Mục Thần Ký - Chương 571: Tổ long thái huyền công
Thanh Hoang lão nhân vốn là Thần Long, trên cơ bản mọi long ngữ hắn đều có thể nhận ra. Thực lực của ông cực kỳ cao thâm, cụ thể đến cảnh giới nào thì Tần Mục không tài nào biết được. Chỉ có điều, để trở thành chúa tể Thanh Long cung, một trong bốn Thiên Cung lớn của Khai Hoàng Thiên Đình, bản lĩnh của ông chắc hẳn đã vượt qua cả Tiều Phu thánh nhân và Diêm vương.
Tất cả các vì sao trên bầu trời được chia thành năm Thiên Cung lớn, khi hợp lại gọi là Thiên Đình. Năm Thiên Cung lớn gồm có Thanh Long Thiên Cung thống trị sáu mươi sao trời phía đông, Bạch Hổ Thiên Cung thống trị hai mươi bảy sao trời phía tây, Chu Tước Thiên Cung thống trị ba mươi chín sao trời phía nam, và Huyền Vũ Thiên Cung thống trị bốn mươi sao trời phía bắc.
Ở chính giữa là Thiên Hoàng Thiên Cung, thống trị Thiên Hoàng Tinh Đẩu.
Ngoài Thiên Hoàng Thiên Cung, bốn Thiên Cung lớn khác đều lấy Thanh Long Thiên Cung làm đầu. Như vậy, có thể tưởng tượng được bản lĩnh của Thanh Hoang lão nhân lớn đến mức nào.
Ông giải thích công pháp của chủ chân long, không giống như Tiểu Long Giang Miểu giải từng chữ một, mà trực tiếp biến hóa tất cả văn tự trong long sào thành công pháp, từ nông đến sâu, trực tiếp truyền thụ cho hai người.
Môn công pháp này là Tổ Long Thái Huyền Công, vận dụng tất cả long ngữ, tiếng rồng ngâm chấn động trong thân thể, nguyên thần, nguyên khí. Các pháp môn tu luyện, thần thông, cùng phương pháp rèn luyện thân thể đều ẩn chứa trong long ngữ.
Người tu luyện môn công pháp này sẽ thăng tiến trên mọi phương diện: nguyên khí trở nên hùng hồn, thần thông tinh diệu, thân thể mạnh mẽ. Đây cũng là pháp môn cao cấp nhất, có thể nói là công pháp cấp bậc Đạo cảnh!
Nếu có thể hoàn toàn tìm hiểu thông suốt, việc Huyền Công nhập đạo cũng không phải là chuyện khó.
Đây là lần đầu tiên Tần Mục từ khi chào đời đến nay, nhìn thấy một loại công pháp có cấp bậc như vậy, hơn nữa còn là một bộ công pháp hoàn chỉnh.
Đạo môn đạo kiếm mười bốn trang, vì các ngôi sao trên bầu trời là giả, đã chặt đứt đường lui, trang thứ mười bốn chết sống không cách nào lĩnh hội thấu đáo, cho nên kiếm thứ mư���i bốn không thể trực tiếp chạy tới Đạo cảnh.
Như Lai Đại Thừa Kinh của Đại Lôi Âm Tự chỉ có thể tu luyện tâm cảnh tới Đạo cảnh, còn cảnh giới tu vi chỉ đạt đến Nhị Thập Trọng Thiên cảnh, tu luyện tới Đại Phạm Thiên cảnh là mất công pháp phía sau.
Công pháp của Tiểu Ngọc Kinh chỉ có thể khiến người ta tu luyện tới cảnh giới thần chỉ nhưng lại không có đường lui.
Thần thông Đại Dục Thiên Ma Kinh của Thiên Thánh giáo dù có thành tựu cao hơn, nhưng cũng không có công pháp tiếp theo sau khi thành thần.
Bởi vì từng xảy ra sự đứt gãy địa tầng, công pháp của Duyên Khang quốc có phần không đầy đủ, các công pháp của thánh địa đều có sự thiếu sót rất lớn.
Thế nhưng, cho dù là Thái Hoàng Thiên có truyền thừa hoàn chỉnh, Tần Mục đã gặp rất nhiều thần chỉ và Ma Thần, nhưng một công pháp có thể khiến người ta trực tiếp chạy tới Đạo cảnh, hắn vẫn chưa từng thấy qua, cũng chưa từng nghe nói đến.
Dù là Thái Chân Thần ở Hoàng Thiên, công pháp tối đa chỉ có thể giúp người đạt đến Đạo cảnh ở một phương diện nào đó. Để khiến bản thân tu luyện toàn diện tới Đạo cảnh, vẫn cần phải tự mình tìm hiểu và trau dồi.
Công pháp của Thái Hoàng Thiên cũng không thể trực tiếp khiến người ta tu luyện tới Đạo cảnh.
Công pháp có thể trực tiếp chạy tới Đạo cảnh, chỉ có Tổ Long Thái Huyền Công. Tu luyện môn công pháp này có thể tu thành nguyên thần Tổ Long, giúp việc lĩnh hội thần thông của Long tộc thăng hoa đến Đạo cảnh, việc lĩnh hội về thân thể cũng có thể đạt được cấp bậc này. Đây quả thực là một loại công pháp nghịch thiên!
“Thậm chí còn vượt qua Phách Thể Tam Đan Công của ta!”
Tần Mục không nhịn được xúc động.
Sau khi từ biệt Triết Hoa Lê ở Thái Hoàng Thiên, hắn lại rơi vào trạng thái công pháp nhập đạo, điều chỉnh lại các loại công pháp thần thông trong Phách Thể Tam Đan Công, đạt được trạng thái hoàn mỹ nhất. Đáng tiếc là hắn bị một đám cao thủ Ma tộc cắt ngang quá trình dung hợp mắt thần.
Dù vậy, hắn cũng đã sơ bộ đạt được công pháp nhập đạo.
Nhưng công pháp nhập đạo và công pháp Đạo cảnh không giống nhau. Công pháp nhập đạo của hắn có thể khiến thân thể, nguyên thần và thần thông của mình đều đạt đến trạng thái thiếu niên Chân Thần.
Công pháp Đạo cảnh cao hơn một bậc, có thể khiến thần thông đạt đến Đạo cảnh, thân thể đạt đến Đạo cảnh, nguyên thần đạt đến Đạo cảnh, hơn nữa còn có công pháp sau khi tiến vào Thần cảnh.
“Môn công pháp này tuy tốt, nhưng thích hợp với Long tộc tu luyện hơn. Nếu như ta tu luyện Tổ Long Thái Huyền Công, thành tựu chắc chắn còn không bằng Giang Miểu. Với ta mà nói, chỉ có thứ thích hợp nhất với ta, mới là công pháp hay nhất.”
Trong lòng Tần Mục thoải mái. Tổ Long Thái Huyền Công tuy tốt, nhưng hắn vẫn lựa chọn Phách Thể Tam Đan Công.
Chỉ có điều Tổ Long Thái Huyền Công đối với hắn vẫn có rất nhiều chỗ tốt, có thể tham khảo từ đó để rèn luyện, hoàn thiện thân thể, nguyên thần và thần thông trong Phách Thể Tam Đan Công của mình.
Môn pháp môn rèn luyện là Tổ Long Bát Âm, đó là pháp môn cực kỳ bá đạo, chia ra làm niêm âm, sát âm, đoạt âm, nhiếp âm, khiên âm, toàn âm, chùy âm, luyện âm.
Tần Mục lập tức bắt tay vào thử một hồi. Nguyên khí của hắn vận hành theo vận luật chấn động kỳ lạ, niêm âm phát nổ, nhất thời nguyên khí trở nên vô cùng bế tắc, chấn động với tần suất cực cao. Chỉ trong nháy mắt Tần Mục đã cảm giác được thân thể phát sinh biến hóa kỳ diệu, máu trở nên đặc sệt, khi vận hành lại bạo phát ra tiếng nổ kinh người, giống như núi cao tuyết lở!
Nhưng khí huyết lao nhanh, trở nên càng dồi dào hơn. Giống như núi tuyết vạn trượng, tuyết lở kinh thiên động địa. Khi vận hành khí huyết của hắn tới lòng bàn tay, bàn tay biến thành kích thước như quạt hương bồ, nguyên khí trong lòng bàn tay vận động, phát ra tiếng nổ giống như sấm sét vậy.
Hắn lấy niêm âm rèn luyện huyết mạch, vận hành một vòng, khi tản đi niêm âm, hắn nhất thời chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Tần Mục lại phát động sát âm. Sát âm chấn động tinh thần, rèn luyện tinh thần của hắn vô cùng thuần túy.
Hắn phát động đoạt âm, tam hồn gần như bị đánh tan.
Đoạt âm luyện hồn, nhiếp âm luyện phách, khiên âm luyện tâm, toàn âm luyện linh, chùy âm luyện gân cốt, luyện âm luyện đạo tâm.
Tần Mục thí luyện từng cái một lần, đã có chút hiểu biết đối với Tổ Long Bát Âm. Lúc này, hắn lập tức hăng hái bừng bừng điều khiển nguyên khí, sử dụng nguyên khí xây dựng ra con đường nhỏ vận hành Phách Thể Tam Đan Công của mình, thử dung nhập Tổ Long Bát Âm vào trong Phách Thể Tam Đan Công.
Trước mặt hắn, các loại quỹ tích vận hành của nguyên khí hình thành ra hình thái tương tự cơ thể con người, nhưng cẩn thận nhìn tiếp lại có thể thấy được kết cấu càng phức tạp hơn.
Đó là linh thai, ngũ diệu và Lục Hợp thần tàng của hắn. Nguyên khí vận hành trong những thần tàng này, hình thành một hệ thống vô cùng phức tạp, quỹ tích vận hành của nguyên khí trong mỗi thần tàng lại không giống nhau.
Không chỉ có như vậy, nếu quan sát mỗi một khí quan trên thân thể của hắn, lại sẽ phát hiện, vận hành nguyên khí trong trái tim có quỹ tích kỳ lạ, quỹ tích vận hành trong thận lại khác với trong trái tim, quỹ tích vận hành trong hai chân lại khác với trong ngũ tạng lục phủ, có thể nói là cực kỳ tinh xảo.
Hắn nỗ lực dung nhập Tổ Long Bát Âm vào trong vận hành nguyên khí. Nơi cần phải cải biến không nhiều, chỉ cần tới khi nguyên khí vận hành đến trái tim thì vận dụng công pháp khiên âm, khi vận hành đến huyết mạch lại vận dụng công pháp niêm âm, khi vận hành đến linh thai thì vận dụng công pháp toàn âm, chỉ là như vậy mà thôi.
Hắn ở trong sào huyệt của chân long sửa chữa công pháp, đối với tất cả mọi thứ xung quanh đều như không nhìn thấy. Thanh Hoang lão nhân và Giang Miểu lập tức bị động tĩnh hắn cải biến công pháp thu hút, ánh mắt tập trung vào đường vận hành công pháp trước mặt hắn.
“Đừng xem.”
Thanh Hoang lão nhân lắc đầu, về phía Giang Miểu nói:
“Ngươi không học được. Người này trí tuệ đã gần như yêu, nội tình và trí tuệ của hắn đã đạt đến trình độ ngươi xem không hiểu, không học được. Ta sẽ nói với ngươi một chút ảo diệu trong Tổ Long Thái Huyền Công, giải thích cho ngươi nghe.”
Giang Miểu nhỏ giọng nói:
“Mã hắc.”
Thanh Hoang lão nhân cười nói:
“Ngươi không cần sợ ta.”
Giang Miểu đánh bạo hóa thành hình người, thành thật đứng ở một bên.
Thanh Hoang lão nhân giảng giải cho hắn về Tổ Long Thái Huyền Công, cố gắng hết mức nói dễ hiểu một chút, để tránh hắn nghe không hiểu.
Một lần nói này chính là bốn năm ngày. Tần Mục cuối cùng đã dung nhập Tổ Long Bát Âm vào bên trong Phách Thể Tam Đan Công của mình. Hắn phát động Phách Thể Tam Đan Công, lúc nguyên khí vận hành cứ tự nhiên phát ra Tổ Long Bát Âm như vậy, rèn luyện thân thể, nguyên thần, nguyên khí, đạo tâm.
Thậm chí, lúc hắn thi triển thần thông, Tổ Long Bát Âm đã vận hành, rèn luyện thần thông của hắn!
Tần Mục chạy trong sào huyệt của chân long, từng chiêu thần thông được hắn sử dụng ra, tiếng rồng ngâm không ngừng vang lên, uy lực của chiêu pháp càng lúc càng mạnh. Hắn không khỏi mừng rỡ vạn phần.
Coong...
Hắn rút ra hai thanh đao giết heo, vung đao thi triển ra Dạ Chiến Liên Thành Phong Vũ. Chỉ có điều đao pháp vừa thi triển ra, hai thanh đao trong tay bị chấn động tới mức nát bấy!
Tần Mục ngẩn người một lát, hắn lại lấy từ trong túi Thao Thiết ra một cây gậy trúc. Một trượng đâm ra, gậy trúc hóa thành bột mịn.
“Tổ Long Bát Âm có uy lực quá mạnh mẽ, linh binh bình thường căn bản không chịu nổi sử dụng.”
Tay hắn xuất ra kiếm hoàn. Trong kiếm hoàn có từng thanh phi kiếm giống như nước chảy lưu chuyển, hóa thành trường đao. Tần Mục nắm lấy thanh trường đao, tách về hai bên, trường đao phân ra thành hai nửa, thi triển ra Hoành Thụ Mang Mang Nhất Tuyến Thiên!
Đao quang đan xen, uy lực so với từ trước càng cường đại hơn, suýt nữa cắt đứt từng long trụ bên trong long sào. Tần M��c vội vàng thu chiêu, lúc này mới tránh hủy đi long sào.
Hắn quan sát hai cây trường đao, chợt ném thanh trường đao lên, trường đao trên không trung phân ra thành từng thanh phi kiếm, chậm rãi xoay quanh hắn.
Tần Mục cẩn thận kiểm tra. Hắn thở hắt ra một hơi, vui mừng nói:
“May là phi kiếm của ta luyện được không tệ, bằng không thật sự không có vũ khí nào có thể dùng.”
Hắn lại chìm vào trong sự trầm tư. Trong Tổ Long Thái Huyền Công, ngoại trừ Tổ Long Bát Âm ra còn có công pháp thần thông hắn cũng có thể tham khảo học tập.
Trong Tổ Long Thái Huyền Công có rất nhiều thần thông biến hóa liên tục, ngược lại có thể hóa thành thần thông phật môn, có vài cái lại có thể hóa thành thần thông đạo môn, thậm chí trở thành thần thông ma đạo tới thi triển cũng không sai!
Hắn vẫn cảm thấy rất nhiều thần thông đều có thể diễn biến thành kiếm pháp, nếu như trở thành đao pháp cũng sẽ có uy lực rất lớn.
Mà trong đó thần thông thân pháp cũng có rất nhiều chỗ tinh diệu không tầm thường, thần thông đồng pháp cũng rất kinh người.
Hắn nghiên cứu càng sâu, lại càng cảm thấy Tổ Long Thái Huyền Công thật sự không tầm thường, chỉ có thể hận mình không phải là Long tộc, không có cách nào phát huy được thần thông bên trong môn công pháp này đến mức tận cùng.
Đợi đến khi hắn lại một lần nữa tỉnh lại, đã thấy Thanh Hoang lão nhân cùng Giang Miểu không còn ở trong sào huyệt của chân long. Hắn vội vàng phi thân nhảy ra khỏi long sào. Chỉ thấy Giang Miểu đang ở bên ngoài thôn tu luyện Tổ Long Thái Huyền Công.
Thiếu niên này hóa thành một ly long màu xanh ngọc, vừa chạy vừa phát động công pháp, vừa thi triển ra kỹ năng chém giết trong Tổ Long Thái Huyền Công. Trong mấy ngày ngắn ngủi này, tu vi thực lực của Giang Miểu lại tiến bộ rất xa, đây là kiểu biến hóa nhảy vọt, rất lợi hại.
Tần Mục tán thưởng một tiếng, chỉ thấy rất nhiều nam nữ trẻ tuổi trong thôn nhỏ này đã quan sát Giang Miểu luyện công, lớn tiếng khen ngợi liên tục.
Tần Mục đi ra phía trước, thoáng nhìn một thiếu nữ dường như có tuổi tác bằng mình, chắc hẳn còn muốn nhỏ hơn một hai tuổi, cười nói:
“Vị muội mu��i này xưng hô như thế nào?”
Sắc mặt của thiếu nữ kia nhất thời đỏ, nói:
“Ta là Thanh Nha, ngươi đừng gọi ta là muội muội, ta năm nay đã ba trăm tuổi. Ngươi bao nhiêu tuổi?”
Sắc mặt của Tần Mục đỏ lên, nhìn về phía người thiếu niên bên cạnh, bộ dạng chắc hẳn không chênh lệch tuổi tác với mình. Hắn thử dò xét nói:
“Vị huynh đài này...”
“Ta năm nay sáu trăm ba mươi bảy tuổi.”
Thiếu niên kia chớp chớp mắt nói.
Tần Mục kêu lên một tiếng rên rỉ, những thiếu niên thiếu nữ này mỗi một người đều có tuổi tác lớn đến mức khiến người ta kinh hãi.
Nam tử trung niên bên cạnh cười nói:
“Ta đã hai vạn tám trăm tuổi.”
Tần Mục không tiếp tục đi hỏi về tuổi tác của bọn họ nữa, đột nhiên tinh thần hắn phấn chấn, cười nói:
“Các ngươi đi qua Duyên Khang chứ? Ta là giáo chủ của Thiên Thánh giáo Duyên Khang, mà nay chính là thời khắc cần người tài...”
Thanh Hoang lão nhân cầm theo lưới đánh cá, đen mặt đi tới, nói:
“Đừng có ý đồ với thôn của chúng ta! Công pháp ta đã truyền, ngươi cần phải đi!”
Tần Mục vội vàng nói:
“Tiền bối, hiện nay tình hình chiến sự ở Thái Hoàng Thiên đang căng thẳng, sư phụ ta cũng đi hỗ trợ...”
Thanh Hoang lão nhân nói:
“Thanh Nha, tiễn khách.”
Thiếu nữ được gọi là Thanh Nha kia đưa tay ra, nguyên khí vô cùng khủng khiếp bạo phát, thoáng cái giam cầm Tần Mục, khiến hắn không thể động đậy.
Thanh Nha đưa tay chộp lấy Giang Miểu tới, nói:
“Hai vị không nên động, ta đưa các ngươi ra ngoài ngàn dặm!”
Dứt lời, nàng há mồm phun ra một cái, nhất thời mây mù bay khắp bầu trời, bản thân Tần Mục và Giang Miểu ở bên trong mây mù nhanh chóng được đưa đi xa.
“Tu vi kinh khủng như vậy sao?”
Tần Mục bị dọa cho giật mình, cao giọng nói:
“Tiền bối, ta còn muốn nói ra suy nghĩ của mình...”
Đột nhiên vân khí tản đi, bọn họ rơi vào trên một đỉnh núi. Tần Mục giật mình, từ xa nhìn lại đã không thấy được sơn thôn nhỏ kia.
Hắn một câu còn chưa có nói xong, liền bị thiếu nữ thoạt nhìn không lớn hơn hắn lắm đưa đến ngoài ngàn dặm.
“Mã hắc!”
Vẻ mặt của Giang Miểu đầy hâm mộ nói.
“Ngươi cũng sẽ mạnh như vậy.”
Tần Mục thở dài. Đột nhiên sào huyệt của chân long gào thét bay tới, trong khoảnh khắc đi tới trước mặt bọn họ. Sắc mặt của Tần Mục đại biến, sào huyệt của chân long này vô cùng nặng nề. Hắn đang muốn tránh né lại thấy long sào dừng lại, sau đó nhẹ nhàng rơi vào trên đỉnh núi, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng càng hoảng sợ hơn:
“Lẽ nào sào huyệt của chân long cũng là do Thanh Nha kia ném tới? Pháp lực của nàng khó tránh khỏi quá mạnh mẽ? Pháp lực của ta chỉ có thể phát động phi kiếm hai ba trăm cân nặng bay đến ngoài hai trăm dặm, nàng lại có thể phát động chân long sào bay ra ngoài ngàn dặm...”
“Mã hắc!”
Giang Miểu hâm mộ nói.
Tần Mục bất đắc dĩ, quay đầu lại nói:
“Giang đạo hữu, ngươi có thể nói tiếng người hay không? Kỳ quái, ta cũng không phải là tai tinh, vì sao Thanh Hoang lão nhân không muốn để cho ta lưu lại...”
Kính mong chư vị độc giả trân trọng thành quả dịch thuật này, bởi nó là tài sản riêng của truyen.free.