Mục Thần Ký - Chương 534: Đá cứng
Mọi người xung quanh nhất thời có một cảm giác vô cùng hoang đường. Cho dù Thục Diêu trầm ổn cũng không khỏi bật cười, nói:
– Đả Cốc Tử Tần sư huynh, ngươi cứ yên tâm rèn sắt đi thôi.
Tần Mục thu hồi ánh mắt, sắc mặt lại nghiêm nghị lạ thường. Đột nhiên, đám người Vũ Hòa, Hoàng Việt, Thục Diêu và Tang Họa đồng loạt nghiêng người, lùi lại cách Tần Mục một bước, trong lòng không ngừng kinh ngạc nghi hoặc.
Chỉ trong một cái chớp mắt ấy, bọn họ cảm giác được thiếu niên đang rèn sắt bên cạnh bỗng hóa thành một thanh kiếm sắp tuốt ra khỏi vỏ. Thanh kiếm này hào quang tỏa ra bốn phía, nhuệ khí bức người nhưng ngay lập tức thu lại vào vỏ.
Bọn họ lùi bước, chính là phản ứng bản năng, nhằm tránh né ý chí chiến đấu và sát cơ đáng sợ ấy.
Keng keng.
Tiếng rèn sắt vang lên, Tần Mục đứng trước đài rèn, tập trung tinh thần tinh luyện kim loại, tiếp tục rèn phi kiếm của mình.
Mọi người không khỏi tự hỏi liệu mình có cảm nhận sai không.
Mà ở phía đối diện, bên cạnh Triết Hoa Lê có một ma nữ liếc mắt nhìn, kinh ngạc nói:
– Người trên bức tranh của ngươi giống như tiểu tử rèn sắt ở ph��a đối diện kia!
Triết Hoa Lê cuộn bức tranh, cất đi, thản nhiên nói:
– Sư phụ ta tìm hắn rất lâu. Sư phụ ta nói, đao pháp của mình có thể có thành tựu, đều là do hắn ban tặng. Lúc ta hạ giới, lão nhân gia ta từng thi triển kiếm pháp của hắn cho ta xem. Lại đưa bức tranh này cho ta, bảo ta tìm được người trên bức tranh kia, thi triển một chút đao pháp của lão nhân gia trước mặt hắn.
Ma nữ này không khỏi rùng mình, cười khanh khách nói:
– Sư phụ ngươi đối với hắn rất để tâm. Sư phụ ngươi cho ngươi thi triển đao pháp, là để tiểu tử rèn sắt nhìn xem đao pháp của hắn lợi hại đến mức nào. Ta có thể cảm nhận được hận ý trong lòng sư phụ ngươi, ngoài hận ý ra, chắc hẳn còn có chút kính trọng. Chỉ có điều tiểu tử rèn sắt đối diện chỉ là thiếu niên, làm sao có thể khiến sư phụ ngươi chú ý đến như vậy?
– Cái này ta lại không biết.
Ánh mắt của Triết Hoa Lê rơi vào trên người Tần Mục:
– Lại ở thời điểm mấy tháng trước, sư phụ vẫn từng xuyên giới liên hệ với ta, nói người hắn muốn tìm đã xuất hiện, bảo ta đến thế giới đó tìm kiếm người này một chuyến. Chỉ có điều đại chiến sắp bùng nổ, ta không rảnh đi đến thế giới đó, không ngờ cuối cùng lại gặp mặt tại đây.
Hắn thở hắt ra một hơi, khẽ nói:
– Có thể làm cho Thần Đao cũng phải coi trọng đến thế, ta rất muốn gặp hắn một phen!
Tần Mục đang rèn sắt, đối với ánh mắt của hắn hình như hoàn toàn không cảm giác được, cứ thế rèn phi kiếm của mình. Thế nhưng Triết Hoa Lê vẫn nhạy bén nhận ra, ánh mắt của mình vẫn khiến thiếu niên này có chút không ổn định.
Khi ánh mắt hắn rơi vào Tần Mục, có thể thấy rõ Tần Mục điều chỉnh tư thế.
Triết Hoa Lê nở nụ cười, hắn không khỏi hưng phấn. Con mắt trên yêu đao cũng theo hắn hưng phấn, xoay tròn mấy vòng, biến thành một con mắt máu đỏ khổng lồ.
Đột nhiên, giọng nói của Phược Nhật La truyền đến:
– Thiên sư, nếu đã đến đông đủ, vậy thì bắt đầu thôi.
Tiều Phu thánh nhân nói:
– Có cần đặt ra quy định nào không?
– Quy định? Sinh tử chém giết, cần gì quy định?
Phược Nhật La cười lớn, trong quảng trường, thanh trường thương đen đang rung động ong ong. Những vết nứt trên quảng trường phát ra tiếng động ầm ầm, từng khe nứt lan dài ra khắp bốn phương tám hướng.
Đám người Tần Mục nhất thời đứng không vững, mỗi người vội vàng phát ra nguyên khí.
Tiều Phu thánh nhân nhíu mày, chiếc búa lớn cũng tự rung động, chống lại ma thương. Uy năng của hai thanh thần binh va chạm, bất chợt không gian ở trung tâm quảng trường bị xé rách, kéo giãn ra.
Trong tiếng nổ lớn kinh thiên động địa, sắc mặt của đám người Tần Mục biến đổi kịch liệt, mặt đất bằng phẳng dưới chân bọn họ bất chợt bắt đầu nhô lên, nứt toác ra.
Mặt đất điên cuồng nhô lên, hai chân căn bản không thể đứng vững, chỉ có thể đứng bằng một chân, nếu không hai chân sẽ bị kéo căng ra.
Mặt đất của quảng trường dưới chân bọn họ đột ngột thay đổi, trong khoảnh khắc từng con sông, ngọn núi đột ngột nhô lên từ mặt đất, càng lúc càng cao. Khoảng cách giữa bọn họ cũng đang nhanh chóng giãn xa.
Uy năng của hai thanh thần binh này va chạm, không ngờ khiến không gian của quảng trường này kéo giãn kịch liệt, như thể đang nắm giữ lực lượng tạo hóa to lớn, kiến tạo sông núi từ hư không.
Từng khe nứt chằng chịt khắp nơi, dãy núi trùng điệp nối tiếp, loại lực lượng khổng lồ này khiến cho người ta có cảm giác ngửa mặt trông núi cao!
Tần Mục kinh ngạc nhìn biến hóa trước mắt. Quảng trường bằng phẳng cuối cùng lại giống như thương hải tang điền vậy.
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, những biến hóa đáng lẽ phải trải qua mười vạn năm, thậm chí mấy trăm vạn năm mới có thể xảy ra, lại diễn ra.
Đây là lực lượng cường đại của Thần Ma, lực lượng người phàm không thể nào sánh bằng.
Hiện tại, hắn mới biết được Chân Thần nắm giữ lực lượng cường đại đến mức nào, cho dù là thần thể chắp vá của Tinh Ngạn cũng còn lâu mới có thể sánh ngang với lực lượng này.
– Phược Nhật La có thể ngăn cản được Tiều Phu thánh nhân, thực lực quả nhiên không thể khinh thường.
Trong lòng hắn chợt động, lập tức cảm ứng phi kiếm, một phần phi kiếm của hắn lúc này vẫn cắm trong Ly Hỏa Ma Hỏa nung nóng, chưa kịp triệu hồi.
Tần Mục quyết định nhanh chóng triệu hồi phi kiếm. Từng thanh phi kiếm từ xa bay tới, cách hắn vẫn còn hơn hai mươi dặm, thế nhưng hắn lập tức nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.
Tốc độ phi kiếm của hắn cực nhanh, đang bay về phía hắn, nhưng mà khoảng cách với hắn lại dần dần kéo dài.
Điều này hiển nhiên là do Thần Ma tạo hóa ra thế giới, khiến tốc độ không gian mở rộng vượt quá tốc độ phi kiếm.
Ầm!
Đột nhiên không gian chấn động kịch liệt, dãy núi dừng nhô lên, không gian ổn định trở lại.
Từng thanh phi kiếm gào thét bay tới, Tần Mục giơ tay lên. Phi kiếm va chạm đinh đinh đinh, hóa thành một kiếm hoàn xoay tròn.
Hắn thở phào, nhìn lại xung quanh, không còn thấy bóng dáng của đám người Tang Họa đâu nữa.
Xung quanh có rất nhiều núi sông, những sông núi này cũng không đặc biệt cao lớn, giống như là đem sông núi bên ngoài thu nhỏ hơn mười lần. Tần Mục cắt một tảng đá xuống, cẩn thận kiểm tra, sau đó bóp nát tảng đá đó.
Cuối cùng, tảng đá biến thành những mảnh phù văn nhỏ vỡ ra, tỏa ra ánh sáng u ám cuối cùng, tan theo gió, hoàn toàn biến mất.
– Quả nhiên không phải là thật.
Tần Mục ưỡn thẳng sống lưng, nhìn xung quanh một vòng. Những dãy núi trùng điệp này chắc hẳn là do Phược Nhật La và Tiều Phu thánh nhân dùng phù văn để hiển hóa, thực lực của bọn họ chưa đạt đến trình độ có thể tạo hóa ra vật thật.
Từ phía chân trời bất chợt truyền đến giọng nói vang như sấm của Phược Nhật La:
– Sinh tử quyết đấu, không có bất kỳ quy định nào! Sa bàn này chính là nơi quyết chiến của bọn họ, hai bên chúng ta mỗi bên cử mười người tiến vào. Thế lực nào có người sống sót bước ra, chính là kẻ thắng cuộc! Đề nghị này, thế nào?
Trong lòng Tần Mục chợt động:
– Sa bàn?
Hắn theo tiếng nói ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy thiên ngoại, gương mặt của Phược Nhật La, Tiều Phu thánh nhân và Bàng Ngọc Thần Ma trở nên khổng lồ vô cùng, giống như một tinh cầu bên ngoài thiên hà, to lớn đến đáng sợ.
– Nói cách khác, quảng trường thoạt nhìn đã biến lớn vô số lần. Nếu nhìn từ bên ngoài, quảng trường vẫn giữ nguyên kích thước ban đầu.
Tần Mục kinh ngạc không thôi, loại thủ đoạn này thực sự khiến hắn không cách nào tưởng tượng nổi.
Trước khi hắn đi tới nơi này đã quan sát quảng trường, tính toán kích thước quảng trường.
Quảng trường này hai bên là cung điện của Ly thành, hai cung điện được bố trí âm trái dương phải. Từ Ly thành đi đến cuối một con đường lớn, leo lên bậc thang, tiến vào quảng trường. Chiều rộng quảng trường chưa đầy ba mươi mốt trượng, dài năm mươi trượng, mỗi bên có bậc thang thông tới hai cung điện.
Nếu từ trên không trung mà nhìn, hai đại điện và quảng trường này chắc hẳn là hiện ra tượng quẻ Ly, do đó sẽ sinh ra Ly Hỏa.
Mà bây giờ, không gian bên trong quảng trường đã khuếch trương vô số lần nhưng nhìn từ bên ngoài vẫn là dài năm mươi trượng, chiều rộng gần ba mươi mốt trượng, cùng hai đại điện vẫn tạo thành tượng quẻ Ly.
Đối với Tiều Phu thánh nhân, Phược Nhật La, Bàng Ngọc Thần Ma mà nói, Tần Mục bọn họ chính là thân ở bên trong một cái sa bàn nho nhỏ, nhất cử nhất động của bọn họ đều có thể dễ dàng quan sát.
Tần Mục liếc mắt nhìn, hiện tại hắn có hai con đường. Một con đường là lui về đại điện gần đó, tiếp tục dùng Ly Hỏa Ma Hỏa để luyện kiếm.
Một con đường khác, chính là đi tới trung tâm của thế giới sa bàn này.
Nơi đó là vị trí chiếc búa của Tiều Phu và cây thương của Phược Nhật La. Thay vì đi tìm kiếm kẻ địch, chi bằng trực tiếp đi đến nơi mà tất cả mọi người đều biết, bởi vì những người khác cũng sẽ đến đó.
Chỉ cần là người thông minh đều sẽ ý thức được, càng nhanh đến chỗ búa và th��ơng giao nhau thì càng chiếm được tiên cơ.
Bởi vì người khác đến đó trước một bước, lại có thể ung dung bố trí, còn có thể thiết lập trận pháp cạm bẫy, chờ đợi kẻ khác tự chui đầu vào lưới!
– Trong khoảng thời gian này, ta đã luyện ba trăm mười sáu thanh phi kiếm, đủ để sử dụng rồi.
Dưới chân của Tần Mục chợt động, tốc độ nhanh hơn gió bão lao về phía trung tâm của thế giới sa bàn này. Thiên Thần Thoái của người què bị hắn phát động đến cực hạn, thực nhanh như lưu quang.
Ầm...
Tốc độ của hắn vượt qua âm thanh, bức tường không khí trước mặt giống như một đám mây trắng nổ tung, khí trắng lướt qua gò má, thân ảnh hắn lướt qua trong tầng khí trắng.
Nhưng vào lúc này, Tần Mục đột nhiên nghe được những tiếng nổ giống như sấm. Hắn theo tiếng động nhìn sang, trong nháy mắt từng bóng người đã đột phá âm thanh, để lại những vệt khí bị phá vỡ trong sông núi.
Khí trắng hình thành vòng tròn rồi chậm rãi tản ra, cực kỳ chói mắt.
Tổng cộng có mười chín đám khí trắng, đó là dấu vết mười chín vị cao thủ vô cùng mạnh mẽ đồng thời vượt qua âm thanh để lại.
Hiển nhiên, bọn họ đồng thời ý thức được đến chỗ búa thương giao nhau trước người khác một bước sẽ chiếm được thượng phong lớn, giúp mình đoạt được tiên cơ.
Trên trán Tần Mục nổi gân xanh, hiện tại hắn mới phát hiện ra mình không ngờ là người thứ hai mươi trong thế giới của sa bàn, người có tốc độ chậm nhất.
Cho dù là tốc độ của Tang Họa không ngờ cũng nhanh hơn hắn một chút.
Mười chín vị cao thủ này, bao gồm Tang Họa đều là nhân vật ngang tầm thiếu niên Chân Thần, công pháp bọn họ tu luyện khiến thân thể đạt đến trình độ vượt qua Tần Mục.
Từ trước tới nay, Tần Mục luôn tự hào về tốc độ, cuối cùng bị cao thủ cùng cảnh giới phá vỡ.
Đột nhiên, Tần Mục dừng bước, liền xoay người bỏ đi. Hiện tại tất cả mọi người đang đi tới chỗ búa và thương giao nhau.
Nơi đó trái lại trở thành nơi nguy hiểm nhất, tốc độ của mọi người không thể kéo giãn khoảng cách giữa các đối thủ, chạy đến đó tất nhiên sẽ là hai mươi vị thần thông giả chạm mặt.
Kết quả chính là một trận đại hỗn chiến tàn khốc.
Trong cục diện hỗn loạn, rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho dù mình có thực lực cao hơn nữa cũng có thể chết vì bị vây công.
Bởi vậy, chi bằng đơn giản là không đến đó.
Nhưng vào lúc này, mười chín bóng người đang chạy về phía nơi búa thương giao nhau lại đột nhiên ẩn mình biến mất, không nhìn thấy họ đi đâu.
Tần Mục hơi sững người, sắc mặt nghiêm trọng:
– Sống ở Thái Hoàng Thiên đến bây giờ, quả nhiên không có kẻ ngu dốt nào, tất cả đều nghĩ tới điểm này.
Thật thú vị, ta cuối cùng cũng chạm trán kình địch. Như vậy, ta không đi tìm các ngươi, để các ngươi đến tìm ta vậy!
Đột nhiên thân hình của hắn phá không bay đi, chạy về phía biên giới của thế giới sa bàn. Nơi đó là bức tường lửa cao tới mười mấy dặm, thiêu đốt hai đại điện hình thành nên bức tường Ly Hỏa và Ma Hỏa.
Sau một lúc lâu, trong thế giới sa bàn truyền đến tiếng rèn sắt keng keng, vang xa hơn mười dặm.
Không lâu sau đó, Tần Mục chờ được người đầu tiên nghe thấy âm thanh mà đến trước. Đó là một nữ nhân xinh đẹp dáng người uyển chuyển.
– Mười thần thông giả của Thái Hoàng Thiên đều rất mạnh, nhưng chỉ có ngươi là yếu nhất.
Nữ tử xinh đẹp này nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tần Mục, cười ha hả:
– Người ta không nắm chắc đối phó được những người khác, chẳng thể làm gì khác ngoài nghe theo tiếng động mà đến đây, lập công đầu trước đã.
– Muội muội.
Tần Mục quay đầu lại, cười tươi rạng rỡ:
– Muội có lẽ đã đá phải cục đá cứng rồi.
Mỗi dòng văn chương nơi đây đều là công sức độc quyền của truyen.free.