Mục Thần Ký - Chương 618: Đại Phạm Thiên Vương Phật
Gió mát thổi qua Di Đà tự, các vị Phật trên đỉnh núi nhìn về phía vách đá bị đánh văng xa tít.
Ma Luân Pháp Vương vốn ��ịnh ra tay ngăn cản, nhưng cuộc chiến đã kết thúc. Hai tay Tần Mục lật liên tục, tốc độ của Âm Dương Phiên Thiên Thủ quá nhanh, khiến y vừa định can thiệp thì Tần Mục đã dừng tay, đành phải hạ tay xuống.
Các Phật tổ của chư thiên khác đều lộ vẻ kinh ngạc, thu lại ánh mắt nhìn về phía Tần Mục.
Âm Dương Phiên Thiên Thủ của Tam Tổ Nhân Hoàng quả nhiên là thần thông nghịch thiên, tốc độ bùng nổ của loại thần thông này cực nhanh, khiến người ta không kịp nhìn, căn bản không kịp phản ứng.
Tần Mục vừa thi triển ấn pháp này, quả thật còn nhanh hơn cả lật sách!
Đột nhiên, mảnh vách núi đổ nát cách đó mười mấy dặm tách rời, đá lớn rơi xuống, rất lâu sau mới chạm đất, phát ra âm thanh nặng nề. Tần Mục vừa rồi ra tay quá nhanh, quá hung bạo, nơi đó trước kia còn là một đỉnh núi, vậy mà bị hắn đánh thành vách đá. Hiện tại, vách đá sụp đổ là vì núi đá đã bị Âm Dương Phiên Thiên Thủ của Tần Mục đánh cho mềm nhũn ra.
Chỉ có điều, dù vách núi sụp đổ nhưng Nguyệt Quang Thái tử vẫn chưa hiện thân.
Trong lòng Minh Tâm h��a thượng thấp thỏm bất an, y ghé sát tai Tần Mục, cắn từng chữ hỏi:
- Tần sư huynh, huynh đánh chết người rồi ư?
- Chưa chết.
Tần Mục khẽ đáp:
- Ta đã nương tay, sợ khó ăn nói. Tu vi của hắn rất mạnh, không thể yếu hơn so với Đại Tôn của Lâu Lan Hoàng Kim cung, lại không thông minh cơ trí bằng Đại Tôn, nên ta chỉ dùng tám phần mười lực, không đánh chết người, chỉ là gãy bảy tám phần xương thôi. Vị Nguyệt Quang Thái tử này có thực lực quả thật rất mạnh, đúng là anh hùng thiên hạ khiến ta không dám khinh thường.
Hắn lộ vẻ khâm phục.
Minh Tâm hòa thượng trợn tròn hai mắt:
- Tám phần mười lực? Anh hùng thiên hạ không dám khinh thường ư? Tần Giáo chủ khiêm tốn như vậy cũng có thể khiến người ta tức chết mà không đền mạng. May là Nguyệt Quang Thái tử đã ngất đi, bằng không e là lại bị hắn chọc giận đến hồn phi phách tán.
Y lại không biết Tần Mục thật lòng khiêm tốn, chứ không phải giả vờ. Dù sao, trong xương cốt Tần Mục kiêu ngạo vô cùng, tự nhận mình là Bá thể. Đối thủ có thể địch nổi Bá thể của hắn, nhất định phải chịu khổ cực, không biết đã tốn bao lâu thời gian khổ luyện mới có thể tu luyện tới trình độ ấy. Đối với loại đối thủ như vậy, dĩ nhiên hắn đáng để tôn kính. Còn người khác nghĩ sao, hắn dĩ nhiên không thể quan tâm, dù sao hắn cũng nghĩ như vậy.
Ma Luân Pháp Vương vẫy tay, mảnh vách núi cách đó mười mấy dặm kia nổ tung. Trong vách núi, Nguyệt Quang Thái tử bị đánh trọng thương, hôn mê bất tỉnh, được pháp lực của y từ từ nâng bay về phía này.
Nguyệt Quang Thái tử rơi xuống đất, Ma Luân Pháp Vương kiểm tra thương thế một chút, sắc mặt hơi trầm xuống:
- Tần cư sĩ chẳng phải định so đấu kiếm pháp sao? Vì sao lại thi triển ấn pháp? Chuyện này há chẳng phải là đánh lén sao! Hơn nữa ra tay ác độc như vậy, sao có thể là tác phong từ bi của Phật môn ta?
Tần Mục nhìn về phía Minh Tâm, Minh Tâm hòa thượng hoảng hốt vội đáp:
- Tần sư huynh vừa rồi dùng kiếm hoàn liền bị người ta nói là tà ma ngoại đạo, bởi vậy không dám dùng kiếm hoàn, chỉ có thể dùng ấn pháp. Phật tổ, ấn pháp này cũng là tà ma ngoại đạo ư?
Ma Luân Pháp Vương không đáp lời. Vừa rồi Tần Mục dùng kiếm hoàn, bị y nói là tà ma ngoại đạo, nhưng Nguyệt Quang Thái tử lại muốn so kiếm với Tần Mục.
Lần này, Tần Mục dùng ấn pháp đường đường chính chính, Âm Dương Phiên Thiên Thủ vừa nhìn đã biết là ấn pháp chính tông. Nếu nói thành tà ma ngoại đạo, e rằng sẽ khiến người ta chê cười.
Chỉ có điều, trong lòng y vẫn chưa thông suốt. Nguyệt Quang Thái tử là hậu nhân của y, là nhân vật kiệt xuất trong đám hậu bối, căn bản còn chưa kịp thi triển bản lĩnh của mình liền bị Tần Mục đánh cho trở tay không kịp, một đường chịu đòn, khiến y và Thiên Đình mất hết mặt mũi.
Thực lực của Nguyệt Quang cũng không yếu, chỉ vì đoán sai, cho rằng Tần Mục chào mình nên không phòng bị.
Nếu Nguyệt Quang Thái tử ngay từ đầu đã cố gắng nâng cao tinh thần, xét theo thực lực Tần Mục biểu hiện lúc này, thì hươu chết về tay ai vẫn còn khó nói.
Ma Luân Pháp Vương nhìn về phía các Phật tổ của chư thiên khác, cười nói:
- Phật môn hạ giới tuy rằng an phận ở một góc nhưng thần thông Phật pháp cũng không hề kém cạnh, ngược lại khiến người ta bội phục. Các vị sư huynh, bọn họ đến cầu học kinh, chi bằng cứ cho họ đi.
Các vị Phật đều gật đầu tán thành.
Ma Luân Pháp Vương nhìn về phía đám người Tần Mục cười nói:
- Thiên Nguyệt Cung của ta có Tàng Nguyệt Cung kinh quyển. Đây chính là pháp môn tu luyện Chân Phật. Trong Tàng Nguyệt Cung kinh quyển có ba nghìn cuốn kinh Phật, các ngươi không thể mang đi hết được. Vậy các ngươi cứ ở lại Di Đà tự của ta tìm hiểu trên dưới một trăm năm. Sau khi lĩnh ngộ thấu triệt, truyền pháp xuống hạ giới xem như là một việc công đức lớn của ta.
Sắc mặt Minh Tâm hòa thượng thoáng đổi. Ba nghìn cuốn kinh Phật, tìm hiểu trên dưới một trăm năm, hơn nữa lại còn là pháp môn Chân Phật. Đây rõ ràng là muốn giam lỏng bọn họ trên dưới một trăm năm.
Tần Mục hùng hồn nói:
- Phật môn ta có Đế Tọa kinh quyển ư? Truyền pháp thì phải truyền thần pháp, truyền kinh thì phải truyền thần kinh. Pháp môn bình thường, Đại Lôi Âm Tự chúng ta cũng có rồi.
Sắc mặt Ma Luân Pháp Vương hơi trầm xuống, y cười lạnh nói:
- Ngươi khinh thường Nguyệt Cung kinh quyển của ta ư? Thật là vô lễ! Ta truyền cho ngươi Phật pháp, không thu tiền nhang đèn của ngươi, đã là từ bi lắm rồi. Ngươi vẫn còn kén cá chọn canh!
Ma Viên đứng cạnh Minh Tâm hòa thượng vẫn không nhúc nhích. Ma Viên Chiến Không tiến lên một bước, Khích Khí La Thiền trượng phát ra âm thanh vang dội, nói:
- Nhiều… giả… ít… thật!
Trong lòng Ma Luân Pháp Vương thầm giật mình, cho rằng y muốn tranh luận pháp đạo với mình, y ngẫm nghĩ hàm nghĩa bốn chữ này, không nhịn được cảm thấy đau đầu.
Quỷ Tử Mẫu Vương Phật ho khan một tiếng, nói:
- Pháp Vương, bọn họ đến cầu Chân kinh, cứ cho họ là được.
Ma Luân Pháp Vương cười lạnh nói:
- Bọn họ đến lấy Đế Tọa Chân kinh, chỗ ta có ư? Đế Tọa Chân kinh, ngay cả Đế Thích Thiên Vương Phật cũng chưa từng nắm giữ. Chỉ có chỗ Đại Phạm Thiên Vương Phật mới có một cuốn. Đại Phạm Thiên Vương Phật xưa nay không hỏi thế sự, mấy vạn năm cũng khó được một lần lộ diện, ta đến Phật giới nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy qua Chân thân Pháp tướng của Đại Phạm Thiên Vương Phật, nói gì tới Đế Tọa Chân kinh? Nguyệt Cung kinh quyển của ta truyền cho bọn họ, không lấy một xu, đã là cho họ chiếm tiện nghi lớn rồi...
Lời y nói đúng là tình hình thực tế, khiến không ai có thể phản bác.
Thiên Đình đã chú ý đến Phật giới rất nhiều năm, Phật giới tuy trên danh nghĩa thuộc Thiên Đình quản lý nhưng kinh điển chí cao vô thượng của Phật giới, Đại Phạm Thiên Vương Phật kinh quyển, Thiên Đình trước sau vẫn không có được.
Kinh quyển của các chư thiên khác, Thiên Đình ít nhiều cũng đã thu vào tay, sắp xếp cho đệ tử tiến vào các giới trở thành Phật tử tu hành Phật pháp, những chư thiên đó đối với Thiên Đình mà nói cũng không phải là bí mật. Duy nhất chỉ có Đại Phạm Thiên là một ngoại lệ.
Đại Phạm Thiên Vương Phật rất ít khi lộ diện, cũng không truyền kinh.
Ma Viên Chiến Không từng tranh luận đạo pháp với Phật tử của Đại Phạm Thiên, đó cũng là do Phật tử Cổ Phật dưới trướng của Đại Phạm Thiên Vương Phật cùng Ma Viên tranh luận Phật pháp, vị Phật tử này cũng chưa từng nhận được Chân kinh.
Nhưng vào lúc này, chỉ nghe một tiếng Phật hiệu truyền đến, một vị tăng nhân vội vàng hạ giới, rơi xuống Di Đà tự, nhìn về phía các vị Phật mà chào, nói:
- Các vị Phật tổ, Đại Phạm Thiên Vương Phật đưa tin, cho phép Phật tử các giới và Phật tử hạ giới tiến vào Đại Phạm Thiên. Lão Phật chuẩn bị lựa chọn người ưu tú, truyền thụ Chân kinh.
Trong lòng Ma Luân Pháp Vương thầm giật mình, lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng. Thiên Đình đã mơ ước công pháp của Đại Phạm Thiên Vương Phật từ lâu, v��n không có cơ hội thu vào tay.
Lần này, Tần Mục, Ma Viên và Minh Tâm đến đây cầu học, ngược lại là cơ hội tốt để Thiên Đình nhận được Đế Tọa Chân kinh.
Thiên Đình sắp xếp thế lực vào Phật giới, không chỉ có một mình y. Trong số rất nhiều Phật tử của các chư thiên, gần một nửa là tài tuấn trẻ tuổi do Thiên Đình phái xuống, tiến vào Phật giới cầu học. Nguyệt Quang Thái tử chỉ là đệ tử của y. Nhưng Phật tử trong Phật giới hai mươi chư thiên thì nhiều đến mức đếm không xuể. Chỉ cần Đại Phạm Thiên Vương Phật đồng ý truyền pháp, khẳng định không thể rơi vào tay ba tên hòa thượng cư sĩ nhỏ nhoi của hạ giới này, chắc chắn sẽ rơi vào tay Thiên Đình.
Ma Luân Pháp Vương tâm tình khoan khoái, cười nói:
- Đã như vậy, chi bằng lệnh cho Phật tử của các chư thiên cùng nhau đến Đại Phạm Thiên nghe giảng. Các vị sư huynh nghĩ sao?
Các vị Phật tổ của chư thiên cũng ồ ạt gật đầu. Đại Phạm Thiên Vương Phật truyền pháp, quả thật là chuyện tốt vạn năm khó gặp!
Các đệ tử Phật môn đi vào cầu học, cũng có thể khiến các vị Phật vừa vặn được chứng kiến tuyệt học chí cao của Phật pháp.
Ma Luân Pháp Vương nâng Nguyệt Quang Thái tử lên, thân hình ẩn vào hư không, biến mất, lao thẳng đến Đại Phạm Thiên. Các vị Phật khác cũng đều lên đường, quay về chư thiên của mình, dẫn theo Phật tử đi tới Đại Phạm Thiên. Rất nhanh Di Đà tự đã không còn một bóng người.
- Chúng ta phải làm sao mới có thể đến được Đại Phạm Thiên?
Tần Mục đang buồn phiền, đột nhiên Đế Thích Thiên Vương Phật hạ pháp tòa, sải bước đi xuống. Vị Vương Phật này đi chân trần, giẫm trên mặt đất mà không dính bụi trần, sau đầu có quầng sáng lưu chuyển, thoạt nhìn giống như một tăng nhân trẻ tuổi, mi thanh mục tú, ánh mắt ôn hòa quan sát ba người bọn họ, cười nói:
- Các ngươi đều tu luyện quyền pháp của ta.
Ba người Tần Mục vội vàng hành lễ. Đế Thích Thiên Vương Phật nói quyền pháp của y, nhưng thật ra là Lôi Âm Bát Thức. Tần Mục từ chỗ Mã Gia học được Lôi Âm Bát Thức, rồi truyền cho Ma Viên Chiến Không. Sau khi Ma Viên Chiến Không học được, lại gặp Lão Như Lai, Lão Như Lai cảm thấy có duyên, bèn truyền thụ Như Lai Đại Thừa Kinh hoàn chỉnh cho hắn.
Mà Minh Tâm hòa thượng lại được Kính Minh Lão hòa thượng truyền thụ Lôi Âm Bát Thức. Bản thân Kính Minh hòa thượng chưa học xong, lưu lại sơ hở.
Sau đó Ma Viên Chiến Không dẫn theo rất nhiều Yêu tăng của Tiểu Lôi Âm Tự đến Đại Lôi Âm Tự, một hồi tranh luận đạo pháp, Đại Lôi Âm Tự không ai địch nổi. Minh Tâm hòa thượng nghe tin chạy đến, tranh luận đạo pháp cùng Ma Viên, dù bại vẫn vinh.
Mã Gia lại truyền thụ Như Lai Đại Thừa Kinh hoàn chỉnh cho hắn, bởi vậy hắn cũng nhận được truyền thừa hoàn chỉnh.
Đế Thích Thiên Vương Phật cười nói:
- Ta cũng đến từ hạ giới, thành Phật ở Đại Lôi Âm Tự. Các ngươi cùng ta cũng coi như có duyên, ta sẽ dẫn các ngươi đi Đại Phạm Thiên.
Dưới chân y dâng lên một đóa sen, nâng ba người từ từ bay lên, đi qua bầu trời mênh mông mây mù cùng tầng sấm sét tựa long xà, càng lên càng cao, đi qua một mảnh thế giới, tiếp theo lại là một mảnh thế giới khác.
Tần Mục tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ. Đến bây giờ hắn mới nhìn ra, hai mươi chư thiên Phật giới, không ngờ lại vây quanh một ngọn núi lớn không thể tưởng tượng nổi như vậy.
Ngọn núi này trôi lơ lửng trong tinh không vũ trụ, trong núi có núi, trong núi có biển, có nhật nguyệt tinh tú, tự hình thành một giới, có hàng rào thế giới của riêng mình.
Mà một giới này lại bị chia làm hai mươi thế giới, hai mươi tòa chư thiên. Từng tầng nối tiếp từng tầng, mỗi tầng đều có nhật nguyệt tinh tú vận hành, mỗi tầng đều có một tòa đại lục, Phật quốc mọc lên như rừng.
Nếu không có Đế Thích Thiên Vương Phật dẫn đường, muốn leo đến đỉnh núi, cho dù đám người Tần Mục có toàn lực phi hành, e rằng cũng cần phải mất… rất nhiều năm.
Đế Thích Thiên Vương Phật dẫn bọn họ đi tới tầng cao nhất của Đại Phạm Thiên. Đại Phạm Thiên được lập trên đỉnh một ngọn núi tuyệt đẹp, lại được gọi là Kim Đỉnh. Ở đây có vạn đạo ánh sáng, vĩnh viễn là ban ngày, không phân biệt ngày đêm.
Trong tầng mây có ánh sáng vàng rực, từng ngọn núi lộ ra vạn trượng ánh sáng vàng, thần thánh và trang trọng. Ánh sáng vàng ấy hình thành rất nhiều Phạn văn Phật pháp, trên không trung không ngừng lưu chuyển, vây quanh từng đỉnh núi, tạo thành kỳ quan của kinh Phật.
Bọn họ đi tới đây, thậm chí nghe được âm thanh lớn như tiếng chuông, không biết là âm thanh của Phạn văn Phật pháp hay tiếng chúng sinh niệm tụng truyền đến.
Ma Viên Chiến Không không nhịn được thở dài, nói:
- Oa, man!
Tần Mục gật đầu, khen:
- Quả thật giống như bánh bao lớn vừa phồng lên, ánh sáng vàng này lại như bánh màn thầu nóng đang bốc hơi lên.
Đế Thích Thiên Vương Phật dở khóc dở cười, nói:
- Phật tử ví von như vậy ngược lại cũng chuẩn xác. Mảnh núi rừng này chính là chỗ ẩn cư của Đại Phạm Thiên Vương Phật, rất nhiều Phật tử đều đã đến đây. Ta sẽ đưa các ngươi đến đó.
Y dẫn theo đám người Tần Mục đi qua từng tầng Phật pháp kinh văn, bay đến trung tâm Kim Hải, rơi vào trong một mảnh núi rừng. Ở đây cực kỳ yên lặng, từng con đường bằng phẳng trải dài, ở giữa là một ngôi chùa thoạt nhìn không lớn.
Hàng trăm Phật tử đã đến nơi này, d���n theo các Phật tử của họ đến đây. Tất cả tản đi những hiện tượng Phật Đà kỳ lạ, giống như mỗi tăng nhân hoặc già nua hoặc trẻ tuổi, hiển nhiên tất cả đều rất tôn kính Đại Phạm Thiên Vương Phật.
- Nhiều Phật tử như vậy ư?
Tim Tần Mục khẽ giật mạnh, hắn lẩm bẩm nói:
- Vậy phải đánh đến khi nào mới có thể nhìn thấy Đại Phạm Thiên Vương Phật? Có thể dựa theo quy định của Đại Khư được không?
Minh Tâm hòa thượng cùng Ma Viên đều rùng mình, nhớ tới chuyện Tần Mục đã làm lúc trước, hoảng hốt vội vàng lắc đầu.
Minh Tâm vội vàng nói:
- Tần sư huynh, vạn lần không thể dựa theo quy định của Đại Khư mà đánh, quá tanh mùi máu, quá bạo lực! Nơi này là thánh địa chí cao vô thượng của Phật môn, không thể làm loạn!
- Thật đáng tiếc...
Tần Mục nói thầm một tiếng:
- Nhưng nếu dựa theo quy định của Đại Khư mà đánh, lại đơn giản hơn rất nhiều, sau khi chúng ta đánh nhau là có thể học được Đế Tọa Chân kinh. Hiện tại e rằng lại phiền toái rồi.
Đế Thích Thiên Vương Phật hiếu kỳ nói:
- Quy định của Đại Khư là thế nào?
Ma Viên giơ tay lên, giả vạch một cái trên cổ mình, sau đó hai tay nắm lấy cổ mình, làm ra động tác bẻ gãy cổ.
Toàn bộ bản dịch này chỉ được phép phân phối trên trang truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.