Nguyên Lai Mẫu Thân Ta Là Nữ Đế. - Chương 54: Sa đọa
Liễu Linh ngồi bên cửa sổ của tư viện trong Tự An phủ, đôi mắt u buồn nhìn ra ngoài.
Tấm lụa trắng tinh khôi che phủ một nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đẹp đến mê hồn, ánh mắt sắc bén nhưng chất chứa nỗi ưu tư, khắc khoải.
Làn da trắng ngần tựa như ngọc trai dưới ánh trăng, mịn màng mà hoàn mỹ. Mái tóc đen dài óng mượt buông xuống, phảng phất mùi hương thoang thoảng, khiến người khác không khỏi chú ý.
Đôi môi cô hồng hào, căng mọng như trái đào chín, nhưng bây giờ không hề mỉm cười.
Đôi môi ấy khép lại, trong vẻ u buồn, xa cách.
Bên ngoài, những con gió nhè nhẹ thổi vào từ cửa sổ, mang theo không khí của một đêm yên tĩnh, nhưng trong lòng Liễu Linh lại đang dậy sóng.
Cô ngẫm nghĩ về những sự việc đã qua, về vùng đất Tự An này.
Thoạt nhìn, không ai nghĩ rằng nơi đây là một phần lãnh địa thuộc về Kha quốc.
Sự tự lập của vùng này đã hình thành từ thời Hồng Y đại tướng quân, đến bây giờ có thể xem là tự lập môn hộ, gần như đã không chịu sự khống chế của triều đình.
Dân chúng Tự An ở đây không mấy tôn trọng hoàng gia, chỉ khi có sứ giả đến đọc thánh chỉ, họ mới chịu cung kính tuân lệnh.
Còn bình thường, họ xem nơi đây như một lãnh địa tự trị.
Như lúc sứ thần tuyên chỉ vừa qua, người dân bàn tán không chút gì tỏ ra kính sợ quyền uy của quốc quân.
Đó... không phải là một dấu hiệu tốt!
Nghĩ đến đây, Liễu Linh lại nhớ về Khương Thiên, vị 'tân' Tự An vương kia.
Đã gần một tháng, kể từ lần đầu gặp mặt trong buổi đón tiếp chính thức. Từ đó đến nay, hắn chưa từng một lần ghé thăm hay quan tâm đến cô.
Không những vậy, tin tức về Khương Thiên những ngày này càng khiến cô không khỏi bàng hoàng.
Cô nghe được tên này hằng ngày đắm chìm trong ăn chơi trác táng tại An Lạc viện, cùng ca kỹ múa hát, không hề để tâm đến việc quốc sự, chứ chưa nói đến chuyện thành thân...
Chợt, Liễu Linh ngoái đầu, ánh mắt đăm chiêu dừng lại trên chiếc hỷ phục đỏ rực đặt ngay ngắn trên bàn.
Cô thở dài, trong lòng trĩu nặng..
Ngày mai, cô sẽ phải thành thân với Khương Thiên, một cuộc hôn nhân mà bản thân chẳng mong muốn.
Không chỉ là ngày đại hôn, ngày mai còn là ngày Khương Thiên chính thức đăng cơ làm Tự An vương.
Song hỷ lâm môn, bất quá niềm vui không hiện hữu trong lòng Liễu Linh.
Những nghi lễ xa hoa không thể che lấp được sự trống trải và bất an trong lòng. Trong tay cô, con dao nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn leo lắt.
Ngón tay cô siết chặt lấy chuôi dao, lòng thầm nhớ về một bóng hình mà mình luôn mang theo trong tâm trí.
Không biết giờ đây, người đó đang ở đâu, có còn nhớ đến cô hay không?
Một bên khác, trong ánh sáng mờ ảo của An Lạc viện, những vũ nữ với cơ thể uyển chuyển, mặc trên người xiêm y mỏng manh như sương khói, đang chìm trong điệu nhạc sống động.
Tiếng đàn, tiếng sáo vang lên từng hồi, kéo theo những nhịp trống thúc giục làm tăng thêm không khí say mê. Nhịp điệu lúc thì dồn dập, lúc thì nhẹ nhàng, lôi cuốn, tạo ra một cảm giác mê hoặc mà khó ai có thể rời mắt.
Các vũ nữ múa nhịp nhàng, mỗi bước chân lả lướt, mềm mại như gió thoảng.
Mấy người họ quay tròn trên nền đá cẩm thạch bóng loáng, tà áo mỏng tung bay, làm nổi bật lên những đường cong quyến rũ.
Thân hình chuyển động nhịp nhàng theo từng nốt nhạc, đôi tay vung vẩy như những cánh hoa đang nở rộ.
Lúc này, một vũ nữ tiến lại gần tự tân Tự An vương, đôi mắt liếc qua đầy ẩn ý, từng nhịp điệu nhảy đều mang theo sự khiêu khích.
Đôi tay mềm mại của vũ nữ giơ lên, rồi nhẹ nhàng đặt xuống vai hắn...
Vũ nữ uốn lưng, đưa cơ thể mình vào tư thế duyên dáng trước mặt vương gia quyền quý, đôi mắt khẽ nheo lại đầy mời gọi.
Những vũ nữ khác cũng không kém phần điêu luyện, từng người một hòa mình vào điệu múa.
Những cái xoay người nhanh nhẹn, cùng với vòng eo uyển chuyển, đôi tay thon dài phất phơ như vẽ ra từng đường cong tinh tế.
Từng nụ cười quyến rũ trên khuôn mặt, từng cử động mềm mại của họ khiến Lâm Thần không thể nào rời mắt.
Ánh mắt Lâm Thần như bị hút sâu vào từng động tác, trong khi tay hắn siết chặt lấy eo của một vũ nữ đang ngồi trên đùi mình.
Những tiếng cười hả hê, thô tục của Lâm Thần vang lên, càng thúc đẩy ham muốn dường như vô tận.
Trong ánh mắt đầy dục vọng và tham lam ấy, Lâm Thần không còn quan tâm đến gì khác ngoài những thân hình mềm mại đang quấn quanh mình.
Mỗi bước chân, mỗi cái xoay người của các vũ nữ đều như thiêu đốt sự thèm khát.
Bỗng, lúc này Tô Như bước vào, khoác trên mình một bộ lụa màu hồng phấn khác biệt, đầy nổi bật trong đám người.
Gương mặt cô vẫn giữ nét mềm mại, nhưng đôi mắt lại lộ rõ vẻ khó chịu khi thấy cảnh tượng trước mắt.
Các vũ nữ, cảm nhận được sự hiện diện của Tố Nhu, dần tản ra.
Tô Nhu bước tới gần, ánh mắt lướt qua Lâm Thần, đôi môi cô khẽ cong lên, tuy nhiên trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa sự xem thường không thể che giấu.
Cô cầm lấy bình rượu, nhẹ nhàng rót vào ly cho Lâm Thần, rồi ngả vào lòng hắn, giọng nói nhẹ nhàng vang:
“Ngày mai là lễ đăng cơ của ngài, cũng là ngày ngài thành thân với Liễu Linh công chúa... Ngài không có chút chuẩn bị gì sao?”
Lâm Thần, trong cơn say mèm, nghe thấy lời Tô Như, ánh mắt vẫn còn ngây dại nhìn theo những vũ nữ vừa rời đi.
Hắn bật cười, tay khẽ vuốt nhẹ cánh tay Tô Như, nói: “Nhanh vậy sao? Ta còn chưa kịp tận hưởng hết niềm vui ở đây...”
Giọng nói của hắn đầy mỉa mai, xen lẫn sự thờ ơ.
Tô Nhu khẽ cười, ánh mắt xoáy vào người đàn ông thô thiển này.
Dù ngoài miệng không nói ra, nhưng trong lòng cô không thể chấp nhận được hành vi của hắn.
“Vui sao?” Tố Nhu nghiêng đầu nói nhỏ vào tai Lâm Thần, giọng điệu ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự châm chọc, “Ngài cứ vui mãi như vậy, liệu công chúa bên kia có để yên cho ngài không?”
Câu nói của Tố Nhu vang lên nhẹ nhàng lại ẩn chứa đầy ngụ ý, ánh mắt cô thì thoáng liếc qua những dấu vết còn sót lại của cuộc vui đêm nay của kẻ thô bỉ.
Lâm Thần không hề nhận ra, chỉ cười khẩy rồi vung tay đứng dậy, loạng choạng cầm theo bình rượu bước ra ngoài.
Tô Như thở dài, chỉ là khi cúi đầu, khóe môi cô khẽ nhếch lên.
Sau đó, cô tỏ ra bất dắc dĩ mà dìu Lầm Thần ra khỏi An Lạc viện, theo sát phía sau.
Lâm Thần loạng choạng bước đi trong ánh trăng mờ nhạt, hướng về phía tư viện của Liễu Linh công chúa.
Khu vực chỗ ở của sứ thần chìm trong sự yên tĩnh, không một bóng người. Mặt đất lát đá dưới chân hắn vang lên tiếng lộp cộp khô khốc theo từng bước đi nặng nề của một kẻ say xỉn.
Khi đứng trước cánh cửa gỗ tinh xảo của phòng Liễu Linh, Lâm Thần mới chịu dừng lại, cố giữ thăng bằng rồi dùng sức gõ mạnh vào cửa.
Tiếng gõ cửa vang vọng trong đêm khuya, làm không gian tĩnh mịch thêm phần căng thẳng.
Bên trong, Liễu Linh đang chìm trong giấc ngủ, bị tiếng gõ cửa làm cho giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mơ màng mở ra.
Liễu Linh vẫn còn mơ màng, nhưng theo cảm giác bất an trong lòng sinh sôi, cô liền không chần chừ nhanh chóng ngồi dậy, với tay lấy tấm lụa mỏng bên cạnh che vội lên người.
Ngay sau khoảnh khắc đó, cánh cửa bất ngờ bị đạp tung.
Ánh trăng lạnh lẽo, từ ngoài trời hắt thẳng vào phòng, qua cánh cửa xấu số vừa bị đạp đổ, chiếu thẳng lên thân hình mảnh mai của Liễu Linh.
Lâm Thần bước vào, ánh trăng đổ dài theo bước chân của hắn. Trong ánh sáng đó, hắn nhìn thấy thân hình Liễu Linh ẩn hiện dưới lớp lụa mỏng.
Da thịt trắng ngần, cùng áo yếm đỏ rực che đậy cảnh sắc xuân thấp thoáng lộ ra.
Tiếc thay, do ánh sáng từ phía sau chiếu tới, khuôn mặt Liễu Linh hoàn toàn bị khuất, chỉ có dáng hình mê hoặc của cô là lờ mờ hiện rõ.
Lâm Thần đứng yên một lát, ánh mắt quét khắp thân hình Liễu Linh.
Sự quyến rũ ấy khiến hắn như bị hút vào khoảng lặng, không thể thốt nên lời.
Hắn nuốt khan một miếng, cố gắng kìm nén những suy nghĩ xấu xa đang tràn ngập trong tâm trí.