Mục Thần Ký - Chương 840: Dưỡng Nhân Kinh Đại Thành
Người mù cắn chặt răng, cố nén đau đớn nói:
– Địa Long vẫn đang đuổi kịp, tốc độ của nó cực nhanh.
Trong cơ thể ông, từng sợi rễ cây vẫn đang chuyển động, nhưng không còn sinh động như trước, lực lượng cũng yếu đi rất nhiều, rõ ràng chúng đã rời xa cơ thể quá mức, dần dần mất đi hoạt tính.
Chỉ có điều, Địa Long càng tới gần, lực lượng của những sợi rễ cây lại dần được tăng cường, hơn nữa hoạt tính cũng càng lúc càng mạnh mẽ.
Rất nhanh sau đó, người mù lại bị quấn chặt thành một cái kén gỗ.
Ngọc Thần Tử vội vàng nói:
– Nhất định phải rút những sợi rễ này ra, bằng không Địa Long sẽ dựa theo cảm ứng với chúng mà đuổi theo chúng ta!
– Làm sao để lấy ra được?
Tần Mục hỏi.
– Thanh Vân Thiên ta đã từng quen biết với Địa Long, trước đây rất lâu cũng đã từng giao phong vài lần.
Ngọc Thần Tử lấy ra một bình thuốc, bên trong là một ít bột phấn, rồi nói:
– Năm đó Địa Long tấn công Thanh Vân Thiên, khiến Thanh Vân Thiên ta tổn thất vô cùng nặng nề. Địa Long có l���c công kích mạnh mẽ, đao thương bất nhập, rất khó để chặt đứt hay gây tổn hại đến bản thể của nó. Các đạo nhân của Thanh Vân Thiên chúng ta bị nó cắm rễ vào trong thân thể, rất nhiều người đã chết thảm khốc, may mắn là chúng ta thu được một ít tứ chi của Địa Long, rồi dùng trận pháp vây khốn, sau đó nghiên cứu chậm rãi cách đối phó với nó. Loại bột thuốc này có thể khắc chế nó.
Tần Mục vội vàng nhận lấy bình thuốc, ngửi một cái rồi nói:
– Đây không phải linh dược sao?
Ngọc Thần Tử nói:
– Phần lớn dược liệu đều là thảo mộc, dùng linh dược đối phó với nó chỉ khiến nó tăng thêm chất dinh dưỡng. Địa Long là rễ của Địa Mẫu Nguyên Quân biến thành, không sợ bất kỳ loại độc thảo mộc nào, cho nên chúng ta dùng chính là độc kim thạch. Tuy độc không thể giết chết nó, nhưng lại có thể ép rễ của nó rời khỏi thân thể. Loại bột thuốc này là thuốc uống, trong thần tàng cũng phải rải vào một ít.
Tần Mục đưa thuốc cho người mù uống, không lâu sau, những sợi rễ cây liền xòe ra, tách khỏi cơ thể ông.
Tần Mục dùng nguyên khí khống chế những sợi rễ này để tránh chúng va chạm vào thân thể, sau đó vứt chúng ra xa.
Chỉ thấy những sợi rễ này rơi xuống đất, hóa thành từng con rồng cây dài sáu bảy thước, tuyệt vọng ngoe nguẩy trên mặt đất.
Long Kỳ Lân quay đầu phun ra thánh hỏa, nhưng những con rồng cây này lại vui mừng trong ngọn lửa, căn bản không hề sợ hãi thánh hỏa do Kỳ Lân hắn đốt.
Long Kỳ Lân giật mình kinh hãi, vội vàng cất chân chạy xa khỏi nơi này.
– Loại bột thuốc này có chút tác dụng phụ đối với cơ thể con người, dễ gây dị ứng, nhưng sau khi đi ngoài, bột thuốc sẽ được tống ra khỏi cơ thể. Bởi vậy phải uống nhiều nước.
Ngọc Thần Tử nói:
– Cho nên ta mới dám dẫn theo Khúc Hà Thần Bộ đến đây, dự định để Địa Long nuốt hắn. Còn ta, vì ta có mang loại thuốc này, nếu Địa Long nuốt ta, ta sẽ rắc bột thuốc này lên người. Địa Long sẽ cảm thấy ta không thể ăn, rồi lại tống ta ra ngoài cơ thể, mặc dù có hơi ô uế, nhưng dù sao cũng không phải chết.
– Ngọc Thần sư huynh, tài trí của sư huynh mà chỉ dùng ở Thanh Vân Thiên thì thật đáng tiếc. Sư huynh đã giải oan cho Thanh Vân Thiên, bày ra một mưu kế liên hoàn khiến Thanh Vân Thiên hoàn toàn thoát khỏi hiềm nghi.
Tần Mục dùng nước miếng rồng xoa bừa lên vết thương trên người người mù, liếc nhìn hắn một cái, khen ngợi:
– Dù sao, đội trưởng Thần Bộ cũng là quan thất phẩm của Thiên Đình, hắn chết ở đây nhất định sẽ dẫn tới cường giả Thiên Đình đến tranh đấu với Địa Long. Địa Long chắc chắn phải chết không nghi ngờ gì. Khúc đội trưởng là một người tài ba, Địa Long lại là tồn tại có thể sánh ngang với cảnh giới Lăng Tiêu, cũng phải chết dưới tay huynh. Huynh bị giam hãm trong Thanh Vân Thiên, hoài bão không có chỗ thi triển, sẽ chỉ làm uổng phí cả đời huynh mà thôi.
Ngọc Thần Tử cười nói:
– Ta vốn là đạo nhân, đạo nhân tất phải say mê đạo thuật, ở lại Thanh Vân Thiên cũng chẳng có gì không tốt.
Tần Mục lấy ra mấy lọ nước miếng rồng mới, định cho người mù uống thuốc.
Người mù lắc đầu nói:
– Ta không uống, đó là nước bọt của con chó lớn nhà ngươi.
Tần Mục vội vàng nói:
– Không phải nước bọt, đó là nước miếng rồng! Nội tạng của gia gia bị rễ Địa Long đâm hỏng nhiều chỗ lắm, không uống thì vết thương toàn thân sẽ nứt toác, máu sẽ chảy sạch rất nhanh đấy.
Long Kỳ Lân cười nói:
– Lão gia mù ơi, ta không phải chó lớn, ta là Long Kỳ Lân, có huyết mạch của rồng và Kỳ Lân đó. Lão gia uống đi, Giáo chủ mới hứng chưa lâu, còn rất mới.
Người mù ngậm miệng, Tần Mục nảy sinh ý định ác độc, mạnh mẽ bóp miệng ông ra, đổ nước miếng rồng xuống.
Người mù tức tới mức toàn thân run rẩy, tức giận nói:
– Thằng nhóc thối, chờ ta khỏe lại, ta xem ai có thể cứu được ngươi!
Nhân lúc ông nói, Tần Mục lại đổ thêm mấy lọ, đoạn nhìn về phía Ngọc Thần Tử nói:
– Ngươi đang nói lời trái lương tâm đó sao? Người đời đều nói loạn thế đạo sĩ xuống núi, thịnh thế đạo sĩ lên núi. Loạn thế xuống núi là vì thiên hạ thái bình, thịnh thế lên núi là để hồng trần không quấy nhiễu đạo tâm. Hiện giờ chính là loạn thế, có đất dụng võ cho ngươi đấy.
Ngọc Thần Tử lắc đầu nói:
– Nếu loạn thế tới, Thanh Vân Thiên ta vẫn còn hai mươi bốn thần quốc dưới sự quản lý, cũng có nơi để ta dụng võ.
Tần Mục cười như không cười nói:
– Hai mươi bốn thần quốc là tiêu chuẩn gì, ta không biết rõ, nhưng chẳng lẽ ngươi lại không biết rõ sao? Khi chúng ta gặp mặt, ngươi nói Duyên Khang là nước nhỏ yếu kém, vô lễ tham lam phiền phức, nhưng hai mươi bốn thần quốc muốn phát triển đạt tới tiêu chuẩn như Duyên Khang thì vẫn còn cần mấy trăm năm nữa. Hơn nữa, ngươi còn cần một Duyên Phong đế, một Giang Bạch Khuê, một Tần Mục, cùng vô số đại học, học cung, học viện và vô số người cống hiến tài trí.
Ngọc Thần Tử im lặng một lát rồi nói:
– Ta là đạo sĩ, sẽ không tiến vào Thiên Thánh giáo của ngươi.
Tần Mục cười ha ha, dùng sức vỗ nhẹ vào vai hắn, thành khẩn nói:
– Đạo hữu, ta chỉ muốn ngươi đến Duyên Khang quốc thôi! Ngươi có tài năng, Thiên Thánh giáo không chứa nổi ngươi, cũng không có chỗ cho ngươi thi triển tài năng, chỉ có Duyên Khang quốc mới có ngôi cao như vậy. Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ viết một lá thư tiến cử, ngươi đến gặp Duyên Khang quốc sư, hắn nhất định sẽ trọng dụng ngươi! Hãy suy nghĩ một chút về sở học sở ngộ cả đời của ngươi, suy nghĩ một chút về hoài bão của ngươi đi! Ngươi cam tâm tình nguyện chờ đợi được đảm nhiệm Thanh Vân chưởng giáo, hay muốn tự mình kiến tạo nên sự nghiệp và một vùng trời riêng?
Ngọc Thần Tử cuối cùng cũng đưa ra quyết định, khom người nói:
– Vậy xin thư của Tần Giáo chủ!
Tần Mục lập tức lấy giấy bút ra, viết một lá thư.
Ngọc Thần Tử nhận lấy lá thư, cười nói:
– Như vậy, ta sẽ đi gặp Duyên Khang quốc sư, nếu có thể dùng tài tình cảm động hắn, ta sẽ không lấy thư tiến cử của ngươi ra. Nhưng nếu không thể, ta sẽ dùng thư tiến cử của ngươi.
Tần Mục giật mình.
Ngọc Thần Tử cười ha ha, sau đó cáo biệt rồi bay đi.
– Ngọc Thần Tử này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng là một người giang hồ lão luyện đấy.
Thương thế của người mù cơ bản đã lành, ông cầm Long Thác Thần Thương trong tay, cười híp mắt nói:
– Mục nhi, hai ta đã lâu không khoa tay múa chân rồi, ta cũng không biết tu vi hiện tại của ngươi đã tiến triển tới mức nào. Hiếm hoi lắm mới có dịp hai ta đoàn tụ, hay là cùng nhau thử tài một chút đi.
Sắc mặt Tần Mục khẽ biến.
Tiếng thần thông va chạm vang vọng. Long Kỳ Lân, Thủy Kỳ Lân và Ngự Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy hai người xông thẳng lên không trung, tiếp đó lại thấy họ rơi xuống mặt đất, rồi lại xông lên hai ngọn núi, giao tranh cách núi.
Ngự Thiên Tôn lo lắng nói:
– Ca ta không sao chứ?
– Không sao đâu. Giáo chủ bị đánh quen rồi.
Long Kỳ Lân đột nhiên chồm người lên, hóa thành một thiếu niên đầu Kỳ Lân, râu rồng hùng tráng. Hắn phát động công pháp rèn luyện thân thể, rèn luyện nguyên thần, chỉ thấy Kỳ Lân Châu và Long Châu xoay quanh hắn không ngừng phát ra hào quang bốn phía, hai bảo vật hấp thu linh lực thiên địa, tinh luyện rồi luyện hóa, tôi luyện thân thể và nguyên thần.
Hai bảo vật này được hắn luyện đến trong suốt lấp lánh, ẩn chứa uy năng lớn lao.
Mà nguyên thần của Long Kỳ Lân lại đậu trên một Thiên Hà đang chảy cuồn cuộn không ngừng, nuốt mây nhả khói, trong lúc nguyên thần hắn hít thở, Kỳ Lân Châu và Long Châu bên ngoài cơ thể cũng theo nhịp hô hấp đó mà chợt lớn chợt nhỏ.
Thủy Kỳ Lân giật mình kinh hãi, vội vàng nói:
– Phi ca, ngươi biến hóa từ khi nào vậy? Ngươi còn mở ra Thiên Hà thần tàng nữa! Ngươi làm được lúc nào thế?
Thiếu niên đầu Kỳ Lân này dương dương đắc ý, cười nói:
– Ngươi chỉ thấy ta mặt dày mày dạn bám theo Giáo chủ kiếm cơm, lại không biết ta đã cố gắng biết bao nhiêu. Ta ở trong Địa Cung của Địa Mẫu đã lấy lòng những đại lão bên cạnh Địa Mẫu, mỗi người bọn họ đều là tồn tại cảnh giới Ngọc Kinh Lăng Tiêu, giúp ta dung hợp công pháp của Tổ Long Thái Huyền Công và Kỳ Lân tộc, khi đó ta đã có thể biến hóa rồi.
Thủy Kỳ Lân cảm thấy bất ngờ.
Long Kỳ Lân tiếp tục nói:
– Sau khi ta biến hóa, lại liên tục mở ra các loại thần tàng. Cái này gọi là gần quan được ban lộc, ta đi theo bên cạnh Giáo chủ, chứng kiến Giáo chủ liên tục mở hai mươi sáu loại thần tàng thứ bảy, cho dù ta có ngu đi nữa cũng phải học được chứ. Ta lại lén lút tu luyện, ở bên Thiên Hà, ngươi mặt dày mày dạn đòi chủ công của ngươi linh đan để ăn, ta lại nhân lúc đó dùng lực Thiên Hà mở ra Thiên Hà thần tàng.
Thủy Kỳ Lân nghẹn họng nhìn trân trối, nói không nên lời.
– Ngươi có biết vì sao Giáo chủ ngày càng coi trọng ta không?
Long Kỳ Lân vừa tu luyện vừa nói:
– Chính là vì ta đủ mạnh mẽ! Linh đan cũng không phải bảo bối chỉ để ngươi sướng miệng, đồng thời cũng có thể dùng để lấy lòng những cường giả khác. Ngươi nhìn ta mà xem, khi gặp được Lữ Tranh Ma Vương của Tử Hề thiên sư, ta đã dâng linh đan hiếu kính hắn, hắn ăn linh đan của ta tất nhiên sẽ chỉ điểm ta tu hành thần thông. Ta gặp được Vũ Đấu Thiên Sư Ngưu Tam Đa sư huynh, cũng dâng linh đan hiếu kính hắn, cùng hắn nói chuyện phiếm, hắn đương nhiên sẽ chỉ điểm ta tu luyện võ đạo. Ta còn lấy lòng từng con Hồng Côn của ngư ông thiên sư, lấy lòng Hắc Hổ Thần, bọn họ đều chỉ điểm cho ta.
Thủy Kỳ Lân trợn mắt há hốc mồm, bội phục sát đất.
– Mà cao thủ bên cạnh Giáo chủ càng nhiều, lúc Giáo chủ cùng những cao thủ bàn luận, ngươi chỉ cần lưu tâm lắng nghe, dụng tâm cảm ngộ, liền có thể học trộm được không biết bao nhiêu thần thông và công pháp vô cùng tinh diệu.
Long Kỳ Lân cười nói:
– Ví dụ như trên đường đi, lúc lão gia mù dạy chủ công của ngươi và Giáo chủ về trận đạo, ngươi hoàn toàn có thể học được mấy trăm loại sát trận có uy năng cường đại! Ngươi có học không?
Thủy Kỳ Lân mê man lắc đầu.
Long Kỳ Lân chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, há miệng phun ra một quyển bảo quyển, nói:
– Đây là bản kinh do ta sáng lập ra, ngươi cầm lấy xem trước đi, nếu không sẽ khiến cho Kỳ Lân tộc chúng ta mất mặt.
Thủy Kỳ Lân cuống quýt hóa thành hình người với thân thể cao lớn hơn mười trượng, để Ngự Thiên Tôn ngồi trên vai mình, tay nâng Dưỡng Nhân Kinh, dụng tâm nghiên cứu đọc. Hắn chỉ cảm thấy từng chữ giống như châu cơ, chính là thần diệu khó lường.
Ngự Thiên Tôn nhìn lén, Thủy Kỳ Lân vội vàng che lại, cười nịnh nọt nói:
– Lão gia, cái này là của vật cưỡi tu luyện, ngài không luyện được đâu.
Không lâu sau, người mù trở về, vẻ mặt thỏa mãn. Long Kỳ Lân ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tần Mục bị treo trên đầu mũi Long Thác Thần Thương, chàng cúi đầu theo gió đung đưa.
– A, vẫn là gia gia mù có kỹ năng cao hơn một bậc!
Thủy Kỳ Lân che lại Dưỡng Nhân Kinh, thở dài nói:
– Dưỡng Nhân Kinh này sâu xa khó hiểu quá, ta còn chưa tu luyện đến nơi đến chốn, tạm thời vẫn chưa dùng được, để tránh tâng bốc không đúng lúc lại tự rước họa vào thân.
Mọi nỗ lực biên dịch nội dung này đều vì bạn đọc, với sự góp sức không ngừng từ truyen.free.