(Đã dịch) Dị Thế Giới Đích Mỹ Thực Gia - Chương 95: Đế Đô trận đầu tuyết
Tại Âu Dương phủ ở Đế Đô.
Lão gia Âu Dương ngồi trang nghiêm trên ghế cao nhất, hầu hết gia nhân trong phủ đều tề tựu tại đại sảnh này.
Âu Dương Tung Hoành ngồi phía dưới lão gia tử, nghiêm nghị như một pho tượng. Cả đại sảnh chìm trong bầu không khí vô cùng ngưng trọng.
Tiểu Nghệ bĩu môi hờn dỗi, đôi mắt to tròn ngập tràn vẻ bất mãn. Sau khi liếc nhìn lão gia tử đang ngồi trên cao đường, nàng bất mãn lầm bầm một tiếng rồi quay phắt mặt đi.
– Ba cái thằng nhóc kia, trông chừng Tiểu Nghệ cho ta thật kỹ! Hôm nay tuyệt đối không được để nó bước chân ra khỏi phủ nửa bước! – Lão gia tử thấy Âu Dương Tiểu Nghệ làm ra vẻ đó cũng không khỏi đau đầu, nhưng vẫn nghiêm mặt dặn dò ba huynh đệ Âu Dương.
Ba huynh đệ Âu Dương gật đầu, nghiêm nghị nhìn chằm chằm Âu Dương Tiểu Nghệ. Thế nhưng, bị Âu Dương Tiểu Nghệ đang nổi nóng lườm một cái, ba người bọn họ lập tức chột dạ rụt cổ lại.
– Gia gia! Vì sao gia gia không cho cháu ra ngoài? Quán nhỏ còn cần cháu đến giúp việc mà! – Âu Dương Tiểu Nghệ hờn dỗi hỏi lão gia Âu Dương.
Lão gia Âu Dương cũng trợn mắt quát: – Nha đầu, gia gia làm vậy cũng là vì tốt cho con thôi! Mấy ngày nay tình hình ở Đế Đô trở nên căng thẳng, Thái tử và Nhị hoàng tử đang công khai lôi kéo các quan lại triều đình về phe mình. Để lôi kéo người, bọn chúng chẳng từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ n��o! Không phải là vì sợ con gặp nguy hiểm sao!
– Dù là vậy đi chăng nữa... Gia gia cũng không thể ngăn cản cháu đến quán nhỏ giúp việc chứ! – Âu Dương Tiểu Nghệ vẫn không vui, vừa bĩu môi vừa tức giận nói.
– Giúp việc... Giúp việc cái gì chứ! Con đường đường là con gái Tướng quân, cứ mãi ra mặt chạy đến một quán nhỏ làm phục vụ viên thì còn ra thể thống gì! – Lão gia tử cũng bị nha đầu bướng bỉnh này chọc tức đến mức râu mép dựng ngược cả lên.
Âu Dương Tiểu Nghệ nghe xong, lập tức khoanh tay trước ngực, lạnh lùng liếc lão gia tử một cái, sau đó khẽ cười cười: – Gia gia, nhưng đâu có nói như vậy! Ngày hôm qua, lúc cháu đột phá đến Tứ phẩm Chiến Linh, rõ ràng gia gia mừng rỡ lắm, còn ước gì cháu ngày nào cũng đi làm phục vụ viên ấy chứ!
Lão gia Âu Dương cứng người lại, trên mặt hiện lên vẻ lúng túng. Nhưng rất nhanh, ông ta lại làm mặt dửng dưng, bĩu môi nói: – Lão tử nói không được thì là không được! Không phải bàn cãi! Hôm nay con cứ ngoan ngoãn ở yên trong phủ cho ta!
– Hừ! Gia gia đáng ghét! Không thèm nói chuyện với gia gia nữa!
Âu Dương Tiểu Nghệ tức giận đến mức hừ lạnh một tiếng với lão gia Âu Dương, ngẩng cao đầu, thở phì phì rời khỏi đại sảnh.
– Ba cái thằng nhóc kia, còn đứng ngây ra đó làm gì! Trông chừng con bé cho lão tử! – Lão gia tử gầm lên với ba huynh đệ Âu Dương đang đứng xem kịch vui.
Ở phía dưới, Âu Dương Tung Hoành lén lau mồ hôi lạnh. – Phụ thân à... bối phận này, con đâu dám làm lo���n.
Nhìn ba huynh đệ Âu Dương xám xịt rời đi, lão gia Âu Dương bình tĩnh lại, quay đầu hỏi Âu Dương Tung Hoành, người đang lén lau mồ hôi lạnh bên cạnh: – Tình hình bên Bệ hạ thế nào rồi?
Sắc mặt Âu Dương Tung Hoành lập tức trở nên nghiêm trọng, nghiêm nghị đáp: – Tình hình không thể lạc quan.
Lão gia Âu Dương lập tức thở dài. Bệ hạ khi còn trẻ chinh chiến khắp tông môn, từng chém giết với không ít cường giả, để lại một thân bệnh tật. Nay tuổi già sức yếu, những căn bệnh đó lập tức bộc phát, cho dù là Trường Phong Đại Đế cũng không thể chịu đựng nổi.
Âu Dương Tung Hoành cũng bất đắc dĩ thở dài. Tình hình ở Đế Đô vốn đã nghiêm trọng, nếu Bệ hạ một khi băng hà, thì Đế Đô sẽ ngay lập tức rơi vào hỗn loạn. Đây cũng là lý do lão gia tử không cho phép Âu Dương Tiểu Nghệ rời khỏi Âu Dương phủ.
Trong chốc lát, cả đại sảnh chìm vào im lặng, không ai nói một lời.
Một lúc lâu sau, bên ngoài đại sảnh, một bóng người vội vã chạy đến, nhanh chóng bước vào đại sảnh, quỳ xuống trước mặt lão gia Âu Dương. Trong tay người đó cầm một phong mật tín.
Mí mắt lão gia tử khẽ run lên. Ông mở mật tín, vội vàng đọc lướt qua nội dung bên trong.
Sau khi xem xong, sắc mặt lão gia tử trở nên hết sức khó coi, râu mép trắng xóa cũng run lên nhè nhẹ.
– Phụ thân... tình hình thế nào ạ? – Âu Dương Tung Hoành nuốt nước bọt hỏi.
Chân khí tuôn ra, bàn tay run rẩy đốt cháy mật tín thành tro. Trong mắt lão gia tử ánh lên vẻ ảm đạm và bi thương.
– Bệ hạ... băng hà.
Nói ra những lời này, lão gia tử dường như già đi cả mười tuổi trong chớp mắt.
...
Trên con đường lớn ở Đế Đô, một bóng người nhỏ nhắn, lanh lợi đang hăm hở bước về phía Phương Phương tiểu điếm.
– Hừ! Gia gia ngốc nghếch, rõ ràng lại cho ba tên ca ca ngốc nghếch kia trông chừng mình. Đầu óc gỗ đá như bọn họ thì làm sao mà trông chừng được Tiểu Nghệ thông minh cơ trí này chứ!
Âu Dương Tiểu Nghệ đôi mắt to tròn híp lại thành vầng trăng khuyết. Nghĩ đến cảnh gia gia biết tin mình đã trốn đi sẽ dựng râu trợn mắt, nàng không nhịn được bật cười trong lòng.
– Ồ? Tuyết rơi.
Âu Dương Tiểu Nghệ đang đi bỗng khẽ kêu lên một tiếng. Nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bầu trời u ám, một luồng gió lạnh lướt qua, sau đó từng bông tuyết trắng muốt như lông ngỗng lặng lẽ bay xuống.
Tiểu Nghệ duỗi bàn tay trắng nõn ra, một mảnh bông tuyết rơi vào lòng bàn tay nàng, lặng lẽ tan chảy, hóa thành một giọt nước lạnh buốt thấu xương, tựa như tiếng nỉ non thút thít của vòm trời.
– Thật đẹp a. – Tiểu Nghệ thở ra một làn hơi trắng xóa, khẽ thì thầm một tiếng, sau đó hất đi giọt nước đọng rồi tiếp tục bước về phía trước.
Trận tuyết đầu mùa ở Đế Đô, đến thật bất ngờ. Những người đi đường trên đường chính đều dừng chân thưởng thức chốc lát, rồi mới vội vã tiếp tục hành trình.
Từ phía sau Âu Dương Tiểu Nghệ, mấy bóng người đột nhiên đuổi kịp, ngay lập tức tăng tốc, bao vây lấy nàng.
Đôi mắt to tròn của Tiểu Nghệ lập tức trợn tròn, chân khí trong người nàng bộc phát, muốn thoát khỏi vòng vây của những kẻ đó.
Tuy nhiên, tu vi của mấy kẻ bao vây nàng lại cường hãn, rõ ràng đều là Ngũ phẩm Chiến Vương. Âu Dương Tiểu Nghệ căn bản không thể thoát thân, lập tức bị tóm gọn.
– Các ngươi thả ta ra! Cha ta là Tướng quân Âu Dương, gia gia ta lại là nguyên lão đương triều! Các ngươi bắt cóc ta, sẽ... sẽ bị đánh chết đó! – Âu Dương Tiểu Nghệ tức giận. Rõ ràng lại có kẻ không kiêng nể gì cả, dám động thủ với con gái Tướng quân ngay giữa Đế Đô!
Những Chiến Vương cường giả kia liếc nhìn Âu Dương Tiểu Nghệ, chẳng thèm nói nhảm với nàng. Lập tức lấy một miếng giẻ rách nhét vào miệng nàng, rồi xách nàng đi mất.
– Về bẩm báo công tử, nhiệm vụ đã hoàn thành.
Một bóng người gật đầu, sau đó mũi chân nhón xuống đất, thoáng chốc đã tách khỏi đội ngũ.
...
Bộ Phương thu mình trên ghế dài, nhìn lên bầu trời u ám trên con hẻm nhỏ, những bông tuyết trắng như lông ngỗng chầm chậm bay xuống, không khỏi rụt người lại.
Tuyết rơi, thời tiết cũng trở nên càng lạnh hơn.
Hôm nay, khách đến thật sự quá ít, ít đến mức Bộ Phương cảm thấy không quen chút nào. Cơ bản là không có vị khách quen nào đến.
– Là vì tuyết rơi ư? – Bộ Phương vẫn thu mình trên ghế dài, khẽ tự hỏi.
Đột nhiên, trong hẻm nhỏ vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Ba bóng người to lớn, thô kệch như gấu xuất hiện trước cửa quán nhỏ.
– Ồ? Đây không phải ba huynh đệ Âu Dương sao? – Bộ Phương nghi hoặc nhìn ba huynh đệ Âu Dương đang vội vã xuất hiện trước quán nhỏ, khẽ kinh ngạc.
– Bộ lão bản... Tiểu Nghệ nha đầu đó có đến đây không? – Âu Dương Thật thở hổn hển, lập tức lên tiếng hỏi.
– Con bé đó rõ ràng đã lừa chúng ta, lén lút trốn ra ngoài! Thế mà lại nói là sự tin tưởng cơ bản giữa anh em chứ! – Âu Dương Địch nói.
Bộ Phương mặt không cảm xúc nhìn ba huynh đệ, bình thản nói: – Âu Dương Tiểu Nghệ hôm nay không có tới.
– Không có tới?! Làm sao vậy được... Nó... – Âu Dương Không trợn mắt nhìn Bộ Phương. Sau đó dường như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt ba huynh đệ thay đổi đột ngột, nhìn nhau một cái rồi thốt lên: – Nguy rồi!
Tiểu Nghệ lén lút trốn ra ngoài chính là để đến quán nhỏ này, nhưng lúc này trong quán nhỏ lại không th���y nàng đâu... Vậy thì chỉ có một khả năng.
– Bọn khốn đáng chết này, dám bắt cóc muội muội ta! – Âu Dương Thật phẫn nộ gầm lên. Ba huynh đệ lập tức nổi giận đùng đùng quay người rời đi, để lại Bộ Phương đang ngơ ngác không hiểu gì.
Bộ Phương mặt không cảm xúc nhìn ba người rời đi, khẽ nhếch khóe miệng: – Ba huynh đệ này... đúng là ngu ngốc.
Mọi nỗ lực chuyển ngữ từ nguyên bản đều được truyen.free tôn trọng.