Mục Thần Ký - Chương 664: Khách Đến Minh Đô
Linh Dục Tú nhìn vị nguyên thần mười trượng phía sau Tần Mục, trong lòng thoáng rúng động: - Cảnh giới Thiên Nhân?
Nàng là người sáng lập Lục Hợp Nguyên Thần, trên phư��ng diện nguyên thần có thành tựu cực cao. Có thể nói toàn bộ Duyên Khang, thậm chí vô số chư thiên thế giới, người có nguyên thần sánh ngang với nàng trong cùng cảnh giới, chỉ có một mình Tần Mục mà thôi.
Thành tựu nguyên thần của Tần Mục cao hơn nàng một chút, nhưng cũng không đáng kể. Bởi vì lúc Tần Mục tu luyện thích phân tâm làm chuyện khác, có đôi khi đùa nghịch công pháp, có đôi khi chỉnh sửa công pháp, tính tình trời sinh đã hiếu động.
Mà nàng lại tương đối thuần túy, toàn tâm toàn ý sửa chữa hoàn thiện Tổ Long Thái Huyền Công của mình, bởi vậy tu vi nguyên thần chưa bị Tần Mục bỏ xa là mấy.
Nhưng dù vậy, nàng cũng không có cách nào ở cảnh giới Thất Tinh khiến nguyên thần hiển hóa thành hình thái Thiên Nhân.
Bởi vì hình thái nguyên thần của cảnh giới Thiên Nhân rất mạnh, so với cảnh giới Thất Tinh thì khác biệt một trời một vực. Nguyên thần của cảnh giới Thiên Nhân có thể ở bên ngoài cơ thể hiển hóa ra thành hình, có uy lực vô song. Cho dù Linh Dục Tú là một trong những tổ sư khai sáng Lục Hợp Nguyên Thần cũng không tài nào đ��t đến bước này.
Bởi vậy nàng có thể liếc mắt nhìn ra được, lúc này nguyên thần phía sau Tần Mục chính là nguyên thần Thiên Nhân!
Hiển nhiên, trong mười mấy ngày này, Tần Mục trong ngũ lôi rèn luyện đã thừa cơ đột phá, một bước vọt lên cảnh giới Thiên Nhân!
Hai mươi tuổi bước vào cảnh giới Thiên Nhân, thật sự có thể nói là tiến bộ vượt bậc, vượt xa vô số tiền bối.
Linh Dục Tú nỗ lực tiến lên, lại đến gần vài bước, cuối cùng có thể thấy rõ quái vật khổng lồ phía sau Tần Mục, đó chính là Long Kỳ Lân.
Mười mấy ngày không gặp, Long Kỳ Lân gầy đi trông thấy, nói chính xác hơn chắc là nhiều chỗ đều teo tóp lại. Giống như trước kia khi ở Thái học viện canh giữ sơn môn oai phong lẫm liệt, chỉ có cái bụng vẫn to béo, có lẽ sấm sét vẫn chưa rèn luyện đến nó.
Đột nhiên, Long Kỳ Lân nằm xuống, lật người nằm ngửa ra. Bốn vó chổng lên trời, há to miệng, mặc cho sấm sét cuồn cuộn giáng xuống bụng mình.
- Còn có một chiêu này sao? Dùng để luyện đi lớp mỡ bụng sao?
Linh Dục Tú vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, n��� lực tiến lên, bên tai nàng đều là tiếng sấm và Tổ Long Bát Âm. Tần Mục nói gì đó với nàng, nàng cũng không tài nào nghe rõ.
Tần Mục ghé sát tai nàng, lớn tiếng nói: - Cẩn thận!
- Cẩn thận cái gì? Linh Dục Tú lớn tiếng đáp lại.
Sấm sét trong Ngũ Lôi Hồ bắn ra đột nhiên trở nên mạnh mẽ, sét đánh mạnh hơn, Linh Dục Tú bị bổ đến mức cháy xém cả trong lẫn ngoài. Long Kỳ Lân cũng bị giật nảy người liên tục nhưng Long Châu của Long Kỳ Lân xoay quanh họ, vết thương trên người họ nhanh chóng lành lại.
Linh Dục Tú nhịn đau, trong lòng kinh ngạc không thôi: - Long Châu của rồng mập còn có công hiệu này sao? Đúng rồi, nước bọt của rồng mập có thể nhanh chóng khiến vết thương khép lại, Long Châu của hắn e rằng cũng có tác dụng tương tự. Khó trách bọn họ có thể chịu đựng được lâu trong sấm sét như vậy.
Chỉ có điều, để cho nguyên thần của mình xuất khiếu ra ngoài đối mặt với sấm sét, nàng vẫn không dám.
Tần Mục đột phá thành công, trở thành thần thông giả cảnh giới Thiên Nhân. Nguyên thần của hắn đủ cường đại, dám để nguyên thần chịu đựng sét đánh, hiện nay Linh Dục Tú vẫn không làm được.
Bên ngoài, Bàng Ngọc Chân Thần nhìn thấy Cửu Tiêu Vân Long Tráo đột nhiên phình to thêm một chút, hắn không khỏi lo lắng lớp màn này sẽ nổ tung, trong lòng âm thầm oán giận:
- Tần giáo chủ e là quá tin tưởng vào ta và bảo vật của ta. Ngũ Lôi Hồ này là bảo bối hiếm có như thế, nếu uy năng bạo phát, đừng nói là Vân Long Tráo của ta, chỉ sợ ngay cả Thái Hoàng Thiên cũng sẽ bị sấm sét cày xới một lượt!
Cũng may Vân Long Tráo vẫn không vỡ, chỉ có điều nhìn tình hình này, e rằng cũng không trụ được bao lâu, uy lực của Ngũ Lôi Hồ sẽ lại vượt quá giới hạn chịu đựng của Vân Long Tráo.
Đột nhiên, có một vị thần binh đi tới, khẽ nói: - Chân Thần, bên ngoài có mấy vị cao thủ của Ma tộc đi tới, bảo là muốn tới khiêu chiến thần thông giả của Thái Hoàng Thiên.
Bàng Ngọc Chân Thần cười nói: - Từ sau khi Thiên Sư cùng Phược Nhật La định ước hẹn Thổ Bá, hai bên hòa bình một hai năm. Bình thường có Ma tộc tới khiêu chiến, phía bên chúng ta cũng có qua bên kia khiêu chiến, không có gì lạ cả. Các trưởng bối không cần nhúng tay, để cho đám tiểu bối đi đánh là được. Ta ở bên này còn phải coi chừng Tần giáo chủ, để tránh hắn làm hỏng bảo bối của ta.
Hai năm qua không có chiến sự, Phược Nhật La không vi phạm ước hẹn Thổ Bá, ràng buộc các Ma Thần của Ma tộc, không chủ động gây chiến, Bàng Ngọc bên này cũng không chủ động gây chiến. Hai bên đều có e ngại riêng, chỉ có điều mặc dù không trắng trợn tranh đấu nhưng đấu đá ngầm vẫn tiếp diễn. Đó chính là chuyện đệ tử giữa Ma tộc cùng Nhân tộc xông vào lãnh địa đối phương để khiêu chiến, cố gắng trong quyết đấu công bằng chém giết lực lượng trẻ tuổi của đối phương.
Dần dần, giữa Ma tộc cùng Nhân tộc qua lại ngày càng nhiều, cho dù là lãnh địa của Nhân tộc khi rảnh rỗi ngươi có thể nhìn thấy một ít cao thủ trẻ tuổi của Ma tộc phô trương khắp nơi.
Vị thần binh này do dự một chút, nói: - Những kẻ đến lần này không tầm thường, có rất nhiều tuấn kiệt trẻ tuổi đã thua, còn có vài người bị giết.
Bàng Ngọc Chân Thần vội vàng nói: - Tới khiêu chiến chẳng lẽ là đệ tử của Phược Nhật La và Triết Hoa Lê? Yêu đao Triết Hoa Lê, tu vi và thực lực quả thật cực cao!
- Không chỉ là Triết Hoa Lê.
- Chẳng lẽ còn có Tề Cửu Nghi? Bàng Ngọc Chân Thần kinh ngạc không thôi.
Vị thần binh này nói: - Ngoại trừ Triết Hoa Lê và Tề Cửu Nghi ra, còn có vài người khác. Tề Cửu Nghi gọi bọn họ là sư huynh sư tỷ, nhưng nhìn dáng vẻ lại là Ma tộc...
- Ma tộc? Bàng Ngọc Chân Thần kinh ngạc nói: - Tề Cửu Nghi là Cửu Phượng tộc, cũng không phải là Ma tộc. Đệ tử của Nam Thiên Xích Đế chưa từng có Ma tộc! Ta đi xem!
Hắn nhanh chóng đi tới trên tường thành, nhìn ra ngoài. Quả nhiên thấy có rất nhiều đệ tử của Ma tộc, Triết Hoa Lê cùng Tề Cửu Nghi cũng ở trong đó, còn có một gương mặt lạ lẫm.
Ngoại trừ những người trẻ tuổi đó ra, hắn vẫn nhìn thấy Phược Nhật La, Lục Ly cùng mấy vị Ma Thần. Mấy vị Ma Thần này cũng có gương mặt xa lạ, trước đây chưa từng thấy, Lục Ly cùng bọn họ vừa nói vừa cười.
Bàng Ngọc kinh ngạc khó hiểu.
Lúc này, Vũ Hòa đang cùng một người Ma tộc trẻ tuổi trong đó giao đấu, rất nhiều cao thủ trẻ tuổi của Thái Hoàng Thiên và Duyên Khang đang khẩn trương quan sát cuộc chiến. Từ khi Tần Mục xây dựng cầu dịch chuyển trao đổi linh năng, nối liền Thái Hoàng Thiên và Duyên Khang, Vũ Hòa học tập thần thông đạo pháp của Duyên Khang, thực lực tiến bộ vượt bậc.
Bàng Ngọc thậm chí cho rằng Vũ Hòa tương lai có thể trở thành một vị Chân Thần khác!
Mà giờ phút này, Vũ Hòa đối mặt với Ma tộc trẻ tuổi kia lại vô cùng nguy hiểm!
- Không phải là công pháp thần thông của Ma tộc! Ánh mắt của Bàng Ngọc Chân Thần sắc bén, lập tức nhìn ra người đang giao đấu với Vũ Hòa thi triển ra thần thông căn bản không phải là công pháp của La Phù Thiên. Hắn đều nhận ra được từng vị Ma Thần của La Phù Thiên, bất kỳ đệ tử của Ma tộc nào chỉ cần thi triển ra thần thông, hắn đều có thể nói ra nguồn gốc sư môn của đối phương. Ma tộc đang giao đấu với Vũ Hòa lại thi triển thần thông đạo pháp của Thái Hoàng Thiên và Duyên Khang!
- Những Ma tộc này tới khiêu chiến là chuyện cách đây bao lâu? Sắc mặt Bàng Ngọc đại biến hỏi thăm, thần binh phía sau nói: - Vì sao không sớm nói cho ta biết?
- Bọn họ đã đến sáu bảy ngày rồi. Lúc đó ta cũng tưởng chỉ là chuyện nhỏ, bởi vậy...
Bàng Ngọc Chân Thần hít vào một hơi thật dài, cả giận nói: - Phược Nhật La và Lục Ly đều đang ở đây, còn có thể là chuyện nhỏ được sao? Những Ma tộc tới khiêu chiến trước đó, không phải là Ma tộc của La Phù Thiên, mà đến từ Thiên Đình!
Vừa dứt lời, hắn thả người nhảy xuống tường thành.
- Thiên Đình sao? Vị thần binh đó ngây người ra, lẩm bẩm nói: - Thiên Đình làm sao có Ma tộc được?
- Bắc Thiên Hắc Đế quản lý Minh Đô, đương nhiên sẽ có đệ tử Ma tộc! Một thân phận khác của Tề Cửu Nghi kia chính là đệ tử của Bắc Thiên Hắc Đế! Bàng Ngọc Chân Thần đi thẳng tới chỗ chiến trường, cao giọng nói: - Vũ Hòa, người ta chỉ muốn mượn thần thông của ngươi để quan sát sự tiến bộ của thần thông chúng ta, chịu thua trở về đi!
Vũ Hòa vội vàng lui về phía sau, thoát khỏi đệ tử Ma tộc kia. Đệ tử Ma tộc mặc áo đen đã chiếm hoàn toàn thượng phong, rõ ràng có thực lực chém giết nàng lại không trực tiếp ra tay sát hại, mà mượn cơ hội quan sát thành quả cải cách của Duyên Khang, bởi vậy cho nàng có cơ hội thoát thân.
Phược Nhật La cười nói: - Bàng Ngọc đạo hữu, trong thành của các ngươi rất náo nhiệt, tiếng sấm, tiếng rồng ngâm không ngừng vang vọng, đang làm gì mà không muốn cho các Ma tộc nhìn thấy sao?
Bàng Ngọc Chân Thần hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: - Phược Nhật La, ngươi càng ngày càng tinh quái, hiện tại ngay cả đệ tử của Bắc Thiên Hắc Đế cũng mời tới! Đừng quên, ngươi cùng Thiên Sư đã định ước hẹn Thổ Bá, trái với giao ước, Thổ Bá sẽ thu hồn phách của ngươi!
Phược Nhật La cười phá lên, nói: - Ta thực sự cùng Thiên Sư định ước hẹn Thổ Bá, tất nhiên sẽ ràng buộc các Ma tộc dưới trướng ta. Chỉ có điều ta cũng từng nói với Thiên Sư, không phải ta muốn tiêu diệt Thái Hoàng Thiên, thật sự muốn tiêu diệt các ngươi là người khác.
Trong lòng Bàng Ngọc Chân Thần rét lạnh, ánh mắt đổ dồn vào mấy vị Ma Thần đối diện, chắp tay thi lễ, dò hỏi: - Các vị đều là đệ tử của Hắc Đế Minh Đô?
Mấy vị Ma Thần này hoàn lễ, một người dẫn đầu đầy khách khí nói: - Tại hạ là Lâu Vân Khúc, hai vị này là sư đệ của ta, Ngỗi Khanh Bồi, Phó Nham Kỳ. Bàng Ngọc sư huynh có thể ngăn cản được Phược Nhật La Ma Tôn hai vạn năm, khiến người ta vô cùng bội phục.
Khóe mắt Bàng Ngọc Chân Thần giật giật, âm thanh khàn khàn nói: - Các ngươi làm thế nào tiến vào Thái Hoàng Thiên được? Phược Nhật La, chẳng lẽ ngươi lại tàn sát tộc nhân của ngươi, lợi dụng huyết tế để triệu hoán bọn họ đến đây sao?
Phược Nhật La lắc đầu, lạnh nhạt nói: - Chuyện không liên quan đến ta.
Lâu Vân Khúc ôn hòa cười nói: - Bàng Ngọc sư huynh không cần nghi ngờ Ma Tôn. Ma Tôn lo lắng quyền vị của mình khó mà giữ được, sao có thể chủ động liên hệ với bọn ta sao? Thật ra, chúng ta là mượn thuyền của Nam Thiên Xích Đế tới, Đế Thích Thiên Vương Phật bỏ trốn khỏi Phật giới, Nam Thiên Xích Đế vừa lúc hạ giới truy nã hắn, đi ngang qua Thái Hoàng Thiên, nhân tiện để chúng ta xuống thuyền.
Phược Nhật La mỉm cười, trong lòng hiển nhiên cũng cực khó chịu.
Mà Lục Ly đối với đám người Lâu Vân Khúc hiển nhiên vô cùng kiêng kỵ, trong lòng dường như cũng có chút khó chịu, chỉ là không tiện biểu lộ. Phược Nhật La lại lo lắng quyền lực bên cạnh bị đoạt mất, làm giá áo cho Thiên Đình là chuyện thường tình. Nàng lại xem Tần Mục là miếng thịt trong chén của mình, mà giờ đây Hắc Đế lại xen ngang một chân, đương nhiên khiến nàng không vui.
Lâu Vân Khúc giới thiệu vị cao thủ Ma tộc trẻ tuổi kia, cười nói: - Vị này chính là đệ tử do sư tôn của ta thu nhận, Lâu Thiên Trọng, là sư huynh của Tề Cửu Nghi, cùng Tề sư đệ xin học trong cung của sư tôn. Sư tôn rất quan tâm tới Đại Khư, đối với Thái Hoàng Thiên ngược lại rất coi trọng, mặc dù Đại Khư có thể biến thành như vậy nhưng vẫn là dựa vào phong ấn của sư tôn. Lần này, mấy người sư huynh đệ chúng ta đến đây chính là giúp đỡ Phược Nhật La Ma Tôn chiếm đoạt, huyết tế Thái Hoàng Thiên. Sau đó tiến vào Duyên Khang, thức tỉnh tượng đá của các thần, rồi tiêu diệt Duyên Khang.
Vẻ mặt của hắn ôn hoà, dường như là bạn cũ nhiều năm của Bàng Ngọc, cũng không phải nói là những chuyện đẫm máu như diệt sạch Thái Hoàng Thiên, hủy diệt Duyên Khang, mà cùng Bàng Ngọc trò chuyện việc nhà, cười nói: - Một chuyện khác, chính là sư tôn hắn muốn gặp thần tử U Đô. Chuyện này lại hơi khó làm, vốn là giao cho Tề sư đệ tới làm, đáng tiếc Tề sư đệ không phong ấn được thần tử U Đô, ngược lại còn bị thần tử U Đô làm mất hết mặt mũi.
Sắc mặt Tề Cửu Nghi ửng đỏ, không nói gì.
Lâu Vân Khúc có vẻ hơi đau đầu, xoa xoa thái dương, than thở: - Sư tôn nói, Minh Đô cần có những nhân vật như thần tử U Đô, lần này không thể làm gì khác hơn ngoài việc để bốn huynh đệ chúng ta hạ giới, nhưng chưa từng nghĩ tới Tiết độ sứ Lục Ly cũng ở nơi đây, cũng có chút ý kiến về thần tử U Đô.
Lục Ly miễn cưỡng cười nói: - Lâu sư huynh nói đùa rồi, ta làm sao dám có ý nghĩ gì? Ta làm sao dám đối nghịch với Hắc Đế cường đại nhất phương Bắc chứ?
- Điều này cũng đúng. Lâu Vân Khúc cười nói: - Sư tôn bảo chúng ta hạ giới, còn có chút ý riêng, chính là muốn xem thử cải cách của hạ giới đến trình độ nào, bảo chúng ta ghi chép lại để mang về cho lão nhân gia xem qua. Chúng ta đã nghĩ, cải cách tầm thường như ở hạ giới, mặc dù chưa có thành tựu gì đáng kể, nhưng dù sao cũng là đại đạo cải biến thiên địa, ghi chép đầy đủ chắc chắn rất phiền phức. Nghe nói Duyên Khang Duyên Phong Đế và Quốc Sư là những nhân vật cốt cán của cuộc cải cách, cho nên vì tiện lợi, có thể mời hai người này tự nguyện đi theo, hoặc trói lại rồi giao cho chúng ta không?
Bàng Ngọc Chân Thần cười ha hả nhưng trên mặt lại không hề có chút tươi cười nào, nụ cười giả tạo và gượng gạo, lạnh lùng nói: - Muốn bắt Quốc Sư và Duyên Phong Đế sao? Các ngươi vì sao không tự mình hạ thủ?
Vẻ mặt Lâu Vân Khúc vẫn tươi cười, nói: - Tốt. Chỉ có điều trước tiên, chúng ta hãy tiêu diệt Thái Hoàng Thiên đã rồi nói. Thần Ma và thần thông giả của Thái Hoàng Thiên các ngươi muốn tự mình tự sát, hay để ta giúp các ngươi trói chặt đây?
Bản chuyển ngữ này là độc quyền của Truyen.free.