Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 634: Tâm huyết truyền thừa hai vạn năm

Sơ tổ Nhân Hoàng có chút thẫn thờ, trước những đòn công kích dồn dập như mưa rền gió dữ của Tần Mục, hình như vẫn chưa hoàn hồn. Nhưng Nhị tổ cùng những vị Nh��n Hoàng khác đều hiểu rằng, Sơ tổ không sao lý giải được vì sao Tần Mục lại chẳng học công pháp thần thông của ông.

Ý định ban đầu của ông thực ra là để khích lệ Tần Mục, khiến Tần Mục bộc phát ra càng nhiều tiềm năng, sau đó sẽ truyền thụ công pháp thần thông của mình cho hắn.

Tần Mục quả thực đã bị ông khích lệ, phấn đấu quên mình, không sợ chết, dứt khoát tự mình truyền tống đến Thái Hoàng Thiên. Trải qua muôn vàn gian nguy, tìm được đường sống trong chỗ chết, cuối cùng công pháp cũng nhập đạo, đạt đến cảnh giới thực lực tương đương với ông, rồi đánh một trận với ông. Nếu đổi lại là bất kỳ ai khác, cũng rất khó có thể sống sót trở về từ Thái Hoàng Thiên. Gian nguy trong đó có thể tưởng tượng được là lớn đến mức nào.

Thế nhưng Tần Mục đã phải bỏ ra nhiều đến vậy, lại dùng một lời khinh thường mà từ chối công pháp thần thông của ông.

Là khinh thường việc học công pháp thần thông của ông, hay là khinh thường cách đối nhân xử thế của ông?

Có lẽ là cả hai chăng?

Các vị Nhân Hoàng đời sau nhìn nhau, rồi lại đưa mắt nhìn sang Nhị tổ, cùng nhau vươn tay huých vào lưng ông.

Nhị tổ Nhân Hoàng bị đau, không mấy tình nguyện tiến lên, đành cất lời:

– Lão già... khụ, nhìn ông còn trẻ hơn ta! Sư phụ, bản thân Tần Nhân Hoàng có ngạo khí của riêng hắn. Nếu như người không hủy diệt tâm huyết của chúng con, không đập nát thi thể xương cốt và bia mộ của con, hắn cũng sẽ không đối xử với người như vậy đâu. Đừng tự trách mình nữa. Hắn không học công pháp của người, người có thể truyền cho con mà.

Sơ tổ Nhân Hoàng liếc mắt nhìn ông, lắc đầu nói:

– Ta cho ngươi thời gian tám trăm năm, nhưng ngươi vẫn không thể nào học được, ta đã tuyệt vọng với ngươi rồi. Ta cảm thấy Tần Nhân Hoàng là phách thể, tối đa mấy tháng là có thể học được thôi.

Nhị tổ Nhân Hoàng nổi giận đùng đùng quay trở lại chỗ cũ:

– Sỉ nhục người quá đáng rồi đấy! Lão tử không đi khuyên hắn nữa, các ngươi ai thích đi thì đi! Cái tính nết này có bị đánh chết cũng đáng đời!

Các vị Nhân Hoàng khác đưa mắt nhìn nhau.

Sơ tổ Nhân Hoàng sải bước đi tới, liếc mắt nhìn qua đám người đang thẫn thờ và cụt hứng kia, rồi nói:

– Nơi này là Ngọc Minh Thiên Cung, một trong ba mươi sáu Thiên Cung. Các ngươi tuy đều là Nhân Hoàng, nhưng các ngươi chỉ mới biết đến bên ngoài Ngọc Minh cung, chính là cái Nhân Hoàng điện này thôi. Ta dẫn các ngươi đi vào Ngọc Minh cung thật sự. Đi theo ta.

Trong lòng các vị Nhân Hoàng đều cảm thấy buồn bực. Vừa nãy ông còn mang bộ dáng thương tâm, hiện tại lại dẫn bọn họ đi xem Ngọc Minh cung. Thật không biết Sơ tổ Nhân Hoàng đang suy nghĩ điều gì nữa.

Nhưng Sơ tổ Nhân Hoàng nói không sai. Những khi còn sống, các vị Nhân Hoàng tuy thường xuyên đi tới Nhân Hoàng điện, nhưng họ thật sự không hiểu nhiều về nơi này.

Bọn họ có thể cảm nhận được không gian của Nhân Hoàng điện không chỉ có mảnh đất trước mắt này. Nhưng mỗi khi họ đi vào, nỗ lực thăm dò trong sương mù dày đặc, đi tới đi lui một hồi rồi lại trở về trước Nhân Hoàng điện.

Dù cho bay hay chạy hết tốc lực, mỗi lần kết quả đều như vậy. Bay thì bay, chạy thì chạy, trước mặt sẽ lại xuất hiện một tòa Nhân Hoàng điện. Dường như, bất kể họ đi từ hướng nào cũng chỉ là một vòng tuần hoàn.

Khi đó, họ đã biết có người sử dụng đại pháp lực để gấp không gian lại ở gần Nhân Hoàng điện, không muốn người khác phát hiện ra bí mật của Nhân Hoàng điện.

Người này chỉ có thể là Sơ tổ Nhân Hoàng.

Sơ tổ Nhân Hoàng ẩn thân ở Ngọc Minh cung nhất định là có nguyên nhân của ông. Bây giờ ông muốn mở lại Ngọc Minh cung, lại xuất phát từ nguyên nhân gì?

Sơ tổ Nhân Hoàng dẫn bọn họ đi về phía trước, nói:

– Ngọc Minh cung không phải là nơi quyền thế tột cùng. Nhưng ở Khai Hoàng Thiên Đình cũng là một nơi vô cùng thần thánh. Đây là nơi truyền thụ kiến thức, giáo dục cách làm người. Có bốn vị Thiên Sư từng làm việc ở đây. Năm đó, khi tai kiếp bùng nổ, ta đang học ở chỗ này.

Nhị tổ suy tư nói:

– Một trong bốn vị Thiên Sư có phải là người mặc đồ tiều phu không? Khai Sơn tổ sư của Thiên Thánh giáo gọi ông ấy là Thánh Nhân.

Sơ tổ Nhân Hoàng gật đầu, nói:

– Ông ấy là một người trong số đó. Năm đó khi tai kiếp mới bắt đầu, ông ấy rời khỏi Ngọc Minh cung đi tới tiền tuyến, bày mưu tính kế. Về sau, Ngọc Minh cung có biến cố, ông ấy cho rằng ta đã chết. Sau đó ông ấy phát hiện ta không tham gia chiến đấu mà chạy trốn, nên ông ấy không buồn để ý đến ta nữa.

– Ngọc Minh cung có biến cố sao?

Trong lòng các vị Nhân Hoàng cảm thấy không hiểu nổi, Tam tổ Nhân Hoàng hỏi:

– Sơ tổ, Ngọc Minh cung đã xảy ra biến cố gì?

Sơ tổ Nhân Hoàng không đáp, dẫn bọn họ tiếp tục đi về phía trước. Sương mù dày đặc bỗng nhiên tản đi, xuất hiện trước mặt họ là một tòa Thiên Cung đồ sộ. Nơi đó cứ năm bước một lầu, mười bước một các, san sát nối tiếp nhau.

Lầu các tuyệt đẹp tựa giai nhân đôi tám, hành lang cung điện như dải lụa, phảng phất khí chất thư hương. Trong lúc mơ hồ dường như còn có thể nghe được tiếng đọc sách lanh lảnh.

Các vị Nhân Hoàng kinh ngạc không hiểu, nơi đây dường như không hề gặp phải bất kỳ chiến hỏa nào. Cho dù chỉ là một chút phá hủy do thần thông tạo thành cũng không có.

Cung điện lầu các, đình đài bảo tháp đều có vẻ vô cùng chỉnh tề, dường như vừa mới được xây dựng, không hề có vết tích bị năm tháng ăn mòn.

Điều này gần như là chuyện không thể nào.

Khai Hoàng Thiên Đình đã bị hủy diệt, bên ngoài Ngọc Minh còn có thể nhìn thấy được dấu vết chiến tranh lưu lại, đất đai bị đốt cháy, cùng với vô số nấm mồ của các Thần Ma đã tử trận. Tại sao ở đây lại không bị chiến hỏa ảnh hưởng đến?

Sơ tổ Nhân Hoàng không nói một lời, dẫn bọn họ đi về phía trước. Bọn họ đi qua một tòa đại điện, trong điện có vô số bồ đoàn. Các thiếu nam thiếu nữ trẻ tuổi đang ngồi đó, ngẩng đầu nhìn về phía trước, hình như đang nghe giảng.

Các vị Nhân Hoàng thầm giật mình kinh hãi. Những thiếu niên nam nữ này trông rất sống động, nhưng họ vẫn nhìn ra được, những thiếu niên nam nữ này đã chết không biết bao nhiêu năm rồi!

Trên giảng đường là một vị Thần Ma mang thần thái thư sinh đang nâng một tay lên. Trên mặt ông ta lộ ra vẻ tươi cười, hình như đang giảng giải những ảo diệu của thần thông cho những người trẻ tuổi ở phía dưới đài.

Vị Thần Ma này cũng là một bộ thi thể, không hề có một chút khí tức nào.

– Thân thể không hề mục nát, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Âm thanh Tề Khang Nhân Hoàng khàn khàn, thấp giọng hỏi.

Không có người nào trả lời ông.

Sơ tổ Nhân Hoàng tiếp tục đi về phía trước, bọn họ vội vàng đuổi theo.

Trên đường họ nhìn thấy được càng nhiều những cảnh tượng quỷ dị. Ở khúc quanh, họ nhìn thấy một tiểu nữ hài có bím tóc sừng dê, nàng đang trong tư thế chạy nhanh đuổi theo một con thần khuyển màu đen.

Con hắc khuyển kia rất bướng bỉnh, không để cho tiểu nữ hài đuổi kịp nó. Trong ánh mắt của thần khuyển lóe lên vẻ bướng bỉnh, còn tiểu nữ hài lại nở nụ cười. Hình như nàng đang vỗ tay, nói gì đó.

Nhưng tiểu nữ hài và thần khuyển đều đứng yên tại chỗ, họ đều đã chết đi trong khoảnh khắc, vẫn duy trì hành động của khoảnh khắc cuối cùng khi còn sống.

Các vị Nhân Hoàng hết nhìn đông tới tây, trong lòng càng lúc càng kinh sợ.

Cách đó không xa có một người mang dáng vẻ thư sinh đang chỉ tay vào một cô nương trẻ tuổi đứng trước mặt. Cô nương kia ôm mấy quyển sách trong lòng, đang ngẩng đầu nhìn lên đầy vẻ ngưỡng mộ. Hình như đang xin lão sư chỉ giáo về vấn đề khó khăn nào đó.

Trong viện vẫn có mấy thiếu niên đang tu luyện thần thông. Trong đó có hai thiếu niên đang so tài, họ có dáng người mạnh mẽ, bàn tay kết ấn, hình như đang thi triển một loại ấn pháp thần thông nào đó. Mấy thiếu niên đứng bên cạnh đang mỉm cười, châu đầu ghé tai, hình như đang bàn luận xem ai lợi hại hơn ai.

Các vị Nhân Hoàng thu hồi ánh mắt, cố ép xuống nỗi chấn động kinh ngạc trong lòng, đuổi theo bước chân của Sơ tổ.

Thấy càng nhiều, trong lòng họ càng sợ hãi. Thời gian ở đây giống như dừng lại, không có bất kỳ âm thanh nào, tất cả mọi người vẫn duy trì hành động cuối cùng khi còn sống.

Yên tĩnh.

Vô cùng yên tĩnh.

Cảm giác yên tĩnh đến mức không người nào dám thở dốc!

– Những người tiến vào học tập tại Ngọc Minh cung đều là nhân tài nổi tiếng trong thế hệ trẻ tuổi của Thiên Đình. Tai biến bùng nổ đã hủy hoại toàn bộ thế hệ tương lai của thời đại Khai Hoàng.

Sơ tổ Nhân Hoàng đờ đẫn nói:

– Kẻ ra tay tập kích nơi đây, sử dụng chính là thần thông của U Đô. Đạo thần thông này đã xóa sổ tương lai của thời đại Khai Hoàng. Ta may mắn tránh được một kiếp, cũng không dám quay về, hoảng sợ bỏ chạy. Ta vốn tưởng rằng đạo tâm của mình đã đủ cường đại, không ai có thể khiến ta cảm thấy khủng hoảng. Nhưng nhìn nhiều đồng bạn bị như vậy, nhiều người trẻ tuổi và Thần Ma đều đã chết, ta lập tức liền suy sụp...

Các vị Nhân Hoàng im lặng. Đối mặt với biến hóa kịch liệt đến mức khó có thể tưởng tượng này, thật khó để không bị suy sụp.

– Ta trốn, mất hồn mất vía, hoang mang kinh hoàng, giống như con chó nhà có tang.

Sơ tổ Nhân Hoàng khàn giọng nói:

– Ta gặp đại quân Thiên Đình chạy tới cứu viện, nhưng ta hoàn toàn khiếp sợ. Ta không liều mạng cùng bọn họ, ta tiếp tục trốn. Mãi đến khi ta tỉnh ngộ, ta đã không còn chỗ nào có thể trốn được nữa. Ta có thể trốn đi nơi nào đây? Vì vậy ta quay đầu tìm kiếm, sau đó...

Khuôn mặt của ông ta có chút vặn vẹo, đau đớn đến mức khó có thể tưởng tượng, thở hổn hển, hít vài hơi thật sâu:

– Sau đó ta thấy được thi thể của những chiến hữu đó. Ha ha, ta vốn nghĩ rằng mình sẽ cùng bọn họ kề vai chiến đấu, cùng nhau chết ở chỗ này, nhưng ta lại chạy thoát, ta còn sống, bọn họ lại vĩnh viễn chôn ở đây...

Đầu vai ông ta run lên hai cái, nuốt nước mắt về trong bụng, sững sờ nói:

– Ta ở chỗ này, trong lòng không thiết sống, muốn chết cùng bọn họ. Đúng lúc này, ta thấy được rất nhiều chủng tộc đang chạy nạn. Đó là những thần thông giả đang hộ tống rất nhiều người phàm chạy nạn.

Vì vậy ta thu nhận bọn họ, bảo vệ họ đi tìm một nơi có thể sống, nơi con người có thể sinh sôi phát triển.

– Ta tìm kiếm rất lâu, tìm được nơi Thiên Đình rơi xuống. Bọn họ rất cảm kích ta, tôn ta làm Nhân Hoàng. Những con người lam lũ mệt mỏi này đã sử dụng bảo vật cuối cùng của họ để chế tạo một cái Nhân Hoàng Ấn, thề nguyện đời đời kiếp kiếp đều phải tuân theo, ghi nhớ trong lòng không dám phản bội lại lời hứa. Nhưng bọn họ không biết, ta cũng không phải là vị Nhân Hoàng mà bọn họ muốn. Ta chỉ là một tên đào binh hèn nhát!

Ông ta tự giễu mỉm cười, lắc đầu:

– Thời thế tạo anh hùng. Ta không muốn làm người anh hùng này. Ta không muốn làm Nhân Hoàng nhưng bọn họ lại đẩy ta đến vị trí này.

Nhị tổ Nhân Hoàng nói:

– Sau đó người lại thu con làm đồ đệ, ném ấn Nhân Hoàng cho con, là do người cảm thấy mình không xứng với khối Nhân Hoàng ấn đó sao?

Sơ tổ Nhân Hoàng gật đầu.

Ông ta đi tới trước một tòa lầu các, ngước mắt nhìn lên chín tầng lầu, khẽ nói:

– Nơi này là Ngọc Minh các. Trong các cất giấu rất nhiều công pháp thần thông của các thời đại Khai Hoàng. So với công pháp thần thông của Thái Hoàng Thiên còn tốt hơn rất nhiều. Các ngươi có thể tiến vào bên trong. Các ngươi muốn học cái gì thì học.

Ông ta ngồi trên thềm đá trước Ngọc Minh các, dáng vẻ buồn bã, nhìn mỗi người trước Ngọc Minh các kia mặc dù đã sớm chết lại vẫn giống như người sống sót bình thường. Đó là những khuôn mặt quen thuộc, dù cho hai vạn năm đã trôi qua, ông ta vẫn có thể gọi chính xác tên của bọn họ.

Đám người Nhị tổ Nhân Hoàng cũng không đi vào Ngọc Minh các ngay mà nhìn ông ta.

Nhị tổ đột nhiên khàn giọng nói:

– Sư phụ, người đã có công pháp thần thông cao hơn, vì sao không truyền cho con? Vì sao không truyền cho thế gian? Người cảm thấy những người người cứu sống kia đều là dân đen, không xứng với những công pháp ở đây sao?

Ông ta không nhịn được lớn tiếng chất vấn, cười lạnh nói:

– Đúng! Người được các tộc cùng tôn lên làm Nhân Hoàng, chúng ta chỉ là dân đen đ��ợc người tìm cách cứu giúp, là huyết mạch phàm nhân không cao quý bằng người. Người là hoàng tử, cao cao tại thượng, chúng ta không xứng với công pháp của người! Người nếu muốn truyền, từ hai vạn năm trước vì sao người không truyền?

Ông ta không nhịn được chua xót khổ sở trong lòng, cao giọng nói:

– Người có biết không? Sau khi người đi, con một mình đối mặt với Thượng Thương, liều mạng chinh chiến. Bao nhiêu lần con suýt chút nữa bị đánh chết, nhưng cũng bởi vì người đưa cho con khối ấn nát đó, con lại kiên trì chống đỡ được. Con cảm thấy mình là Nhân Hoàng, mình nên vì nhân tộc của mình mà làm chút chuyện gì đó! Chính người đã dạy con, nhưng người lại phủ nhận những gì người đã dạy!

Sơ tổ đờ đẫn.

Nhị tổ chỉ vào các vị Nhân Hoàng đời sau này, lạnh lùng nói:

– Bọn họ, bọn họ cũng thừa kế khối ấn nát đó của người, vì người mà người cũng chẳng thèm ngó ngàng đến lý tưởng của họ. Bọn họ liều mạng cả đời, đấu tranh cả đời, bỏ ra cả đời tâm huyết!

Bọn họ có rất nhiều người cả đời đều không thành hôn, không có hài tử, không có con nối dõi. Bởi họ sợ thân phận Nhân Hoàng này sẽ liên lụy đến hậu nhân, sợ yêu đương làm chậm trễ sự nghiệp của Nhân Hoàng! Nhưng người thì sao? Người trốn tránh cả đời, trốn tránh hai vạn năm... Người phụ chúng ta rồi!

Thân thể của Sơ tổ run rẩy, lắc đầu nói:

– Ta không thể truyền. Thời đại Khai Hoàng chỉ còn lại bấy nhiêu người. Ta không thể truyền cho các ngươi. Nếu ta truyền cho các ngươi, các ngươi có sức uy hiếp, sẽ lại bị tiêu diệt.

Ông ta ngẩng đầu, trong mắt chứa đầy lệ quang:

– Truyền cho các ngươi, chính là hại các ngươi. Ta không thể truyền...

Nhị tổ đờ đẫn qua một hồi lâu mới khổ sở nói:

– Hiện tại chúng ta đã chết, chỉ còn lại nguyên thần. Người lúc này truyền cho chúng ta còn có tác dụng gì chứ?

Sơ tổ chôn đầu nơi khuỷu tay, âm thanh khàn khàn nói:

– Trong Ngọc Minh cung có rất nhiều thân thể. Bọn họ chết quá nhanh, thân thể đều được bảo tồn, các ngươi... Các ngươi từng người đoạt xác sống lại đi. Tần Nhân Hoàng cần các ngươi, hắn mới xứng đáng làm Nhân Hoàng... Đi! Đi! Đừng để ta nhìn thấy các ngươi!

Nhị tổ cùng các vị Nhân Hoàng đời sau đều suy nghĩ đến xuất thần. Đột nhiên Nhị tổ cúi người hành lễ:

– Lão sư!

Các vị Nhân Hoàng khác cũng đều cúi người. Sơ tổ Nhân Hoàng ngẩng đầu che mặt rời đi.

– Sơ tổ còn có thể trở về sao?

Ý Sơn hỏi.

Nhị tổ tâm tình nặng nề, nói:

– Ông ấy có lẽ đã nhìn thấy được hy vọng từ trên người Tần Nhân Hoàng, nhưng ông ấy lại không muốn nhìn thấy cảnh chúng ta đoạt xác sống lại trong thân thể của những người quen cũ của ông ấy. Ta không biết ông ấy có muốn trở về hay không, nhưng nếu ông ấy trở về lại nhìn thấy khuôn mặt của chúng ta sau khi sống lại, sẽ khiến ông ấy nhớ tới những người quen cũ đó...

Mọi nỗ lực chuyển ngữ chương này đều được ưu ái dành riêng cho trang truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free