Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 760: Sát Sinh Đỉnh, Hỗn Thiên La

Bên ngoài U Đô Ngọc Tỏa Quan, một cây cờ rách nát bay phất phơ. Âm phong thổi qua khiến lá cờ không ngừng run rẩy; lá cờ này đã quá cũ kỹ, hơn nữa dường như từng trải qua chiến trường, mang dấu vết thần thông còn sót lại, cùng với những vết tích bị lửa thiêu đốt.

Mặt cờ còn vương những vệt máu khô như gỉ sét.

Người nắm giữ cán cờ lớn này là một vị Ma Thần có bốn cánh tay, thân thể cao tới trăm trượng. Bốn cánh tay cường tráng vô cùng nắm chặt cột cờ, ánh mắt sắc bén kiên định, chăm chú nhìn cánh cửa Ngọc Tỏa Quan.

Ầm.

Lá cờ lớn bị âm phong cuồng bạo xé rách, một mảnh vải dài theo gió phần phật bay về phía sau.

Nơi mảnh vải cờ bay qua, từng đội ngũ Thần Ma khổng lồ xếp hàng chỉnh tề hiện ra. Trên người họ mặc khôi giáp rách nát tả tơi, trong tay cầm những thần binh ma binh đã vỡ nát, lặng lẽ đứng phía sau lá cờ lớn.

Số lượng Thần Ma quá đỗi đông đảo, mênh mông vô bờ.

Và ở trung tâm của đại quân, là một chiếc xe có phần đỉnh bị vỡ vài lỗ lớn, che chắn một phạm vi mười mấy dặm. Phía dưới mui xe là những cột trụ lớn, bên cạnh xếp những khúc long cốt uốn lượn tạo thành một ngai vàng.

Gió quá mạnh.

Vị tồn tại khổng lồ ngồi trên ngai vàng này khoác áo choàng đỏ tươi để tránh bị âm phong thổi đi. Sắc mặt hắn có phần tái nhợt, ho khan vài tiếng nặng nề.

– Xích Đế lần trước bị Thần tử U Đô gây thương tích, vẫn chưa hồi phục sao?

Một nữ tử mình người đầu rắn tiến lại gần hắn, trong miệng lại phát ra giọng nam, cười hỏi.

Sắc mặt vị Xích Đế kia hơi khó coi, thản nhiên đáp:

– Xích Đế ư? Ta đã chết rồi, danh hiệu Xích Đế này ta không dám nhận. Xích Đế hiện tại là con quỷ nhỏ Tề Hạ Du kia. Ngươi cứ gọi ta là Viêm Thiên Trọng thôi.

Lục Ly cười duyên:

– Cuối thời kỳ Thượng Hoàng, Xích Đế đã giao chiến với Tề Hạ Du một trận, mặc dù bại nhưng vẫn vinh quang. Xích Đế tuy rằng tử trận, nhưng Tề Hạ Du cũng không thể không đầu hàng...

Viêm Thiên Trọng rất không vui:

– Cút!

– Vâng.

Lục Ly nở nụ cười tươi, đi về phía một khu vực khác trong đại doanh. Đại quân Thần Ma mênh mông vô bờ này không phải là toàn bộ binh lực lần này đến để vây diệt, mà chỉ là đại quân Thần Ma dưới quyền Viêm Thiên Trọng mà thôi.

Viêm Thiên Trọng vốn là Nam Thiên Xích Đế của Thiên Đình cũ. Vào cuối thời đại Thượng Hoàng, Thiên Đình ngày xưa muốn tiêu diệt Thượng Hoàng Thiên Đình. Xích Đế Viêm Thiên Trọng đã giao chiến với Tề Hạ Du. Hai vị Đế Tọa có thực lực mạnh mẽ vô song, nhưng Tề Hạ Du vẫn cao tay hơn một bậc, chém chết Viêm Thiên Trọng.

Nhưng vì thế, Tề Hạ Du cũng bị thương nặng, bị Thiên Đình ngày xưa bắt được, bất đắc dĩ phải đầu hàng, trở thành Nam Thiên Xích Đế mới.

Vừa rồi Lục Ly nhắc tới, chính là chuyện này.

Viêm Thiên Trọng vốn là Xích Đế, sau khi chết rơi vào U Đô, trở thành Quỷ đế. Nhưng cuộc sống ấy cách xa nơi phồn hoa, làm quỷ mất đi sáu giác quan vị giác, ăn thứ gì cũng không có mùi vị, ngửi không được mùi hoa. Tuy rằng vẫn có thể làm mưa làm gió, nhưng lại phải chịu sự chỉ huy của Thiên Đình ngày xưa, trong lòng hắn tất nhiên khó chịu.

Lục Ly nhắc tới chuyện này, trong lòng hắn càng thêm khó chịu.

Lục Ly đi tới đại doanh bên cạnh, chỉ thấy một vị thần nhân vô cùng to lớn đứng đó, toàn thân tựa như bàn thạch, cười nói:

– Cửu Tích thái tử, con trai của Mẫu Nguyên Quân, thương thế của ngài hồi phục thế nào rồi?

– Mấy năm nay, ta đã nuốt không biết bao nhiêu vong hồn, cuối cùng cũng phục hồi như cũ.

Cửu Tích, người khổng lồ tựa nham thạch này nhếch miệng, cười nói:

– Hôm nay đánh một trận, nhất định phải chém đầu Thần tử U Đô kia!

Thần Ma dưới trướng hắn không ngờ đều là Bán Thần, hiển nhiên là một vị bá chủ Bán Thần của thời đại Long Hán!

Lục Ly cười nói:

– Cửu Tích thái tử, lần này không phải là muốn giết chết Thần tử U Đô, mà là đoạt số mệnh của hắn, đoạt thân thể của hắn.

Nham Cửu Tích hừ một tiếng, âm thanh như sấm:

– Lục Ly, ngươi đừng tưởng rằng ta không biết những toan tính nhỏ nhặt của ngươi. Lần trước ngươi chiêu mộ rộng rãi các thần U Đô thảo phạt Thần tử U Đô, kết quả tổn thất binh tướng, bản thân cũng gặp phải tổn thương nặng nề. Sau đó ngươi lại tập hợp lực lượng của chúng ta, chế luyện ra thần binh trấn thần Hỗn Thiên La, nói là muốn bắt Thần tử U Đô, giao cho chúng ta xử trí. Nhưng sau khi luyện thành trấn thần Hỗn Thiên La, ngươi lại chậm chạp chưa từng ra tay. Ngươi có dã tâm bừng bừng, không phải là muốn trở thành một Thổ Bá sao!

Lục Ly khúm núm, nói:

– Ta ở dương gian trước nay chưa có được cơ hội. Trấn thần Hỗn Thiên La cũng chưa chắc có thể diệt trừ được hắn.

Nàng lại tới một đại doanh khác, cười nói:

– Tuyên Vũ Cơ nương nương!

Vũ Cơ nương nương liếc mắt nhìn nàng, thản nhiên nói:

– Không cần nói nhiều. Ta với Thần tử U Đô có thâm cừu đại hận, không đội trời chung. Chỉ có điều, Lục Ly ngươi cũng không phải người tốt lành gì. Nếu không phải ngươi đánh không nổi Thần tử U Đô, mời ta đi hỗ trợ, thì con trai ta sao có thể bị hắn ăn mất được?

Lục Ly nghiêm mặt nói:

– Thần tử U Đô có tội nghiệt ngập trời, chính là đầu đảng tội ác của U Đô. Nương nương thân là Vũ phi của bệ hạ, nổi danh về phương pháp chiến đấu, từng dọn sạch Thiên Đình, sau đó đã chết. Lục Ly luôn luôn kính trọng, làm sao có thể cố ý để cho điện hạ chịu chết được?

Nàng lại tới một đại doanh, khom ng��ời nói:

– Đại Nhật Tinh Quân.

Đó là nguyên thần của một vị thần thánh trời sinh ba hồn. Cổ Thần không có bảy phách, chỉ có ba hồn.

Thiên Đình Đại Nhật Tinh Quân chính là một vị cường giả của thời đại Thượng Hoàng, vị nguyên thần này của U Đô mới thật sự là Đại Nhật Tinh Quân.

Đại Nhật Tinh Quân giống như một con chim lớn, đứng bằng ba chân, cánh chim dán chặt vào người, không có một tia hỗn loạn, nói:

– Tiết Độ Sứ cứ yên tâm. Trận chiến này sẽ không để Thần tử U Đô chạy thoát được nữa.

– Đại Nhật Tinh Quân có tốc độ thiên hạ vô song, tất nhiên có thể khiến hắn lên trời không đường, xuống đất không cửa.

Lục Ly tiếp tục đi về phía trước, tiếp đón từng vị bá chủ trong U Đô. Thậm chí có bá chủ lấy thân thể mình hóa thành Thiên Cung, còn mình thì ngồi trên Đế Tọa trong Thiên Cung, uy nghiêm thần võ.

Những bá chủ này đều là các Đế Tọa đã chết trận trăm vạn năm qua, những cường giả cảnh giới Lăng Tiêu. Cũng có vài Bán Thần chết sớm hơn, trước khi hệ thống tu luyện thần tàng và hệ thống tu luyện Thiên Cung xuất hiện đã chết già.

Nhưng chiến lực của bọn họ lại cao tới mức dọa người, mặc dù không có cảnh giới, nhưng tu vi thực lực không thể kém hơn bao nhiêu so với cường giả cảnh giới Lăng Tiêu hay Đế Tọa.

Lục Ly một mạch tiếp đón, thăm viếng trên dưới một trăm vị bá chủ, lúc này mới trở về đại doanh Thần Ma của mình.

Trong đại doanh Thần Ma này chỉ có trên dưới một trăm vị Ma Thần của U Đô, và mấy nghìn con yêu ma quỷ quái.

Lần trước đánh vào Phong Đô, lão nhân âm soa bất chợt bỏ trốn, khiến nàng không thể không bỏ lại quân đội của mình mà hoảng hốt chạy về U Đô, cho nên bộ hạ gần như bị tàn sát không còn.

Quyết Hoàng, Huyền Minh và Hàm Lôi đi ra chào đón. Trên dưới một trăm vị Thần Ma và mấy nghìn con yêu ma quỷ quái này là toàn bộ binh lực của bốn Tiết Độ Sứ lớn.

Huyền Minh lo lắng buồn phiền, cau mày nói:

– Lần trước cũng nhiều cường giả như vậy, còn không phải bị hắn giết, đánh cho tan tác sao? Lần này có thể bắt giữ hắn được hay không?

Lục Ly hoàn toàn tự tin, cười nói:

– Lần này khác hẳn. Lần trước những bá chủ kia đều tràn đầy tự tin, cho rằng mình có thể chiến thắng hắn, phần lớn là một đấu một, rất ít người bao vây tấn công. Vì vậy, bọn họ bị thua thiệt. Thần tử U Đô vừa đánh vừa trốn, ngược lại dễ dàng thi triển thủ đoạn.

Nàng không nhịn được cười nói:

– Hiện tại, những lão già kia sẽ không để ý tới mặt mũi như vậy đâu. Chúng ta đóng quân ở đây, ngăn chặn U Đô Ngọc Tỏa Quan, hắn có chạy đằng trời. Lại thêm nhiều cường giả Lăng Tiêu Đế Tọa như vậy bao vây tấn công, sống chết của hắn không phải do hắn định đoạt nữa! Hơn nữa...

Nàng nhìn về phía đại doanh. Trung tâm đại doanh có rất nhiều Ma Thần yêu ma quỷ quái đang canh gác một thanh thần binh cực lớn.

Dáng vẻ của thanh thần binh này giống như một cái đỉnh lớn. Trên bốn vách bên ngoài có khắc các loại phù văn, tạo thành hình vẽ thủy phong hỏa sơn hà hồ biển các loại, lại có các loại hình thái của Bán Thần, như đầu rồng thân người, đầu phượng thân người, đầu hổ thân người.

Mà ở vách bên trong của đỉnh lớn lại là nhật nguyệt tinh tú, đáy đỉnh lại có vô số phong ấn.

Lục Ly cười nói:

– Cái đỉnh này chính là chí bảo dùng để luyện hóa hắn. Thời điểm Thổ Bá chuyển thế đã luyện ra U Đô Sát Sinh đỉnh, năm đó đã giết chết không biết bao nhiêu Cổ Thần và Bán Thần, luyện ra một thanh ma thần binh cường đại nhất U Đô! U Đô Sát Sinh đỉnh có thể vây khốn hắn, mấu chốt nhất vẫn là nó.

Nàng lấy ra một cái nắp đỉnh bốn cạnh. Trên nắp có khắc các hình vẽ của trời tròn đất vuông.

Trời tròn, trong vòng tròn là Huyền Đô. Đất vuông, trong vuông là U Đô.

– Chỉ cần nhân lúc Thần tử U Đô cùng bọn họ khai chiến, thu Thần tử U Đô vào bên trong U Đô Sát Sinh đỉnh, sau đó đậy trấn thần Hỗn Thiên La lại, thì hắn không còn tự quyết định được nữa!

Đúng vào lúc này, cánh cửa của Ngọc Tỏa Quan mở rộng ra. Chỉ nghe tiếng kèn vang vọng, kèm theo tiếng trống chấn động khiến lồng ngực mọi người đập thình thịch.

Vô số ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cánh cửa vừa mở ra này. Chỉ thấy một vị thần nhân ba đầu sáu tay bước chân vững vàng, từ cánh cửa sát cổng thành đi ra.

– Thần tử U Đô!

Trong từng đại doanh Thần Ma, các tướng sĩ phát ra âm thanh hỗn loạn. Vốn dĩ nơi đây đã tràn ngập áp lực và khí tức vô cùng lạnh giá, mà bây giờ lại có từng đợt khủng hoảng đang lan tràn trong vô số Thần Ma.

Khủng hoảng.

Trước kia, chưa từng có ai để Thần tử U Đô vào trong mắt. Nhưng một trận ác chiến hai mươi hai năm trước, hắn từ Cửu Khúc Sừng đánh thẳng tới chiến trường Thần Ma phía sau bọn họ, giết chết rất nhiều tồn tại có mặt mũi. Hồn phách nguyên thần của họ đều bị Thần tử U Đô cắn nuốt và tiêu hóa!

Thần tử U Đô đã xóa sổ bao nhiêu tồn tại cường đại trong U Đô, khiến họ hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy thời gian này!

Uy lực của hắn mạnh mẽ dữ dội, cho dù bị lưu đày hai mươi hai năm, cũng khiến cho Ma Thần hung ác nhất cũng không dám nhắc tới tên của hắn!

Tần Mục từng bước đi ra khỏi cửa thành. Phía sau, cửa thành Ngọc Tỏa Quan dày nặng đang chậm rãi đóng lại. Đột nhiên, ánh mắt hắn nhìn thấy trong đại doanh nội quan có một vị thần chỉ mang dáng vẻ như người cây.

Tần Mục giật mình. Cửa lớn ầm ầm khép kín, sóng khí phun trào.

– Ca ca, ta hình như nhìn thấy phụ thân rồi.

Hắn khẽ nói.

– Phụ thân?

Đầu hài nhi bên cổ hắn còn đang hờn dỗi, hừ hừ nói:

– Phụ thân cũng càng thích huynh hơn đi? Phụ thân nhìn thấy ta, lại nhìn thấy huynh, nhất định là ôm huynh hôn nhẹ, tuyệt đối sẽ không hôn ta. Hừ, phụ thân cũng bất công...

Tần Mục bật cười, nhìn về trận thế của các Thần Ma phía trước, phóng tầm mắt không nhìn thấy điểm cuối. Hắn chỉ có thể nhìn thấy từng lá cờ rách nhẹ nhàng tung bay, trong không trung còn có từng chiếc lâu thuyền đổ nát.

– Ca ca, thần thông “a a a” kia của huynh, làm thế nào thi triển ra được?

Hắn cười hỏi.

Hài nhi đầu to khoanh hai tay trước ngực, cười lạnh nói:

– Cái gì mà “a a a”?

Tần Mục suy nghĩ một lát, nói:

– Chắc là “tê tê tê”. Chính là thần thông hít sâu, một hơi hút hồn phách nguyên thần qua, nuốt hết. Ta ở trong một tòa Thiên Cung của U Đô thấy qua mấy vạn Thần Ma chỉ còn lại thể xác, nguyên thần chắc hẳn là bị ca ca ăn.

– Ngươi nói chuyện đó sao?

Hài nhi đầu to cười nói:

– Ngươi đúng là ngu, trực tiếp hít sâu là được.

Tần Mục dại ra, thất thanh nói:

– Trực tiếp hít sâu là được sao? Lẽ nào ca ca chưa từng nghĩ tới nguyên lý trong đó? Vậy khi ca ca hút một hơi lại vận dụng đạo pháp nào? Ca ca điều động ra phù văn cơ sở nào?

Hài nhi đầu to hoàn toàn mờ mịt.

Tần Mục thở dài, tiêu điều nói:

– Ca ca, điều kiện tự nhiên của ca ca quá tốt, cho nên giơ tay nhấc chân chính là thần thông. Ta không bằng ca ca, bất kỳ th��n thông nào của ta đều do tự mình suy nghĩ, tự mình tìm hiểu mà có được. Bởi vậy ta rất thích cân nhắc nguyên lý trong đó, đạo pháp thần thông vận dụng trong đó, phù văn cơ sở trong đó. Thần thông của U Đô và đại đạo quy tắc, bao hàm văn tự của U Đô ở trong, ca ca chỉ biết nó lại không biết giá trị của nó.

Hắn đi về phía trước, thân thể càng lúc càng cao, càng lúc càng lớn. Trong sáu tay, hai cánh tay giao cho Tần Phượng Thanh khống chế, hắn lại khống chế bốn cánh tay khác.

Bốn cánh tay của hắn bắt đầu mở ra, giống như đang ôm trọn thiên địa hoàn vũ, mỉm cười nói:

– Ca ca, ca ca đến xem ta tìm hiểu thần thông U Đô đây.

Trên đại lục nguyên thủy dưới lòng bàn chân của Thổ Bá, ma khí âm u vừa dày vừa nặng điên cuồng phun ra, điên cuồng tuôn ra sấm chớp rền vang trong bóng tối.

– Giết!

Một tiếng gầm giận dữ như sấm từ trong trận doanh đối diện truyền đến. Lập tức có nguyên thần của vô số Thần Ma chen chúc lao ra. Kim đao kỵ binh giống như đại hồng thủy vọt tới. Chỉ một thoáng, vô số thần thông chiếu sáng Ngọc Tỏa Quan. Phía sau ánh sáng thần thông là vô số thần binh tuy rằng bị tàn phá nhưng uy lực uy năng vẫn còn!

Hài nhi đầu to hưng phấn, đang muốn động thủ. Đột nhiên Tần Mục xoay người, gương mặt thứ nhất há hốc miệng, trong miệng truyền đến thần ngữ U Đô khó đọc huyền diệu.

Ầm...

Vô số Thần Ma chạy tới đột nhiên lăn lộn, hóa thành vô số xương khô trắng như tuyết, lăn cuồn cuộn giống như sóng tuyết trắng. Những Thần Ma đã tử vong cũng vận chuyển thi thể của mình đến U Đô, nguyên thần sống nhờ ở trong thi thể. Mà giờ khắc này, vô số thân thể Thần Ma lại mục nát với tốc độ kinh người!

Bởi vì đang nhanh chóng chạy vội, xương khô đã ngã lăn về phía trước, cho nên hình thành một đợt sóng xương trắng dài đến mấy ngàn dặm!

Một gương mặt khác của Tần Mục lộn lại, hít một hơi thật dài. Gương mặt lúc trước lại vẫn đang khẽ niệm tụng. Vô số nguyên thần từ trong đợt sóng xương trắng này bay tới. Vô số thần thông và thần binh Ma Thần binh không được khống chế, không ngừng nổ tung ở giữa không trung, thần binh Ma Thần binh đ�� nát bay loạn khắp nơi.

Những nguyên thần lên tới mười vạn lại vọt tới, không chịu sự khống chế!

Tần Mục xoay người:

– Ca ca, đến lượt ca ca!

Hài nhi đầu to hưng phấn không thể hiểu được, há to mồm, một ngụm lại nuốt trôi mấy chục vạn nguyên thần của Thần Ma!

Tần Mục lại một lần nữa xoay người, bàn tay giơ lên, vô số thần binh Ma Thần binh bất động trên không trung.

Hắn bước bàn chân ra, vô số thần binh Ma Thần binh trong không trung đã theo hắn đi về phía trước, ép về phía đối diện.

Đây là bản chuyển ngữ được chau chuốt kỹ lưỡng, giữ trọn giá trị nguyên bản của tác phẩm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free