lâu sau, Tần Mục rời bỏ hình thái thần nhân, rời khỏi thần điện này, rồi đi tới một ngôi sao khác. Y bước vào trong cung điện, quan sát ấn ký phù văn trên đó.
Hơn mười ngày sau, y đã đi qua cả năm ngôi sao một lượt, rồi lại đến Lục Hợp thần tàng.
Y ở trong Lục Hợp thần tàng hơn mười ngày, sau đó lại tiến vào Thất Tinh thần tàng, và thêm hơn mười ngày nữa trôi qua. Còn về Thiên Nhân thần tàng và Sinh Tử thần tàng, vì không có ai chủ trì, y không có cách nào tiến vào.
Cuối cùng, Tần Mục bước ra khỏi Tam Nguyên điện. Thanh U sơn nhân nhìn thiếu niên trước mặt, râu ria xồm xoàm, thần sắc có chút tiều tụy. Ông biết y đã mấy ngày qua không ngủ không nghỉ, trong lòng lại có chút đau lòng, bèn hỏi:
– Tần Nhân Hoàng đã tìm được thứ mình muốn chưa?
Tinh thần Tần Mục vẫn rất tốt. Lần này, việc thay đổi ngũ hành, Lục Hợp, Thất Tinh thần tàng đã khiến y thu hoạch cực lớn. Lòng tin lại được thắp lên, y nói lời cảm ơn:
– Đa tạ tiên nhân. Còn về phần ta có tìm được thứ mình cần hay không, vẫn cần phải nghiệm chứng thêm. Xin hỏi, người sáng lập ra Tiểu Ngọc Kinh này so với Sơ đại Nhân Hoàng của Nhân Hoàng điện, thực lực ai cao ai thấp?
Thanh U sơn nhân nói:
– Thực lực cao thấp thì ta khó có thể nói rõ, dù sao họ đều là Chân Thần tiền bối từ hai vạn năm trước, ta chưa từng thấy họ giao đấu. Chỉ có điều, trong Tiểu Ngọc Kinh có vài quyển tàng thư do tổ sư môn ta lưu lại, trên đó có nhắc đến việc tổ sư môn ta từng đi tìm Nhân Hoàng đời thứ nhất. Muốn mời ông ấy xuất sơn nhưng lại bị thương nhẹ mà quay về, sau khi trở về phải dưỡng thương mấy tháng. Trong sách có nói, Nhân Hoàng đời thứ nhất đã dùng Mạc Đại Pháp Lực để vận chuyển mảnh vụn của Khai Hoàng Thiên Đình, thực lực vô cùng mạnh mẽ. Nhân Hoàng điện nếu so với Tiểu Ngọc Kinh thì lớn hơn gấp trăm lần, có thể nói là đáng sợ. Ta nghĩ, tổ sư môn Tiểu Ngọc Kinh ta là tự bảo vệ mình, còn Nhân Hoàng đời thứ nhất lại có thể dẫn theo vô số người của các tộc đi qua chiến trường. Thực lực ai cao ai thấp, chỉ cần nhìn là hiểu ngay.
Sắc mặt Tần Mục xám xịt. Qua một lúc lâu, y mới khom người nói:
– Ta đã hiểu, đa tạ tiên nhân.
Thanh U sơn nhân nhíu mày, nhận thấy tình trạng của y lúc này còn tệ hơn so với lúc mới đến, bèn nói:
– Ngươi đã hơn một tháng không ngủ rồi, hay là tạm thời nghỉ ngơi một thời gian đi đã.
Tần Mục đáp vâng.
Thanh U sơn nhân sắp xếp cho y một gian phòng, để y nghỉ ngơi.
Hơn mười ngày sau, Tần Mục mới tỉnh lại, khí sắc vẫn không mấy tốt. Y kiên quyết từ biệt rời đi. Thanh U sơn nhân không giữ lại nữa, hỏi:
– Nếu Tiều Phu thánh nhân quay về, ta phải thông báo cho ngươi ở đâu?
– Xin làm phiền tiên nhân đến Tương Long thành. Ta có lẽ sẽ ở đó.
Thanh U sơn nhân nhìn theo bóng y khuất xa, trong lòng vô cùng kinh ngạc:
– Lần đầu tiên Tần Nhân Hoàng đến đây trước kia, y hăng hái đến nhường nào. Vậy mà hiện tại lại suy sụp tinh thần hơn rất nhiều như thế?
Tần Mục ngồi trên chiếc rương, để nó chở cả bọn chạy nhanh. Sau đó, y lấy ra một chậu lớn đầy ắp Xích Hỏa Linh đan và Hỏa Hành Thần Nguyên đan cho Long Kỳ Lân. Long Kỳ Lân vừa mừng vừa sợ, trong lòng lại có chút lo lắng không yên, thầm nhủ:
– Vì sao hôm nay Giáo chủ lại có lòng từ bi đến thế? Có phải vì ta đã đói bụng hơn một tháng không, hay là người chuẩn bị đưa ta lên thớt? Mặc kệ, cứ ăn đã rồi tính!
Nó ăn xong một chậu, Tần Mục lại đổ cho nó một chậu khác.
Long Kỳ Lân do dự một lát, cúi đầu nhìn chậu linh đan đầy ắp, rồi đột nhiên gào khóc, vừa khóc vừa ăn linh đan.
Tần Mục ngạc nhiên:
– Ngươi khóc cái gì?
– Làm ma quỷ mà được ăn no cũng tốt!
Long Kỳ Lân lau nước mắt, nức nở nói:
– Dù sao thì được ăn no trước khi ra đi cũng tốt. Giáo chủ, xin người cho ta vui vẻ thêm một lần!
Tần Mục lắc đầu, nói:
– Mấy ngày nay ngươi đói bụng nên ta bồi thường ngươi, chứ không phải muốn giết thịt ngươi.
Long Kỳ Lân mừng rỡ, v���i vàng vùi đầu ăn linh đan trong chậu.
Tần Mục đi qua các thành trấn, dừng lại mua dược liệu. Họ đi qua vài thành thị liên tiếp, luyện rất nhiều Xích Hỏa linh đan và Hỏa Hành Thần Nguyên đan, đều nhét vào trong rương. Long Kỳ Lân cảm động đến không hiểu nổi:
– Giáo chủ thật sự tốt với ta!
Tần Mục lại mua một ít Huyền Thiết, Huyền Kim, rồi trên đường chế tạo một số linh binh kỳ quái.
Long Kỳ Lân không hiểu, không rõ y muốn làm gì. Nó chỉ thấy trong số linh binh Tần Mục chế tạo ra, có cái là cờ, có cái là tế đàn, lại có cái trông giống như các loại công cụ tính toán như bát quái, thái cực, bàn tính, ngũ hành phù.
Vài ngày sau, họ đến Tương Long thành, nhưng lại không vào thành.
Tần Mục khởi động rất nhiều đài bát quái, thái cực đồ và các công cụ tính toán khác, không ngừng tính toán theo công thức. Sau đó y nhìn xung quanh, tìm kiếm sông núi địa lý, dùng thước đo đạc địa thế, rồi liên tục ghi lại các ký hiệu trên giấy. Long Kỳ Lân tiến đến gần, nhưng căn bản không thể hiểu được gì.
Y tính toán một lúc lâu. Sắc trời dần tối, bóng đêm sắp bao trùm.
Tần Mục cuối cùng cũng tính toán xong. Y lập tức vội vàng bày tế đàn, cắm đầy cờ xung quanh. Y đứng trên tế đàn. Long Kỳ Lân và chiếc rương định leo lên, nhưng bị y xua xuống.
– Giáo chủ, người đang làm gì vậy?
Long Kỳ Lân đi theo bên chiếc rương, hỏi.
Tần Mục phát động một lá cờ, nhìn vào bóng tối xung quanh. Trong bóng tối ấy, một thế giới khác hiện ra, trùng điệp với Đại Khư. Trong những thế giới đó, vô số bóng dáng Ma tộc như làn khói đen điên cuồng phun ra, chui từ mỗi một cánh cửa động không gian khổng lồ.
Trong mắt Tần Mục, dân chúng của một thế giới khác đang chống đỡ những đợt tấn công của Ma tộc. Trước mặt y là một chiến trường có quy mô vô cùng rộng lớn.
– Rồng béo, ta đã luyện đủ linh đan cho ngươi ăn trong một thời gian rất dài. Mấy ngày nay, ngươi cứ ở cạnh chiếc rương là được. Ta chuẩn bị...
Ánh mắt Tần Mục khóa chặt một tướng lĩnh Ma tộc đang điên cuồng chạy trốn trên chiến trường. Trên tế đàn, vô số phù văn sáng lên. Những lá cờ truyền tống đã "vù vù vù" vang vọng, xoay tròn xung quanh tế đàn:
– Đi tới thế giới đó!
Ầm...
Một tiếng chấn động mạnh truyền đến. Cờ truyền tống và Tần Mục trong nháy mắt biến mất. Thay vào đó, trên tế đàn này, một vị tướng lĩnh Ma tộc dáng người khôi ngô cao lớn đột nhiên xuất hiện, mê man nhìn xung quanh.
Đô đô...
Tiếng kèn kéo dài. Vô số lá cờ "vù vù vù" tung bay, xoay tròn, tạo thành một vòng tròn lớn. Tần Mục bất chợt xuất hiện trong chiến trường mênh mông bao la, xung quanh y là vô số đại quân Ma tộc điên cuồng tuôn ra, cuốn lấy y mà lao vun vút về phía trước.
Và ở phía trước, một tòa thành trì vô cùng mỹ lệ hiện ra. Từng chiếc chiến hạm khổng lồ lướt ngang qua không trung. Từng vị Thần Ma đứng sừng sững, tay cầm thần binh, quét ngang thiên binh vạn mã.
Y đã mượn phương pháp tế tự và trận pháp truyền tống để đi đến thế giới của thiếu nữ bóng tối.
Bản dịch Tiên Hiệp đặc sắc này là tâm huyết của truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ.