Mục Thần Ký - Chương 702: Tượng đá sống lại
Trên thuyền giấy, Điền Thục không ngừng quan sát Tần Mục, chỉ thấy người thiếu niên này tưởng chừng rộng rãi, nhưng trong mi tâm lại che giấu chút ưu sầu cùng nỗi quyến luyến người thân.
– Hắn thật sự có giao tình cùng Thổ Bá sao?
Điền Thục nhỏ giọng hỏi Âm Soa lão nhân, khẽ nói:
– Phủ Quân, chúng ta cũng có mối giao tình cũ, tại sao Thổ Bá lại nể mặt hắn mà tha cho ta? Ta không tin Thổ Bá sẽ chỉ vì mấy lời hắn nói mà bỏ qua cho ta.
Âm Soa lão nhân liếc mắt nhìn Tần Mục, nói nhỏ:
– Thổ Bá đương nhiên sẽ không chỉ vì mấy lời hắn nói mà thả ngươi ra, bằng không ai cũng tới chém sừng của Thổ Bá, cho dù là chín khúc sừng cũng sẽ bị chém cụt. Sau khi ngươi khai sáng một Phong Đô, lại có mấy thế giới hủy diệt, Thổ Bá mới bù lại chín khúc sừng này, cái giá phải trả không hề nhỏ. Sở dĩ Thổ Bá nể mặt hắn, chủ yếu vẫn vì không muốn hắn quay trở về U Đô.
Điền Thục trợn tròn đôi mắt híp:
– Không muốn hắn quay trở về U Đô? Vì sao lại thế?
– Hắn sinh ra ở U Đô, là sinh linh hậu thiên đầu tiên sinh ra ở U Đô, bởi vậy được gọi là thần tử U Đô.
Âm Soa lão nhân thở dài, nói:
– Ngươi không nhìn thấy hiện tượng dị thường lúc hắn sinh ra, toàn bộ U Đô đều bị kinh động, không biết bao nhiêu bá chủ len lỏi vào U Đô để chứng kiến cảnh tượng hùng vĩ này. Khi mới ba, bốn tháng tuổi, chín khúc sừng lại bị hắn đâm xuyên qua…
Sắc mặt Điền Thục kỳ quái, ha ha nói:
– Đâm xuyên qua?
Âm Soa lão nhân gật đầu, nhớ tới cảnh tượng hơn hai mươi năm trước kia, lại không khỏi rùng mình một cái:
– Sừng của Thổ Bá bị đâm xuyên qua, chạm đến lợi ích của rất nhiều bá chủ U Đô, vì vậy mọi người đồng loạt đứng dậy chinh phạt hắn, sau đó một lượng lớn bá chủ đã bị hắn nuốt chửng. Ngươi xem, hiện tại trên thân Thổ Bá vẫn có rất nhiều nơi chiến loạn không ngừng nghỉ, các vong linh đang chinh chiến không ngừng, ắt sẽ biết tàn độc của hắn đáng sợ đến mức nào.
Điền Thục đã từng là bá chủ của U Đô, có thế lực lớn mạnh, hiểu rõ ẩn ý trong lời hắn.
Bá chủ U Đô ở U Đô có thế lực rất lớn, có thể trên thân Thổ Bá mà chiếm cứ một phương, chiếm giữ lãnh địa rộng lớn, thống trị ngàn vạn vong linh.
Bá chủ của U Đô bị Tần Mục ăn hết một lượng lớn, vong linh vô chủ, bá chủ khác lại sẽ nhân cơ hội yếu thế mà xông vào, tranh đoạt lãnh địa.
Có thể thấy được, Tần Mục ăn quá nhiều bá chủ U Đô, cho nên chiến loạn kéo dài cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể dẹp yên.
Điền Thục im lặng một lát, nói:
– Sâu trong U Đô có vài vị tồn tại khi còn sống là cường giả Đế Tọa, chẳng lẽ bọn họ không ra tay sao?
– Bọn họ ra tay.
Âm Soa lão nhân nói:
– Đầu tiên là một đấu một, tiếc rằng không có thân thể, thực lực chẳng thể sánh bằng khi còn sống, chẳng phải là đối thủ của hắn. Sau là vây đánh, cũng không thể làm được gì, đành phải thỉnh Thổ Bá đứng ra, lúc này mới phong ấn hắn và đày đi lưu vong.
Điền Thục liên tục rùng mình mấy lượt, than thở:
– Ta bị nhốt ở trong thần đao Đế Khuyết, không ngờ bỏ lỡ chuyện động trời như vậy…
Âm Soa lão nhân cười lạnh một tiếng:
– Ngươi cho dù ở đây cũng không thể làm được gì, nếu không bị phong ấn thì hắn chính là một Ma Vương thuần túy, bắt được thứ gì liền ăn thứ đó. Ngươi cũng sẽ bị ăn sống! Sau khi ngươi trở về, ngàn vạn lần không được nổi lên ý đồ động chạm đến phong ấn ở mi tâm hắn, bằng không ngươi sẽ chết thê thảm vô cùng! Mấy năm nay hắn đã không chỉ một lần phá vỡ phong ấn, Thổ Bá cũng đau đầu vạn phần.
Điền Thục cười gượng hai cái:
– Ta cũng không phải là người hiếu kỳ như vậy, ngươi cũng biết ta, gan ta bé tý.
Dứt lời, hắn liếc nhìn về phía Tần Mục đang xuất thần, ánh mắt rơi vào mi tâm của hắn.
Âm Soa lão nhân nói:
– Ngươi không uống rượu thì gan bé, nhưng sau khi uống rượu ngươi ngay cả Thổ Bá cũng dám chém, còn có việc gì mà ngươi không dám làm sao? Chúng ta có chút giao tình, cho nên ta mới có thể cảnh cáo ngươi, bằng không ngươi thả hắn ra, gây ra họa lớn còn hơn cả việc chém sừng của Thổ Bá rất nhiều! Đến dương gian rồi…
Trên thuyền, mọi người lần lượt đứng dậy, nhìn về phía trước, chỉ thấy phía trước vẫn là một khoảng tối tăm mịt mờ.
Đột nhiên, Âm Soa lão nhân đưa tay đẩy mạnh một cái, Điền Thục từ trên thuyền rơi xuống.
Âm Soa lão nhân lại đẩy Tần Mục và Tề Cửu Nghi xuống thuyền, sau đó nhìn Long Kỳ Lân, Long Kỳ Lân vội vàng nhảy bật lên một cái, chủ động nhảy xuống thuyền.
– Kẻ to con này cũng biết nhìn nhận tình hình.
Âm Soa lão nhân cười ha hả, xoay mũi thuyền, bắt đầu trở về địa điểm xuất phát.
Trên đường trở về địa điểm xuất phát, chỉ thấy từng chiếc thuyền giấy nhộn nhịp ồn ào, tất cả đều từ Duyên Khang đi ra, hướng về phía thân thể của Thổ Bá mà đi.
Trên mỗi một chiếc thuyền đều đứng đầy linh hồn của lê dân bách tính của Duyên Khang.
Nhiều thuyền như vậy, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi lại đột nhiên chết một cách bất đắc kỳ tử!
Trong lòng Âm Soa lão nhân lạnh lẽo:
– Đệ tử của Minh Đô ra tay…
Từng chiếc thuyền nhỏ lần lượt dừng lại, đầu thuyền đều là Âm Soa lão nhân y hệt nhau, những Âm Soa lão nhân liếc mắt nhìn, đồng thanh nói:
– Thần tử U Đô quay về dương gian, nhất định sẽ có hành động, hiện tại đưa những hồn phách chết oan đến chỗ Thổ Bá, chỉ e hắn lại sẽ cường ngạnh đòi lại. Chi bằng chờ đợi hắn vài ngày, xem tình hình thế nào.
– Như vậy phải chờ đợi mấy ngày?
– Cho hắn bảy ngày. Nếu hắn có thể vượt qua kiếp nạn này, thi triển Khiên Hồn Dẫn dẫn dắt những vong linh này quay trở về dương gian, thì tùy hắn vậy. Nếu hắn làm không được, thân thể của những vong linh này ắt cũng mục nát, hắn đoạt lại cũng vô dụng.
– Nếu cho hắn bảy ngày, chẳng phải là bị người ta oán trách U Đô chúng ta sợ thần tử U Đô sao? Cần phải có một lý do chính đáng.
– Đây chính là bảy ngày hồi dương thôi, âm hồn bảy ngày đầu có thể quay về dương gian, như vậy lại sẽ chẳng bị ai nói ra nói vào.
– Được!
Dưới lòng đất của Thần Đoạn Sơn Mạch, Tần Mục đột nhiên mở mắt, quan sát xung quanh, chỉ thấy Long Kỳ Lân và Tề Cửu Nghi lần lượt tỉnh lại, mọi người vội vàng cách xa thần đao Đế Khuyết, để tránh nguyên thần lại một lần nữa bị hút vào thế giới bên trong đao.
– Điền lão đại lại không ở nơi này.
Long Kỳ Lân nhìn quanh quất, không nhìn thấy Điền Thục.
– Hắn chắc hẳn là ở Minh Cốc.
Tần Mục phi thân đáp xuống, đi tới trong cung điện dưới đao, nói:
– Thân thể của hắn chính là ở dưới lòng đất Minh Cốc, hình như một nửa người đã bị chôn dưới đất, bị tay của Thổ Bá nắm chặt. Nơi này phần lớn là cung điện do Khai Hoàng xây dựng cho hắn, hắn nhất định sẽ quay lại tìm chúng ta. Chúng ta tạm thời ở nơi này chờ đợi một lát.
Tề Cửu Nghi do dự một chút, cũng đáp xuống bên ngoài cung điện, nói:
– Tần huynh, các ngươi cùng đệ tử Minh Đô khai chiến, ta lâm vào tình thế khó xử, chỉ e không thể nán lại hạ giới được nữa. Ta muốn lập tức quay trở về Nam Thiên, không tham dự vào tranh đấu giữa các ngươi.
Long Kỳ Lân vội vàng nói:
– Chúng ta đã thề với Thổ Bá rồi, phải chết cùng năm cùng tháng cùng ngày, tam đệ sao có thể rời đi? Nếu chẳng may ta chết, Thổ Bá lại sẽ tới đoạt tính mạng của ngươi và Điền đại ca.
Đầu Tề Cửu Nghi lấm tấm mồ hôi lạnh, âm thầm hối hận, tại sao mình lại uống nhiều rượu đến thế. Hiện tại, ngay cả muốn chạy trốn e rằng cũng không được.
– Tề huynh có thể trở về.
Tần Mục nói:
– Rồng béo ngoại trừ vào những ngày lễ tết có chút nguy hiểm, những lúc khác thì không có nguy hiểm gì.
– Ngày lễ ngày tết?
Sắc mặt Long Kỳ Lân và Tề Cửu Nghi tái mét.
Tề Cửu Nghi do dự một chút, quyết định vẫn không nên đi, nếu Long Kỳ Lân chẳng may ăn uống đến mức béo tốt mập mạp sẽ bị Tần Mục đưa đến làm thức ăn trên bàn, chẳng phải mình cũng sẽ mất mạng hay sao?
Tần Mục tiến vào trong cung điện, quan sát khắp nơi, chỉ thấy trong đại điện chất đống vài bình rượu, còn có vài bức bích họa, khắc họa cảnh Điền Thục cầm đao chém sừng Thổ Bá.
Trong bức tranh, Điền Thục hào khí ngất trời, một tay xách vò rượu, một tay vung đao, quả nhiên là dũng mãnh vô song, Thổ Bá lại bị bức tranh vẽ thành có phần đáng khinh, trong bức tranh Thổ Bá quả thật hiện rõ vẻ kinh sợ trong mắt, chẳng khác gì thật, chẳng biết do ai vẽ nên.
– Giáo chủ, bức tượng đá kia dường như sắp sống lại!
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến giọng nói của Long Kỳ Lân, Tần Mục vội vàng đi ra cung điện, chỉ thấy vị tượng đá đầu cắm ở trên thần đao Đế Khuyết này không ngờ phần đá trên người đang dần tan rã, dần dần hiện rõ máu thịt!
– Lâu Vân Khúc, Ngỗi Khanh Bồi và Phó Nham Kỳ của Minh Đô đang tàn sát sinh linh của Duyên Khang, cố gắng thúc đẩy tượng đá sống lại!
Trong lòng Tần Mục lạnh lẽo, chỉ thấy bức tượng đá bên cạnh đại điện này từ không gian dưới lòng đất mà máu thịt không ngừng trào ra, càng lúc càng rõ ràng, khí tức cũng tự dần dần trở nên cường đại.
Lúc trước, Tần Mục suy đoán tượng đá từ những thế giới khác hạ xuống là Chân Thần hoặc Chân Ma, mà bây giờ những bức tượng đá chưa hoàn toàn sống lại, kh�� tức và khí thế của hắn đã vượt xa Chân Thần Chân Ma!
Hiển nhiên, hắn đã đánh giá thấp những bức tượng đá này!
Không biết những bức tượng đá là cảnh giới gì, nhưng sau khi sống lại, e rằng đủ sức phá hủy Duyên Khang!
Tần Mục lấy ra Trảm Thần Huyền đao, két một tiếng, chiếc hộp bật mở, hai luồng huyết quang bay ra, xoay tròn một vòng trên cổ của bức tượng đá Ma Thần cao lớn vô cùng kia, chỉ thấy điện quang tia lửa bắn ra tứ phía, trên cổ bức tượng đá Ma Thần này chỉ để lại một vệt trắng, vẫn chưa thể chém bay đầu!
Trảm Thần Huyền đao một đòn không thành, hai luồng huyết quang lập tức quay trở lại, lại bất ngờ chém thẳng về phía Tần Mục.
Trong lòng Tần Mục kinh hãi vô cùng:
– Thanh tà đao này muốn cắn trả ta!
Hai luồng huyết quang vô cùng sắc bén, hiển nhiên đã mấy lần không thể hút máu, cho nên hung tính đột nhiên bộc phát, muốn chém Tần Mục để hút máu!
Nhưng vào lúc này, bức tượng đá này ầm ầm chấn động một tiếng, trán phun ra ma huyết cuồn cuộn, đó là tượng đá đang sống lại, nhưng đầu lại cắm vào thần đao Đế Khuyết, khi máu thịt sống lại một phần, từ tảng đá biến thành máu thịt, lại bị thần đao Đế Khuyết gây thương tích.
Hai luồng huyết quang hình như có thể ngửi thấy mùi máu, một đạo trong đó lập tức đổi hướng, chém về phía cổ của bức tượng đá kia, một đạo khác lại vẫn chém về phía cổ của Tần Mục.
Luồng huyết quang này chưa kịp đến cổ Tần Mục, trước mắt hắn đã xuất hiện một sắc đỏ như máu, mênh mông tựa biển rộng, bao trùm mọi thứ trước tầm mắt hắn, biến thành một màu đỏ thẫm!
Tần Mục nhanh chóng quyết định, lập tức bóc lá liễu trên mi tâm, sắc đỏ như máu mênh mông tựa biển rộng kia lập tức giống như cầu vồng bị hút vào mi tâm hắn!
Cùng lúc đó, một đạo huyết quang khác quấn quanh cổ của bức tượng Ma Thần, ma huyết lập tức phun mạnh ra từ cổ bức tượng Ma Thần, bên trong hộp nhỏ trong tay của Tần Mục, cái đầu ngọc kia hưng phấn xôn xao chấn động lớp màng xương phía sau đầu.
Ngay lập tức, vẻ mặt hưng phấn của cái đầu cường giả Đế Tọa kia bỗng cứng đờ, bởi vì hắn phát hiện hắn không thể thu hồi luồng huyết quang chém về phía Tần Mục!
Đây chính là chuyện từ trước tới nay chưa từng xảy ra!
Hắn là dị bảo được thời đại Xích Minh rèn đúc nên, sử dụng đầu và nguyên thần của cường giả Đế Tọa mà luyện thành, sau khi luyện được chỉ biết chém giết, bất kỳ sinh mạng sống nào gần như khó thoát khỏi sự chém giết của nó, nếu chém không trúng, thì nó sẽ chém chủ nhân, cũng ăn thịt luôn.
Từ trước tới nay đều là đao ra là có lợi, mà bây giờ, hắn hình như không thể nuốt chửng khí huyết của Tần Mục, trái lại bị Tần Mục nuốt chửng!
Con mắt thứ ba của Tần Mục như gió cuốn mây tan, nuốt chửng luồng huyết quang, bên trong con mắt thứ ba trên mi tâm truyền đến tiếng ợ, còn có tiếng hò reo mừng rỡ của tiểu tử nghịch ngợm.
Ầm ầm…
Một tiếng động rất lớn vang lên, bức tượng đá Ma Thần này sống lại, tiếp theo cái đầu cực lớn liền từ trên cổ rơi xuống, cái đầu này giống như ngọn núi, rơi thẳng xuống dưới lòng đất, phát ra một tiếng nổ trầm đục, mãi lâu sau mới dừng lại.
Luồng huyết quang này nuốt chửng toàn bộ khí huyết của vị Ma Thần này, nhanh chóng bay trở lại, chui vào trong hộp nhỏ.
Tần Mục đang muốn đậy nắp hộp nhỏ lại, lại nghe tiếng lạch cạch, chiếc hộp nhỏ tự động đóng lại.
– Thanh Trảm Thần Huyền đao này làm sao vậy?
Tần Mục nghi hoặc, thuận tay dán lá liễu lên, ngăn tiếng hoan hô hưng phấn của “ca ca” mình lại.
Hộp nhỏ khẽ phát ra rung động nhẹ, như thể cái đầu của cường giả Đế Tọa kia đang run rẩy. Tần Mục cũng không hiểu tại sao chiếc hộp nhỏ lại run rẩy, lắc đầu, bỏ cái hộp vào trong túi Thao Thiết, thầm nghĩ:
– Biết đâu có thể lợi dụng Trảm Thần Huyền Đao để đối phó với tượng đá Thần Ma đang sống lại, chỉ là một đòn không thành, nó lại quay ra chém ta, điều này ngược lại là một phiền toái lớn…
– Ngay cả ta cũng ăn…
Trong hộp nhỏ, cái đầu Đế Tọa đang kinh hoàng tột độ, đây là lần đầu tiên nó gặp phải thiên địch:
– Còn hung dữ hơn cả ta, không thể chọc vào được!
Truyện này được đội ngũ Truyen.Free dịch thuật và phát hành độc quyền, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.