Mục Thần Ký - Chương 641: Uy Lực Của Thần Luân
Hắn có thể cảm nhận được cảm giác của Sơ tổ khi thời đại Khai Hoàng diệt vong, một mình là cô nhi duy nhất của Tần thị trên thế gian này, mang trong lòng sự bất lực tột cùng khi phải một tay gánh vác cả mảnh thiên địa.
Cảm giác ấy, chính là của Sơ tổ, cũng là của hắn.
Không chỉ vậy, điều Sơ tổ muốn gánh vác là thời đại Khai Hoàng, để nó không bị hủy diệt; còn Tần Mục muốn gánh vác là thiên hạ hiện tại, là thời đại Duyên Khang.
Duyên Khang giờ đây nhìn qua có vẻ an toàn, bách tính an cư lạc nghiệp, nhưng Tần Mục lại thấu rõ nguy hiểm đang từng bước cận kề, mối đe dọa đang lặng lẽ giáng xuống. Nào là Ma tộc từ Thái Hoàng Thiên, tượng đá trong Duyên Khang, bầu trời giả tạo, và cả Thượng Thương ở Tây Thổ xa xôi...
Hắn biết rõ ngay cả Xích Minh hiện tại cũng là một mối uy hiếp lớn!
Thời đại Duyên Khang chỉ vừa mới chớm nở, bất cứ lúc nào cũng có thể tan thành mây khói!
Thời đại Duyên Khang này vừa mới khai sinh, còn chưa kịp quật khởi đã trở nên bấp bênh, có thể khiến thiên địa lật úp, hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Chính loại tâm cảnh này đã khiến hắn có thể phát huy uy lực của Thiên Địa Ấn Pháp của Sơ tổ.
Dưới uy năng của ấn pháp, Tần Mục không chỉ giống như một cây Định Hải Thần Châm, mà còn như cây cột vững chắc chống đỡ thiên địa. Trong lòng hắn, điều muốn làm là về sau có thể loại bỏ những kiếp nạn vô hình, ngăn chặn bi kịch diệt vong của mỗi thời đại tái diễn!
Mặc dù hắn mang trong lòng tâm cảnh buồn bã thảm thương, nhưng lại không có tinh thần chán chường và suy sụp như Sơ tổ Nhân Hoàng. Cùng là Thiên Địa ấn, nhưng trong ấn pháp của hắn còn ẩn chứa một loại tinh thần bừng bừng hăng hái, càng đối mặt với nguy cơ, lại càng kiên cường tiến bước!
Đây chính là điểm khác biệt giữa hắn và Sơ tổ Nhân Hoàng!
Cũng là nguyên nhân khiến Sơ tổ Nhân Hoàng phải quay người lại, kinh ngạc và kinh sợ khi nhìn thấy ấn pháp này của hắn.
Một chiêu này của Tần Mục đã thi triển ra Thiên Địa ấn của riêng hắn, khác biệt nhiều so với ấn pháp của Sơ tổ Nhân Hoàng mà hắn từng thấy trước đây. Ấn pháp của Sơ tổ Nhân Hoàng đều dùng hai tay để thi triển, bất kỳ chiêu nào cũng phải dùng cả hai tay, một ấn thành trời, một ấn thành đất.
Thiên ấn, lòng bàn tay là mây trời, năm ngón tay là nhật nguyệt hoặc ngũ diệu tinh tú.
Địa ấn, ngón tay là sông lớn, sơn mạch, vân tay là hồ nước, biển rộng.
Thiên ấn chấn động, mây trời biến hóa, ngũ diệu cùng nhật nguyệt vận chuyển, năm ngón tay phát ra lực lượng ngũ diệu ngũ hành hoặc nhật nguyệt.
Địa ấn chấn động, sông lớn cuồn cuộn, sơn mạch nứt toác sụp đổ, mỗi một ngón tay đều như chứa đựng sức mạnh biển cả, uy lực vô cùng.
Mà khi trời sụp đổ, đất rung chuyển, uy lực lại càng thêm kinh khủng. Bên trong ấn giấu địa thủy phong hỏa, thiên ấn lại chuyển dời tinh tú giáng xuống mặt đất.
Về phần ấn pháp hóa thành ấn pháp chôn vùi, uy lực lại tăng lên gấp nhiều lần, nhưng đây đã là thần thông trong Thiên Khuynh Tam Thức, không thể dễ dàng vận dụng.
Qua một lúc lâu, Tần Mục thu thế, hiện tượng kỳ lạ long trời lở đất xung quanh hắn dần biến mất.
– Ngươi đã học được, và thi triển rất tốt.
Sơ tổ Nhân Hoàng lộ ra nụ cười vui mừng, nói:
– Ngươi đã học được và thi triển ra được, ta rất mong ấn pháp của ta sẽ được phát dương quang đại trong tay ngươi.
Tần Mục vẫn mang theo khí chất u buồn nhưng hăng hái tiến thủ. Hắn bị Thiên Địa ấn ảnh hưởng, nhất thời khó lòng thoát khỏi loại khí chất này trong chốc lát, cần phải có thời gian để bình phục mới có thể loại bỏ ảnh hưởng mà Thiên Địa ấn mang lại.
– A, ấn pháp này có phần cổ quái!
Tần Mục quan sát xung quanh một hồi, chỉ thấy ngự hoa viên vẫn nguyên vẹn, không thiếu một bông hoa, một mảnh gỗ nào. Vừa rồi hắn thi triển Thiên Địa Ấn Pháp rõ ràng có uy lực kinh thiên, lẽ ra phải đánh nát tan tành cả trời đất!
Hắn vốn cho rằng ngự hoa viên của Duyên Phong đế sẽ bị Thiên Địa ấn của mình phá hủy thành bình địa, không ngờ ngự hoa viên lại không hề tổn thất chút nào. Chẳng lẽ lực lượng khủng khiếp mà hắn vừa cảm nhận được ẩn chứa bên trong Thiên Địa ấn chỉ là một loại ảo giác?
– Tinh thần của Thiên Địa ấn là giúp đỡ thiên địa, là cột trụ để thiên địa đứng vững không ngã, bảo vệ bách tính, làm sao có thể phá hủy thiên địa?
Sơ tổ Nhân Hoàng nói:
– Tất cả uy lực của môn ấn pháp này chỉ giáng xuống trên người kẻ địch, sẽ không phá hỏng xung quanh.
Tần Mục có chút tiếc nuối, nói:
– Sơ tổ, ấn pháp này của người không đủ mạnh mẽ, lúc ta luyện cảm giác được lực lượng to lớn, nhưng ngay cả vườn rau của hoàng đế cũng không phá được.
Sơ tổ Nhân Hoàng chán nản, chỉ vào hắn mà không thốt nên lời, một lát sau mới cả giận nói:
– Ta không ngừng nỗ lực đánh lên tầng tám trăm của Xích Minh Trấn Thiên Lâu, ngươi không thấy được uy lực ấn pháp của ta sao?
Tần Mục thành thật lắc đầu, chột dạ nói:
– Ta chỉ lo nghiên cứu phù văn Tạo Hóa Thần Luân, không hề nhìn, ngược lại Ban Công Thố thì nhìn chằm chằm. Mà nói đi thì phải nói lại, đánh bại Xích Khê cũng chẳng đáng gì, cảnh giới của người cao hơn hắn nhiều, đánh bại hắn là đương nhiên...
Sơ tổ Nhân Hoàng cụt hứng, ủ rũ cúi đầu nói:
– Ta đánh không phải hắn, mà là Xích Minh Trấn Thiên Lâu, nếu ta muốn đánh hắn, chiêu thứ nhất hắn đã chết rồi. Hóa ra ta đánh tám trăm tầng lầu đều là uổng công...
Tần Mục vội vàng nói:
– Sơ tổ không cần thương tâm, ấn pháp này của người tuy rằng không bằng kiếm pháp của ta, nhưng nếu sửa lại thì vẫn rất lợi hại, bảo đảm có thể đánh nát vườn rau của hoàng đế. Đợi ta sửa chữa một chút, nhất định sẽ oai phong lẫm liệt, uy mãnh bá đạo!
Sơ tổ yếu ớt đi ra ngoài, vẫy vẫy tay:
– Ngươi muốn làm gì thì làm, ta... ôi.
Hắn thở dài, mang theo một cảm giác vô cùng bất lực. Đi rất xa rồi, hắn vẫn không yên lòng, sợ Tần Mục sẽ sửa loạn ấn pháp của mình, bèn lén lút quay đầu nhìn lại, thấy Tần Mục vẫn đang thử nghiệm phù văn tạo hóa. Trong lòng hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại có chút mất mát.
– Hắn không tiếp tục tu luyện ấn pháp của ta, lẽ nào ấn pháp của ta không đáng để hắn chú ý?
Qua mấy ngày, triều đình cùng Xích Khê đã nói xong điều kiện, ký kết minh ước. Trong danh sách Tần Mục liệt kê, Xích Khê đã loại bỏ một vài điều, nhưng phần lớn đều đáp ứng, chỉ yêu cầu Duyên Phong đế phải mở học cung học viện ở lãnh địa của Xích Minh, truyền thụ đạo pháp thần thông của Duyên Khang cho Xích Minh.
Duyên Phong đế đáp ứng, khoanh vùng một lãnh địa rộng lớn ở khu vực Nam Cương gần Đại Khư, để Xích Minh có thể sinh sống tại đó.
Tần Mục phân phó nhất định phải lấy được Tạo Hóa Thần Luân, Xích Khê cũng đáp ứng.
Tần Mục tâm hoa nở rộ, l��p tức cùng Xích Khê chạy tới Nam Hải, mang Tạo Hóa Thần Luân trở lại kinh thành, e sợ Xích Khê sẽ đổi ý.
Ban Công Thố nhìn thấy Xích Khê đáp ứng hơn một nửa điều kiện của Tần Mục, rất nhiều bảo vật trong đáy biển Thần Thành đều giao cho Duyên Khang quốc, không nhịn được tiếc nuối không thôi, nói:
– Lão sư, đây là liên minh, không phải là thuộc về, lão sư đã ban cho Duyên Phong đế quá nhiều lợi ích! Thần binh lợi khí có đến mấy chục vạn! Nhất là Tạo Hóa Thần Luân, càng là bảo vật chí bảo, làm sao có thể giao cho Duyên Khang?
Xích Khê cười lạnh, nói:
– Tần giáo chủ này chỉ là một tên nhóc thôn quê, chưa từng thấy qua đời. Hoàng đế cũng chưa từng thấy qua đời! Ngươi cũng vậy.
Ban Công Thố không hiểu, nói:
– Mời lão sư chỉ giáo.
– Thần binh lợi khí đều là do thời đại Xích Minh rèn ra, năm đó Thiên Đình có bao nhiêu? Mấy chục vạn thần binh vẫn không đáng để bận tâm, chẳng qua là một kho bảo vật tồn đọng trong thiên cung mà thôi.
Xích Khê thản nhiên nói:
– Về phần Tạo Hóa Thần Luân, Thần Luân này quả thực tốn r���t nhiều công sức của Xích Minh thần triều mới chế tạo ra được, muốn chế tạo lại một cái như vậy là không thể, không có bản vẽ, cũng không có nhiều người thợ tài giỏi như vậy. Nhưng Thần Luân này trước sau chẳng qua chỉ là một chìa khóa giải phong! Con dân của Xích Minh thần triều ta đều đã giải phong rồi, giữ lại Thần Luân này cũng vô dụng, ngược lại còn chiếm một diện tích lớn! Xích Minh thần triều có một nơi sống yên ổn ở tổ địa là quan trọng nhất, sau đó có thể từng bước xâm lấn, mở rộng lãnh địa! Học được đạo pháp thần thông của Duyên Khang, Duyên Khang còn có thể chống lại được Thần Ma của Xích Minh thần triều ta sao?
Ánh mắt của Ban Công Thố nhất thời sáng lên, vỗ tay tán thưởng không ngừng.
Xích Khê mỉm cười nói:
– Đứng ở độ cao khác nhau, nhìn vạn vật lại khác nhau. Đồ nhi, trước nay ngươi chỉ đứng ở tầm nhìn của một con gà, cho rằng sâu trong lòng đất là tốt, nhưng đối với hùng ưng trên bầu trời mà nói, sâu trong lòng đất cũng chỉ dành cho gà mà thôi.
Ban Công Thố quỳ gối, thành thật nói:
– Lão sư dạy phải. Buồn cười cho Tần giáo chủ vẫn tự cho rằng mưu kế của mình thành công, dương dương tự đắc!
Xích Khê cười nói:
– Đó là tầm nhìn của hắn thấp kém, cho nên không nhìn thấy được xa. Chỉ có điều Duyên Phong đế là đại đế của thời đại Duyên Khang, không ngờ tầm nhìn cũng hạn hẹp chẳng hơn là bao, khiến ta khinh thường. Đế hoàng như vậy không xứng để thống trị mảnh đất này. Đi, theo ta đi gặp Duyên Phong đế, ta có việc cần tìm hắn.
Hai sư đồ vào cung cầu kiến, Nhạn Tri Khuê cuống quýt nghênh đón, nói:
– Bệ hạ đang ở ngự hoa viên, xem Tần đại nhân thử bảo vật. Hai vị xin mời đi theo ta.
Xích Khê theo hắn đi tới ngự hoa viên, từ phía xa đã thấy Tạo Hóa Thần Luân cực lớn sừng sững trên một ngọn núi, xung quanh có những bức tường cao che chắn, nghiêm cấm người ngoài tiến vào.
Khi đi vào trong đó, hắn đã thấy có ba năm vị thần quan, hẳn là quan văn, đang cùng đám người Duyên Phong đế đứng xung quanh Tạo Hóa Thần Luân, Sơ tổ Nhân Hoàng cũng ở trong số đó.
Bên cạnh, còn có hoàng hậu nương nương dẫn theo công chúa Linh Dục Tú và tiểu hoàng tử, cùng hơn mười cung nữ hầu hạ.
Về phần trong Tạo Hóa Thần Luân, Tần Mục lấy ra một đống lớn linh binh để tính toán, tạo thành một công cụ bàn tính khổng lồ, không ngừng tính toán theo công thức, không biết đang mày mò điều gì.
– Bệ hạ.
Xích Khê tiến lên chào, nói:
– Nếu đã liên minh, vậy ta lại muốn rời khỏi Duyên Khang để đi gặp thần tử. Lần này là ngoại thần cùng bệ hạ ký kết minh ước, nhưng vẫn cần thông báo với các thần tử bên kia một tiếng, mong bệ hạ phái sứ thần đi tới Xích Minh Huyền Không Giới để gặp các thần tử.
– Đây là việc nên làm.
Duyên Phong đế cười nói:
– Đợi đến khi Tần ái khanh thử nghiệm xong Tạo Hóa Thần Luân, trẫm sẽ phái mấy vị sứ giả cùng Xích Khê đạo hữu đi tới Xích Minh Huyền Không Giới. Xích Khê đạo hữu chờ một lát.
Xích Khê nói vâng, mỉm cười đứng ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn Tần Mục đang ở bên trong vòng xoay thần luân để tính toán.
Ban Công Thố lộ ra vẻ tươi cười, thản nhiên tự đắc, thầm nghĩ:
– Nghe nói Duyên Phong đ�� là một người ngu dốt không thể tả, hở một tí là muốn chém đầu. Đợi tới khi Duyên Phong đế phát hiện Tạo Hóa Thần Luân mà mình bỏ ra cái giá rất lớn để có được chỉ là thứ vô dụng, nhất định sẽ chém đầu tên này!
Trong Tạo Hóa Thần Luân, Tần Mục tính toán theo công thức một lúc lâu, đột nhiên thu linh binh tính toán, cười nói:
– Có mười phần nắm chắc rồi!
Xích Khê cười nói:
– Tần tiểu hữu, nếu ngươi muốn phát động Thần Luân của Xích Minh thần triều ta, sao không thỉnh giáo ta, ta có thể truyền thụ cho ngươi.
Tần Mục lắc đầu, thử thắp sáng phù văn khởi động trên Thần Luân, rồi lắc đầu nói:
– Ngươi không hiểu đâu. Thỉnh giáo ngươi cũng vô dụng.
Xích Khê hoàn toàn không tức giận, cười nói:
– Phù văn khởi động không phải cái đó, Tần tiểu hữu, ngươi tính sai rồi.
– Không sai.
Tần Mục lơ lửng ở trong bánh xe, chỉ thấy mỗi một phù văn trên Tạo Hóa Thần Luân lần lượt sáng lên, phù văn biến hóa không ngừng như nước chảy. Tiếp theo, các bánh xe lớn trên Thần Luân không ngừng xoay tròn, khác với lúc Xích Khê phát động, những Thần Luân này lại đang xoay ngược!
Ong ong oong!
Tốc độ xoay tròn của bánh xe thần tạo hóa càng lúc càng nhanh, từng ánh sáng phù văn chiếu khắp bốn phương tám hướng, nhanh chóng soi sáng mọi người trong đại viện này!
Đột nhiên, có tiếng xào xạc truyền đến, Xích Khê vội vàng nhìn lại, chỉ thấy thân thể của đám người Duyên Phong đế đang nhanh chóng biến hóa. Duyên Phong đế uy vũ phi phàm, nhưng lúc này không ngờ lại mọc ra một cái đầu cá!
Thần quan bên cạnh Duyên Phong đế, có người đầu biến thành tán cây, có người đầu biến thành sứa, ngay cả hoàng hậu nương nương cũng đã biến thành một con động vật biển cực lớn!
Xích Khê kinh ngạc, vội vàng nhìn về phía Ban Công Thố, Ban Công Thố đã nằm trên mặt đất, biến thành một con rắn biển, đang chuyển động thân thể!
Xích Khê vội vàng xoa xoa đầu của mình, kinh hãi kêu lên một tiếng, đầu mình đã biến thành ba cái đầu cá cực lớn!
Không chỉ có như vậy, nguyên thần của hắn cũng biến hóa theo, pháp lực mà bản thân hắn khổ luyện mấy chục vạn năm hoàn to��n không có cách nào vận dụng được!
Xích Khê hoảng hốt lo sợ, mắt mở trừng trừng nhìn hai chân của mình lại biến thành đuôi cá. Mọi người ở đây, ngoại trừ Tần Mục ở trung tâm của Thần Luân, lại chỉ có Sơ tổ không bị Tạo Hóa Thần Luân đồng hóa hoàn toàn, nhưng thân thể cũng đang ầm ầm biến hóa, khi thì mọc ra vảy cá, khi thì mọc ra vây cá!
Hiển nhiên, cho dù là Sơ tổ Nhân Hoàng cũng khó có thể hoàn toàn ngăn cản uy năng của bánh xe thần tạo hóa này!
Đây cũng không phải là thần thông có thể gây tổn thương lớn cho người khác, mà là một loại lực tạo hóa kỳ lạ. Bởi vì Sơ tổ Nhân Hoàng cũng từng học qua thuật tạo hóa nên mới có thể chống đỡ.
– Nguy rồi!
Xích Khê đột nhiên tỉnh ngộ:
– Thảo nào tên họ Tần này nhất định phải đòi cho bằng được Tạo Hóa Thần Luân! Khi tên này ham muốn Trảm Thần Huyền đao của ta, ta đã nên biết tên khốn kiếp này có khả năng quan sát tinh tường như một lão tặc kinh niên vậy!
Mọi lời văn trong chương truyện này đều là thành quả độc quyền của dịch giả, xin chớ sao chép.