Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nghịch Thiên Đan Tôn - Chương 486: Ta người, ngươi không thể động

Người vừa lên tiếng là một nam tử trung niên.

Nam tử kia sắc mặt trắng bệch, mí mắt trĩu nặng, thân thể phù phiếm, cử chỉ ngả ngớn. Dù khoác trên mình bộ trường bào lộng lẫy nhưng vẫn toát ra vẻ hệt như vượn đội lốt người.

Ánh mắt hắn đang tham lam nhìn chằm chằm Nguyệt Dao Cầm.

"Hầu Tứ gia!"

Vừa thấy nam tử trung niên này, Hạnh nhi liền há hốc mồm kinh hãi, rõ ràng là nàng quen biết hắn.

"Dao Cầm tiểu thư, không ngờ cô cũng tới tham gia Đấu Giá Hội đan dược này. Đáng tiếc, chỉ với gốc Bạch hoa thảo trong tay, đừng nói là đan dược, ngay cả dược liệu phổ thông cô cũng chẳng mua nổi đâu."

Đôi mắt Hầu Tứ gia láo liên nhìn chằm chằm Nguyệt Dao Cầm, toát ra vẻ dâm tà tột độ.

Nguyệt Dao Cầm tuy chỉ là người thường, nhưng nhan sắc nàng quả thực khuynh thành. Hơn nữa, nàng còn toát ra một khí chất lạnh lùng, kiêu ngạo, càng khiến người ta khao khát muốn có được nhưng lại chẳng thể với tới. Dù thân ở thanh lâu, nàng vẫn bán nghệ không bán thân, vì vậy mà bị rất nhiều kẻ để mắt tới. Trước đó, Trịnh thiếu gia cũng là một trong số đó. Và tên Hầu Tứ gia trước mắt đây cũng vậy.

"Dao Cầm tiểu thư, lần này ta đã chuẩn bị một gốc Thượng phẩm linh dược, mười gốc Trung phẩm linh dược. Chỉ cần ngoan ngoãn đi theo ta, cô muốn đan dược gì, ta cũng có thể mua cho cô.”

Hầu Tứ gia không thèm để ý đến Tiêu Trường Phong và Hạnh nhi, trong mắt hắn chỉ còn duy nhất Nguyệt Dao Cầm. Hắn ta định dùng linh dược để dụ dỗ nàng. Nguyệt Dao Cầm, hắn đã thèm thuồng đã lâu, nhưng dù đã đổ bao nhiêu Linh thạch, vẫn không thể lay chuyển được người phụ nữ này. Lần này vừa hay gặp được nàng, hắn làm sao có thể bỏ qua cơ hội này chứ.

"Hầu Tứ gia, xin ngài tự trọng."

Nguyệt Dao Cầm che giấu nỗi tuyệt vọng trong lòng, lạnh lùng lên tiếng, cự tuyệt lời đề nghị của Hầu Tứ gia.

Ngay lập tức, sắc mặt Hầu Tứ gia liền sầm lại.

"Dao Cầm tiểu thư, cô xác định không suy nghĩ lại một chút sao? Nơi đây không phải Phi Phượng Lâu, cô nói xem nếu như ta bắt cô đi ngay tại đây, liệu có ai dám ngăn cản ta không?”

Hầu Tứ gia cười khẩy, lời nói chứa đầy vẻ uy hiếp.

Hắn là người của Hầu gia, dù ở Sở Châu cũng được coi là một nhân vật có tiếng tăm. Hơn nữa bản thân hắn lại là Võ Giả Linh Võ cảnh ngũ trọng. Đối phó hai người phụ nữ bình thường như Nguyệt Dao Cầm và Hạnh nhi, tự nhiên là dễ như trở bàn tay.

"Ngươi vô sỉ!"

Hạnh nhi không nhịn được, tức giận quát mắng.

"Vô sỉ? Hắc hắc, đợi ta ngủ với tiểu thư nhà ngươi xong, rồi sẽ cho ngươi biết thế nào là chân chính vô sỉ.”

Hầu Tứ gia không thèm để ý chút nào, liếm môi một cái, ánh mắt dâm tà sáng rực.

"Dao Cầm tiểu thư, tốt nhất cô nên ngoan ngoãn đi theo ta!”

Hầu Tứ gia cười dâm đãng, trực tiếp vồ lấy Nguyệt Dao Cầm.

Bốn phía cũng không ít người nhìn thấy cảnh này, nhưng lại không một ai ngăn cản, ngược lại chỉ đứng khoanh tay đứng nhìn.

"Thì ra là Hầu Tứ Hải, hắn là người của Hầu gia ở Sở Châu, mặc dù không được sủng ái nhưng dù sao cũng là dòng chính. Lần này có trò hay để xem rồi.”

"Đây chẳng phải Nguyệt Dao Cầm, hoa khôi của Phi Phượng Lâu sao? Khó trách Hầu Tứ gia lại vội vã khó kiềm chế đến thế, ai chẳng biết hắn là quỷ háo sắc, ngay cả chó cái già bên đường hắn cũng muốn bu lại ngửi một cái.”

"Nghe nói Nguyệt Dao Cầm bán nghệ không bán thân, biết bao đại nhân vật muốn có được nàng nhưng đều bị nàng cự tuyệt. Không ngờ nàng lại tới nơi này.”

Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao, không ít người từ Sở Châu đến đây, tự nhiên quen biết Hầu Tứ Hải v�� Nguyệt Dao Cầm. Bất quá không người ngăn cản, cũng không có người dự định anh hùng cứu mỹ nhân. Hầu gia đứng sau Hầu Tứ Hải, tuy không phải gia tộc đệ nhất Sở Châu nhưng cũng là một thế lực lớn. Vì một kỹ nữ thanh lâu mà đắc tội Hầu Tứ Hải thì hiển nhiên không đáng. Huống hồ, vào thời điểm này, ai lại muốn gây thêm chuyện đâu?

Thế nhưng, có một thân ảnh lại đứng chắn trước người Nguyệt Dao Cầm.

Đó chính là Tiêu Trường Phong.

"Thằng nhà quê, hôm nay đại gia ta tâm tình tốt, mau cút đi! Nếu không, đừng trách ta đánh gãy hai chân ngươi, cho ngươi biết mùi tàn phế.”

Thấy Tiêu Trường Phong chắn trước Nguyệt Dao Cầm, Hầu Tứ Hải nhướng mày, trong mắt đột nhiên tóe lửa giận, đưa tay định tát vào mặt Tiêu Trường Phong.

"Thiếu niên kia là ai? Cũng dám đắc tội Hầu Tứ Hải, đúng là không biết sống chết mà.”

"Có vẻ không phải người Sở Châu chúng ta, không biết là hậu bối nhà ai. Chẳng lẽ hắn định anh hùng cứu mỹ nhân?”

"Tuổi còn nhỏ đã học đòi người ta anh hùng cứu mỹ nhân, chắc xem truyện nhiều quá rồi. Không thấy Hầu Tứ Hải đã nổi giận đùng đùng sao, hắn đây đúng là đang tìm chết mà.”

Thấy Tiêu Trường Phong đứng ra, mọi người liền liên tục buông lời chế giễu, cho rằng hắn không biết tự lượng sức mình.

Thế nhưng, Tiêu Trường Phong lại chẳng thèm nói nhảm với Hầu Tứ Hải. Ngay khi bàn tay Hầu Tứ Hải vung tới còn chưa kịp chạm vào hắn, Tiêu Trường Phong đã ra tay trước.

Ba!

Tiếng tát tai thanh thúy vang lên giòn giã.

Trong ánh mắt kinh ngạc không dám tin của mọi người, Hầu Tứ Hải bị một tát này, bay thẳng ra sau. Ngã văng ra xa ba thước, nửa gương mặt hắn đã sưng vù.

"Người của ta, ngươi không được động vào.”

Tiêu Trường Phong xoay xoay cổ tay, bình tĩnh nói. Nếu không phải hôm nay là Đấu Giá Hội đan dược, e rằng hắn đã trực tiếp giết chết Hầu Tứ Hải rồi. Loại người như vậy, cũng giống loại cặn bã như Trịnh thiếu gia mà thôi.

Oanh!

Tiêu Trường Phong dứt lời, lại khiến mọi người xung quanh đều há hốc mồm, trợn mắt kinh ngạc.

Đây chính là Hầu Tứ Hải đó! Dòng chính Hầu gia, thân phận không tầm thường, ngay cả cường giả Địa Võ cảnh hay Thiên Võ cảnh cũng đều phải nể mặt Hầu gia một phần. Thế mà thiếu niên này lại chẳng chút kiêng dè, thẳng tay tát bay hắn?

Cái này. . . Đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi!

"Thiếu niên này là ai? Hầu Tứ Hải tuy thân thể yếu ớt nhưng dù gì cũng là Võ Giả Linh Võ cảnh ngũ trọng, vậy mà lại bị một tát bay đi. Xem ra thực lực cũng không tệ đâu.”

"Hắn vừa rồi nói Nguyệt Dao Cầm là người của hắn, chẳng lẽ hắn đã chiếm được Nguyệt Dao Cầm rồi sao?”

"Lần này có trò hay để xem rồi, Hầu Tứ Hải cũng không phải kẻ biết nhẫn nhịn, không biết giữa bọn họ, ai sẽ chiếm thế thượng phong đây.”

Dù mọi người xung quanh đều kinh ngạc, nhưng cũng không có ý định tiến lên khuyên can. Dù sao Đấu Giá Hội đan dược còn chưa bắt đầu, đằng nào cũng rảnh rỗi, không bằng xem trò vui để giết thời gian.

"Thằng nhà quê, ngươi lại dám đánh ta, ngươi chắc chắn phải chết!”

Tiếng gầm giận dữ tràn ngập oán độc truyền ra từ miệng Hầu Tứ Hải. Chỉ thấy hắn ôm lấy gương mặt sưng vù, hung hăng lao tới Tiêu Trường Phong. Linh khí trong cơ thể vận chuyển, trong tay hắn đã có thêm một thanh trường kiếm.

"Không ổn rồi, Hầu Tứ Hải muốn động thủ thật.”

Thấy Hầu Tứ Hải tay cầm trường kiếm, đâm thẳng về phía Tiêu Trường Phong, mọi người xung quanh đều khẽ hô lên.

"Đại nhân!"

Thấy cảnh này, Nguyệt Dao Cầm trong lòng căng thẳng. Thế nhưng Tiêu Trường Phong lại thần sắc vẫn không hề thay đổi.

"Quỳ xuống!"

Tiêu Trường Phong đưa tay chộp một cái, Linh khí đột nhiên phóng ra ngoài, hóa thành một chưởng Linh khí khổng lồ, trực tiếp vồ về phía Hầu Tứ Hải.

"Địa Võ Cảnh!"

Thấy chưởng Linh khí khổng lồ kia, mọi người xung quanh đều tròn mắt, không dám tin vào mắt mình. Không ai ngờ rằng, thiếu niên trước mặt này lại là một cường giả Địa Võ cảnh.

Răng rắc!

Cùng lúc đó, chưởng Linh khí giáng xuống người Hầu Tứ Hải, trực tiếp đánh bay trường kiếm trong tay hắn. Sau đó ép chặt lên người Hầu Tứ Hải. Lực lượng kinh khủng khiến Hầu Tứ Hải hoàn toàn không thể chống cự, tựa như Thái Sơn áp đỉnh.

Phù phù một tiếng!

Hầu Tứ Hải không chịu nổi sức ép khủng khiếp, trực tiếp quỳ rạp xuống đất. Mặc hắn giãy giụa cách mấy, vẫn không thể nhúc nhích.

Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free