Mục Thần Ký - Chương 692: Trí giả tập trung lại
Tần Mục đứng trong bóng đêm, đưa mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy trong bóng tối vẫn còn quỷ chết đói, nhưng số lượng đã không còn nhiều. Trong tầm mắt hắn, chỉ có mấy con quỷ chết đói cô độc lảng vảng trong bóng đêm.
Đương nhiên, những quỷ chết đói này vẫn cực kỳ nguy hiểm, tốc độ của bọn chúng quá nhanh, nếu người bình thường tiến vào trong bóng tối, nhất định sẽ bị gặm xé đến tan xương nát thịt.
Bóng tối vẫn còn đó, nhưng số lượng quỷ chết đói giảm bớt, điều này cho thấy cuộc chiến đấu giữa Thiên Âm nương nương và Âm Thiên Tử đã kết thúc. Âm Thiên Tử không thể thành công đột nhập Thiên Âm giới để sát hại nương nương.
Lực kiểm soát của hắn đối với Thiên Âm giới đã suy yếu, dẫn đến số lượng quỷ chết đói giảm bớt.
E rằng những quỷ chết đói khác đã bị Thiên Âm nương nương trấn áp trong Thiên Âm giới rồi.
Tần Mục tinh thần phấn chấn, nói: – Các ngươi ở đây chờ ta, ta sẽ một lần nữa tiến vào Thiên Âm giới để dò xét tình hình.
– Được. Hòa Y Y đáp lời, Viêm Tinh Tinh quả quyết nói: – Ngươi tự mình cẩn trọng.
Tần Mục phi thân lên, bay về phía khe nứt dẫn đến Thiên Âm giới. Hòa Y Y lẩm bẩm hỏi: – Tinh Tinh tỷ, vì sao lại để hắn một mình đi đến nơi nguy hiểm như vậy? Tỷ là một vị thần, chẳng lẽ ở bên cạnh hắn lại không an toàn hơn sao?
Viêm Tinh Tinh lắc đầu nói: – Bản lĩnh hắn vô cùng cao cường, nếu gặp nguy hiểm hắn có thể thoát thân. Nếu như chúng ta đi theo e rằng sẽ khiến hắn phân tâm. Hơn nữa, nếu thật sự đối mặt với Âm Thiên Tử, một thần chỉ như ta cũng chẳng giúp ích được gì.
Hòa Y Y như có điều suy nghĩ, liếc nhìn nàng.
Tần Mục nhanh chóng xuyên qua vết nứt trên thân núi, một lúc lâu sau mới đến được Bia Thiên Âm giới. Hắn vòng qua bia giới nhìn quanh, liền thấy một tòa bảo tháp trấn áp giữa không trung, đè ép khiến không gian Thiên Âm giới hơi vặn vẹo, tựa như một quả cầu sắt đặt trên chiếc giường phẳng lặng.
Khu vực bị bảo tháp này trấn áp đã không còn quỷ chết đói, vô số quỷ chết đói bị áp chế run rẩy trốn xa. Bầu trời vốn u ám cũng trở nên trong sáng hơn nhiều, song vẫn chưa thật sự quang đãng.
Tần Mục thở phào một hơi, nhanh chóng đi về phía trước, cuối cùng thấy nương nương đang ngồi bên bờ biển với vẻ ưu phiền.
Thiên Âm nương nương ngồi đó, hai tay chống cằm, đăm đăm nhìn mặt biển với vẻ buồn chán vô hạn. Đôi chân nàng đặt trong nước biển, nước biển chỉ ngập đến cổ chân.
Trên người nàng không có trang phục truyền thống, chỉ dùng thần quang biến thành tấm vải che thân, mang vẻ cuồng dã phóng khoáng của vị thần viễn cổ.
Tần Mục bước tới, ngồi trên bờ cát, bắt chước dáng vẻ của nàng, thò chân xuống biển. Một đợt sóng lớn đánh tới, khiến mặt thiếu niên ướt đẫm nước biển.
Thiên Âm nương nương bật cười, nói: – Đầu ngươi quá nhỏ bé. Vừa rồi, ta với Âm Thiên Tử quyết đấu, sóng biển vô cùng lớn.
Tần Mục ngượng nghịu, cười nói: – Nương nương đang ưu phiền vì đám quỷ chết đói và bóng tối ư?
Thiên Âm nương nương buông cánh tay xuống, chống ra phía sau, ngẩng đầu nhìn lên trời, nói: – Ta không muốn chỉ còn lại một mình cô độc, ta cũng muốn nơi đây của ta cũng có thể náo nhiệt như Huyền Đô. Huyền Đô phồn hoa lắm, vô số Thần Ma xây nhà trên thân Thiên Công, vô vàn sinh linh cư ngụ trên đại lục hình thành từ thân thể Thiên Công, mưa thuận gió hòa, vui vẻ an lành. Ngay cả trong sừng của Thổ Bá cũng có vô số quỷ hồn. Chỉ là chỗ của ta lại phải đổi thành thế giới của quỷ chết đói và bóng tối, quỷ chết đói ngốc, chỉ biết vồ lấy mà ăn.
Tần Mục trầm tư chốc lát, lại có một đợt sóng lớn đánh tới. Thiếu niên vội vàng lấy nguyên khí chống đỡ, lúc này mới tránh được việc bị nước biển táp ướt đẫm mặt và cổ, nói: – Nương nương, ta cảm thấy muốn giải quyết tình cảnh khốn đốn của Thiên Âm giới, e rằng cần Thiên Công giúp sức.
Hắn thuật lại kế sách trị phần ngọn mà mình đã nghĩ ra, Thiên Âm nương nương lắc đầu nói: – Nếu trộm một mặt trời treo ở nơi này, Thiên Âm giới sẽ trở thành một phần của Huyền Đô. Thiên Âm giới không còn tồn tại, vậy làm sao ta còn có thể có địa vị ngang hàng với Thiên Công? Chẳng phải sẽ trở thành tiểu nha hoàn của hắn sao? Ở bàn chân của hắn mà chọc ra một lỗ thủng, hắn khẳng định sẽ không vui, ta cũng không vui, chân thối và máu của hắn sẽ đều chảy về chỗ của ta.
Tần Mục nghe xong bật cười, nói: – Chỗ của ta có một quyển Sinh Tử Bộ, nương nương e rằng có thể từ trong Sinh Tử Bộ tìm hiểu ra thần thông của Âm Thiên Tử.
– Thần thông của Âm Thiên Tử cũng chỉ trị được phần ngọn, không phù hợp để vận dụng.
Thiên Âm nương nương lắc đầu nói: – Ta muốn khiến cho Thiên Âm giới của ta có thể có sự sống rõ ràng. Tuy rằng Âm Thiên Tử bản lĩnh cao cường nhưng hắn cũng không thể giải quyết triệt để quỷ chết đói.
Tần Mục suy nghĩ đến đau cả đầu, đột nhiên hắn cười nói: – Một người trí tuệ nông cạn, nương nương ở đây chờ một lát, ta đi mời mấy vị có trí tuệ trác tuyệt tới. E rằng có thể tìm ra biện pháp giải quyết quỷ chết đói và cát đen linh hồn.
Thiên Âm nương nương kinh ngạc nói: – Trên đời này còn có người thông minh hơn cả ngươi ư?
Tần Mục vô cùng nghiêm túc, trầm giọng đáp: – Nương nương nói đùa, đương nhiên là có người thông minh hơn ta. Ta trời sinh tính tình ngu dốt, làm sao dám khoe khoang mình là đệ nhất thiên hạ? Người thông minh hơn ta có một, hai... ừm, bốn n��m người!
Thiên Âm nương nương cúi đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, lại chợt bật cười khanh khách, nói: – Được, ngươi đi tìm bọn họ, ta cũng muốn xem thử bốn năm người thông minh hơn ngươi kia là ai.
Tần Mục cười nói: – Bọn họ chính là những trụ cột vững chắc của cải cách Duyên Khang, còn có cả Diêm vương của Phong Đô, nương nương nhất định sẽ kinh ngạc tột độ.
Hắn đang muốn khiến nguyên thần xuất khiếu, đột nhiên nhớ tới một chuyện. Hắn đứng dậy lui về phía sau mấy bước, lúc này mới phát động Tam Nguyên Thần Hội Quyết.
Thiên Âm nương nương tò mò nhìn hắn, chỉ thấy nguyên thần của Tần Mục đã rời thân thể, thoát khỏi Thiên Âm giới.
– Hắn lại yên tâm đến vậy sao? Không sợ quỷ chết đói ăn thân thể hắn ư?
Thiên Âm nương nương xua đám quỷ chết đói ngửi mùi mà xông tới, thầm nghĩ.
Thái học viện, Thái học điện, rất nhiều nguyên thần đã đáp lời mời, hiện diện trong đại điện.
– Giáo chủ có chuyện gì sao?
Tư Vân Hương hỏi.
– Ta cần phải tìm được Quốc sư, Tiều Phu thánh nhân, Hư Sinh Hoa và Sơ tổ. Tần Mục vội vàng nói: – Phiền các vị tìm giúp bọn họ, mời họ lập tức khởi hành đến vách núi dựng đứng ở đầu nguồn Dũng Giang, có chuyện quan trọng! Hơn nữa, mời họ lúc đi ngang qua Phong Đô mời thêm Diêm vương dẫn theo mấy vị cường giả tinh thông phương pháp linh hồn cùng đến đây.
– Giáo chủ yên tâm, chắc hẳn không bao lâu nữa sẽ tìm thấy họ.
Mọi người đều thu lại nguyên thần. Không bao lâu, nguyên thần của Tần Mục trở về thân thể, chỉ thấy Thiên Âm nương nương đang trừng đôi mắt đen láy, tò mò nhìn hắn.
�� Đã liên lạc với bọn họ rồi sao?
Thiên Âm nương nương thấy hắn tỉnh lại nhanh như vậy, không khỏi kinh ngạc hỏi.
Tần Mục cười nói: – Nương nương yên tâm, mấy ngày sau họ sẽ tới nơi đây. Nương nương, ta đi ra bên ngoài chế luyện kiếm hoàn, một thời gian nữa sẽ trở lại.
Thiên Âm nương nương gật đầu, lúc này Tần Mục mới rời đi.
Dưới vách núi dựng đứng, Hòa Y Y dẫn dắt các nữ tử Hòa gia tiếp tục tu sửa đường xá. Viêm Tinh Tinh lại giúp Tần Mục khống chế Thiên Hỏa của Huyền Đô để luyện Phật Nguyên Xích Các và Thiên Âm kim.
Phật Nguyên Xích Các chứa đựng phật tính mãnh liệt, nếu luyện thành bảo vật sẽ phát ra phật quang cường đại, phần lớn hòa thượng sử dụng loại thần kim này để luyện binh khí. Thiên Âm kim lại là nguyên liệu chủ yếu để chế tạo Hồn Khí, loại thần kim này có thể dung nạp linh hồn, rất thân thiện với nguyên thần, nhưng khi phát động loại linh binh này không tránh khỏi sẽ mang theo quỷ khí.
Thiên Âm nương nương chế luyện bảo tháp phải mượn Thiên Hỏa của Thiên Công, chính là để luyện hóa quỷ khí dày đặc.
Chỉ có điều, Tần Mục sử dụng phật quang của Xích Các để trung hòa quỷ khí của Thiên Âm kim cũng sẽ không giống như hòa thượng, khi phát động linh binh cũng sẽ không còn từng trận âm phong.
Hắn cùng Viêm Tinh Tinh thí nghiệm trước về tỉ lệ phối hợp hai loại thần kim. Ngoài việc trung hòa hai loại thần kim này, còn muốn tìm được độ cứng rắn và độ mềm dẻo tối ưu.
Tần Mục thử nghiệm không dưới một trăm lần, cuối cùng tìm ra phương pháp điều chế hoàn mỹ nhất, lúc này mới bắt đầu tinh luyện kim loại, rèn ra kiếm hoàn của mình.
Viêm Tinh Tinh thấy hắn chế tạo từng thanh phi kiếm vô cùng rườm rà, không khỏi buồn bực hỏi: – Phóng Ngưu ca ca, ta thấy ca ca luyện kiếm, có thể luyện phi kiếm đạt đến trình độ kiếm nước, tùy ý biến hóa. Đã như vậy, vì sao còn muốn chế luyện từng thanh một? Trực tiếp luyện thần kim đạt đến trình độ kiếm nước, chẳng phải sẽ tiết kiệm được công đoạn chế luyện tám nghìn thanh phi kiếm sao?
Tần Mục tập trung tinh thần rèn phi kiếm trong tay, nói: – Mỗi một thanh phi kiếm có dấu vết phù văn riêng biệt, phù văn trong phi kiếm cần phải phù hợp với Phách Thể Tam Đan Công của ta, như vậy mới có thể phù hợp hoàn mỹ với ta. Bởi vậy ta cần phải bảo đảm phù văn trên mỗi một thanh kiếm không thể sai sót.
Đột nhiên thân thể của hắn chợt chấn động, dừng rèn, chìm vào suy tư.
Viêm Tinh Tinh tò mò nhìn hắn, chỉ thấy biểu cảm trên mặt Tần Mục dần dần trở nên nghiêm nghị, rồi chậm rãi từ nghiêm nghị chuyển thành thư thái vui vẻ, lại biến thành trầm tư suy nghĩ, không lâu sau đã thay đổi hơn mười loại biểu cảm.
– Muội nói đúng!
Tần Mục chợt vỗ tay cười lớn: – Muội nói đúng! Ta chế luyện phi kiếm để luyện chính xác từng thanh phi kiếm đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất, đánh dấu ấn ký công pháp của ta lên từng thanh một. Làm như vậy quả thật quá rườm rà. Ta hoàn toàn có thể trực tiếp chế luyện một khối thần kim, rồi luyện khối thần kim đó thành kiếm hoàn.
Hắn chợt ôm lấy Viêm Tinh Tinh, định ôm nàng xoay vòng. Chợt hắn lại kêu lên một tiếng rên khe khẽ, thắt lưng hắn suýt nữa thì gãy.
Viêm Tinh Tinh là thần chỉ Thần Cảnh, thân thể này thoạt nhìn nhỏ nhắn xinh xắn nhưng thực tế lại nặng đến kinh người. Tần Mục vẫn là cảnh giới Thiên Nhân, muốn ôm một vị thần xoay vòng, đương nhiên là chuyện si tâm vọng tưởng.
Viêm Tinh Tinh sắc mặt ửng hồng, lặng lẽ vận chuyển pháp lực khiến bản thân nhẹ đi, lúc này Tần Mục mới có thể kéo dài sự hưng phấn, điên cuồng xoay thiếu nữ hai vòng.
– Ta chế luyện từng thanh, phải hao tổn tâm thần lo lắng phân bố phù văn cho mỗi một thanh kiếm, phải chia ấn ký công pháp của bản thân ta thành tám nghìn phần. Ta nghiên cứu thuật số, thuật tính đến mê mẩn, quên mất phương pháp đơn giản nhất.
Tần Mục thả nàng ra, đi tới đi lui, hớn hở nói: – Ta trực tiếp chế luyện một kiếm hoàn... Không, ta trực tiếp chế luyện một thanh kiếm... Không đúng, ta trực tiếp chế luyện một quả cầu! Quả cầu này chính là kiếm của ta, đao của ta, tất cả linh binh của ta, cũng chính là Phách Thể Tam Đan Công của ta...
Hắn hưng phấn không thể kiềm chế, rất nhanh liền lấy tất cả Phật Nguyên Xích Các và Thiên Âm kim ra, nung nóng những thần kim này, luyện thành một quả cầu lớn cao chừng bốn trăm trượng.
Tần Mục đợi đến khi quả cầu thần kim khổng lồ nguội đi, thử nâng lên, phát hiện mình khó mà làm dịch chuyển được quả cầu này, quả nhiên là châu chấu đá xe.
Viêm Tinh Tinh tiến lên, cũng không thể dịch chuyển được, hai người ngơ ngác nhìn nhau.
Sắc mặt Tần Mục ửng hồng, Viêm Tinh Tinh giúp hắn khống chế Thiên Hỏa Huyền Đô, cắt ra một khối từ quả cầu thần kim khổng lồ này, nói: – Có thể nhấc khối này lên không?
Tần Mục thử một chút, đỏ mặt đáp: – Vẫn quá nặng.
Viêm Tinh Tinh khống chế Thiên Hỏa, lại cắt thêm một khối khác. Tần Mục nhấc khối thần kim này lên vẫn còn tốn chút sức, cười nói: – Hiện tại có thể rồi, đợi đến khi tu vi của ta nâng cao, thân thể cường hóa, muốn phát động nó sẽ không còn tốn sức nữa.
Viêm Tinh Tinh giúp hắn tinh luyện khối thần kim này thành hình cầu, quả cầu thần kim này có kích thước không khác gì một ngọn núi nhỏ. Tần Mục phát động nguyên thần mười trượng để rèn luyện, hóa công pháp của mình thành phù văn, không ngừng khắc ấn vào trong đó, lấy ấn ký phù văn làm búa rèn để rèn đúc linh binh.
Nguyên thần của hắn rèn luyện suốt một ngày một đêm, quả cầu thần kim hoàn toàn không có dấu hiệu bị luyện hóa.
Tần Mục xoay quanh quả cầu thần kim, nguyên thần của hắn không ngừng khắc ấn các loại công pháp thần thông. Cứ như vậy qua hai ba ngày, quả cầu thần kim mới thấy nó nhỏ đi một chút.
– Phóng Ngưu ca ca, nếu không, chúng ta cứ cắt từng miếng ra chế luyện?
Viêm Tinh Tinh không khỏi nói: – Chế luyện như vậy trái lại càng tốn thời gian và sức lực hơn.
Tần Mục lắc đầu nói: – Chế luyện Bát Thiên Kiếm, cần phải điều động cả công xưởng để tinh luyện kim loại mới có thể rèn được trong khoảng thời gian ngắn, dựa vào một mình ta, thật ra còn tốn sức và tốn thời gian hơn. Hơn nữa, công xưởng chế tạo của Duyên Khang là do ta thiết kế, dùng để tinh luyện thần kim vẫn còn hơi tốn sức.
Đang nói, giọng Tiều Phu thánh nhân vọng đến: – Công xưởng đã được ta thiết kế lại một lần nữa rồi, hiện tại tinh luyện thần kim cũng không quá khó khăn đâu.
Tần Mục theo tiếng nói nhìn tới, chỉ thấy Tiều Phu thánh nhân, Duyên Khang Quốc sư, Sơ tổ Nhân Hoàng và Hư Sinh Hoa bước ra từ đường hầm của Thái Hoàng Thiên. Phía sau họ, những bóng ma và bóng tối dày đặc đang di chuyển.
Diêm vương khoác áo choàng đen, toàn thân chìm trong sự âm u.
Sơ tổ Nhân Hoàng ngẩng đầu nhìn lên quả cầu kiếm cao hơn ba mươi trượng, có chút trợn tròn mắt, lắc đầu nói: – Chế luyện kiếm hoàn làm gì lại ra hình thù như vậy chứ? Thật quá khinh suất. Chẳng phải ngươi đã có kiếm hoàn của mình rồi sao?
– Bị người ta đánh nát rồi.
Tần Mục cười nói: – Lão sư, ta đã tìm được đầu nguồn của bóng tối.
Trong lòng mọi người chấn động mạnh mẽ, sắc mặt Tiều Phu thánh nhân cũng không khỏi đại biến, thất thanh hỏi: – Ngươi đã tìm được Thiên Âm giới sao? Ngươi đã gặp Thiên Âm nương nương rồi ư?
– Lần này ta mời các vị đến đây chính là để giải quyết vấn đề nan giải cuối cùng của Thiên Âm giới và Thiên Âm nương nương.
Tần Mục lấy túi da của thần nhân Khai Hoàng ra, trải vị thần nhân đó lên, nói: – Lão sư vẫn còn nhận ra hắn chứ?
Từng chương truyện thăng hoa này, độc quyền dành tặng cho những độc giả thân thiết của truyen.free.