Mục Thần Ký - Chương 573: Lục ly xuống
Thanh Nghiêm thầm kinh hãi trong lòng, vội vã chộp lấy cái bóng dưới đất, nhưng cái bóng ấy khẽ "vù" một tiếng rồi tan biến, hóa thành làn khói, khiến hắn bắt trượt!
Làn khói chia thành hơn mười luồng, dán sát mặt đất mà bay đi. Các cao thủ trẻ tuổi khác của Long thôn đều bay vút lên không, tỏa ra các hướng khác nhau, mỗi người đuổi theo một luồng khói, rồi đánh tan từng luồng khói đó. Nhưng trong làn khói đó lại chẳng có tung tích Ban Công Thố.
Đột nhiên, Tần Mục giơ tay vung ra một đường kiếm quang, huyết quang chợt lóe, một chiếc chân dê đột nhiên xuất hiện, rơi xuống đất, máu tươi loang lổ.
Tần Mục ngự kiếm bằng khí, kiếm quang lấp lánh, nhưng lại đâm trúng khoảng không.
Càng lúc càng nhiều làn khói tản ra bốn phương tám hướng. Khói mù lan tràn khắp nơi, trong làn khói truyền đến tiếng Ban Công Thố đầy kinh sợ:
- Tần họ, ta với ngươi thề không đội trời chung!
Nơi đây vốn người người qua lại tấp nập, nhưng lúc này sương mù tràn ngập khắp các ngả đường, không ít người đi đường không ngừng kinh ngạc thốt lên.
Rất nhiều cao thủ Long tộc tìm kiếm trong đám người xung quanh, nhưng lại càng khó tìm thấy tung tích của Ban Công Thố.
Sắc mặt Thanh Nghiêm lúc trắng lúc xanh, hắn đường đường là một vị Long Thần, vậy mà lại để Ban Công Thố trốn thoát ngay dưới tay mình, khiến hắn chợt cảm thấy mất hết thể diện. Huống chi Ban Công Thố là một kẻ què quặt, một chân dài một chân ngắn, chân ngắn lại còn là chân dê, vậy mà để y chạy thoát, quả là vô cùng mất mặt.
Song cũng không thể trách hắn. Lúc trước hắn không hề có ý thù địch, chỉ vỗ vai Ban Công Thố, vẫn chưa có ý định bắt giữ y, đợi đến khi Tần Mục lên tiếng nhắc nhở, hắn đã không còn kịp bắt giữ Ban Công Thố.
Bản lĩnh chạy trốn của Ban Công Thố quả là thiên hạ vô song, cho dù là Tần Mục cũng tự thẹn không bằng. Ngay cả Tinh Ngạn muốn bắt Tần Mục, cũng cần phải dồn hắn vào ngõ cụt, huống hồ là Ban Công Thố?
Tần Mục thấy mọi người Long thôn có chút ủ rũ, liền nói:
- Các vị không cần chán nản. Bản lĩnh chạy trốn của Ban Công Thố, ngay cả ta cũng tự thẹn không bằng. Ta với hắn từng tranh đấu mấy lần khi còn ở cùng cảnh giới, cũng không bắt được y, chỉ có thể chém đứt một chân của y. Mà nay y đã cao hơn ta một cảnh giới, là đại cao thủ của cảnh giới Thiên Nhân, bản lĩnh lại càng tăng lên rất nhiều. Lúc trước y còn chưa thể thi triển hết thần thông chạy trốn, bây giờ lại có thể thi triển đầy đủ, càng khó có thể giữ y lại. Ta có thể nhờ sự giúp đỡ của các vị mà chém đứt được một chân của y, đã xem là thành quả khá phi thường rồi.
- Cảnh giới Thiên Nhân mà lại có bản lĩnh chạy thoát thân như vậy, quả thật là cao siêu.
Đám người Long thôn kinh ngạc thán phục không thôi.
Chỉ có điều trong lòng mọi người càng thêm khó chịu. Ban Công Thố hiện tại chỉ còn một chiếc chân dê, vậy mà vẫn chạy thoát khỏi tay bọn họ, bản lĩnh chạy trốn này quả thực đáng sợ!
Lần này bọn họ rời thôn mang theo ý muốn lập danh tiếng hiển hách, không ngờ vừa ra khỏi thôn lại gặp phải một quái nhân như Ban Công Thố, còn gặp chút cản trở.
Thanh Nha hưng phấn nói:
- Ngày đầu tiên chúng ta rời thôn, lại gặp được một người thú vị như vậy, thế giới bên ngoài thôn còn đặc sắc hơn cả tưởng tượng của ta!
Những người khác trong Long thôn lại không hưng phấn như nàng.
Tần Mục thấy vậy, cười nói:
- Các ngươi đã lâu chưa tiếp xúc với thế giới bên ngoài, đạo pháp thần thông có chút lạc hậu, các ngươi tạm thời không nên vội vã quay về thôn, chi bằng theo ta đến Thái Hoàng Thiên, rèn luyện nhiều hơn, tiếp xúc với đạo pháp thần thông của thế giới hiện nay.
Mọi người đều đồng ý.
Thanh Nghiêm do dự một lát, nói:
- Lần này rời thôn, lão tổ phân phó chúng ta, không được qua lại quá thân cận với người ngoài...
Tần Mục nhặt chiếc chân gãy của Ban Công Thố lên, phong tỏa vết thương của nó lại, luyện một ít nước thuốc, rồi đặt chiếc chân gãy vào trong. Hắn cười nói:
- Thanh Hoang tiền bối vẫn còn quá cẩn trọng. Các ngươi cũng có thể nhìn ra, ta cũng không phải người xấu, các ngươi đến Thái Hoàng Thiên, cứ việc hỏi thăm Thiên Thánh giáo chủ Tần Mục, bảo đảm mọi người đều ca ngợi, danh tiếng cực kỳ tốt!
Thanh Nha hiếu kỳ nói:
- Nghiêm th��c từng đến Duyên Khang, nói Thiên Thánh giáo là Thiên Ma giáo, danh tiếng thực sự không mấy tốt đẹp.
Tần Mục tươi cười nói:
- Những điều đó đều là hiểu lầm, mà nay hiểu lầm đã được hóa giải. Hiện nay Thiên Thánh giáo chúng ta có danh tiếng ở Duyên Khang thế nào, ngươi cứ việc hỏi thăm, tuyệt đối là tiếng lành đồn xa!
Tần đại giáo chủ xoay người, sắc mặt thâm trầm bước vào cầu dịch chuyển linh năng, thầm nghĩ:
- Kẻ nào dám nói Thiên Thánh giáo chúng ta là Ma Giáo, về cơ bản đều đã bị ta đánh cho tàn phế. Nhưng khó bảo toàn không có kẻ nào sau lưng ta nói xấu, cho nên ta vẫn phải đi tới Thái Hoàng Thiên. Ta và Thiên Thánh giáo ở Thái Hoàng Thiên có danh tiếng rất tốt. Chỉ cần sau khi bọn họ nghe ngóng, lại không cách xa việc gia nhập giáo phái...
Thanh Nghiêm dẫn theo nam nữ trẻ tuổi của Long thôn cùng hắn bước vào cầu dịch chuyển linh năng, nhất thời trời đất quay cuồng, chỉ cảm thấy thời không dịch chuyển cực nhanh. Đợi đến khi chân bọn họ đứng vững, bước ra khỏi cầu dịch chuyển linh năng, trước mắt bọn họ chợt hiện ra m��t thế giới hoàn toàn khác, trời đất bao la hùng vĩ!
Mọi người đều tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ.
Tần Mục lại nhìn về phía xa, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Trên bầu trời, các thợ thủ công Duyên Khang quốc đang lắp ráp vòng mặt trời thứ hai, đã hoàn thành hơn phân nửa, nhưng hai vòng mặt trời soi sáng cũng không thể hoàn toàn chiếu sáng Thái Hoàng Thiên.
Ở nơi cực xa, bầu trời u ám, ma khí giống như sương mù bao phủ thiên địa.
Phía dưới mảnh bầu trời này chính là lãnh địa Ma tộc, từng ngọn tế đàn cực lớn sừng sững như núi cao đang bắn ra ánh sáng màu đen nồng đậm mạnh mẽ, ánh sáng đen ấy như làn khói, xông thẳng lên trời!
Từng luồng ánh sáng đen như những cây cột sừng sững giữa thiên địa, trong ánh sáng đen ấy, thỉnh thoảng lại có một thân thể cao lớn từ trên cao hạ xuống!
- Ma tộc đang huyết tế, chẳng lẽ bọn họ đã mời được Ma tộc lão tổ tông từ U Đô đến, những Ma Thần kia là do ma tính và oán niệm lắng đọng mà thành?
Tần Mục trấn tĩnh lại, hắn từng bị Phược Nhật La bắt đi, đã từng ở trong địa doanh của Ma tộc nhìn thấy những ngọn tế đàn khổng lồ với khí thế phi phàm. Từ miệng Phược Nhật La hắn biết được, những tế đàn ấy chính là dùng để triệu hoán Ma Thần U Đô!
Khi đó Phược Nhật La kích động nguyền rủa bên trong ngọc bội của hắn, gặp phải công kích từ nguyền rủa, Phược Nhật La bị trọng thương, rất nhiều tế đàn cũng bị phá hủy.
Hiện tại xem ra, Ma tộc đã xây dựng lại tế đàn!
Mà nay, những tế đàn ấy đã được khởi động, đang có Ma Thần U Đô cuồn cuộn không ngừng đột phá rào cản của U Đô cùng Thái Hoàng Thiên, hạ xuống thế giới này!
- Tình thế thật nghiêm trọng...
Tần Mục trấn tĩnh lại, gọi thủ vệ Thái Hoàng Thiên đang trông giữ cầu dịch chuyển linh năng đến, vẽ một bức tranh, nói:
- Nếu gặp phải một thiếu niên có một chiếc chân dê từ trong cầu bước ra, lập tức chém y, không nên cho y cơ hội giải thích!
Thủ vệ kia nhận bức tranh, rồi để các thủ vệ khác truyền tay nhau xem, nói:
- Tần giáo chủ yên tâm, nếu thiếu niên này quả thật tiến vào cầu dịch chuyển linh năng, khẳng định khó thoát khỏi cái chết!
- Chỉ mong các ngươi có thể diệt trừ y...
Tần Mục dẫn mọi người vội vàng rời đi, chạy đến Ly thành.
Ly thành như gặp phải đại địch, đang ra sức luyện binh. Duyên Khang quốc sư cùng đám thần chỉ Bàng Ngọc đứng trên thành lầu, nhìn trận pháp thiên quân vạn mã biến hóa phía dưới. Tần Mục dẫn theo đám người Thanh Nghiêm, Thanh Nha đi lên thành lầu, hắn vốn chính là ở chỗ này.
- Tần giáo chủ, mấy vị này là ai?
Duyên Khang quốc sư kinh ngạc, quan sát đám người Thanh Nghiêm, Thanh Nha, thầm giật mình. Hắn có thể nhìn ra, ba mươi bảy người phía sau Tần Mục này có lai lịch phi phàm, ngoại trừ Giang Miểu, toàn thân những người khác đều có tu vi vô cùng hùng hậu, thậm chí còn có hai người e rằng là thần chỉ, không biết Tần Mục từ nơi nào mời được một nhóm đại cao thủ như vậy.
- Quốc sư, bọn họ là người của Long thôn Đại Khư, cách Tàn Lão thôn chúng ta hơi xa, ta đã rất vất vả mới mời được bọn họ đến.
Tần Mục giới thiệu một hồi, nói:
- Thanh Nghiêm thế huynh, Thanh Hòa thế tỷ, vị này chính là quốc sư của Duyên Khang quốc, là một thánh nhân năm trăm năm hiếm gặp.
- Thánh nhân năm trăm năm mới xuất hiện làm sao có thể so sánh được với phách thể hiếm thấy trên đời? Tần giáo chủ, thôn trang Đại Khư của các ngươi quả thực là tàng long ngọa hổ. Trước có Cửu lão của Tàn Lão thôn, nay lại có ba mươi sáu anh kiệt của Long thôn, thực sự sâu không lường được.
Duyên Khang quốc sư nhìn về phía đám người Thanh Nghiêm, Thanh Hòa chào hỏi, cười nói:
- Các vị đến thật đúng lúc, ta đang lo lắng không biết nên đánh trận chiến này ra sao, có các vị trợ giúp, áp lực cũng sẽ nhỏ đi phần nào.
Thanh Nghiêm vội vàng hoàn lễ, nói:
- Đã sớm nghe danh tiếng của quốc sư, hôm nay rốt cuộc mới được diện kiến. Thánh nhân năm trăm năm mới xuất hiện, truyền thuyết này đã cực kỳ lâu đời. Ta ở niên đại Khai Hoàng đã sớm nghe nói đến. Tần thế huynh lại là phách thể sao?
Hắn nhìn về phía Tần Mục, cười nói:
- Thật không dám giấu giếm, ta từ chỗ Thanh Hoang lão tổ đã nghe qua lời đồn đại liên quan tới phách thể!
Duyên Khang quốc sư ngạc nhiên, thầm nghĩ:
- Thế gian này cuối cùng lại thật sự có phách thể sao? Ta vốn vẫn còn chút nghi ngờ...
Hắn chấn chỉnh tinh thần, nói:
- Các vị, Ma tộc đã đưa tới rất nhiều viện binh, Thiên Sư lại đi thế giới Ma tộc đến nay vẫn chưa trở về, không biết có chuyện gì xảy ra. Thái Hoàng Thiên mặc dù có Duyên Khang trợ giúp, nhưng số lượng thần chỉ bên trong Duyên Khang không nhiều, còn kém xa so với Ma Thần do Ma tộc lần này triệu hoán đến...
Sắc mặt đám người Bàng Ngọc Chân Thần trở nên nghiêm trọng. Tang Diệp Tôn Thần nói:
- Những Ma Thần của U Đô là Ma tộc lão tổ tông, chỉ biết đến giết chóc, so với Ma tộc còn tàn bạo, khát máu hơn. Bọn họ mang đến rất nhiều yêu ma quỷ quái cực kỳ đáng sợ, thực lực mạnh hơn cả Ma tộc cao đẳng, hơn nữa số lượng cũng rất nhiều! E rằng Thái Hoàng Thiên không giữ nổi...
Mọi người đều im lặng.
Tần Mục nhìn về phương xa, trong từng luồng ánh sáng đen không ngừng có Ma Thần U Đô được triệu hoán qua, thầm nghĩ:
- Nữ tử tên là Lưu Ly trong Sinh Tử thần tàng của Tinh Ngạn lại đến từ U Đô, nàng đến tìm ta vì chuyện gì? Lần này Phược Nhật La triệu hoán Ma Thần U Đô, không biết có nàng hay không...
Tại Ma tộc Đại Đô.
Phược Nhật La xoa xoa ngực, nhìn tế đàn trước mặt, trên tế đàn có một đạo ma quang đang điên cuồng cuộn lên, rất nhiều Ma tộc tướng sĩ không ngừng tàn sát nhân tộc và Ma tộc cấp thấp, biến bọn họ thành tế phẩm, hiến tế máu thịt.
Lần hiến tế này tiêu hao quá nhiều tế phẩm, hiển nhiên là để triệu hoán ra Ma Thần U Đô có thực lực càng mạnh hơn.
Nếu không phải vậy, cũng không thể kinh động đến Phược Nhật La.
Sau một lúc lâu, ma quang trong không trung đột nhiên thu liễm lại, nhanh chóng hạ xuống. Đợi đến khi ma quang hoàn toàn tản đi, chỉ thấy một vị giai nhân tuyệt sắc với bóng dáng cô độc đứng giữa tế đàn.
Phược Nhật La nhìn thấy vị giai nhân tuyệt sắc này, sắc mặt không khỏi đại biến, cái cổ xoắn lại, biến thành khuôn mặt tươi cười, cười ha hả nói:
- Lục Ly, một trong Tứ Đại thống lĩnh U Đô, tại sao lại hưởng ứng triệu hoán của ta mà tự mình hạ xuống?
Vị giai nhân tuyệt sắc này từng bước một từ trên bậc thang tế đàn đi xuống. Sau khi nhìn khắp bốn phía, trong miệng lại truyền đến giọng nói của nam tử, cười nói:
- Ta đến tìm một người, một thiếu niên mười tám tuổi, trước ngực hắn có treo một chiếc ngọc bội khắc chữ Tần.
Phược Nhật La khẽ rên một tiếng, chỉ cảm thấy vết thương trước ngực mình mơ hồ đau nhói. Đó là vết thương Tần Mục để lại cho hắn.
- Lục Ly, ta đã nhìn thấy thiếu niên ngươi muốn tìm.
Phược Nhật La thản nhiên nói:
- Ngọc bội của hắn rất cổ quái, nhưng bản thân hắn lại càng cổ quái hơn.
- Ngươi nhất định đã tháo ngọc bội của hắn xuống, thậm chí còn thử giải trừ nguyền rủa bên trong ngọc bội.
Lục Ly cười tủm tỉm nói:
- Thương thế của ngươi đến bây giờ vẫn chưa khỏi hẳn, chắc hẳn chính là thương tích do hắn gây ra? Ngu xuẩn.
Sắc mặt Phược Nhật La tái xanh, Lục Ly cười nói:
- Nếu như ngươi có thể bắt được thiếu niên họ Tần này, ta ngược lại có thể giúp ngươi chiếm đoạt Thái Hoàng Thiên.
Phược Nhật La lại đổi sang một khuôn mặt tươi cười, cười lớn nói:
- Lục Ly Thống Soái đại giá quang lâm, quả là vẻ vang cho Ma tộc ta.
Chương truyện này được chuyển ngữ đặc quyền bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được chấp thuận.