Mục Thần Ký - Chương 546: Hai giới liên kết
Tần Mục thở phào một cái. Hắn nhìn thấy Duyên Khang Quốc Sư giống như nhìn thấy người thân. Quốc Sư không ngờ từ Đại Khư đi tới Thái Hoàng Thiên, chứng thực cầu dịch chuyển trao đổi linh năng có thể dùng được, đây chính là một cơn mưa rào đúng lúc cho hắn.
Bằng không, bọn họ còn không biết phải ở chỗ này cười gượng bao lâu nữa.
Chuyện thử nghiệm cầu dịch chuyển trao đổi linh năng có an toàn hay không, Tần Mục không dám tự mình vào cầu thử nghiệm. Hắn cùng với Hắc Hổ Thần đều lo lắng xảy ra chuyện sai lầm trong lúc thiết kế, nói không chừng mình sẽ bị chết trước tiên.
May là Duyên Khang Quốc Sư đã tới.
Càng mấu chốt hơn chính là, bọn họ đã đánh nát mặt trời, nếu cầu dịch chuyển trao đổi linh năng vẫn không thể sử dụng. Thần Thông Giả và Thần Chỉ của Thái Hoàng Thiên cho dù không đánh chết bọn họ cũng sẽ đánh cho tàn phế họ.
Nhưng mà, may là Duyên Khang Quốc Sư đã tới.
– Mặt trời...
Duyên Khang Quốc Sư ngẩng đầu nhìn đến bầu trời thiếu mặt trời, sắc mặt thoáng đổi. Hắn vội vàng thu hồi ánh mắt, không dám nhìn thêm mặt trời bị tàn phá này nữa, sau khi định thần hắn mới dò hỏi:
– Giáo chủ, nơi này là chỗ nào? Những vị đạo hữu là...
– Quốc Sư tới thật vừa lúc!
Tần Mục cất cao giọng nói:
– Chư vị, ta xin giới thiệu với các ngươi một phen! Vị này chính là thánh nhân năm trăm năm mới xuất hiện, Quốc Sư của Duyên Khang Quốc. Thực không dám giấu giếm, Thần Kiều của Duyên Khang đã đứt đoạn, Quốc Sư là người đầu tiên tu thành Thần Kiều trở thành Thần, cũng là người đứng đầu cải cách ở Duyên Khang! Quốc Sư, nơi này là Thái Hoàng Thiên, tầng trời thứ ba mươi ba, vị ở giữa không trung này chính là Bàng Ngọc Chân Thần!
Bàng Ngọc Chân Thần cùng các Thần Chỉ không kìm được vẻ xúc động, vội vàng hạ xuống, cùng Duyên Khang Quốc Sư chào hỏi. Bàng Ngọc cười nói:
– Hóa ra là thánh nhân năm trăm năm mới xuất hiện! Ngưỡng mộ đã lâu! Thực không dám giấu giếm, ta từng nghe qua lời đồn đại về thánh nhân năm trăm năm mới xuất hiện. Vốn cho là chuyện đùa, không ngờ lại được gặp người thật!
Duyên Khang Quốc Sư trả lễ, khiêm tốn nói:
– Đạo huynh khách khí. Tại hạ chẳng qua là kẻ dân dã thôn quê, chưa từng trải nhiều, cái gọi là thánh nhân năm trăm năm mới xuất hiện chỉ là do đất nước nhỏ thổi phồng mà thôi.
Bàng Ngọc cười ha ha, lắc đầu nói:
– Quốc Sư nói lời ấy là sai rồi! Nếu thế giới kia của các ngươi là quê nhỏ, như vậy Thái Hoàng Thiên ngay cả quê nhỏ cũng không tính. Vào thời Khai Hoàng, thời Thượng Hoàng, nơi các ngươi ở vốn là địa phận của Thiên Đình. Thái Hoàng Thiên chúng ta khổ chiến với Ma Tộc hai vạn năm, đều chỉ là vì bảo vệ thế giới của các ngươi mà thôi.
Duyên Khang Quốc Sư thầm kinh hãi, thần sắc của Tần Mục cũng sững sờ, tất nhiên không ngờ rằng Bàng Ngọc Chân Thần sẽ nói ra những lời này.
Trong lời nói này để lộ ra tin tức quá nhiều, cho dù là hai người bọn họ cũng không thể tiêu hóa kịp trong một lúc.
– Tòa cầu dịch chuyển trao đổi linh năng này nối liền hai giới, đối với Thái Hoàng Thiên chúng ta là chuyện rất tốt. Nếu không trấn giữ được, thì có thể bảo toàn lực lượng để rút về Thiên Đình.
Bàng Ngọc nhìn về phía Tần Mục vái dài, tự đáy lòng nói:
– Bất kể Tần tiểu hữu có thể tái tạo ra hai vầng mặt trời hay không, trên dưới Thái Hoàng Thiên này đều sẽ ghi nhớ đại ân đại đức!
Tần Mục vội vàng trả lễ, nói:
– Chân Thần khách khí. Đây là chuyện mà ta nên làm, không cần ghi nhớ trong lòng.
Duyên Khang Quốc Sư quay đầu lại nhìn cầu dịch chuyển trao đổi linh năng vô cùng phức tạp và tế đàn, thở dài nói:
– Dịch chuyển trao đổi linh năng, quả nhiên là thứ Giáo chủ chế tạo ra. Ta ở trong Đại Khư đột nhiên thấy thiên tượng thay đổi lớn, tế đàn rơi xuống đất, một luồng ánh sáng hình cầu như hai chiếc phễu nối liền. Trong lòng thầm nghĩ không biết là ma đầu nào đánh xuyên qua hai giới muốn chạy đến Đại Khư làm hại. Đợi đến khi ta đi tới trên tế đàn, nhìn một hồi, thực sự là thiên công diệu xảo. Trong đó vận dụng những thuật số kỳ lạ, đại khái là dùng tới trao đổi linh năng, dịch chuyển linh năng. Trong lòng ta lại có nghi ngờ, vì vậy tiến vào xem. Quả thật là Giáo chủ, trên thế gian này, e rằng chỉ có Giáo chủ mới có tư tưởng kỳ diệu như vậy.
Trong lòng Tần Mục cực kỳ thỏa mãn, khiêm tốn nói:
– Quốc Sư khen quá lời rồi. Trong này phần nhiều cũng phải nhờ tới Hắc Hổ sư huynh.
Hắn giới thiệu với Duyên Khang Quốc Sư về các Thần ở đây, với hàm ý sâu xa nói:
– Quốc Sư, Tiều Phu thánh nhân đã ở trong Thái Hoàng Thiên.
– Tiều Phu thánh nhân!
Tâm thần Duyên Khang Quốc Sư kích động, ông khởi xướng cải cách chính là dựa trên một câu nói phổ biến trong giáo lý Thiên Thánh Giáo.
Câu nói về "thánh nhân" ấy chính là điều ông theo đuổi suốt đời!
Mà để trở thành thánh nhân, cần phải lập ngôn, lập giáo, lập công. Ba điều cần làm để thành Thánh, ông chính là làm như thế.
Ông chưa từng nghĩ vị tồn tại trong truyền thuyết này lại đang ở trong này, làm sao ông có thể không xúc động đến tột cùng được?
Tần Mục cũng hiếm khi thấy ông kích động đến vậy, cười nói:
– Tiều Phu thánh nhân hiện tại cũng không ở chỗ này, mà cùng hai mươi bốn vị Thần đi đánh Ma Tộc. Quốc Sư, ngài vừa đến chỗ này, còn không biết Thái Hoàng Thiên, vậy để ta tới nói cho ngài, rồi ngài sẽ hiểu được tác dụng kỳ diệu khi xây dựng cầu dịch chuyển trao đổi linh năng này.
Tần Mục hàm ý sâu xa nói:
– Thái Hoàng Thiên có đạo pháp truyền thừa trước sau chưa từng đứt đoạn.
– Cái gì?
Duyên Khang Quốc Sư lộ ra vẻ khó tin, kinh ngạc thốt lên:
– Đạo pháp truyền thừa ở đây trước sau chưa từng đứt đoạn? Ngươi là nói công pháp thần thông của bọn họ đều bảo tồn hoàn chỉnh? Không có khả năng! Ngươi xem mặt trời trên bầu trời, trình độ thuật số như vậy còn kém Duyên Khang vạn dặm, còn không bằng học sĩ của Thái Học Viện!
Hắc Hổ Thần bĩu môi, thầm nghĩ:
– Người này tâm cảnh tu luyện vẫn chưa đủ. Chỉ trong chốc lát mà tâm thần lại hết kích động rồi chấn động, hiện tại sắc mặt lại đại biến, khó có thể khống chế tâm tình. Cái gọi là thánh nhân, chỉ có hư danh mà thôi!
Tần Mục có chút xấu hổ, lúng túng nói:
– Mặt trời hơi chướng mắt một chút...
Duyên Khang Quốc Sư cười lạnh nói:
– Đâu chỉ là chướng mắt? Khiến người ta hận không thể cầm đao đi gọt giũa lại cho chỉnh tề! Nếu là học sĩ Thái Học Viện làm ra thứ thô ráp như vậy, nhất định là bị gạch tên và phải làm lại!
Xung quanh, các Thần Thái Hoàng Thiên lộ ra vẻ mặt xấu hổ, nhìn nhau không nói gì.
Tần Mục bất đắc dĩ, hạ giọng nói:
– Quốc Sư nhỏ giọng. Tuy nói truyền thừa thuật số của Thái Hoàng Thiên có đứt đoạn, nhưng đạo pháp thần thông lại chưa từng đoạn tuyệt. Lấy thực lực của ta, ở trong các Thần Thông Giả cùng cảnh giới của Thái Hoàng Thiên, ta chỉ có thể xếp vào top mười.
– Giáo chủ khiêm nhường?
Duyên Khang Quốc Sư nghi ngờ nói.
Tần Mục suy nghĩ một lát, xấu hổ nói:
– Khiêm nhường thì có một chút. Chỉ có điều Thái Hoàng Thiên có rất nhiều Thần Thông Giả nắm giữ thân thể của Chân Thần thiếu niên, tốc độ nhanh hơn ta, lực lượng mạnh hơn ta. Ứng biến, uy lực thần thông, nhãn lực quan sát thần thông, còn có công pháp của bọn họ đều phải vượt trội Duyên Khang một đoạn lớn.
Duyên Khang Quốc Sư hít vào một hơi thật dài, ổn định tâm thần.
Ông sở dĩ kích động đến khó có thể kìm chế, chủ yếu cũng là bởi vì đạo pháp thần thông của Duyên Khang có sự đứt đoạn rất lớn.
Sự đứt đoạn cực lớn này xuất hiện ở hai vạn năm trước, khi đó thần thông đạo pháp vô cùng thô ráp, không có hệ thống. Nhân Hoàng Điện, Đạo Môn, Đại Lôi Âm Tự và Thiên Thánh Giáo truyền đạo khắp nơi nhưng có những hạn chế riêng, truyền tới đạo pháp thần thông cũng không toàn vẹn.
Đạo Môn và Đại Lôi Âm Tự đều bị phá hủy nặng nề trong đại kiếp, Nhân Hoàng Điện mỗi đời truyền nhân chỉ có một. Thiên Thánh Giáo vừa thành lập, bắt đầu truyền đạo.
Tiểu Ngọc Kinh cũng thành lập vào lúc đó, nhưng mà Tiểu Ngọc Kinh không tranh giành với thế tục, cũng không có truyền nhân trên đời đi truyền đạo.
Trong lịch sử chậm rãi hình thành những môn phái khác, công pháp thần thông có thể nói là được tạo dựng lên trên một nền tảng yếu kém, sau lại rơi vào trong tranh đấu tông phái và chính ma. Tranh đấu tông phái, chính ma khiến thế giới Duyên Khang hoàn toàn hỗn loạn. Các môn các phái các tông tranh đấu với nhau liên tục, ba thánh địa lớn lại bảo thủ, việc giao lưu thần thông đạo pháp trở thành một vấn đề nan giải.
Mãi cho đến khi Duyên Khang Quốc Sư trợ giúp Duyên Phong Đế cải cách, lúc này loại hỗn loạn này mới có thay đổi, cuộc tranh giành giữa các tông phái, chính ma biến thành cuộc tranh giành lợi ích giữa các tông phái với Duyên Khang Quốc.
Đợi đến khi Tần Mục trở thành Thiên Ma Giáo chủ, khiến Thiên Thánh Giáo toàn tâm toàn ý giúp đỡ Duyên Phong Đế, hủy diệt Đạo Môn. Đại Lôi Âm Tự và các thế lực tông phái phản kháng lúc này mới kết thúc cuộc tranh giành lợi ích với Duyên Khang Quốc của các tông phái, với công pháp thống nhất được kết hợp, công pháp thần thông của Duyên Khang Quốc mới có khả năng vượt trội lớn.
Tần Mục lại truyền đi mô hình Thần Kiều không gian thuật số khiến cho Thần Thông Giả có khả năng thành Thần, thoát khỏi hạn chế của thọ mệnh.
Nhưng mặc dù như thế, nền tảng của Duyên Khang Quốc quá yếu, hệ thống tu luyện vẫn chưa hoàn chỉnh, có thể tu luyện tới Thần Cảnh vẫn chỉ là số ít, cường giả vẫn không nhiều.
Tòa cầu dịch chuyển trao đổi linh năng này của Tần Mục được dựng thành công lại đã khiến Duyên Khang Quốc Sư nhìn thấy một thời đại rộng lớn, bao la và hùng vĩ!
– Giáo chủ có công lao lớn với bách tính lê dân Thái Hoàng Thiên, cũng có công lao lớn với bách tính lê dân Duyên Khang!
Duyên Khang Quốc Sư đột nhiên bái lạy Tần Mục, vô cùng chân thành nói:
– Ta thay mặt muôn dân trăm họ trong thiên hạ cám ơn ngươi!
Tần Mục vội vàng trả lễ:
– Không dám nhận. Ma Tộc đánh Thái Hoàng Thiên, Thái Hoàng Thiên đã khó chống đỡ nổi. Thái Hoàng Thiên bị phá, mục tiêu kế tiếp của Ma Tộc chính là Đại Khư và Duyên Khang. Nếu có Duyên Khang trợ giúp, cũng có thể chống đỡ thêm một thời gian.
Duyên Khang Quốc Sư đứng dậy, nghiêm nghị nói:
– Sau khi ta trở về, tất nhiên sẽ nói chuyện với hoàng đế, trợ giúp Thái Hoàng Thiên!
Tần Mục lộ ra vẻ tươi cười, nói:
– Như vậy chuyện này liền do Quốc Sư cùng Bàng Ngọc Chân Thần trao đổi. Các ngươi định ra phương án di chuyển bách tính Thái Hoàng Thiên để bách tính rút khỏi đây, xác định xem Duyên Khang làm thế nào trợ giúp Thái Hoàng Thiên, thế nào giao lưu đạo pháp thần thông.
Duyên Khang Quốc Sư im lặng một lát, nói:
– Ngươi lại muốn làm chưởng quỹ rũ bỏ trách nhiệm?
Tần Mục vươn vai một cái, cười nói:
– Ta với Hổ ca nhiều ngày không nghỉ ngơi, cần nghỉ ngơi một khoảng thời gian, hơn nữa còn phải đi rèn luyện. Loại chuyện này để Quốc Sư tới làm thì tốt hơn. Đúng rồi, về mặt trời trên bầu trời, ngài xem liệu có thể giúp bọn họ giải quyết hay không.
Duyên Khang Quốc Sư chỉ đành phải gật đầu, nhìn về phía Bàng Ngọc Chân Thần, nói:
– Đạo huynh, Duyên Khang mặc dù không có hệ thống tu luyện hoàn chỉnh nhưng mấy năm nay cải cách, ở trên phương diện thành tựu đạo pháp thần thông cũng đáng để Thái Hoàng Thiên học hỏi. Hai giới giao lưu, tất nhiên có thể tạo nên vô số cường giả.
Bàng Ngọc Chân Thần phân phó mấy vị Thần Chỉ bảo vệ cầu dịch chuyển trao đổi linh năng, sau đó cười nói:
– Quốc Sư, chúng ta đi Ly Thành nói chuyện.
– Mời!
Tần Mục nhìn theo bọn họ đi xa, thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
– Hổ sư huynh, chúng ta đi nghỉ tạm trước đã.
Hai người trở lại Lầu Thành Ly Thành, ngả lưng xuống đất mà ngủ vùi. Đợi đến khi Tần Mục tỉnh lại, bên ngoài đã sáng. Tần Mục rửa mặt một lượt, Hắc Hổ Thần cũng tỉnh lại, Tần Mục hỏi:
– Sư huynh ăn linh đan gì? Ta tới giúp ngươi làm.
– Linh đan?
Hắc Hổ Thần liếm móng vuốt tự rửa mặt, lắc đầu nói:
– Ta không ăn cái kia, ngươi không cần bận tâm. Làm Thần Chỉ, hằng ngày tu luyện, ăn không cần quá tốt, tùy tiện kiếm chút gì lót dạ là được.
Tần Mục ngẩn người một lát, nhớ tới Long Kỳ Lân, không khỏi thấy buồn thương.
Hai người ăn xong điểm tâm, đám Tang Họa và Vũ Hòa lại tìm đến. Vũ Hòa nói:
– Giáo chủ, Duyên Khang Quốc Sư đã trở lại, nói ít ngày nữa lại có đại quân Thần Thông Giả và Thần Chỉ của Duyên Khang Quốc đến đây.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, nói:
– Có tin tức của Thiên Sư hay không?
Đám Tang Họa và Vũ Hòa lắc đầu, nói:
– Hiện tại cây cầu dịch chuyển linh năng đã được xây xong. Sư phụ ta Bàng Ngọc Chân Thần hạ lệnh cho bách tính lê dân rút khỏi Thái Hoàng Thiên, Duyên Khang Quốc Sư ở Đại Khư chuẩn bị cho tướng sĩ và lâu thuyền tiếp ứng. Chúng ta tới tìm Giáo chủ, dự định lẻn vào lãnh địa Ma Tộc, giúp bách tính nơi đó di dời.
Tần Mục quay đầu lại nhìn về phía Hắc Hổ Thần, thăm dò nói:
– Sư huynh, xông lãnh địa Ma Tộc giúp bách tính dời đi, chẳng lẽ không gây họa sao?
Hắc Hổ Thần lắc đầu nói:
– Chúng ta đã đánh rơi mặt trời, còn xông lãnh địa Ma Tộc? Xông vào lãnh địa Ma Tộc chỉ là chuyện nhỏ nhặt, không đáng kể. Có ta ở đây, các ngươi có thể yên tâm, đảm bảo sẽ không xảy ra bất kỳ sai sót nào!
Tuyệt phẩm dịch thuật này do truyen.free độc quyền phát hành.