Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 91: Nguyệt Lượng thủ

Đây là Phong Đô, cấm địa của người sống.

Quái nhân đầu chim cất tiếng, giọng nói kỳ dị, không được lưu loát như người th��ờng, hắn nói: "Ngươi là người sống, không nên đến nơi đây."

Sắc mặt trưởng thôn nghiêm nghị, mỉm cười đáp: "Ta đã đến rồi."

Quái nhân đầu chim nói: "Ngươi muốn rời đi, ắt phải trả một cái giá rất lớn."

Trưởng thôn hiếu kỳ hỏi: "Trả giá ra sao?"

"Phong Đô có Diêm Vương."

Ánh mắt quái nhân đầu chim tựa hồ đang nhìn cái mỏ của mình, rồi nói: "Diêm Vương đã để mắt tới ngươi, rất thưởng thức ngươi, bởi vậy Diêm Vương có một yêu cầu. Nếu ngươi đáp ứng, liền có thể rời đi."

Trưởng thôn khẽ động dung, khách sáo hỏi: "Yêu cầu gì?"

Quái nhân đầu chim nói: "Sau khi ngươi chết, phải thuộc về nơi đây."

Trưởng thôn trầm ngâm, đột nhiên cười nói: "Thế giới của người chết chính là thế giới của kẻ sống đã khuất. Nếu sau khi ta chết vẫn có thể sống ở nơi đây, cớ sao lại không làm? Sống ở ngoại giới là chết ở nơi này, chết ở ngoại giới là sống ở nơi này. Sau khi ta chết mà có thể sống ở đây cũng là một điều tốt, ta đáp ứng. Tuy nhiên, ngươi có thể trả lời cho ta vài vấn đề trước được không?"

Quái nhân đầu chim nghiêng đầu, nói: "Ngươi hỏi đi, nhưng ta chưa chắc sẽ trả lời."

Trưởng thôn khẽ mỉm cười, nói: "Chiếc Nguyệt Lượng thuyền kia là Vô Ưu Hương sao?"

"Không phải."

Trưởng thôn ngớ người, thất thanh nói: "Không phải Vô Ưu Hương, vậy tại sao lại hấp dẫn ngọc bội của Mục nhi? Tại sao lại khiến ngọc bội chỉ về nơi này? Tại sao Nguyệt Lượng thuyền lại xuất hiện ở đây?"

Quái nhân đầu chim cau mày, con mắt lại đang trừng mỏ chim của chính mình, hiển nhiên là khó chịu vì ông hỏi hơi nhiều. Hắn nói: "Mục Nguyệt giả của Nguyệt Lượng thuyền đã chết hết, tuyệt chủng rồi. Nguyệt Lượng thuyền được một Nguyệt Lượng thủ cuối cùng đưa tới đây. Trên thuyền có một kẻ đã chết đang sinh sống, ngươi hãy đi hỏi hắn, có lẽ hắn sẽ biết."

"Người chết? Lẽ nào là Nguyệt Lượng thủ?" Trưởng thôn khó hiểu nói.

Quái nhân đầu chim giơ một chân lên, cào cào lông chim trên cổ, từ bên trong lông cào ra một con sâu màu vàng óng, há mồm ăn, hắn không kiên nhẫn nói: "Vấn đề của ngươi quá nhiều."

Trưởng thôn nói: "Ma thần tập kích ta là chuyện gì? Phong Đô không phải lãnh địa của Thiên Ma sao?"

"Ma thần chỉ sống ở đây. Nơi này thuộc về Diêm Vương, không thuộc về Thiên Ma."

Quái nhân đầu chim không thèm nhìn ông nữa, dùng mỏ dọn dẹp những sợi lông chim bay loạn, rồi nói: "Tương lai ngươi cũng sẽ giống như những người ở nơi đây. Diêm Vương rất thưởng thức ngươi."

Trưởng thôn thở hắt ra một hơi, vốn ông còn cho rằng nơi này là thế giới của Ma, không ngờ vẫn đoán sai. Xem ra vị Ma thần bị ông giam cầm kia cũng chỉ là một trong những bá chủ trong thế giới của người chết này mà thôi.

Ông lại hỏi: "Vô Ưu Hương ở nơi nào?"

Quái nhân đầu chim hoàn toàn mất kiên nhẫn, đập cánh bay đi, nói: "Vấn đề của ngươi quá nhiều, ta rất ghét ngươi. Đừng quên cam kết của ngươi, sau khi ngươi chết, ta sẽ đi đón ngươi, ngươi không được đi cùng Âm sai!"

Trưởng thôn nhìn theo hắn đi xa, rồi lại nhìn Nguyệt Lượng thuyền. Chiếc Nguyệt Lượng thuyền to lớn này đã đứng thẳng lên, đang kéo mặt trăng đi lung tung không mục đích.

"Ta bị ghét bỏ rồi. Lẽ nào sau khi về già lại nói hơi nhiều?"

Trưởng thôn dở khóc dở cười, đi về phía Nguyệt Lượng thuyền. Trên không trung, vòng xoáy kia vẫn còn đó, bên trong vẫn đang chảy máu, Ma thần kia vẫn giãy giụa, cố gắng lao ra.

"Ma thần này mượn Nguyệt Lượng thuyền để hấp dẫn Mục nhi, nhất định là biết một ít bí ẩn về Vô Ưu Hương. Đáng tiếc ta chỉ có thể giam giữ nó mà không thể buộc nó nói ra những gì nó biết."

Ông leo lên Nguyệt Lượng thuyền, đi lên chiếc thuyền trên lưng cóc. Phóng tầm mắt nhìn lại, chỉ thấy nơi này cung điện san sát, rất đỗi tàn tạ, đổ nát thê lương, còn có những binh khí to lớn đổ xuống, đa số đều là binh khí hình trăng tròn, có một số thứ tựa như tấm gương.

Cung điện ở nơi đây rất lớn, không giống chỗ ở của người bình thường.

Khi đi ngang qua một tòa đại điện, ông dừng lại, đánh giá pho tượng điêu khắc trước cung điện này.

Pho tượng điêu khắc ở đây là Tam Túc Ngọc Thiềm, mọc ra ba chân, thân người đầu cóc, nửa người nửa cóc.

"Hì hì hi..."

Trong cung điện truyền đến tiếng cười kỳ lạ, chỉ nghe một âm thanh âm trầm đang ca hát một bài đồng dao: "Diêu a diêu, diêu a diêu, diêu đến bà ngoại kiều..."

Trưởng thôn chần chừ một lát, không để ý đến âm thanh này, mà đi thẳng vào cung điện phía trước. Bên trong cung điện lung tung hỗn độn, lư hương đổ ngã, tro hương rơi vãi khắp đất, đèn hương bằng đồng bị đập nát, bình phong bị bẻ gãy, giường ngọc bị đánh nát, hiển nhiên là đã trải qua một trận kịch biến.

Ông đánh giá xung quanh, sau đó dừng lại trước bức vẽ trên tường trong đại điện. Trên bức vẽ miêu tả những người khổng lồ khôi ngô, tuấn tú, mặc áo bào trắng đang chăn thả mặt trăng, họ điều khiển Nguyệt Lượng thuyền xuất hiện vào buổi tối.

Bên ngoài Nguyệt Lượng thuyền có rất nhiều ma vật mạnh mẽ dữ tợn, tấn công chiếc Nguyệt Lượng thuyền này, thế nhưng những người khổng lồ trên thuyền đã dùng cung tên, trường mâu, đao kiếm để chống lại.

Đến ban ngày, bóng tối lui tàn, Nguyệt Lượng thuyền lại trở về một cái vực sâu, nơi đó hẳn là Nguyệt Lượng tỉnh.

Trưởng thôn cẩn thận đánh giá, chỉ thấy những người khổng lồ trên Nguyệt Lượng thuyền có hình dạng tuấn tú, mi tâm của họ có một vầng trăng non (trăng lưỡi liềm - giống Bao Công).

"Xem ra tên quái nhân đầu chim kia nói không sai, Mục nhi quả thực không phải Mục Nguyệt giả. Mi tâm của Mục nhi không có trăng non."

Ông dạo quanh đại điện một vòng, không phát hiện thêm thứ gì. Lúc này, ông vừa đến gần mấy cây cột ở trung tâm đại điện. Trên cây cột cực kỳ to lớn có xiềng xích quấn quanh, một đầu xiềng xích vươn lên không trung, buộc vào một vầng trăng khuyết.

Nguyệt Lượng thuyền di chuyển, vầng trăng khuyết trên không trung cũng bị kéo theo. Khi vầng trăng khuyết này lăn, giữa bầu trời có từng quả cầu lửa rơi xuống, đó là những núi đá trên vầng trăng khuyết ấy.

Vầng trăng này bị đánh cho tàn phế, chỉ cần di động thì sẽ có những tảng đá rơi xuống, biến thành từng ngôi sao băng.

Có sao băng không bị đốt sạch sẽ rơi xuống Vô Ưu Hương, đập mặt đất thành từng hố to, rất đỗi nguy hiểm.

"Đường một bao, quả một bao, bà ngoại mua con cá về nướng. Đầu chưa chín, đuôi đã khét, đựng trong bát chít chít gọi, ăn vào trong bụng nhảy tưng tưng! Khà khà khà khà khà... "

Tiếng ca kia càng lúc càng kỳ lạ, trưởng thôn khẽ cau mày, nhìn quét bốn phía, vẫn không thấy bất cứ người nào, ông không khỏi cảm thấy lạnh cả người.

Lúc này, ông mới nhìn thấy nơi khởi nguồn của âm thanh. Trên mặt đất, chỗ mấy cây cột to lớn ở trung tâm, có một gương mặt, một gương mặt to lớn.

Chính khuôn mặt to lớn kia đang hát, hát bài đồng dao có chút âm u này. Tóc của hắn tán loạn, như một người điên bị phong ấn trong gương, tuy nhiên mi tâm của hắn cũng có một vầng trăng non.

"Mục Nguyệt thủ của Mục Nguyệt tộc..."

Trưởng thôn thở dài, ngồi xuống, cầm lấy một tảng đá, nặn thành dáng vẻ ngọc bội mà Tần Mục mang theo trước ngực, nói: "Nguyệt Lượng thủ, ngươi đã từng thấy ngọc bội này chưa?"

"Ăn vào trong bụng nhảy tưng tưng!"

Khuôn mặt to lớn kia cười hắc hắc nói: "Nhảy tưng tưng!"

Trưởng thôn cau mày, hẳn là Nguyệt Lượng thủ này sau khi chết đi đã hoàn toàn dung hợp cùng Nguyệt Lượng thuyền. Hắn dùng hết sức mạnh cuối cùng đưa Nguyệt Lượng thuyền đi vào thế giới người chết, còn bản thân lại chết bên trong thân tàu. Mặc dù sống lại trong thế giới người chết nhưng cũng chỉ có thể sống trong thân tàu, không cách nào đi ra ngoài.

Sau khi chết, hắn đã phát điên.

Trưởng thôn đứng dậy, đang định rời đi, đột nhiên khuôn mặt trong lòng đất kia nói: "Ngọc bội của Vô Ưu Hương?"

Trưởng thôn dừng bước, vội vàng quay đầu lại hỏi: "Ngươi có biết Vô Ưu Hương ở nơi nào không?"

"Đương nhiên biết."

Gương mặt trên đất kia tựa hồ khôi phục vài phần thần trí, nói: "Mục Nguyệt giả chúng ta chính là xuất thân từ Vô Ưu Hương, tín vật của Nguyệt Lượng thủ cũng là Vô Ưu Hương luyện chế, thậm chí ngay cả Nguyệt Lượng thuyền cũng xuất từ Vô Ưu Hương... Đúng rồi, Mục Nguyệt giả, Mục Nguyệt giả!"

Hắn cười ha ha, cười đến nước mắt giàn giụa: "Chết rồi, bọn họ đều chết rồi, thi thể đều tả tơi không thể ghép lại, ha ha, chết rồi! Ta chạy, ta chạy, ta nhát gan, ta bỏ rơi bọn họ, khà khà..."

Trưởng thôn cau mày, hỏi: "Vô Ưu Hương ở nơi nào?"

"Bà ngoại khen ta là cục cưng ngoan..."

Trưởng thôn thở dài, thấy thực sự không hỏi được gì, chỉ đành đứng dậy rời đi.

Ông đi tới ụ tàu, chỉ thấy hai chân cùng hai tay của mình lại tự biến mất không còn tăm tích, trong lòng thầm than một tiếng. Sau đó, ông nhìn thấy một đồng tiền vàng trên cột gỗ, nở một nụ cười: "Vẫn là Mục nhi cẩn thận."

Ông lấy kim tệ ra, kim tệ tỏa ánh sáng mờ mờ. Trưởng thôn quơ quơ kim tệ về phía sương mù, cũng không lâu sau, một chiếc thuyền con bay tới, trên thuyền treo một cái đèn lồng.

Trưởng thôn nhảy lên thuyền, đứng ở mũi thuyền. Chiếc thuyền nhỏ bay vào trong sương mù. Vùng đất thần bí này còn có rất nhiều bí ẩn chưa có lời giải. Hay là, trong tương lai, ông sẽ có cơ hội tìm được bí mật ở đây, tuy nhiên đó hẳn là chuyện sau khi ông chết đi rồi nhỉ?

"Lăng Cảnh đạo hữu thoải mái hơn ta nhiều, dạo chơi khắp nơi, nhìn thấy rất nhiều chuyện kỳ diệu. Đợi sau khi ta chết, e rằng mới có thể buông bỏ gánh nặng trong tâm sao?"

Trong lòng ông yên lặng nói: "Chỉ là khi đó ta đã chết, chỉ có thể lưu lại ở thế giới người chết này, không thể thăm dò những ảo diệu chưa biết trong thế giới này."

Thuyền nhỏ chạy đến chỗ lối vào, trưởng thôn nhìn thấy Tần Mục điên cuồng chạy trốn, Đại Dục Thiên Ma kinh hóa thành từng sợi bạc không ngừng qua lại, cắt chém, đánh giết những khô lâu lao về phía hắn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tần Mục nhìn thấy thuyền con bay tới, cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng mừng rỡ khôn nguôi. Hiện giờ trong tay hắn chỉ còn lại hai lá bài tẩy là Đại Dục Thiên Ma kinh và Đế Điệp, hầu như không chống đỡ nổi.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên thế giới kỳ dị phía sau họ trở nên mông lung, mơ hồ, với lại còn có một tiếng gà gáy rõ to truyền đến.

"Nguy rồi! Trời đã sáng!"

Sắc mặt trưởng thôn hơi đổi, vội vàng bay lên trời, cuốn lấy Tần Mục phóng thẳng ra ngoài!

Hai người lao ra thế giới kỳ diệu này, dưới chân Tần Mục chìm xuống, đạp trên mặt sông Dũng Giang, bọt nước tràn qua bàn chân hắn. Họ lại trở về trên Dũng Giang. Hắn vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy thế giới kia phảng phất đã biến thành một bức tranh vẽ từ sương mù, giống như bị gió thổi tản đi, trong phút chốc biến mất không còn tăm hơi, mặc dù ngọc bội của hắn cũng không có động tĩnh.

Theo sự lui tàn của bóng tối, thế giới kia hoàn toàn biến mất khỏi Đại Khư, phảng phất chưa từng tồn tại.

Khi lối vào của thế giới này xuất hiện lần nữa, hẳn là vào một buổi tối khác, chỉ là lối vào sẽ trôi về phương nào, thì không ai biết rõ.

Mọi quyền dịch thuật của thiên chương này đều thuộc về truyen.free, không được phép phổ biến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free