(Đã dịch) Ngàn Tỉ Ngôi Sao Không Bằng Ngươi - Chương 36: Để cho chính nàng cút (6)
"Tiểu Ức! Tiểu Ức!" Giọng nói quen thuộc đó lại vang lên bên tai, khác hẳn với vẻ bình tĩnh ban nãy, tràn đầy nóng nảy và lo âu, đến mức giọng nói cũng run rẩy rõ rệt.
Quý Ức nghĩ, chắc chắn mình đang bị ảo giác, làm sao người đàn ông đó lại có thể gọi nàng bằng giọng điệu như vậy chứ?
Thế nhưng, ảo giác này lại quá đỗi chân thực, đến nỗi nàng còn cảm giác được bàn tay người đàn ông ấy nhẹ nhàng chạm vào mặt mình, như muốn đánh thức nàng…
Mi mắt Quý Ức khẽ run, định mở mắt ra, nhưng vẫn chưa kịp làm vậy thì cả người đã hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Trong khoảnh khắc ý thức tan rã cuối cùng, nàng loáng thoáng nghe thấy một câu: "Bác sĩ Chu sao? Ngài lập tức đến đây một chuyến..."
—
Khi Quý Ức tỉnh lại, nàng không còn nằm trên con đường cái lạnh lẽo, tối tăm nữa, mà là trong chiếc đệm chăn ấm áp, mềm mại.
Nằm trên giường, nàng ngơ ngác một lúc mới nhận ra trần nhà phía trên khá xa lạ. Nàng đảo mắt nhìn quanh, rồi chợt nhớ lại đêm qua mình đã một mình đi ăn bốn bát mì kéo sợi. Trên đường về trường, nàng bỗng nhiên đau bụng dữ dội, định gọi điện thoại cầu cứu nhưng rồi lại ngất lịm đi… Vậy, bây giờ nàng đang ở đâu?
Nghĩ đến đây, Quý Ức chợt ôm chăn ngồi bật dậy. Đập vào mắt nàng là một không gian hoàn toàn xa lạ.
Đây hình như là một phòng ngủ, trang hoàng hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cửa sổ kính lớn sát đất màu trắng, giấy dán tường màu v��ng nhạt, những món đồ gia dụng tinh xảo, trang nhã. Cả căn phòng toát lên vẻ xa hoa ẩn trong sự khiêm nhường.
Nàng đang ở nhà ai đây? Nhìn cách bài trí trong phòng, hẳn chủ nhân là người rất có tiền… Quý Ức vừa nghĩ vừa nhìn khắp nơi.
Trong căn phòng có hai cánh cửa, một cánh đóng, một cánh mở.
Qua cánh cửa đang mở, nàng nhìn thấy bên trong là một phòng thay quần áo, trong tủ treo toàn là những bộ nam trang được xếp đặt ngay ngắn, thẳng tắp.
Vậy là, nàng đang ở trong nhà một người đàn ông ư?
Ý nghĩ đó của Quý Ức còn chưa dứt thì cửa phòng ngủ liền bị đẩy ra. Nàng theo bản năng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một người phụ nữ trung niên xa lạ rón rén bước vào. Khi bà nhìn thấy Quý Ức đã tỉnh, bước chân liền dừng lại, sau đó nở nụ cười thân thiết: "Tiểu thư, cô tỉnh rồi sao?"
Quý Ức nhìn chằm chằm người phụ nữ trung niên xa lạ một lúc, rồi ngần ngừ mở lời: "Xin chào, xin hỏi bà là…?"
Người phụ nữ trung niên nghe vậy liền cười và nói tiếp: "Tôi là quản gia ở đây, cô cứ gọi tôi là Trương tẩu…"
V��a nói, Trương tẩu như nghĩ ra điều gì đó, liền nói tiếp: "Nhìn cái trí nhớ này của tôi, suýt nữa thì quên mất. Tiểu thư, cô đợi một chút, tôi đi thông báo cho tiên sinh…"
Trương tẩu không cho Quý Ức kịp phản ứng, xoay người liền chạy nhanh ra khỏi phòng ngủ.
Khoảng năm sáu phút sau, bên ngoài phòng ngủ truyền đến một tiếng bước chân. Quý Ức nhận ra đó không phải tiếng bước chân của Trương tẩu.
Lúc Trương tẩu rời đi không đóng cửa. Quý Ức, nhận ra tiếng bước chân, vừa quay đầu nhìn về phía cửa thì thấy Hạ Quý Thần, trong bộ quần áo mặc nhà màu trắng ngà, vừa vặn xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng ngủ.
Bản quyền dịch thuật của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép.