Mục Thần Ký - Chương 673: Công lao lớn hơn trời
– Duyên Khang quốc sư hóa ra có tên này!
Phó Nham Kỳ đang giữ chặt lấy tay mình, trực tiếp rút ra, đột nhiên ngón tay run rẩy trào ra chút thần huyết, ghi xuống tên và tên hiệu của Duyên Khang quốc sư trên Sinh Tử Bộ: Giang Lăng, Giang Bạch Khuê.
Dòng chữ vừa ghi xuống, thần huyết không ngờ dần dần thấm vào Sinh Tử Bộ, càng lúc càng mờ ảo, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi.
– Sinh Tử Bộ có thể ghi danh người chết, ghi tên hắn, câu hồn hắn, lấy mạng hắn!
Phó Nham Kỳ cười lạnh nói:
– Bốn ngón tay của ta chảy máu, sẽ không uổng công đâu!
Lâu Vân Khúc và Ngỗi Khanh Bồi chăm chú nhìn đoàn người Tần Mục phía dưới tiếp tục tiến bước, ánh mắt dừng lại trên người Duyên Khang quốc sư, lặng lẽ chờ đợi.
Một lúc lâu sau, Duyên Khang quốc sư vẫn không nhanh không chậm bước đi, giúp đỡ mọi người chống đỡ cuồng phong sóng lớn ập tới từ khắp bốn phương tám hướng, dùng thần thông bảo vệ tất cả để tiếp tục tiến lên.
– Sao vẫn chưa câu hồn lấy mạng?
Phó Nham Kỳ cắn răng, lại rút ra một chút thần huyết ở ngón tay. Định ghi tên tục của Duyên Khang quốc sư, Lâu Vân Khúc giơ tay ngăn hắn lại, lắc đầu nói:
– Phó sư đệ, người này thần thông quảng đại, pháp thuật Minh Đô với hắn đã không còn bí mật đáng kể. Ngươi càng thử nhiều lần, hắn càng hiểu rõ pháp thuật Minh Đô của ta. Hiện tại hắn có Sinh Tử Bộ trong tay, ngươi dùng Sinh Tử Bộ đã không thể đối phó hắn được nữa.
Phó Nham Kỳ cả giận nói:
– Chẳng lẽ ta đổ máu vô ích sao?
Ngỗi Khanh Bồi cau mày nói:
– Trên đời này, pháp thuật thần thông của Minh Đô ta là thần bí nhất, làm sao có thể bị phá giải? Vị Duyên Khang quốc sư này cho dù là người chủ đạo cải cách Duyên Khang cũng không thể nào có tư chất nghịch thiên đến vậy, tuổi còn trẻ mà lại có thể nhìn thấu thần thông của Minh Đô ta!
Lâu Vân Khúc than thở:
– Có lẽ đây là khởi nguồn tác dụng của năm ngụy triều Thiên Đình. Năm ngụy triều Thiên Đình đều bắt nguồn từ nơi đó, tất nhiên phải có một vài điểm đặc biệt dị thường. Ta nghe nói trong chư thiên vạn giới, chỉ có tổ địa này mới có lời đồn đại cứ năm trăm năm lại xuất hi���n một thánh nhân, các chư thiên khác đều chưa từng nghe được truyền thuyết này. Vị Duyên Khang quốc sư này có lẽ là chuông số mệnh.
Phó Nham Kỳ dùng tu vi phong tỏa vết thương trên ngón tay, không để máu chảy ra nữa, cau mày nói:
– Chỉ chặt bốn ngón tay, ta sẽ không thể binh giải chuyển thế sống lại. Đáng giận, nếu hắn giết ta, ngược lại còn tốt, đằng này hết lần này đến lần khác chỉ chặt bốn ngón tay của ta! Ta sẽ đi giết chết bọn chúng, nhân cơ hội được binh giải quay về Minh Đô!
Lâu Vân Khúc nhìn theo đám người Tần Mục đi xa, mỉm cười nói:
– Ngươi vội gì chứ? Cứ để bọn họ đi là được. Mục đích chuyến này của chúng ta chính là huyết tế Thái Hoàng Thiên, đẩy Ma tộc vào Duyên Khang, khiến bọn họ không thể không chém giết chinh chiến. Thần thông giả và Thần Ma của Duyên Khang tử vong nhiều, ắt sẽ thức tỉnh các thần tượng đá trong Duyên Khang, các vị thần tỉnh lại sẽ diệt thế. Chẳng phải bây giờ chúng ta sắp đạt được mục đích này rồi sao?
Ngỗi Khanh Bồi nói:
– Mục đích thứ hai của chúng ta là ghi lại những tâm đắc cải cách của Duyên Khang, trở về dâng lên sư tôn. Thành quả cải cách của Duyên Khang đều nằm trên người Duyên Khang quốc sư, vì vậy cách nhanh chóng và tiện lợi nhất chính là bắt Duyên Khang quốc sư.
Lâu Vân Khúc nói:
– Mục đích thứ ba chính là sư tôn muốn gặp thần tử U Đô.
Hắn cười nói:
– Ta cảm thấy ba chuyện này đều có thể đồng thời tiến hành, đồng thời hoàn thành. Cứ để bọn họ tiếp tục tiến tới, đợi đến Thái Minh Thiên mới sẽ phát hiện mặc cho bọn họ thần thông quảng đại, thông minh cơ trí bách biến đến đâu, trước sau vẫn ở trong lòng bàn tay của chúng ta. Phó sư đệ không nên nóng vội, chúng ta cứ bình tĩnh chờ đợi là được.
Ba vị thần nhân Minh Đô đứng giữa không trung, không hề đuổi theo.
Cuối cùng, mấy vạn người bị nướng thành da bọc xương, cho dù là Tư bà bà xinh đẹp nhất cũng bị cái ngày thế giới diệt vong ác liệt này biến thành gầy trơ xương. Đang lúc mọi người, bao gồm cả các thần chỉ, cũng không thể kiên trì được nữa thì thương thế của Sơ tổ Nhân Hoàng cuối cùng cũng ổn định lại. Trải qua sự dốc lòng chăm sóc của Tần Mục và dược sư, tu vi của ông cũng khôi phục được một ít.
Sơ tổ Nhân Hoàng lấy thần thông tạo hóa từ trong hư không tạo ra nước, làm được một ít nước sạch, mọi người lúc này mới giữ được tính mạng.
Sơ tổ Nhân Hoàng cuối cùng không cần Bàng Ngọc Chân Thần cõng nữa, miễn cưỡng có thể tự mình bước đi. Nhìn cảnh mọi người uống nước, vị hoàng tử tiền triều này vẫn còn chút khí tức u buồn.
Đợi khi nhìn thấy Thất Sát Tinh Quân Úy Lão, khí tức u buồn lại càng nồng đậm hơn.
Úy Lão nhận ra ông, nói:
– Ta đã từng vào triều báo cáo công tác, đã ra mắt điện hạ. Khi ta còn sống, gặp được một người, tự xưng là Thiên Thánh giáo chủ hạ giới xuống, là một nam nhân thoạt nhìn rất ôn hòa nhưng thực ra lại vô cùng cuồng dã. Ta từ trong miệng người kia nghe nói về sự tích của điện hạ, biết điện hạ đã dẫn dắt các tộc nhân từ trong thế giới như địa ngục tìm được một con đường sống trước nguy hiểm và tai họa.
Sơ tổ chán nản nói:
– Thời đại Khai Hoàng đã bị hủy diệt, không còn điện hạ nào nữa. Ta là một đào binh, Khai Hoàng cũng là một đào binh, tướng quân cao thượng, không nên nhắc lại chuyện cũ.
Úy Lão kinh ngạc, đột nhiên cười nói:
– Điện hạ cảm thấy lần này Tần Nhân Hoàng dẫn đầu mấy vạn thần thông giả tìm đường sống, hành động vĩ đại này thì sao?
Khí tức u buồn của Sơ tổ Nhân Hoàng biến mất, quay đầu lại liếc nhìn Tần Mục, cười nói:
– Hắn rất tốt, là một hài tử tốt. Ta chưa từng thấy qua bất kỳ ai mà dưới tình cảnh ác liệt như vậy còn có thể duy trì loại tâm tình lạc quan đến thế. Hơn nữa hắn còn có trí tuệ lớn, dũng lực lớn, đối mặt với bất kỳ trở ngại nào cũng dám xông về phía trước. Bên cạnh hắn tuy có nhiều thần chỉ, nhưng người có thể dẫn dắt mọi người đi ra khỏi tuyệt cảnh không phải là Thần Ma, mà là hắn, chỉ có hắn!
Úy Lão cười nói:
– Đối tượng hắn học tập, chính là ngài!
Sơ tổ Nhân Hoàng đương nhiên giật mình kinh ngạc, lắc đầu nói:
– Ngươi đừng nói mò, ta chỉ là một đào binh, hắc hắc, trận chiến ở Ngọc Minh Cung, ta đã chạy trốn...
– Chính là tình cảnh ngài đối mặt lúc đó còn ác liệt hơn tình cảnh hiện tại gấp trăm lần!
Úy Lão nói:
– Tần Nhân Hoàng dẫn đầu mọi người bước qua Thái Hoàng Thiên đang bị hủy diệt, tìm kiếm đường sống. Tình cảnh của Thái Hoàng Thiên tuy rằng ác liệt nhưng còn kém xa sự khủng khiếp của lúc thời đại Khai Hoàng kết thúc. Hắn bắt chước theo chính là ngài, chính là ngài đã trong thời đại khủng khiếp như vậy dẫn đầu vô số người già yếu, đi qua núi thây biển máu, tránh được vô số nguy hiểm đáng sợ. Thậm chí không ngại cái chết mà chém giết, lúc này mới giúp chúng sinh tìm được một con đường sống, tìm đến Duyên Khang.
Sơ tổ suy nghĩ xuất thần.
Úy Lão tiếp tục nói:
– Nếu không có ngài, sẽ không có Duyên Khang hiện tại, không có hậu thế cải cách đổi mới, cũng không có những thiếu niên đa sắc màu này. Điện hạ, cho dù là người hung ác nhất của Duyên Khang, trong lòng cũng sẽ tồn tại sự tôn kính đối với ngài, gọi ngài một tiếng tổ. Cho dù là người có quyền thế nhất của Duyên Khang, cũng là con dân của ngài, gọi ngài là Nhân Hoàng. Ngài chỉ biết mình là một đào binh, nhưng ngài chưa từng nghĩ qua ngài đã lập nên công lao và thành tích thế nào. Mấy ngày nay, ta quan sát thấy Tần Nhân Hoàng vẫn không gọi thẳng tên ngài mà gọi ngài là Sơ tổ, Duyên Khang quốc sư đối với ngài cũng lễ độ cung kính. Ngài nên biết, bọn họ đối với ngài có bao nhiêu tôn kính.
Bộ xương khô lớn này cười nói:
– Bọn họ xem ngài là người thân thiết nhất. Cho dù là Tần Nhân Hoàng lần này dẫn đầu mấy vạn thần thông giả đi xa khỏi Thái Hoàng Thiên bị hủy diệt, cũng là đang h���c theo ngài năm đó!
– Bọn họ vẫn luôn thảo luận về cải cách của Duyên Khang quốc, nhưng nếu không có ngài, sao lại có Duyên Khang quốc và cải cách Duyên Khang?
– Điện hạ, ngài đã vì thời đại Khai Hoàng lưu lại con cháu, nhưng thời đại Duyên Khang cũng là do ngài mở ra!
– Ngài chỉ chú ý tới một vết nhơ trong đời mình, quên mất rằng sau lưng ngài, rễ mầm mà ngài lưu lại đã thành đại thụ che trời, rừng rậm xanh biếc. Điện hạ hãy nhìn về phía trước.
– Vết bẩn của ngài rất nhỏ, nhưng công lao và thành tích của ngài lại nặng tựa trời xanh!
Úy Lão cười nói:
– Những lão huynh đệ đã chết chúng ta ở trên trời đang nhìn ngài. Những bạn học của ngài trong Ngọc Minh Cung cũng ở trên trời đang nhìn ngài, bọn họ hy vọng ngài thoát ra, không hy vọng ngài tiếp tục trầm luân như vậy nữa.
Sơ tổ Nhân Hoàng bất chợt lệ rơi đầy mặt.
Phía trước, một vách núi dựng đứng hiện ra, chất đầy những mảnh vụn không gian bị nghiền nát. Tần Mục cùng Duyên Khang quốc sư tiến lên nhìn lại, chỉ thấy nơi đây có rất nhiều mảnh vụn không gian bị nghiền nát, chi chít, hiện lên ánh sáng đủ mọi màu sắc.
Có mảnh vụn không gian là bầu trời trong xanh, gió khẽ thổi qua; có mảnh vụn là biển rộng như ngọc bích, còn có mảnh vụn là ngọn lửa, hoặc mặt đất, hoặc ngọn núi.
Nhưng những mảnh vụn không gian này không có bất kỳ độ dày nào, nếu rơi vào trong đó, e rằng chưa kịp cảm giác được gì đã bị cắt nát.
Tần Mục nhìn xung quanh, vách núi dựng đứng dài rộng kinh người, liếc mắt không thấy điểm cuối. Đối diện vách núi dựng đứng rốt cuộc là cái gì, dựa vào ánh mắt của bọn họ cũng không tài nào nhìn thấy được cảnh tượng phía đối diện.
Đối diện có quá nhiều mảnh vụn không gian ngăn cản tầm mắt của bọn họ.
Biển nham thạch nóng chảy đến nơi đây cũng bất chợt dừng lại, không biết đã chảy đi đâu.
– Nơi này chính là nơi Đại Khư từ Thiên Đình rơi xuống, đập ra một cái lỗ lớn.
Tần Mục bảo Long Kỳ Lân dừng xe chỉ nam lại, nói:
– Từ nơi này đi vào Đại Khư, ta không biết nên đi như thế nào, nhưng nếu từ Thái Minh Thiên đi Đại Khư, ta ngược lại còn biết có một con đường nhỏ.
– Mấu chốt là làm thế nào mới có thể từ Thái Hoàng Thiên tiến vào Thái Minh Thiên!
Tư bà bà đi tới, khẽ nói.
Nàng bổ sung xong hơi nước lại trở nên xinh đẹp không tả xiết.
Duyên Khang quốc sư liếc nhìn nàng, vội vàng thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ:
– Ta đã thành thân, không thể có suy nghĩ không an phận.
Người què lấy tốc độ khó có thể tưởng tượng được chạy như điên dọc theo vách núi dựng đứng. Một lúc lâu sau, gió nóng gào thét đập vào mặt, người què dừng lại trước mặt mọi người, nhanh chóng nói:
– Bên kia có một cây cầu, dường như là thông sang phía đối diện!
Mọi người không nhịn được kinh ngạc:
– Nơi có không gian nghiền nát thế này làm sao có thể có cầu được?
Bọn họ vội vàng chạy tới nơi người què đã chỉ, quả nhiên thấy một cây cầu thông sang phía đối diện. Cây cầu kia chỉ dùng hơn mười cành liễu bện thành, vẫn xanh biếc. Chỉ có điều cành liễu lớn như rồng, chắc là có người dùng thần thông tạo hóa khiến những cành liễu trở nên cực lớn, dài không thể đo được.
Cành liễu đan xen vào nhau, nối thẳng tới bờ bên kia. Cành liễu bên này không ngờ cắm rễ trong nham thạch nóng chảy, hấp thu chất dinh dưỡng của nham thạch nóng chảy.
Tần Mục khẽ nói:
– Úy Lão Tiết độ sứ, cây cầu kia là do các vị dựng ra sao?
Úy Lão nhìn cây cầu kia, cũng hoàn toàn mờ mịt, lắc đầu nói:
– Ta chết sớm, cũng không biết có một cây cầu như thế.
Tần Mục nhìn về phía Bàng Ngọc Chân Thần, Bàng Ngọc lắc đầu nói:
– Chúng ta cùng Ma tộc giao chiến hai vạn năm, ở đây cũng không có cây cầu nào. Dùng cành cây bắc cầu, chúng ta không có thủ đoạn này.
Cầu liễu nối liền hai giới, kỳ lạ thay cây cầu kia không ngờ tránh được tất cả những mảnh vụn không gian. Cầu liễu cũng không thẳng, mà trăm ngoặt nghìn vòng qua các mảnh vụn không gian trong vách núi dựng đứng, tìm ra một con đường sống!
– Thuật tính cao thâm như vậy...
Lâm Hiên đạo chủ cùng lão đạo sĩ đạo môn hoảng sợ nhìn cây cầu uốn lượn này, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Một lão đạo sĩ lẩm bẩm nói:
– Thành tựu này thực sự cao thâm khó dò, bởi v���y có thể ung dung tránh được các mảnh vụn không gian. Ai đã xây dựng cây cầu kia? Ai có thành tựu thuật số cao thâm như vậy?
Sơ tổ Nhân Hoàng tiến lên kiểm tra một hồi, nói:
– Là Thiên Sư làm. Ông ấy đã tới đây, tính toán ra đường sống, sau đó dùng cành liễu xây dựng cây cầu kia. Điểm cuối của cây cầu lại chắc là Thái Minh Thiên!
Tần Mục hưng phấn nói:
– Thiên Sư là lão sư Khai Sơn tổ sư Thiên Thánh giáo ta. Các vị nếu muốn học thuật tính toán, có thể tới Thiên Thánh giáo hoặc Thiên Thánh học cung của chúng ta!
Sắc mặt Lâm Hiên đạo chủ tối sầm, phẫn nộ không nói. Kính Minh lão hòa thượng bên cạnh lộ ra vẻ mỉm cười, thầm nghĩ:
– Giờ đã biết góc tường của Tần giáo chủ không dễ đào rồi chứ?
Lâm Hiên đạo chủ suy nghĩ một lát, nhìn về phía lão đạo sĩ bên cạnh nói:
– Sau khi chúng ta trở về, có nên cùng hoàng đế thương nghị một chút, mở một học cung đạo môn không?
Tần Mục phái người đi qua cây cầu dò đường. Một lúc lâu sau, người kia từ một chỗ khác quay về, nói:
– Trên đường an toàn, đối diện là một thế giới tĩnh mịch.
– Đó chính là Thái Minh Thiên!
Tần Mục tinh thần đại chấn, lập tức hạ lệnh cho mọi người đều đi qua cầu liễu.
– Úy Lão Tiết độ sứ, đoạn đường này may mắn có các vị bảo vệ. Tiết độ sứ có theo chúng ta cùng tiến vào Đại Khư không?
Tần Mục nhìn về phía Úy Lão nói:
– Đại Khư có Phong Đô, ta đã từng hứa cho các vị một chỗ nhỏ ở Phong Đô, cũng nên thực hiện lời hứa.
Úy Lão quay đầu lại, nhìn vào Thái Hoàng Thiên bị hủy diệt. Một lúc lâu sau, vị tướng quân này vung cánh tay hô lên, cao giọng nói:
– Các huynh đệ chết trận, theo ta đi Phong Đô!
Thôn trưởng nhìn hơn ngàn vị xương trắng Thần Ma này không khỏi thở dài. Tần Mục buồn bực hỏi:
– Thôn trưởng vì sao lại thở dài?
– Ta đang nghĩ tới Lăng Cảnh đạo nhân chèo thuyền chở người ở Phong Đô.
Thôn trưởng nói:
– Lần này Phong Đô có thêm hơn ngàn vị Thần Ma, Lăng Cảnh đạo nhân chỉ dựa vào việc chèo thuyền chở người kiếm tiền, e rằng sẽ mua không nổi phòng. Giá nhà Phong Đô chỉ sợ sẽ từ từ tăng lên...
Từng con chữ trong bản dịch này đều thuộc về truyen.free, trân trọng mời quý độc giả thưởng thức.