Mục Thần Ký - Chương 638: Dễ bảo
Tần Mục dốc hết tâm trí chép lại phù văn của Tạo Hóa Thần Luân, quả thật trí nhớ tốt không bằng một cây bút cùn. Trong lúc chép, từng tầng cảm ngộ hiện ra trong đ��u hắn, có vài phù văn sau khi chép một lần đã tự nhiên lĩnh hội được ý tứ bên trong, tiện thể lĩnh ngộ được vài loại thần thông tạo hóa thân thể.
Chỉ có điều, vẫn còn rất nhiều ấn ký và phù văn cần phải suy diễn tính toán kỹ lưỡng mới có khả năng hiểu được ảo diệu bên trong.
"Nếu ta thật sự dẫn theo mấy trăm mấy nghìn sĩ tử Duyên Khang cùng đi nghiên cứu sao chép, tốc độ chắc chắn sẽ nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Nhiều người cùng làm, trí tuệ sẽ rộng mở, nhiều sĩ tử như vậy cùng ở một chỗ sao chép, nhất định sẽ nảy sinh đủ loại tư tưởng kỳ diệu!"
Đây chính là tác dụng của một hoàng triều, nhân tài ở mọi phương diện đều có thể tìm ra số lượng lớn, dùng vào nghiên cứu quy mô lớn, tốc độ sẽ rất nhanh, tốt hơn việc làm một mình gấp không biết bao nhiêu lần.
"Đáng tiếc, Xích Khê là loại người không đánh không chịu phục, cần phải đánh hắn một trận thật mạnh hắn mới có thể dễ bảo, đồng ý hợp tác cùng chúng ta."
Tần Mục thử dùng nguyên khí của mình thắp sáng phù văn trên Tạo Hóa Thần Luân, phát động phù văn biến hóa, tiếp tục sao chép, thầm nghĩ: "Bản lĩnh của Sơ tổ không tồi, nhưng không biết có thể đánh cho hắn phục tùng hay không."
Trong Xích Minh Trấn Thiên Lâu, Sơ tổ Nhân Hoàng dũng mãnh vô cùng, một đường đánh lên từ tầng ba trăm.
Tòa lầu này chính là trọng bảo trấn giữ Thiên Cung, uy lực vô cùng lớn. Thần binh được tàng trữ ở mỗi tầng đều là những thần binh nổi danh nhất trong thời đại Xích Minh, hơn nữa những thần binh này đều là một bộ, mỗi bộ gồm sáu thanh.
Xích Khê thần nhân dùng pháp lực của bản thân thôi động, thần binh bạo phát uy lực, thực lực trực tiếp tăng thêm một bậc lớn. Lại thêm bên ngoài mỗi tầng đều treo Thiên bảo, kết hợp thành trận thế, uy lực trận thế của Thiên bảo vô cùng lớn, cùng công kích Sơ tổ Nhân Hoàng.
Nghìn thanh thần binh lay động, từng luồng thần uy công kích về phía Sơ tổ Nhân Hoàng bên trong lầu. Sáu thanh bảo khí trong tay Xích Khê bay lượn, thần uy ngập trời, sau đó liền bị Sơ tổ Nhân Hoàng mạnh mẽ hủy diệt, đánh nát trận thế của Thiên bảo bên ngoài tầng lầu, đánh bay Xích Khê, khiến hắn vội vàng không thể không lui lên thêm một tầng lầu nữa.
Càng lên cao, uy lực của bảo vật trong tầng lầu lại càng lớn, trận thế của thần binh treo bên ngoài tầng lầu cũng càng mạnh. Sơ tổ Nhân Hoàng liên tục đánh tới tầng thứ tám trăm, cũng cảm thấy tốn sức muôn phần.
Thật ra, sau ba trăm tầng, trên cơ bản đã không phải là Xích Khê đang thao túng khống chế những trọng bảo, mà chính trọng bảo khống chế Xích Khê. Tu vi thực lực của bản thân Xích Khê so sánh với uy năng của trọng bảo và uy lực của trận pháp đã bé nhỏ không đáng kể!
Sơ tổ Nhân Hoàng chống đỡ trọng bảo và trận pháp trong Xích Minh Trấn Thiên Lâu, một đường tiến lên, mạnh mẽ đánh tới tầng tám trăm!
"Đánh tiếp nữa, chỉ sợ ta cũng sẽ bị thương."
Ánh mắt Sơ tổ Nhân Hoàng lóe lên, thầm nghĩ: "Xem ra, Xích Khê cũng không thể kiên trì nổi nữa. Vô Lậu Đấu Chiến Thần Công của hắn không thể thật sự không hao tổn, chỉ là dựa vào hấp thu khí huyết trong cơ thể của những người khác để duy trì trạng thái đỉnh phong của mình. Chỉ có điều, có một điều kiện tiên quyết, đó chính là phải khiến đối thủ bị thương trước. Nếu đối thủ không bị thương, vậy thì hắn không thể tránh khỏi việc tiêu hao nguyên khí tu vi của mình, càng lúc càng yếu."
Chân thân ba đầu sáu tay chiến đấu của Xích Khê thật sự mạnh mẽ vô cùng, nhưng kém xa hắn rất nhiều, đã sớm bị hắn đánh cho toàn thân đầy thương tích, khó lòng chống đỡ.
Sở dĩ Xích Khê còn có thể tiếp tục chống đỡ, chủ yếu là bởi vì Sơ tổ Nhân Hoàng muốn thuyết phục Tần Mục, để Tần Mục thấy được Thiên Địa Ấn Pháp của mình mạnh mẽ như thế nào, để Tần Mục cam tâm tình nguyện học ấn pháp của hắn.
Sơ tổ Nhân Hoàng một đường đánh tới tầng thứ tám trăm, mục đích chính là biểu diễn cho Tần Mục xem một lần ấn pháp của mình. Chỉ cần Tần Mục thấy được sự tinh diệu trong đó, động lòng muốn học tập, sau đó Sơ tổ biết thời biết thế, Tần Mục thuận nước đẩy thuyền, vậy thì đôi bên cùng vui vẻ.
"Ta đã đánh tới tầng tám trăm, những gì nên biểu diễn cũng đã thể hiện ra rồi, hiện tại nên kết thúc thôi!"
Sơ tổ Nhân Hoàng đột nhiên toàn lực bạo phát, Càn Khôn Vĩnh Cố Ấn thi triển ra, một ấn pháp giáng xuống, nhất thời không gian bên trong lầu gần như ngưng đọng lại. Xích Khê thần nhân bị khống chế trên không trung, thân thể chấn động kịch liệt, như trúng phải một đòn vô hình cực nặng!
Thân thể hắn run rẩy hơn một trăm lần, dường như đã trúng hơn một trăm đòn khủng khiếp!
Trọng bảo trong tay hắn đột nhiên không còn khống chế được, uy năng bạo phát, đánh về phía Sơ tổ Nhân Hoàng!
Sáu trọng bảo lớn này đã không cần h��n điều khiển, tự động đánh về phía Sơ tổ Nhân Hoàng.
Sơ tổ Nhân Hoàng rút kiếm, bội kiếm đeo bên thắt lưng được rút ra khỏi vỏ, vung kiếm điểm tới. Chỉ nghe vài tiếng giòn tan vang lên, sáu trọng bảo này nhất thời gãy vụn, uy năng tan biến, trực tiếp bị thanh thần kiếm này phá hủy!
Thành tựu của Sơ tổ ở trên kiếm pháp cũng không cao, thứ thật sự cường hãn chính là bội kiếm trong tay hắn. Cây kiếm này ẩn chứa thần uy kinh người, có thể chống lại cả tòa Xích Minh Trấn Thiên Lâu, hiển nhiên không phải là trọng bảo bình thường!
Nhân Hoàng điện, một trong ba mươi sáu Thiên Cung của Ngọc Minh Cung, thanh bội kiếm này của hắn chính là Ngọc Minh kiếm, trọng bảo trấn giữ Ngọc Minh Cung của Khai Hoàng Thiên Đình. Bảo vật trấn cung, bội kiếm của hoàng tử, tất nhiên không tầm thường!
Kiếm này vừa ra, thần binh treo phía bên ngoài tầng lầu cũng đang chấn động mãnh liệt, uy lực quét loạn khắp bốn phương tám hướng. Từng đạo thần quang dài đến trăm dặm xé toạc không trung, cắt nát không gian chung quanh, chấn động không ngừng.
Sơ tổ Nhân Hoàng thu hồi ấn pháp, Xích Khê bịch một tiếng ngã trên mặt đất, thần binh treo ở bên ngoài tầng lầu rào rào rơi xuống. Nghìn tầng lầu, thần binh đều rơi xuống, cảnh tượng vô cùng đồ sộ.
Đây là uy lực của Xích Minh Trấn Thiên Lâu cùng Ngọc Minh kiếm va chạm, Xích Minh Trấn Thiên Lâu có phần không địch nổi, bị kiếm quang chém đứt bảo vật trong lầu!
Cây kiếm này tuy rằng có uy năng mạnh mẽ, nhưng thành tựu của Sơ tổ đối với kiếm pháp không cao, bởi vậy rất ít khi vận dụng.
Ban Công Thố nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lập tức run rẩy mấy cái, do dự một chút, thân hình hắn chậm rãi biến mất.
Ba cái đầu của Xích Khê đầm đìa máu, chật vật từ tầng thứ tám trăm lẻ một, bò theo thang lầu mà xuống.
"Đạo huynh không cần nhất định phải phân định sinh tử."
Sơ tổ Nhân Hoàng vung kiếm tra vào vỏ, tiến lên đỡ hắn dậy, nói: "Ta quả thật cũng không có ác ý, ngươi cũng có thể nhìn ra được, nếu ngay từ lúc đầu ta vận dụng toàn lực, ngươi khó lòng sống sót. Thời đại Xích Minh các ngươi cùng thời đại Khai Hoàng ta đều là đ���ng bệnh tương liên, các ngươi ẩn cư lâu như vậy, cần gì bởi vì khí phách nhất thời mà tranh chấp đến mức không thể gỡ ra được?"
Ba cái đầu của Xích Khê thở hổn hển, giãy giụa nói: "Ngươi là muốn khiến thời đại Xích Minh Thần Ma của ta rơi vào sự khống chế của Duyên Khang, Duyên Khang chỉ là một quốc gia nhỏ bé, tùy tiện một Thần Ma thời đại Xích Minh cũng đều có thể diệt cả một quốc gia! Thuần phục Duyên Khang, ta làm sao có thể tâm phục khẩu phục được? Nếu như ta hàng phục, trở lại phải ăn nói với các thần tử ra sao?"
Sơ tổ Nhân Hoàng nghiêm mặt nói: "Ngươi hiểu nhầm. Ý của ta là liên thủ, cũng không có ý bảo thời đại Xích Minh phải thuần phục. Cường giả của thời đại Xích Minh trải qua mười mấy vạn năm cũng chưa từng thuần phục Thiên Đình, lại làm sao có thể thuần phục Duyên Khang? Ta đối với khí tiết của tiền bối thời đại Xích Minh kính phục vô cùng, kiên quyết không làm nhục các ngươi. Vẫn mong Xích Khê đạo huynh suy nghĩ kỹ."
Xích Khê ngồi dậy, phong tỏa vết thương, cười lạnh nói: "Ngươi vừa rồi sao không n��i sớm?"
Sơ tổ Nhân Hoàng lắc đầu nói: "Ta có nói, là ngươi một lòng muốn đánh chết ta, soát hồn đoạt phách."
Xích Khê lảo đảo đứng dậy, cuối cùng chịu thua, bồi lễ nói: "Là ta không đúng, ta bồi tội với ngươi là được."
Sơ tổ vội vàng đỡ hắn dậy, nói: "Ta cũng hạ thủ hơi nặng."
Xích Khê dưỡng thương một lúc, tập tễnh xuống lầu, nói: "Thần triều Xích Minh ta tuy rằng có thể cùng các ngươi liên thủ, nhưng chắc chắn sẽ không thuần phục bất kỳ ai trong số các ngươi. Hơn nữa, ta cũng không làm chủ được, ta cần phải liên hệ với thần tử, mới có thể quyết định."
Sơ tổ khẽ nhíu mày: "Chẳng lẽ còn muốn cùng vị thần tử Xích Minh này đánh một trận sao? Thời đại Xích Minh lẽ nào đều là loại cứng đầu ngang ngược như vậy? Khó tránh khỏi sự dây dưa?"
Hai vạn năm qua, hắn vẫn sống trong áy náy và tự trách suốt vì bản thân không tự mình ra trận giết địch trong thời đại Khai Hoàng bị hủy diệt. Từ trước đến nay không hỏi đến thế sự, lúc này chỉ muốn kéo thời đại Xích Minh ra khỏi cục diện rối rắm, hắn thầm nghĩ: "Loại chuyện như vậy, vẫn nên để cho Tần Nhân Hoàng làm đi."
Hắn lại không biết, Tần Mục luôn luôn thích làm chưởng quỹ phủi tay, bình thường là tự mình đưa ra kế sách, còn việc cụ thể thế nào đều ném cho Thiên Thánh giáo hoặc đám người Duyên Khang quốc sư, Duyên Phong đế.
Sơ tổ Nhân Hoàng cùng Xích Khê đi xuống Xích Minh Trấn Thiên Lâu, đi tới bên cạnh Tạo Hóa Thần Luân, chỉ thấy Tần Mục vẫn đang không ngừng phát động Tạo Hóa Thần Luân, một lòng nghiên cứu biến hóa của phù văn bên trên.
Sơ tổ Nhân Hoàng mỉm cười, thầm nghĩ: "Dù sao cũng là thiếu niên, vẫn rất rụt rè, không chịu bỏ sĩ diện mà học ấn pháp của ta. Đợi lát nữa ta tự mình xuống nước, hắn lại sẽ học ấn pháp của ta thôi."
"Các ngươi đánh xong rồi sao?"
Tần Mục kinh ngạc, quay đầu lại, nói: "Nhanh như vậy? Ta còn chưa kịp sao chép hết những phù văn này."
"Giả vờ, tiếp tục giả vờ."
Trong lòng Sơ tổ Nhân Hoàng thầm cười lạnh, vẻ mặt lại ôn hòa nói: "Ta đã cùng Xích Khê đạo huynh nói chuyện ổn thỏa, cuối cùng cũng không làm tổn hại đến hòa khí của hai bên."
Tần Mục nhìn về phía Xích Minh Trấn Thiên Lâu, chỉ thấy mới vừa rồi còn là bảo lầu tuyệt đẹp vút thẳng trời cao, lúc này đã trụi lủi, ánh sáng ảm đạm. Hắn lại nhìn về phía Xích Khê thần nhân, chỉ thấy vị Giám Trảm Quan này xương cốt toàn thân không biết đã gãy bao nhiêu khúc, trên người máu thịt lẫn lộn, một cái đầu rủ xuống, dường như bị gãy cổ.
"Quả thật là không tổn thương hòa khí."
Sắc mặt Xích Khê thần nhân cũng có chút khó coi, nói: "Tần tiểu hữu đã có được Trảm Thần Huyền đao của ta, vẫn mong trả lại."
Tần Mục lắc đầu: "Cái hộp nhỏ kia là Thánh Sư cho ta, không thể trả lại ngươi. Theo quy định ở Đại Khư của chúng ta, dựa vào bản lĩnh cướp được, nhặt được hay người khác trộm được rồi cho, chưa bao giờ trả lại."
Hắn hoàn toàn nghiêm túc nói: "Ta chính là do bà bà nhặt được, bà bà nói ai đòi cũng không trả! Gia gia què nhà ta đi khắp nơi trộm đồ tặng người, từ trước đến nay cũng không trả lại."
Xích Khê chán nản, toàn thân run rẩy, Sơ tổ Nhân Hoàng vội vàng nói: "Đạo huynh, hắn vẫn còn là trẻ con."
Xích Khê không tiện nổi nóng, lạnh lùng nói: "Trảm Thần Huyền đao mỗi lần mở hộp đều cần uống máu, dùng máu để xoa dịu đao phong, bằng không sẽ cắn trả chủ nhân. Ngươi đã động tới một lần? Ta xem ngươi có huyết quang quấn thân, lần sau mở hộp ra, Trảm Thần Huyền đao lại muốn giết ngươi để uống máu!"
Tần Mục bị dọa cho giật mình, trong lòng lo sợ bất an.
Sơ tổ Nhân Hoàng nói: "Đao gì vậy? Mang tới cho ta xem một chút."
Tần Mục lấy hộp nhỏ ra, Sơ tổ Nhân Hoàng cẩn thận quan sát hộp nhỏ, nghiên cứu một lát, không có cách nào mở ra, sắc mặt thoáng đổi, nói: "Trảm Thần Đao của thời đại Xích Minh là vật đại hung, bên trong có oán khí của cường giả cấp Đế Tọa, cực kỳ khủng khiếp!"
Hắn muốn trả lại cho Xích Khê, Tần Mục vội vàng nói: "Cẩn thận hắn dùng đao giết ngươi!"
Sơ tổ Nhân Hoàng nghiêm nghị, trả hộp nhỏ lại cho Tần Mục, nói: "Có thể không sử dụng, ngàn vạn lần đừng dùng. Ta cảm giác được trong cái hộp truyền đến oán niệm và sát khí của cường giả cấp Đế Tọa, ngươi đã dùng qua một lần? Lần trước nó không có uống máu, oán niệm đã quấn lấy ngươi rồi. Tốt nhất có thể khiến cho nó uống máu, xoa dịu oán niệm của nó đối với ngươi."
Tần Mục gật đầu, đưa cái hộp về phía Xích Khê thần nhân nói: "Tiền bối, ngươi có thể gọi ra đệ tử kém cỏi của ngươi, chính là tên có hai cái chân dê kia hay không?"
Ban Công Thố ẩn nấp trong bóng tối nghe hắn nói như thế, đang định đi ra, đột nhiên tỉnh ngộ, không khỏi giận tím mặt: "Tên bại hoại này muốn bắt ta ra để tế đao!"
Để trọn vẹn hương vị của tác phẩm, quý bạn đọc vui lòng theo dõi bản dịch chính thống tại truyen.free.