Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nguyên Giới - Chương 1: Đông Thắng Sơ Lược

Đông Thắng đế quốc, một cường quốc hùng mạnh của Nguyên Giới, tọa lạc tại phía đông của vùng Đông Vân.

Nhờ vô số điều kiện tự nhiên thuận lợi, quốc gia này ngày càng hưng thịnh, kéo theo đó là sự xuất hiện không ngừng của các cường giả tài ba. Trong thế giới mạnh được yếu thua này, đó chính là cội nguồn sức mạnh của một quốc gia. Bởi vậy, Đông Thắng đế quốc m���i có thể sừng sững mấy ngàn năm không ngã.

Để đảm bảo các cường giả không ngừng xuất hiện, việc chú trọng đào tạo thế hệ thiên kiêu trẻ tuổi là điều tất yếu. Chỉ có tre già măng mọc mới có thể đảm bảo được vận mệnh quốc gia.

Võ Viện Đế Đô chính là nơi hội tụ tài nguyên tu luyện hàng đầu cả nước, vô số người khao khát được nhập học tại đây để hưởng thụ những tài nguyên quý giá ấy. Thế nhưng, không phải ai cũng có được may mắn đó, phần lớn học viên tại đây đều là con cháu các quý tộc thế gia. Những thường dân muốn dựa vào thiên phú hơn người để nhập học, vốn đã hiếm lại càng thêm hiếm hoi.

Ngược lại, nếu là con cháu quý tộc thế gia, dù thiên phú có phần thua kém, vẫn có thể nhờ quan hệ mà nhập học, hưởng thụ vô số tài nguyên tu luyện, đến mức ngay cả lợn mẹ cũng có thể trèo cây.

Học viện làm vậy là vì các quý tộc thế gia đều nắm giữ quyền lực lớn, nếu liên kết được họ thông qua học viện, sẽ đảm bảo sự vững mạnh của đế quốc. Hơn nữa, các quý tộc mang trong mình huyết thống cao quý, dù không phải ai cũng sở hữu tư chất tu luyện xuất chúng, nhưng phần lớn những người có tư chất cao đều xuất thân từ giới quý tộc – điều này đã được lịch sử hàng vạn năm chứng minh.

Đương nhiên, trong giới thường dân vẫn có thể xuất hiện những cá nhân có thiên phú phi thường, tuy nhiên đó chỉ là thiểu số. Bởi vậy, việc ưu đãi quý tộc là điều đương nhiên, nhưng học viện cũng không vì thế mà bỏ qua những hạt giống tốt trong giới thường dân. Tất cả thường dân có thể nhập học nhờ thiên phú đều sẽ được hưởng tài nguyên tu luyện một cách công bằng.

Cũng bởi quy chế tuyển sinh như vậy, việc va chạm giữa bình dân và quý tộc là chuyện thường tình tại đây. Đa phần, học sinh bình dân sẽ chọn thỏa hiệp, cúi đầu trước quý tộc để yên ổn tu luyện, dù sao thân cô thế cô, chống đối lại quý tộc là điều vô cùng ngu ngốc. Tuy nhiên không phải ai cũng như vậy!

Tháng chín, mùa thu, sắc trời trong xanh, mây nhẹ nhàng trôi, ánh dương ấm áp chiếu rọi khắp nơi.

Trên hành lang học viện, một cô gái tóc vàng xinh đẹp, dáng vẻ vô cùng tức giận, bước nhanh về phía trước. Nếu nhìn kỹ, nhan sắc của nàng thật sự khiến người ta phải kinh ngạc. Làn da trắng tựa bạch ngọc, khuôn mặt thon gọn tinh tế như một tác phẩm nghệ thuật, đôi mắt to tròn mộng nước, đôi đồng tử đỏ rực ánh lên tinh quang rực rỡ, quả là ánh nhìn vạn quân say.

Mái tóc màu vàng nâu nhạt được búi gọn phía sau, nàng mặc trên người bộ xiêm y màu xanh, phần váy xẻ tà rộng rãi thành hai mảnh ngang đùi, với mảnh đuôi váy rộng hơn hẳn mảnh phía trước, để lộ đôi chân trần thon dài, trắng như bạch ngọc mỗi khi nàng di chuyển, nhưng vẫn đảm bảo không hở hang ngay cả khi có gió mạnh. Bộ xiêm y phá cách với phần ngực khoét hình elip nằm ngang, cổ áo cao ôm sát cổ, để lộ nửa vai trần, hai tay nàng đeo đôi ống tay xỏ ngón giữa cùng màu áo. Bộ xiêm y bó sát thân thể, tôn lên đường cong nóng bỏng cùng bộ ngực đầy đặn của nàng, nhìn qua cũng phải cỡ D trở lên. Dung mạo của nàng, dù không phải thiên tiên, cũng có thể xưng là mỹ nhân tuyệt thế!

Nếu là một người tại học viện tu tiên này, chắc chắn sẽ bi��t đến danh tiếng của nàng. Nàng là Lâm Yên Nhi, trưởng nữ của Lâm gia, một thế gia quý tộc tại đế đô này. Thật khó tưởng tượng ai lại có gan chọc giận nàng.

Lâm Yên Nhi hiện tại đang rất tức giận, nàng từ trước đến giờ chưa từng phải chịu uất ức lớn đến vậy. Bởi vậy, nàng không hề để ý những lời bàn tán của các học sinh xung quanh, một mạch bước nhanh trở về phòng riêng.

Sở dĩ hôm nay Lâm Yên Nhi tức giận như vậy là bởi vì Lâm gia nàng từ trước đã định ra hôn ước với Hoàng thất, giữa nàng và tứ hoàng tử, người có thiên phú nhất của hoàng thất. Nàng từ nhỏ đã được dạy cách chăm sóc hoàng tử cũng như cách cai trị khi trở thành hoàng hậu. Lâm Yên Nhi đối với chuyện hôn ước này rất nghiêm túc, nhưng hoàng tử lại luôn ghét bỏ, tìm cách lảng tránh nàng.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu không phải hơn một tháng trước, lúc nhập học, một cô gái thường dân với thiên tư xuất chúng và ngoại hình không hề kém cạnh nàng đã vô tình lọt vào mắt xanh của hoàng tử. Đáng ghét ở chỗ là, hoàng tử lại rất yêu thích con nhỏ này. Nàng đã vất vả quan tâm hoàng tử bấy lâu nay, vậy mà lại không bằng nổi một con nhỏ mới gặp chưa đầy một tháng.

Ở học viện này, ai mà chẳng biết nàng là vị hôn thê của hoàng tử, thế mà con nhỏ thường dân kia lại dám quyến rũ hoàng tử, đây là hoàn toàn không xem nàng ra gì cả! Đã vậy, sau khi được hoàng tử sủng ái, cô ta lại càng không e ngại gì, vừa mới đây, cô ta còn ân ái với hoàng tử ngay trước mắt nàng, đây chính là điều khiến nàng điên tiết đến mức này.

Một giờ trước đó!

Tại một góc vườn hoa phía sau học viện.

Lâm Yên Nhi cùng nhóm bạn nữ của nàng xếp thành hình vòng cung, bao vây lấy một nữ sinh. Nữ sinh kia bị xô ngã xuống đất, khuôn mặt tội nghiệp cùng ánh mắt sợ hãi nhìn nhóm nữ sinh quý tộc phía trước. Nàng có mái tóc đen nhánh ngang vai, khuôn mặt trái xoan tinh xảo tựa một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ, đôi mắt to tròn màu xanh ngọc. Nàng mặc trên người bộ xiêm y màu tím nâu rẻ tiền, dẫu vậy vẫn không thể che lấp nét tuyệt mỹ của nàng, ngược lại còn khiến người ta có một cảm giác mộc mạc, đơn thuần.

Đáng chú ý hơn cả là bộ ngực của nàng, đầy đặn, to lớn, dù có phần thua Lâm Yên Nhi một chút nhưng cũng phải tầm cỡ D. Cộng thêm eo nhỏ, mông cong, quả thật là dáng người ma quỷ. Nói chung, so về sắc đẹp, nàng hoàn toàn không thua kém Lâm Yên Nhi, nếu có thì chỉ là thua ở nốt ruồi lệ nơi khóe mắt trái.

Hiện tại, Hạ Thi Vũ đang bị nhóm người Lâm Yên Nhi bao vây lấy, nàng thần sắc hoảng sợ, nhìn xung quanh:

“Các ngươi!... Các ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Lâm Yên Nhi một mặt lạnh lùng nhìn xuống, chỉ vào mặt nàng mà nói:

“Còn hỏi ta? Ngươi đã làm gì mà chính ngươi còn không biết hay sao? Một thường dân cũng dám trèo lên hoàng tử, ngươi là muốn đổi đời đến phát điên rồi sao?”

“Ta cùng hoàng tử là thật lòng!” Hạ Thi Vũ hoảng sợ đáp lại.

“Thật lòng!?” Lâm Yên Nhi cười khẩy. “Mới gặp có một tháng, cũng chẳng cùng nhau trải qua sóng gió gì, ngươi lại bảo với ta là thật lòng?” Đây rõ ràng là trắng trợn muốn trèo cao, ai nhìn vào cũng biết.

Nhìn thấy nụ cười khẩy của Lâm Yên Nhi, Hạ Thi Vũ trong lòng chợt chột dạ. N��ng quả thật không có tình cảm gì với hoàng tử, nhưng nàng biết làm sao đây? Trong cái thế giới coi trọng huyết mạch này, một thường dân như nàng, dựa vào chút thiên phú thì có thể phát triển tới đâu? Bởi vậy, nàng cần phải tìm cho mình một chỗ dựa lớn, có như vậy nàng mới có thể yên ổn trở thành người đứng trên vạn người. Nàng không muốn giống như người thân của mình cam chịu cuộc sống thường dân.

Lâm Yên Nhi không quan tâm Hạ Thi Vũ đang suy nghĩ gì, chỉ lạnh lùng nói tiếp:

“Ta không cần biết ngươi có thật lòng hay không, nhưng ngươi phải lập tức tránh xa hoàng tử cho ta, nếu không, ngươi sẽ không chịu nổi hậu quả đâu!”

“Ta!...” Hạ Thi Vũ sợ hãi cúi gằm mặt xuống. Nàng biết Lâm gia lợi hại, nếu muốn làm gì nàng, e sợ chỉ là chuyện một câu nói.

Nhìn thấy Hạ Thi Vũ vẫn còn đang do dự không đáp, những nữ sinh đi theo Lâm Yên Nhi dồn dập lên tiếng đe dọa nàng:

“Vẫn còn do dự? Ngươi là muốn chết sao?”

“Phải đó! Ngươi nếu dám không nghe lời, không cần Lâm tiểu thư ra tay, ta cũng sẽ lột da ngươi.”

“Một thường dân còn vọng tưởng leo cao? Mơ tưởng!”

“Đúng vậy! Ngươi không nghe nói trèo cao ngã đau sao?”

“Vẫn là nên cút về xó xỉnh thường dân của ngươi đi thôi.”

“...”

Nghe thấy những lời đe dọa xung quanh, Hạ Thi Vũ lập tức choáng váng cả người. Nàng sợ hãi, không dám phản bác, nàng biết những nữ nhân quý tộc này nói là làm. Nếu không rời khỏi hoàng tử, nàng sẽ chết rất thảm!

‘Phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải từ bỏ hoàng tử thật sao?’ Hạ Thi Vũ tự vấn. Nhưng nàng không cam tâm! Khó khăn lắm nàng mới trèo lên được chỗ dựa lớn như vậy, bây giờ lại sắp không còn, công sức đổ sông đổ biển hết, như vậy nàng sao có thể cam tâm chứ!?

Đang lúc Hạ Thi Vũ rơi vào tuyệt vọng, sắp bật khóc, đột nhiên một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía sau:

“Ta ngược lại muốn xem các ngươi có thể làm gì?”

Tất cả nữ sinh bên phía Lâm Yên Nhi đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía giọng nói vừa phát ra, vừa định mắng “kẻ nào không có mắt lo chuyện bao đồng” thì khi thấy rõ người đến, tất cả đều bất giác ngậm miệng lại.

Người v��a đến chính là Tứ hoàng tử đương triều Chu Cẩn. Hắn thần thái uy phong, lông mày rậm, mắt sáng, khuôn mặt tuấn dật phi phàm. Mái tóc đen dài đến hông, đuôi tóc buộc gọn sau lưng. Chu Cẩn hiện tại mặc bộ trường sam màu đen thêu giao long màu lam phía trước, đây chính là biểu tượng đại diện cho hoàng tử hoàng thất, đủ nói lên thân phận phi phàm của hắn.

Chu Cẩn hiện tại rất tức giận, không ngờ hắn vừa rời đi không lâu, người hắn yêu thích lại bị đe dọa, bắt nạt. Hắn vừa xuất hiện, khí tràng liền ép cho những nữ sinh bên cạnh Lâm Yên Nhi đồng loạt cúi đầu, tất cả đều sợ bị hắn để ý. Quả không hổ là thiên tài bậc nhất của hoàng thất.

Mà nhìn thấy hoàng tử đến, Hạ Thi Vũ lập tức khuôn mặt sáng ngời, vẻ uể oải, run sợ vừa rồi lập tức biến mất. Bởi vì nàng biết, bản thân đã được cứu rồi!

Tất cả nội dung này được biên tập và thuộc bản quyền của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free