Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 869: Ngân Hà Bên Ngoài Nguyệt Cung

Tần Mục nhìn thấy nụ cười của nàng, trái tim giống như tan chảy.

Tan chảy trong một ngày nắng chói chang, sóng lau sậy bên Dũng Giang, hoa lau bay trắng xóa, mục đồng cưỡi trâu, con trâu chầm chậm đi bên bờ sông.

Ngày đó, trong đầu hắn luôn có một giai điệu kỳ diệu vang vọng, muốn cất thành lời, nhưng dù thế nào hắn cũng không hát ra được.

Hắn cảm thấy giai điệu kia quen thuộc đến lạ, thân thiết đến thế, nhưng lại không tài nào nhớ nổi.

Lúc này hắn nhớ lại câu đồng dao ấy.

Hắn đã từng nghe câu đồng dao này, từng nghe âm thanh này khi còn nằm trong giỏ.

Hắn đi tới bên cạnh thiếu nữ đang hát bài hát mình quen thuộc mà lại không nhớ nổi, hắn ngồi xuống, cười nói:

- Đã lâu không gặp. Nàng còn nhớ đứa trẻ sơ sinh tên là Tần Phượng Thanh trong cái giỏ năm xưa không? Ta chính là hắn.

Bạch Cừ Nhi nhìn hắn, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc, sau đó lại nở một nụ cười tươi:

- Còn nhớ nữ hài ngồi trên cái rương kia không?

- Nhớ.

Trong lòng Tần Mục nóng hừng hực, không biết là do vết thương còn chưa lành hẳn, hay có nỗi niềm khó tả nào đó đang lay động.

Hai tay Bạch Cừ Nhi ôm lấy hai đầu gối, thân hình thẳng tắp như ngọn bút, kinh ngạc nhìn giang sơn phía dưới, nói:

- Duyên Khang thật đẹp mắt.

Tần Mục nhìn xuống dưới, nhìn thấy ánh đèn vạn nhà, trên vùng đất bao la, sông núi, thành thị hiện lên ánh đèn, nơi nào có ánh đèn nơi đó lại có người.

Mặc dù Duyên Khang gặp phải biến hóa kịch liệt như vậy, nhưng mọi người vẫn kiên cường tìm đường sinh tồn.

Ngồi trong Nguyệt Cung nhìn xuống thế gian lại có một vẻ đẹp khác.

Thiên Đình vĩnh viễn ở trên cao, không thưởng thức được cái đẹp của bóng tối, cũng không nhìn thấy được hi vọng trong lòng mọi người khi thắp sáng từng ngọn đèn trong đêm tối.

Ánh trăng sáng tỏ, trận pháp ánh trăng trong Thiên Đồ mở ra hơn phân nửa, gần thành trăng rằm, Tần Mục cảm thấy mình chắc hẳn đã ngủ được năm sáu ngày.

- Tại sao nàng lại ở chỗ này?

Hắn nghiêng đầu nhìn gương mặt người thiếu nữ bên cạnh mình, hỏi.

- Duyên Khang quốc sư gặp được ta, ta với hắn luận kiếm mấy ngày, sau đó lại nghe nói một thiếu nữ tên là Tư Vân Hương phái người đi khắp nơi tìm kiếm bốn Đại Thiên Sư Tứ Đại Thiên Vương của Khai Hoàng, nói là ngư���i con của Tần gia gặp nạn, cần đi tới chư thiên phương bắc cứu viện.

Bạch Cừ Nhi nói:

- Ta lại chạy tới đây trước, dự định từ Thiên Đồ tiến vào Đại Hắc Cung, vừa vặn quét sạch thần linh của Thiên Đình ngoại vực trong Thiên Đồ thì rồng béo lại dẫn theo ngươi qua đây.

Tần Mục bừng tỉnh, cười nói:

- Từ trong Thiên Đồ lẻn vào Đại Hắc Cung, thậm chí tập kích Đại Hắc Thiên đều là ý hay, vừa vặn có thể tránh được cảm ứng của hắn.

Bạch Cừ Nhi cười nói:

- Đúng vậy. Trong lúc ngươi mê man, đám người Văn Thiên Các, Hàn Đường, Yên Vân Hề cũng đã tìm tới. Bọn họ đều từ Thiên Đồ tiến vào. Bốn vị Đại Thiên Sư Khai Hoàng có ba vị đến. Hàn Đường dự định khoan một lỗ thủng của Thiên Đồ, sau đó thả cần câu đến Đại Hắc Cung, câu ngươi lên.

Hàn Đường là tên của Thiên Sư ngư ông, Yên Vân Hề lại tên của Thiên Sư Tử Hề, tuy nhiên Yên Vân Hề là tên nữ tử.

Ngư ông Thiên Sư được tôn là câu cá không bao giờ trượt mồi, cũng có khả năng câu được Tần Mục.

- Yên Vân Hề dự định bày trận mai phục Đại Hắc Thiên, Văn Thiên Các lại nói Duyên Khang cùng Đại Hắc Thiên cũng không có ân oán, có lẽ có thể là địch cũng có thể là bằng hữu.

Bạch Cừ Nhi cười nói:

- Bọn họ đều rất quan tâm ngươi, khi thấy ngươi không có gì đáng lo ngại, lúc này mới rời đi. Thương thế của ngươi thế nào?

Trong lòng Tần Mục ấm áp:

- Nhắc tới cũng kỳ lạ. Khi ta tỉnh dậy, các vết thương đều đã lành. Ta tổn thương đến căn nguyên, ban đầu còn tưởng rằng phải mất mấy năm khôi phục mới có khả năng tu luyện tới thời kỳ toàn thịnh. Nàng cho ta ăn linh dược gì?

Trong lòng hắn rất buồn bực, tổn thương đến căn nguyên, thương thế như vậy lại vô cùng nghiêm trọng, cho dù hắn là đại tông sư y đạo cũng cần tìm kiếm linh dược hiếm thấy ở các nơi, từ từ điều dưỡng thân thể.

Cho dù như vậy, ít nhất cũng cần phải mất mấy năm mới có khả năng bổ sung lại phần thân thể đã mất đi.

Bạch Cừ Nhi đã từng cho hắn uống thuốc, còn dùng Long Châu xoa dịu nguyên thần của hắn, khiến cho hắn tưởng linh dược của Bạch Cừ Nhi phát huy tác dụng.

- Linh dược ta cho ngươi dùng đều không phải vật hiếm lạ, chỉ có thể giúp ngươi giữ được tính mạng chứ không thể trị tận gốc, nhưng ta phát hiện trong lúc ngươi ngủ, thương thế đã tự mình khỏi hẳn. Ta cũng cảm thấy rất khó hiểu.

Bạch Cừ Nhi suy tư nói:

- Khi ngươi đi vào giấc ngủ, đám người Văn Thiên Các tới, bọn họ cũng phát hiện ngươi đang tự mình khôi phục. Văn Thiên Các nói, bên trong cơ thể ngươi là một loại phật pháp vận hành theo phương thức kỳ lạ, khiến ngươi như được tái sinh. Nhưng loại phật pháp này từ đâu đến, hắn cũng không rõ lắm, ta cũng không thể điều tra ra được xuất xứ của loại phật pháp này.

Trong lòng Tần Mục thoáng động, giống như tái sinh một lần nữa, sau đó thương thế lại khỏi hẳn, hơn nữa căn nguyên cũng khôi phục lại trạng thái đỉnh phong, loại công pháp này dường như có liên quan đến loại mơ nhập đạo của Đại Phạm Thiên Vương Phật.

Chẳng lẽ trong lúc ngủ mơ của mình tu luyện Đế Tọa chân kinh của Đại Phạm Thiên Vương Phật?

Nhưng từ trước tới nay mình chưa từng học qua môn công pháp này!

Năm đó, Đại Phạm Thiên Vương Phật đã từng nói với hắn, trong đại lục chữ Tần có một vị phật lớn, ẩn chứa Đế Tọa chân kinh của hắn, cần chính hắn tìm hiểu mới có thể học được.

Nhưng đại lục chữ Tần vẫn bị ca ca Tần Phượng Thanh chiếm giữ, thời gian hắn ở trong đại lục chữ Tần không nhiều, không rảnh để tìm hiểu.

Như vậy mình học được khi nào?

Không có đi học, không có đi tìm hiểu, trái lại nhận được môn công pháp Đế Tọa này, thật sự quá kỳ lạ.

Đột nhiên, Bạch Cừ Nhi đứng dậy vươn tay về phía hắn, trên mặt nàng nở nụ cười rạng rỡ:

- Ngươi muốn nhìn tinh không thật sự một chút hay không?

Tần Mục giật mình vươn tay ra, hai người cầm tay nhau.

Bạch Cừ Nhi nắm tay hắn, bay trong Thiên Đồ, bay ra khỏi ánh trăng, cười nói:

- Trong Thiên Đồ là Thiên Tượng giả tạo, tất cả đều là trận pháp, nhưng phía sau Thiên Đồ lại là tinh không thật sự. Ta biết Thiên Đồ có một lỗ thủng, từ nơi đó ra ngoài lại có thể nhìn thấy được tinh không thật sự.

Tần Mục không tự chủ được đi theo, hắn quay đầu nhìn lại chỉ thấy trước Nguyệt Cung trong ánh trăng, Long Kỳ Lân đang nằm bên cạnh một cây cột ngủ gật, lúc này nó cũng đã đứng dậy nhìn về phía bên này, nó cũng muốn chạy tới xem thử tinh không thật sự.

Ánh mắt Tần Mục đầy vẻ cảnh cáo khiến Long Kỳ Lân vội vàng dừng bước, nó lại nằm xuống, tiếp tục ngủ gật.

Tần Mục tươi cười, để nữ hài này nắm tay, cùng nàng du ngoạn Thiên Đồ.

Bọn họ từ trong Thiên Đồ bay qua ngân hà, đó là do tất cả trận pháp lớn nhỏ phức tạp hình thành ngôi sao với kết cấu rất rắc rối, nhưng thần linh nơi đây đã bị Bạch Cừ Nhi tiêu diệt, những trận pháp này không còn ai trông giữ.

Ngân hà mặc dù là giả, nhưng bay qua bên trong ngân hà, những ánh sáng sáng ngời chiếu sáng xung quanh bọn họ, cảm giác vẫn vô cùng lãng mạn.

- Văn Thiên Các nói, ông ấy chuẩn bị để Duyên Phong Đế phái một số sĩ tử tinh thông thuật số đến duy trì Thiên Đồ vận hành.

Bạch Cừ Nhi dẫn theo hắn đi qua ngân hà, nói:

- Bên kia chính là mặt trời trong Thiên Đồ. Trong Thiên Đồ, thời điểm ban ngày các vì sao ảm đạm, ngân hà không ánh s��ng, chỉ có mặt trời mới có thể tỏa ra ánh sáng. Nhưng đến buổi tối, mặt trời trong tinh đồ sẽ tắt lịm.

Tần Mục nhìn theo hướng nàng chỉ, trận pháp mặt trời lúc này đã ngừng vận chuyển, đây là một trận pháp cánh cửa truyền tống hình tròn, bên trong trận pháp là khoảng không, bên trong có một tòa Thái Dương Cung.

Giống như hắn suy đoán vậy, trận pháp này là mượn ánh sáng mặt trời thật, bởi vậy có thể tỏa ra ánh sáng và hơi nóng.

- Lỗ thủng của Thiên Đồ ở nơi đây.

Bạch Cừ Nhi đi tới Thái Dương Cung, dẫn theo hắn đi vào trong cung, cười nói:

- Tuy nhiên, chỉ khi thắp sáng trận pháp mặt trời, lỗ thủng này mới xuất hiện, chúng ta lại có thể từ trong lỗ thủng bay ra ngoài, nhìn thấy được tinh không thật sự.

Tần Mục chớp chớp mắt, nói:

- Duyên Khang hiện tại đang lúc tối muộn.

Bạch Cừ Nhi ừ một tiếng.

- Sau khi chúng ta thắp sáng mặt trời, mặt trăng và mặt trời sẽ cùng xuất hiện ở trong bầu trời đêm.

Tần Mục tiếp tục nói.

Bạch Cừ Nhi lại ừ một tiếng, trên mặt có vẻ tiếc nuối.

Tần Mục cười nói:

- C�� làm như vậy đi!

Bạch Cừ Nhi hoan hô, sau đó nàng nhanh chóng đi tới ở trung tâm của cung điện, nơi đó có một mảnh vải lớn màu đỏ tươi, không biết được làm bằng vật liệu gì, thêu hình vẽ của Tam Túc Kim Ô, phía dưới có thứ gì đó nâng tấm vải lớn lên.

Bạch Cừ Nhi dùng sức kéo tấm vải lớn, lộ ra một cái giá, trên cái giá là hình vẽ phù văn tinh mỹ xây dựng thành dấu chưởng.

Bàn tay nàng đặt ở trên đồ án, nàng nhìn về phía Tần Mục, có chút do dự:

- Thật sự muốn thắp sáng mặt trời sao? Có thể quá kinh thế hãi tục hay không?

Tần Mục cười nói:

- Dân chúng Duyên Khang sớm đã thành thói quen. Luận về kinh thế hãi tục, loại chuyện ban đêm xuất hiện mặt trời này dù thế nào cũng kém kinh thế hãi tục hơn Nguyên Giới phá phong. Mấy năm qua, dân chúng Duyên Khang nhìn thấy thiên tai bạo phát, nhìn thấy Dũng Giang biến thành Thiên Hà, vô số Thần Ma sống lại, trong không trung xuất hiện chư thiên, sức chịu đựng của bọn họ còn mạnh hơn so với chúng ta tưởng tượng.

Bạch Cừ Nhi yên lòng, vận động nguyên khí, chỉ nghe từ cái giá truyền tới một tiếng “oong”, tiếp theo lưu chuyển dọc theo mặt đất.

Rất nhanh, phù văn trận pháp bên ngoài Thái Dương Cung bừng sáng, phù văn chuyển sang màu đỏ rực, trận pháp xoay tròn, tỏa sáng khắp bốn phía.

Lúc này Duyên Khang chưa vào đêm khuya, còn có không biết bao nhiêu nhà đang thắp đèn, ánh đèn ở đô thị càng thêm rực rỡ, còn có người đang dạo chợ đêm.

Nhưng trong lúc bất chợt mặt trời trên bầu trời bỗng nhiên vụt lên cao, treo lơ lửng trên không, màn đêm thoáng chốc bị xua tan!

Không chỉ có như vậy, trên bầu trời c��n có mặt trăng, hơn nữa ánh sáng hủy diệt trời đất của vầng trăng lại không kém mặt trời là bao, chói mắt vô cùng.

Dân chúng của Duyên Khang kinh ngạc đến ngẩn ngơ, các Thần Ma và Bán Thần của Nguyên Đô cũng kinh ngạc đến ngẩn ngơ, không biết bao nhiêu người ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn bầu trời.

Trong Thái Dương Cung, Bạch Cừ Nhi cầm tay của Tần Mục chạy vội, ở phía trước truyền đến tiếng cười:

- Nhanh một chút, nhân lúc các Thần Ma chưa tìm tới, chúng ta chạy ra ngoài!

Tần Mục cảm thấy tim đập thình thịch loạn xạ, hắn theo nàng đi tới trung tâm của trận pháp mặt trời, chỉ thấy bên trong có một lỗ đen lớn, một vết đen vô cùng chói mắt.

Bạch Cừ Nhi dẫn theo hắn nhảy vút về phía vết đen kia, ống tay áo của nàng tung bay phất vào mặt Tần Mục.

Tần Mục giơ tay kia lên đẩy ra ống tay áo của thiếu nữ, lại thấy bọn họ đã nhảy ra khỏi trận pháp mặt trời, nhảy ra khỏi Thiên Đồ, nhảy ra ngoài Thiên Tượng giả tạo này.

Bọn họ đang trôi nổi trong vũ trụ tinh không bao la, phía sau là Thiên Đồ dài vô tận, phía trước bọn họ là một quả cầu lửa lớn lơ lửng trong vũ trụ yên tĩnh.

Quả cầu lửa kia khổng lồ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Bọn họ đứng ở trước mặt trời này, cảm giác nhỏ bé như một con kiến hôi.

Bạch Cừ Nhi đột nhiên dẫn theo hắn lướt nhanh qua, với tốc độ không thể tưởng tượng được lao vút về phía trước, nàng giơ tay chỉ vào một phương hướng, cười nói:

- Ngươi nhìn qua bên kia!

Tần Mục nhìn theo hướng ngón tay nàng chỉ, chỉ thấy từng chư thiên như những bảo thạch vây quanh bên ngoài Nguyên Giới, trong bảo thạch lớn có nhật nguyệt ngôi sao, giống như là từng điểm sáng vây quanh bảo thạch, lúc ẩn lúc hiện.

Bọn họ bay qua bên ngoài những bảo thạch cực lớn này, hàng rào thế giới giống như là lớp màng mỏng vô hình, khi bọn họ tới gần sẽ nhẹ nhàng đẩy bọn họ ra.

Bạch Cừ Nhi mượn lực ở trên hàng rào thế giới, khiến tốc độ của mình nhanh hơn, nàng dẫn theo Tần Mục du ngoạn trong không trung.

Bọn họ bay qua khỏi mặt trời thật kia. Tần Mục ngẩng đầu nhìn thấy được một mặt trời khác, chỉ có điều nó ảm đ��m, tỏa ra ánh sáng màu đỏ sẫm. Sau đó, ở trên không trung của mặt trời này, hắn lại thấy được một mặt trời màu đỏ sẫm nữa.

- Nơi đó là ba mươi ba tầng trời của Khai Hoàng năm đó.

Bạch Cừ Nhi dẫn theo hắn du ngoạn, nói:

- Khai Hoàng ở nơi đây xây dựng ba mươi ba thế giới, tuy nhiên những tầng trời này đã tan vỡ, hoang tàn.

Nàng dẫn theo Tần Mục bay qua mặt trời thứ nhất bị tắt, vòng qua mặt trời này, bọn họ nhìn thấy được tinh hệ khổng lồ.

- Đó là con mắt của Thiên Công, hắn chắc hẳn có thể nhìn thấy được chúng ta!

Bạch Cừ Nhi hưng phấn vẫy tay với tinh hệ đó.

Tần Mục cũng hưng phấn phất tay với tinh hệ, kích động đến mức gương mặt ửng hồng.

Trong đại lục chữ Tần, phân thân Thiên Công hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía Dung Nham Thổ Bá nói:

- Ta thấy tiểu tử này quá đắc ý rồi.

Dung Nham Thổ Bá lại nhìn Tiểu Thổ Bá đang hưng phấn chôn cái đầu lớn vào trong Sát Sinh Đỉnh, mông vểnh ra ngoài, hắn nói:

- Hắn có gì đắc ý?

Tần Phượng Thanh ở bên trong đỉnh đếm một năm một mười những chiến lợi phẩm của mình, không có nghe thấy bọn họ đang nói chuyện gì.

Đại Nhật Tinh Quân lại vỗ cánh, nằm ở đại lục chữ Tần, ba cái móng vuốt chống lên bầu trời, giống như là một con dơi lớn nằm trên nóc nhà, hắn mượn con mắt của Tần Mục tham lam nhìn thế giới bên ngoài.

- Mặt trời sáng nhất vừa rồi chính là nơi ta sinh ra, là thần dương Nguyên Đô duy nhất!

Đại Nhật Tinh Quân lẩm bẩm:

- Nơi ta ra đời, khi ta khóc tiếng đầu tiên, ta còn nhớ rõ ta kéo mặt trời chạy vút trên trời...

Đột nhiên, trước mắt hắn tối sầm, hóa ra Tần Mục lấy ra lá liễu, che đi con mắt thứ ba của mình, khiến hắn không thể nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài nữa.

- Khốn kiếp, bỏ ra, mau bỏ ra!

Đại Nhật Tinh Quân gào lên:

- Ta muốn nhìn quê hương của ta!

Tư duy của Xích Hoàng kéo hắn xuống, nói:

- Người ta ở bên ngoài nói chuyện yêu đương, ngươi hóng chuyện gì. Chúng ta thật vất vả mới có nơi sống yên ổn, nương náu nơi đây, ngươi đừng đòi hỏi nhiều quá.

Đại Nhật Tinh Quân rụt cổ lại:

- Ngươi là nương náu, ta là bị giam giữ, chúng ta không giống nhau. Ngươi nói, bọn họ bây giờ đang làm gì vậy? Sao không cho chúng ta nhìn?

Nơi đây, những dòng chữ đã được chuyển thể trọn vẹn, chỉ có duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free