MUỐN LÁI CHIẾN CƠ, TÔI BUỘC PHẢI LÀM "CHUYỆN ẤY" VỚI NỮ THẦN BĂNG GIÁ?! - Chương 1: Chapter 1: Cây thánh mẫu
Tách.
Đó là âm thanh đầu tiên tôi nghe thấy. Không phải tiếng chim hót, không phải tiếng mẹ ru, mà là tiếng vỏ trứng nứt ra.
Rồi ngay sau đó... Bụp.
Thế giới đảo lộn. Theo đúng nghĩa đen. Tôi rơi tự do từ độ cao ba mét, đáp đất bằng một cú tiếp đất "đầy phong cách": mặt úp xuống đống rêu trơn tuột, nhớp nháp.
"Oẹ..." Phổi tôi rít lên, hít vào ngụm không khí đầu tiên. Mùi gì thế này? Tanh nồng, ẩm ướt, pha lẫn mùi nhựa cây ngai ngái. Nó làm tôi muốn nôn hết ruột gan ra ngoài, dù trong bụng tôi lúc này chẳng có gì ngoài dịch lỏng nuôi dưỡng.
Tôi cố gắng mở mắt, gạt lớp chất nhầy dính đầy mặt sang một bên. Thứ đập vào mắt tôi không phải là thiên đường. Đó là Rừng Sinh Lực Tự Chủ – Tầng Dưới Đất của Earth Beta.
Cảnh tượng trước mắt vừa hùng vĩ đến mức ngạt thở, vừa kinh dị đến mức rợn tóc gáy. Trung tâm của tất cả là Cây Thánh Mẫu. Nó khổng lồ, rễ cây to như những con trăn tiền sử cắm sâu vào lòng đất, phát ra ánh sáng màu Xanh Lục mờ ảo, ma quái.
Nhưng điều đáng sợ nhất là những cành cây. Trên đó, hàng triệu Bọc Trứng (Pods) trong suốt đang treo lủng lẳng như những quả bóng nước khổng lồ. Và bên trong mỗi quả bóng đó... là một con người. Một Thiên Ân, hay một Thanh Nga nào đó, đang co quắp, trần truồng, lơ lửng trong dịch lỏng.
Lách tách... Lách tách...
Tiếng vỏ trứng vỡ vang lên liên hồi như tiếng pháo rang. Xung quanh tôi, hàng ngàn "anh em" khác cũng đang rơi xuống. Họ bò lồm cồm trên thảm thực vật, ho sù sụ, ánh mắt trống rỗng vô hồn.
Tôi nhìn xuống cơ thể mình. Hai tay, hai chân, và... ừm, đầy đủ bộ phận. Tôi là ai? Tôi đến từ đâu? Câu trả lời duy nhất tôi nhận được là sự im lặng của khu rừng và tiếng rên rỉ của hàng vạn đứa trẻ sơ sinh trong hình hài người lớn.
Chào mừng đến với cuộc đời, đồ sản phẩm hàng loạt.
Chưa kịp cảm thán về sự nhân sinh, tôi đã bị một cái kẹp kim loại lạnh toát tóm lấy cổ áo... à quên, tôi làm gì có áo. Nó tóm lấy cổ tôi.
"Di chuyển! Di chuyển!" Lũ robot dọn dẹp không biết nhẹ tay là gì. Chúng lùa chúng tôi như lùa vịt vào một dây chuyền sản xuất khổng lồ. Phun nước khử trùng áp lực cao (rát thấu xương), sấy khô qua loa, rồi đẩy thẳng vào Phòng Chắt Lọc.
Trước mặt tôi là hàng ngàn thanh niên trần truồng đang xếp hàng rồng rắn. Ở cuối hàng là Cánh Cổng Phán Xét – một cái máy quét khổng lồ với con mắt laser đỏ lòm, trông chẳng khác gì cửa địa ngục.
Không khí im lặng đến rợn người. Không ai nói chuyện, không ai thắc mắc. Chúng tôi đứng đó, ngoan ngoãn như những con cừu non chờ bị xén lông.
ROBOT CHẮT LỌC: (Giọng kim loại rè rè) "Quét Sinh Lực (SK). 14.8. Đạt chuẩn. Biến đi." "Quét Sinh Lực (SK). 16.2. Đạt chuẩn. Biến đi."
Tôi nheo mắt quan sát. Có vẻ như con số đó quyết định chúng tôi là phế phẩm hay thành phẩm.
Đột nhiên, hàng người khựng lại. Một nam sinh đứng cách tôi vài người bước lên bục. Cậu ta run lẩy bẩy, hai đầu gối va vào nhau côm cốp.
Tia laser quét qua người cậu ta từ đầu đến chân. Máy quét kêu È È một tiếng chói tai.
ROBOT CHẮT LỌC: "Quét Sinh Lực (SK). 3.1." Nó dừng lại một giây, như để tính toán xem đống thịt này có giá trị bao nhiêu xu. "Đánh giá: Rác rưởi. Khả năng phục vụ sự sống còn bằng không." "Xử lý: Thanh trừng."
Chíu!
Một tia laser đỏ rực, nhỏ nhưng sắc lẹm, bắn xuyên qua trán cậu nam sinh. Không có tiếng nổ hoành tráng. Chỉ có tiếng bụp nhẹ nhàng khi hộp sọ bị xuyên thủng. Cậu ta đổ gục xuống sàn như một con rối đứt dây. Máu tươi loang ra, đỏ rực trên nền sàn kim loại trắng toát.
Tôi sững sờ. Cái quái gì vừa xảy ra vậy? Giết người? Chỉ vì con số 3.1?
Nhưng điều đáng sợ hơn cả cái chết đó... là phản ứng của những người xung quanh. Không ai hét lên. Không ai bỏ chạy. Không ai khóc. Họ chỉ đơn giản là... bước qua xác cậu ta để tiến lên bục quét tiếp theo.
Tôi đặt tay lên ngực mình. Tim vẫn đập. Nhưng tôi không cảm thấy sợ hãi. Cũng chẳng thấy thương xót. Tại sao mình lại trơ ra như đá thế này? Tôi tự hỏi.
Lẽ ra mình phải gào thét chứ? Có lẽ, phần "Người" trong tôi vẫn chưa được cài đặt.
Đến lượt tôi. Tôi bước lên bục, giẫm qua vệt máu chưa kịp khô của kẻ xấu số ban nãy. Tia laser đỏ quét qua mắt tôi, chói lòa.
ROBOT CHẮT LỌC: "Quét Sinh Lực (SK). Xác nhận." "Đạt chuẩn. Chuyển đến Khu Nhập Tâm."
Tôi thở hắt ra một hơi. Sống rồi. Ít nhất là hôm nay.
Thoát khỏi lưỡi hái tử thần, tôi bị ném vào một cái bể hình trụ chứa đầy chất lỏng màu vàng ấm áp. Nắp bể đóng lại Rầm.
"Bắt đầu quy trình Nhập Tâm."
Á Á Á Á Á!!!
Tôi muốn hét lên nhưng không thể. Một cơn đau buốt óc xộc thẳng vào tủy sống. Cảm giác như ai đó vừa cắm một cái USB cỡ lớn thẳng vào não bộ tôi vậy.
SỐNG LƯNG TÔI NÓNG BỪNG. Dữ liệu... hàng tấn dữ liệu đang bị nhồi nhét vào đầu tôi một cách thô bạo.
...Cách cầm thìa... Cách mặc quần lót... ...Công nghệ lơ lửng... Luật pháp Sinh Lực... ...Kẻ thù: Phản Nomar... Vũ khí: Gundam...
Và cuối cùng, một mệnh lệnh tối thượng được khắc sâu vào tiềm thức: "MÀY KHÔNG PHẢI LÀ CON NGƯỜI. MÀY LÀ CÔNG DÂN TRÁI ĐẤT BETA." "MÀY SINH RA ĐỂ CHIẾN ĐẤU. MÀY SỐNG ĐỂ TẠO RA SINH LỰC."
Ba ngày ba đêm trôi qua trong cái bể địa ngục đó. Khi nắp bể mở ra lần nữa, chất lỏng rút đi. Tôi bước ra ngoài, ướt sũng, nhưng đôi mắt không còn ngơ ngác như lúc mới rơi khỏi kén.
Tôi đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu cái không khí đầy mùi kim loại của thế giới mới. Mọi cảm xúc thừa thãi đã bị triệt tiêu. Chỉ còn lại sự Tuân Thủ tuyệt đối... và đâu đó sâu thẳm, một chút mỉa mai dành cho cái số phận trớ trêu này.
Tôi là Hoàng Thái Thiên. Và cuộc đời làm "cục pin sống" của tôi bắt đầu từ đây.
Khi dòng dữ liệu màu xanh chạy qua vỏ não, tôi nhận ra mình đã hiểu sai hoàn toàn. Chúng tôi không phải là rác rưởi bị bỏ lại. Trái lại, chúng tôi – Earth Beta – là đỉnh cao của văn minh nhân loại.
Vũ trụ tồn tại hai bản thể song song. Earth Prime (Trái Đất Gốc): Nơi những con người nguyên thủy vẫn đang loay hoay với kẹt xe, ô nhiễm và TikTok. Họ sống yên bình, nhưng yếu ớt. Earth Beta (Trái Đất Thứ Hai): Nơi chúng tôi đang sống. Chúng tôi đã tiến hóa vượt bậc. Thành phố bay, năng lượng vĩnh cửu, du hành không gian... chúng tôi có tất cả.
Nhưng sự tiến hóa có cái giá của nó. Để đạt được trí tuệ tối thượng, người Beta đã loại bỏ những thứ "phiền nhiễu": Cảm xúc hỗn loạn, Dục vọng, và... Tình dục. Việc sinh sản được giao phó hoàn toàn cho Cây Thánh Mẫu – một siêu máy tính sinh học khổng lồ. Chúng tôi được sinh ra trong ống nghiệm, lớn lên trong kén, hoàn hảo và vô cảm.
Rồi bọn chúng đến. Phản Nomar. Những sinh vật đến từ chiều không gian tối. Chúng không sợ súng laser, không sợ bom hạt nhân. Da của chúng hấp thụ mọi loại năng lượng vật lý. Vũ khí duy nhất làm tổn thương được chúng là Sinh Lực (Aura) – năng lượng được tạo ra từ sự bùng nổ của cảm xúc và bản năng sống mãnh liệt.
Và đó là lúc người Beta nhận ra sai lầm của mình: Chúng tôi đã "tiến hóa" đến mức bị Lãnh Cảm. Chúng tôi có súng xịn (Gundam), nhưng không có đạn (Sinh Lực). Chúng tôi không biết yêu, không biết rung động, và tệ nhất... không biết làm tình.
Đứng trước nguy cơ diệt vong, Hội Đồng Tối Cao Beta đã mở cổng không gian kết nối với Earth Prime. Một cuộc trao đổi lịch sử đã diễn ra:
Earth Beta trao đi: Công nghệ y tế chữa ung thư, công nghệ năng lượng sạch, và những tiện ích giúp Prime phát triển.
Earth Prime trao lại: "Văn Hóa Phồn Thực".
Đúng vậy. Prime gửi sang cho chúng tôi sách Kamasutra, phim tình cảm lãng mạn, các chuyên gia tâm lý, và những "Giáo Viên Thực Hành" để dạy lại cho người Beta cách khơi dậy bản năng gốc.
Họ dạy chúng tôi rằng: Hôn không phải là trao đổi nước bọt, mà là nạp năng lượng. Xâm nhập không phải là hành vi sinh học bẩn thỉu, mà là nghi thức kích hoạt sức mạnh tối thượng.
Dòng dữ liệu kết thúc với một kết luận chói tai: "Gundam là cỗ máy vĩ đại nhất của Beta. Nhưng chìa khóa để nổ máy lại nằm trong quần của cư dân Beta."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!