Mục Thần Ký - Chương 829: Ai đi tìm cái chết
Trong Đạo Cung hoàn toàn yên tĩnh.
Mấy vị sứ giả Thiên Đình đều nhíu mày. Bọn họ đều từng nghe danh phách thể, khi ở Thiên Đình nghe người khác chuyện phiếm, có nhắc đến một địa phương nhỏ bé dưới hạ giới tên là Duyên Khang, nơi có một phách thể, được xưng tụng là ngàn đời khó gặp. Các vị thần linh trên Thiên Đình khi nói đến chuyện này đều bật cười, cho rằng đó là lời khoác lác của kẻ ở địa phương nhỏ, thổi phồng đến tận Thiên Đình, vân vân, chẳng qua chỉ xem như đề tài câu chuyện lúc nhàn rỗi, rất ít khi nghiêm túc bàn luận.
Bọn họ vừa nghe Tần Mục tự xưng là phách thể, không khỏi bật cười thành tiếng, nhưng phản ứng của bức tượng Đạo tổ lại thật sự nằm ngoài dự liệu của bọn họ.
Đạo tổ thà tự hủy bức tượng, tự hủy Tam Bảo, cũng không dám nhận Tần Mục cúi đầu. Xem ra phách thể này quả nhiên không hề đơn giản như các vị thần linh Thiên Đình tưởng tượng.
Đột nhiên, một tiểu đạo sĩ, cũng là thiếu niên trẻ tuổi nhất trong số các sứ giả Thiên Đình, vỗ tay cười to. Tiếng vỗ tay của hắn khiến mọi người giật mình tỉnh lại.
Thiếu niên đạo sĩ này cười nói:
- Lợi hại, thật lợi hại! Phách thể Duyên Khang Tần Mục lại dám hủy diệt bức tượng của Đạo tổ ở Thanh Vân Thiên, còn ngay trước mặt chưởng giáo hủy hoại Tam Bảo trấn giáo, thật sự không hổ danh là phách thể!
Các đạo nhân bừng tỉnh, một lão đạo nhân giơ tay chỉ vào Tần Mục, lạnh lùng nói:
- Ngươi làm hỏng bức tượng của Đạo Tổ Thanh Vân Thiên ta, lại còn dùng âm mưu thủ đoạn gì đó, làm vỡ vụn Tam Bảo của đạo môn ta! Đạo môn ta cùng ngươi không đội trời chung!
Các đạo sĩ khác đang muốn mở miệng trách mắng, đột nhiên Thanh Vân chưởng giáo lớn tiếng quát:
- Câm miệng!
Trong Đạo Cung lập tức trở nên yên tĩnh.
Thanh Vân chưởng giáo khó xử không chịu nổi, trong lòng ngoài chấn động kinh ngạc vẫn là chấn động kinh ngạc, lại không hề có chút lửa giận nào.
Bởi vì hắn không dám.
Hắn suy nghĩ sâu hơn các đạo nhân khác một tầng.
Tu vi thực lực của Tần Mục tuy rằng không kém, xem như đứng đầu các cường giả dưới Thần cảnh, nhưng hắn không thể nào làm hỏng bức tượng của Đạo tổ, cũng không có cách nào làm hỏng Tam Bảo.
Tam Bảo của Thanh Vân phái là bảo vật của Đạo tổ. Đạo tổ là tồn tại cảnh gi���i Đế Tọa. Tuy rằng ba món bảo vật này của hắn đều là vật dùng hằng ngày, nhưng vật dùng hằng ngày của cường giả cảnh giới Đế Tọa cũng không thể coi thường. Tần Mục chắc chắn không có khả năng sử dụng thần thông quỷ dị gì để làm hỏng Tam Bảo này.
Hơn nữa, nếu như Tần Mục động tay động chân, cũng không thể che mắt được các cao thủ đang ngồi ở đây.
Tam Bảo bị hỏng, đó là do bản thân ba món bảo vật.
Ba món bảo vật này thật ra là tự mình hủy diệt!
Bao gồm cả bức tượng Đạo tổ cũng vậy.
Như vậy chỉ có thể nói, Đạo tổ quả thật cho rằng mình không nhận nổi Tần Mục bái lạy, cho nên mới tự hủy bức tượng và Tam Bảo của mình!
- Kính lễ!
Thanh Vân chưởng giáo đột nhiên nói.
Rất nhiều đạo nhân trong Đạo Cung đều giật mình, nhưng chưởng giáo đã lên tiếng, bọn họ cũng không dám phản bác. Bọn họ đành phải đứng dậy, xếp thành hai hàng, cúi người chào Tần Mục.
Tần Mục liếc nhìn về phía mấy vị sứ giả Thiên Đình. Thiếu niên trẻ tuổi nhất vừa lên tiếng kia lại nhíu mày, khẽ nói với những thiếu niên nam nữ khác bên cạnh vài câu, không biết đang nói điều gì.
- Kẻ này thoạt nhìn trẻ tuổi nhất, nhưng hắn mới là thủ lĩnh của bọn họ.
Tần Mục để ý, phất tay cười nói:
- Mời chư vị đứng dậy. Chỗ ngồi của ta ở đâu?
Thanh Vân chưởng giáo do dự một chút, sau đó sai người lấy tới một cái bồ đoàn khác, đặt ở trước bức tượng đã bị thiêu hủy, còn cao hơn so với chỗ ngồi của sứ giả Thiên Đình một ít.
Tần Mục ngồi xuống, nhìn lướt qua một vòng, cười nói:
- Lâm Hiên đạo chủ là đạo hữu ngang hàng của ta, cũng cần phải ngồi trên.
Thanh Vân chưởng giáo nhíu mày, nhưng hắn vẫn sai người đi dọn ra một chỗ ngồi.
Lâm Hiên đạo chủ ngồi ở bên cạnh Tần Mục. Tần Mục cười nói:
- Chư vị mời ngồi.
Thanh Vân chưởng giáo cúi người cảm ơn, sau đó mới cùng một đám đạo nhân ngồi xuống.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ:
- Xem ra Đạo tổ vẫn còn ở nhân thế, chưa chết. Chỉ là không biết ngài ấy rơi vào tay Thiên Đình ngoại vực, hay rơi vào tay Cổ Thần Thiên Đế đã tử vong. Vị lão đạo nhân này khiến người ta thật sự khó hiểu...
Hắn không biết hiện tại Đạo tổ còn nghĩ tới tình xưa hay không.
Thời đại Long Hán, ta từng chỉ điểm cho Đạo tổ và Đại Phạm Thiên Vương Phật, lưu lại một chút giao tình. Khi Ngự Thiên Tôn bị tập kích bỏ mạng, cũng là Tần Mục ta truyền pháp thay, truyền thụ con đường trường sinh, Đạo tổ cũng là một trong những người nghe giảng lúc đó.
Chỉ có điều, loại tình nghĩa này có thể chống lại sự ăn mòn của lợi ích và thời gian dài dằng dặc hay không, trong lòng Tần Mục thật sự không nắm chắc. Cũng may Đạo tổ không dám nhận hắn cúi đầu, khiến hắn không đến mức bị Thanh Vân phái bao vây tấn công.
Tần Mục nhìn về phía mấy vị sứ giả Thiên Đình kia, mỉm cười nói:
- Mấy vị đạo hữu Thiên Đình ngoại vực, mời ngồi.
Mấy vị nam nữ trẻ tuổi kia nhíu mày. Thiếu niên đạo sĩ trẻ tuổi nhất cười nói:
- Không cần phải lo lắng, chúng ta cứ ngồi đi. Ở trước mặt ta, hắn không thể gây ra sóng gió gì được.
Bọn họ vừa ngồi xuống, đột nhiên mấy đạo nhân vội vã chạy tới, thần sắc hoảng loạn, còn chưa đến nơi đã cao giọng hét lên:
- Chuyện lớn không hay rồi! Đệ tử Tinh Đấu Chủ Thần đều chết ở trong đạo quán!
- Cái gì?
Bên trong Đạo Cung đều xôn xao. Các lão đạo vừa ngồi xuống đều đứng dậy, lộ ra vẻ kinh hãi. Vẻ mặt mấy vị sứ giả Thiên Đình chấn động kinh ngạc, đập bàn gầm lên phẫn nộ.
Thanh Vân chưởng giáo đứng phắt dậy, nắm chặt nắm đấm. Trên trán hắn xuất hiện vài sợi gân xanh, rất nhanh toàn thân đều đầm đìa mồ hôi lạnh.
Thiếu niên đạo sĩ từ Thiên Đình tới vẫn ngồi trên ghế, lạnh lùng nói:
- Phó Vân Thiên, đây là chuyện gì? Đệ tử của Thiên Đình Tinh Đấu Chủ Thần chết ở Thanh Vân Thiên, ngươi muốn chịu tội gì?
Mồ hôi lạnh trên trán Thanh Vân chưởng giáo không ngừng rơi xuống, hắn khom người nói:
- Thượng sứ không nên nóng vội. Đệ tử hiện tại không nói rõ được, để ta hỏi rõ ràng đã!
Giọng hắn khàn khàn, thò tay nắm lấy mấy đạo sĩ này, quát hỏi:
- Đệ tử của Tinh Đấu Chủ Thần chết trong đạo quán là thật hay giả? Tất cả mọi người đã chết rồi sao? Có ai trốn thoát được không? Người trong đạo quán làm ăn kiểu gì vậy, làm sao có thể để cho hung thủ đi tới nơi đó? Đám người bọn họ đâu?
Hắn đã rơi vào tình trạng tâm thần hoảng loạn, không ngừng quát hỏi như pháo liên châu, hỏi đến mức mấy đạo sĩ trẻ tuổi này không kịp trả lời.
Lúc này, Thanh Vân chưởng giáo mới bừng tỉnh, vội vàng thả mấy đạo sĩ này ra, nói chậm lại:
- Có chuyện gì đã phát sinh, cứ từ từ nói, nói cho rõ ràng một chút.
Một đạo sĩ trong đó vội vàng nói:
- Bẩm chưởng giáo, đầu tiên là mấy vị sư thúc của đạo quán tới, một vị trong đó là Thiên Hồng sư thúc. Ngài ấy đi lòng vòng ở đạo quán một vòng, nói với chúng ta là Thanh Dương Cung bị kẻ trộm cướp sạch, bọn họ đến kiểm tra xem có kẻ trộm lẩn vào đạo quán hay không.
Thanh Vân chưởng giáo gật đầu, nói:
- Đó là ta phái bọn họ đi thông báo với các ngươi, bọn họ đều là trưởng lão của Đạo Cung.
Đạo Cung là chỗ ở của trưởng lão Thanh Vân Thiên, còn đạo quán lại là chỗ nghiên cứu đạo pháp thần thông. Bên trong đạo quán phần nhiều là đệ tử trẻ tuổi, tư duy linh mẫn, phản ứng nhanh chóng.
Đạo sĩ kia liếc nhìn hắn một cái, thận trọng nói:
- Sau đó đạo quán của chúng ta lại bị trộm. Chính Thiên Hồng sư thúc, một trong số mấy vị sư thúc do chưởng giáo phái tới thông báo với chúng ta, đã ra tay, trộm hết đạo quán của chúng ta một lượt. Đầu tiên là có một vị sư huynh phát hiện mất bảo vật, sau đó tất cả mọi người đều phát hiện mình cũng bị trộm. Trong lúc vô tình, bảo bối tốt nhất của mỗi người đều bị trộm mất. Vì vậy, mọi người lại xông ra tìm mấy vị sư thúc này.
Thanh Vân chưởng giáo cau mày nói:
- Tất cả mọi người đều ra ngoài?
Đạo sĩ kia vội vàng nói:
- Đệ tử của Tinh Đấu Chủ Thần thì lưu lại vẽ trận đồ tinh tú, bọn họ không bị trộm. Chúng ta lại đi ra bên ngoài, lúc này mới phát hiện các cung các viện đều bị trộm, hai mươi bốn điện, mười hai viện đều bị trộm qua một lượt. Chúng ta lại tìm kiếm xung quanh, sau đó phát hiện ra Thiên Hồng sư thúc bị cởi sạch trang phục ném vào trong bảo khố của Hoành Pháp điện, trong miệng còn bị nhét tất thối và nội khố, nguyên thần cũng bị phong ấn. Kẻ trộm này đã giả trang Thiên Hồng sư thúc trộm khắp Thanh Vân Thiên ta. Chúng ta liền phong tỏa Thanh Vân Thiên, dự định lục soát cho ra kẻ trộm này. Lúc đi qua đạo quán của chúng ta, lại phát hiện có máu từ trong khe cửa chảy ra. Mở cửa nhìn lại, những sư huynh từ Thiên Đình tới đều đã chết ở bên trong...
Thanh Vân chưởng giáo cắn chặt răng, lạnh lùng nói:
- Thật đúng là một chiêu điệu hổ ly sơn! Kẻ cắp này dụ các ngươi đi, chính là để hạ thủ với sứ giả Thiên Đình! Đã tìm ra kẻ c��p chưa?
- Vẫn chưa. Vừa mới rồi khi chúng ta chạy tới, nghe nói có người phát hiện Vũ Tiêu sư thái bị phong ấn nguyên thần, trong miệng nhét nội khố, trên đầu phủ rơm, bị nhét vào trong một chỗ nào đó.
Thanh Vân chưởng giáo cuối cùng không nhịn được, lửa giận bạo phát, hắn đang muốn nổi giận, đột nhiên Tần Mục ho khan một tiếng, thản nhiên nói:
- Chưởng giáo, Thanh Vân Thiên các ngươi thật sự gặp phải kẻ trộm, ngay cả chúng ta cũng bị trộm. Chỉ có điều, kẻ giết đệ tử Tinh Đấu Chủ Thần không phải tên trộm này, mà là ta và Lâm đạo chủ ra tay.
Lời này vừa nói ra, Đạo Cung ồ lên một tiếng.
Trong đầu Thanh Vân chưởng giáo nổ tung, trước mắt tối sầm, thân hình có chút lảo đảo.
Tần Mục ngồi trên ghế, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ vào tay vịn đầu rồng của bảo tọa, thản nhiên nói:
- Ta tới làm khách, Lâm đạo chủ là tới thăm người thân. Ban đầu, không nên ở nhà người khác mà động thủ giết người. Chỉ có điều, khách của nhà người khác lại mưu đồ bí mật muốn ra tay với Duyên Khang, chế luyện Thiên Đồ gì đó để diệt Duyên Khang. Nếu như bọn họ đã không khách khí với chúng ta, vậy thì chúng ta cũng chỉ đành phải động thủ. Người sáng mắt không làm chuyện mờ ám, chúng ta giết những tên chó săn của Thiên Đình, đương nhiên phải báo cho chưởng giáo một tiếng.
Tâm thần Thanh Vân chưởng giáo đại loạn, các lão đạo nhân khác cũng hoàn toàn mất hết chủ ý, ngơ ngác nhìn hắn, chờ hắn lên tiếng.
Thiếu niên đạo sĩ Thiên Đình này đột nhiên đứng phắt dậy, cười lạnh nói:
- Phó Vân Thiên, đệ tử của Tinh Đấu Chủ Thần Thiên Đình chết ở Thanh Vân Thiên, ngươi chịu trách nhiệm lớn nhất. Nếu biết hung thủ đang ở trước mắt, ngươi còn chờ đợi điều gì? Chờ Thanh Vân Thiên bị diệt tộc diệt chủng sao?
Thanh Vân chưởng giáo hai tay nắm chặt, xoay người nhìn về phía Tần Mục.
Tần Mục thản nhiên nói:
- Đạo tổ chưa lên tiếng, chưởng giáo lại dám tự tiện chủ trương sao? Sao không đi hỏi Đạo tổ?
Thiếu niên đạo sĩ này xoay người lại đối mặt với Tần Mục, cười khanh khách nói:
- Tượng thần Đạo tổ bị ngươi hủy, làm sao liên lạc với Đạo tổ? Tần Mục Tần phách thể, ngươi lúc trước hủy bức tượng của Đạo tổ, lại hủy Tam Bảo của Đạo tổ, lại giết 360 đệ tử Tinh Đấu Chủ Thần, ý định giá họa cho Thanh Vân Thiên, chỉ trong chốc lát hủy đi Đạo tổ chính thống. Rõ ràng ngươi bụng dạ khó lường, tội đáng chết vạn lần!
Tần Mục cười ha ha, thản nhiên nói:
- Chưởng giáo còn có cách khác để liên hệ với Đạo tổ chứ? Còn không mau đi đi?
Thanh Vân chưởng giáo hoang mang lo sợ, hắn chợt cắn răng, xoay người rời đi, trầm giọng nói:
- Chỗ ta ngồi tĩnh tọa có bức tranh của Đạo tổ, ta đi hỏi ý kiến của Đạo tổ! Những người khác...
Hắn dừng bước nhíu mày, khẽ nói:
- Coi chừng bọn họ, không thể để bọn họ rời khỏi Thanh Vân Thiên nửa bước!
Một vị lão đạo khẽ nói:
- Vậy còn sứ giả của Thiên Đình?
- Bao gồm cả sứ giả Thiên Đình!
Thanh Vân chưởng giáo vội vàng rời đi.
Tần Mục đứng dậy, cười ha hả, hắn sải bước đi xuống bậc thang, đi về phía ngoài Đạo Cung, cười nói:
- Được gió nương lực, đưa ta lên mây xanh. Thanh Vân Thiên thật sự là một địa phương tốt. Ở chỗ này có thể một bước lên trời hay không?
Thiếu niên đạo sĩ từ Thiên Đình tới cũng đứng dậy, đi theo sau hắn, cười nói:
- Có thể là một bước lên trời, cũng có khả năng lỡ chân rơi xuống địa ngục vạn kiếp bất phục.
Lâm Hiên đạo chủ nháy mắt với Tra đạo nhân, hai người cũng đi ra khỏi Đạo Cung.
- Ngươi khí độ bất phàm, xin hỏi xưng hô thế nào?
Tần Mục đi tới bên ngoài Đạo Cung, quay về phía thiếu niên đạo sĩ này hỏi.
- Đạo môn của Thiên Đình, đệ tử thân truyền của Đạo tổ, Tiêu Thuần Phong.
Thiếu niên đạo sĩ này thản nhiên nói:
- Ta tuy là đệ tử của Đạo tổ, nhưng lại chưa từng thấy qua Đạo tổ. Cho nên ta vào Đạo môn của Thiên Đình, thật ra chỉ là treo một cái tên mà thôi, học tập pháp thuật thần thông của Đạo môn mà thôi. Với gia thế và địa vị của ta, việc làm đệ tử của Đạo tổ lại coi như là sĩ cử của Đạo tổ.
Trong lòng Tần Mục thoáng động, dò hỏi:
- Chẳng lẽ huynh đài là nhi tử của vị Cổ Thần nào?
Thiếu niên đạo sĩ này kinh ngạc, khen:
- Tần phách thể quả nhiên không phải hư danh. Ta là nhi tử của Thái Âm nương nương.
- Thảo nào họ Tiêu, hóa ra là theo họ mẹ.
Tần Mục cười nói:
- Thái Âm Tinh Quân là Cổ Thần Nguyệt Trung nổi danh cùng Đại Nhật Tinh Quân. Chỉ có điều ta thấy ngươi còn trẻ như vậy, chắc là Thái Âm Tinh Quân gần đây không biết cùng ai cẩu thả mới sinh ra ngươi.
Khóe mắt Tiêu Thuần Phong khẽ giật.
Tần Mục vẫn tươi cười, nói:
- Ta và Lâm đạo chủ vừa mới giết đệ tử của Tinh Túc Chính Thần, duy nhất chỉ không nhìn thấy đệ tử của Tứ Đế. Xin hỏi bọn họ ở đâu?
- Chúng ta lại ở trong này.
Phía sau hắn, mấy vị nam nữ Thiên Đình này lạnh lùng nói.
Tần Mục xoay người lại, nói:
- Vị nào là đệ tử của Nam Đế?
Một thiếu nữ áo đỏ trong đó nói:
- Chính là ta.
Tần Mục cẩn thận quan sát thiếu nữ này, khẽ gật đầu, cười nói:
- Ta và Nam Đế là bằng hữu cố tri, ta không giết ngươi. Các vị sư huynh Thiên Đình, phách thể đang ở đây, ai muốn đi tìm cái chết?
Xin độc giả lưu ý, bản chuyển ngữ này chỉ được phép lan truyền dưới sự cho phép của truyen.free.