Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1001: Lời Tiên Tri Cổ Xưa: Giao Ước Giữa Bình Minh Rạn Nứt

Bình minh đã rực rỡ từ vạn năm trước, khi ba bóng người đứng trên đỉnh núi Thiên Diễn, gieo vào lòng đất cằn cỗi của một kỷ nguyên sắp tàn những hạt mầm của một “Đạo” mới. Họ thề nguyện, bằng cả sinh mệnh và ý chí, sẽ bảo vệ nhân tính, khơi dậy lương tri, và dẫn lối cho nhân gian tìm về giá trị cốt lõi của sự sống. Năm ngàn năm đã trôi qua kể từ giao ước ấy, tựa như một giấc mộng dài trong dòng chảy vô tận của thời gian. Thiên Đạo vẫn đang suy yếu, nhưng không tan rã. Nhân gian vẫn chìm trong hỗn loạn, nhưng cũng không hoàn toàn mục ruỗng. Và lời tiên tri cổ xưa, "Không Ai Khao Khát Thành Tiên," tựa một bóng ma lảng vảng, vừa là hy vọng, vừa là lời nguyền, bắt đầu gieo rắc những hạt giống bất an vào tâm khảm kẻ phàm người tiên.

***

Thiên Đỉnh Cung, nơi linh khí ngưng tụ, nơi mây trắng bồng bềnh cuộn trôi như những dòng sông bạc, vẫn giữ vẻ thanh tịnh, siêu thoát đến nao lòng. Các cung điện trắng muốt, mái ng��i vàng óng ánh như vảy rồng được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, sừng sững giữa không trung, vươn cao trên đỉnh những ngọn núi hùng vĩ. Những cầu đá treo lơ lửng, uốn lượn qua những vực sâu thăm thẳm, nối liền các tòa tháp cổ kính, nơi những tiếng chuông gió leng keng như lời thì thầm của tiên giới. Sân thượng rộng lớn, được lát bằng ngọc bích, hướng thẳng ra biển mây cuồn cuộn, nơi gió thổi vi vu, mang theo hương hoa từ các vườn thượng uyển ẩn mình trong sương khói. Mùi mây ẩm ướt, xen lẫn hương linh khí thanh khiết và vị ngọt dịu của những loài hoa tiên tử, tạo nên một bầu không khí bình yên đến mức cô lập, như thể nơi đây đã hoàn toàn tách rời khỏi trần thế.

Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm hồng cả biển mây và những đỉnh núi trắng muốt. Ánh sáng cuối ngày hắt lên dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt Tiên Tử, khiến nàng trông càng thêm thanh thoát, như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên chiếc cổ thon dài và vầng trán thanh tú. Nàng mặc một bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, nhưng mỗi nếp gấp của y phục đều toát lên vẻ cao quý, lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, giờ đây lại xa xăm nhìn xuống thế giới phàm trần đang dần chìm vào bóng tối. Từ độ cao này, nhân gian chỉ còn là một bức tranh mờ ảo, những đốm lửa leo lét của các thành trấn, những dòng sông uốn lượn như dải lụa. Nhưng dù ở nơi cao nhất, xa cách nhất, nàng vẫn cảm nhận được sự hỗn loạn, rạn nứt đang lan tỏa bên dưới, tựa như một vết nứt vô hình đang bò dần lên tận cõi tiên.

“Mười ngàn năm trước, chúng ta đã gieo mầm...” Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, như tiếng gió thoảng qua vách đá. “Nhưng năm ngàn năm sau, những vết nứt vẫn cứ thế lan rộng. Những hạt mầm ấy, liệu có thực sự bén rễ, hay đã bị vùi lấp bởi bụi trần và sự tham lam của lòng người?” Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, như thể sợ làm vỡ đi sự tĩnh lặng của không gian. Tay nàng khẽ vuốt nhẹ chiếc Thiên Đạo Phù Ấn đang đeo trên cổ. Vật phẩm linh thiêng ấy, từng một thời rực rỡ hào quang, giờ đây chỉ còn cảm nhận được sự rung động yếu ớt, như nhịp đập cuối cùng của một trái tim đang dần ngừng nghỉ. Nó là minh chứng cho sự suy yếu không thể phủ nhận của Thiên Đạo, và cũng là gánh nặng vô hình đè nặng lên vai nàng.

Lời tiên tri cổ xưa, "Không Ai Khao Khát Thành Tiên," đã xuất hiện cách đây chưa lâu, nhưng đã nhanh chóng lan truyền khắp tam giới, gieo vào lòng người những hạt giống của sự hoang mang và ngờ vực. Nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một sự phá vỡ trật tự đã tồn tại vạn năm. Đối với những tu sĩ đang dốc sức truy cầu trường sinh, nó là một lời nguyền. Đối với những phàm nhân vốn đã chán ghét sự áp bức của tiên giới, nó lại là một tia hy vọng mờ nhạt.

“Liệu lời tiên tri kia có phải là hy vọng, hay chỉ là một lời cảnh báo khác?” Nàng tự hỏi, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời đang tối dần. Đứng giữa ranh giới của tiên và phàm, Lăng Nguyệt cảm thấy sự mệt mỏi ăn sâu vào tận linh hồn. Nàng là người gánh vác sứ mệnh, là người chứng kiến sự suy tàn của một kỷ nguyên, và cũng là người đang cố gắng định hình một kỷ nguyên mới. Trăn trở về con đường phía trước, về cái giá của sự cứu rỗi, về bản chất của nhân tính. Năm ngàn năm không đủ để những hạt mầm ấy nảy nở thành cây đại thụ, nhưng cũng đủ để chúng phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất. Những giá trị mà họ muốn gieo trồng – sự trọn vẹn của con người, giá trị sống đích thực, cân bằng giữa cá nhân và cộng đồng – vẫn còn quá xa vời trong một thế giới đang dần bị tha hóa bởi quyền lực và sự ích kỷ.

Sương đêm bắt đầu giăng mắc, bao phủ lấy Thiên Đỉnh Cung. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ động, thân ảnh thanh thoát như một làn khói. Nàng thi triển pháp thuật, không một tiếng động, biến mất trong làn mây cuồn cuộn, hướng về phía Thành Vô Song, nơi một cuộc gặp gỡ định mệnh đang chờ đợi, nơi những trăn trở của kỷ nguyên cũ sẽ được đặt lên bàn cân với những hy vọng mong manh của kỷ nguyên mới.

***

Đêm khuya, trăng treo cao vằng vặc trên đỉnh Thành Vô Song, rải ánh bạc xuống những mái nhà ngói xanh, những con đường lát đá đã in hằn dấu chân của vạn người. Trong một thư phòng bí mật, ẩn mình sâu bên trong phủ đệ của Dương Quân, ánh nến lung linh hắt bóng lên những giá sách cao ngất ngưởng. Nơi đây, các cuộn sách cổ, bản đồ thế giới rộng lớn, và những bản báo cáo mật chất chồng lên nhau, tạo nên một không gian vừa tri thức, vừa nặng nề. Mùi giấy cũ, mực tàu, và hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng trĩu suy tư.

Dương Quân, giờ đây đã không còn vẻ thanh niên anh tuấn của ngàn vạn năm trước, nhưng khí chất nho nhã của một thư sinh cùng vẻ anh tuấn của người luyện võ vẫn còn vẹn nguyên. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, nay đã điểm vài sợi bạc, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, chỉ là giờ đây, trong ánh mắt ấy còn ẩn chứa thêm sự trầm tư, mệt mỏi của người đã gánh vác quá nhiều trọng trách. Ông mặc một bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng kh��ng quá xa cách, đang miệt mài đọc một cuộn sách cổ, trên đó ghi chép những lời tiên tri mơ hồ về sự suy vong của Thiên Đạo và sự trỗi dậy của nhân gian. Tiếng giấy sột soạt, tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng đến lạ thường.

Một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Dương Quân ngẩng đầu, ánh mắt không chút ngạc nhiên. Cánh cửa gỗ lim mở ra, và Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào, thân ảnh nàng như được dệt từ ánh trăng. Không có lời chào hỏi rườm rà, không có những nghi thức xã giao thông thường. Giữa họ, chỉ có ánh mắt thấu hiểu và nặng trĩu bao nỗi lo toan của vạn năm giao ước. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng Dương Quân có thể thấy rõ sự mệt mỏi ẩn sâu trong đáy mắt nàng.

Dương Quân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ông đứng dậy, đi đến chiếc bàn trà nhỏ, thuần thục pha một ấm trà thanh khiết. Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm, tiếng trà rót xuống chén sứ ngọc bích trong veo, tựa như một nghi thức cổ xưa, mang theo ý nghĩa của sự tĩnh tâm và chia sẻ gánh nặng. Mùi trà thơm dịu lan tỏa, xua đi phần nào sự nặng nề trong không khí.

"Dương Quân," Lăng Nguyệt mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự nghiêm trọng, "tình hình có vẻ tệ hơn chúng ta nghĩ." Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay đặt nhẹ lên bàn. "Lời tiên tri 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên' đang gây ra những làn sóng bất an. Nó không chỉ làm xao động giới tu sĩ, mà còn gieo rắc sự hoang mang vào lòng phàm nhân, biến thành những cuộc nổi loạn nhỏ lẻ, những chấp niệm sai lầm."

Dương Quân khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt trầm tư nhìn vào chén trà bốc hơi nghi ngút. "Ta cũng đã nhận thấy. Nó vừa là một dấu hiệu, vừa là một thách thức lớn đối với con đường chúng ta đã chọn." Ông đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. "Năm ngàn năm qua, chúng ta đã cố gắng gieo mầm 'Nhân Đạo' bằng mọi cách. Ta đã cố gắng thanh lọc triều chính, bảo vệ dân chúng. Bách Lý Hùng đã củng cố biên cương, truyền bá lòng trung thành với con người. Nàng ở tiên môn, cố gắng thay đổi từ bên trong. Nhưng lời tiên tri n��y... nó như một con dao hai lưỡi. Nó có thể mở ra một kỷ nguyên mới, nhưng cũng có thể đẩy nhân gian vào vực thẳm của sự hỗn loạn."

Lăng Nguyệt gật đầu, ánh mắt phượng vẫn sắc bén nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. "Đúng vậy. Một số tu sĩ vì hoảng sợ mất đi con đường trường sinh mà càng cố chấp bám víu vào quyền lực, ra sức đàn áp phàm nhân. Một số phàm nhân lại hiểu lầm lời tiên tri, cho rằng đó là lời kêu gọi lật đổ tất cả, biến nhân gian thành một cõi vô pháp. Sự rạn nứt trong xã hội ngày càng sâu sắc, từ tiên môn đến các thôn làng hẻo lánh. Lòng người bất an, đạo đức suy đồi, và 'mất người' không còn là nỗi sợ hãi mơ hồ mà đã trở thành hiện thực nhãn tiền."

Nàng ngước nhìn Dương Quân, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lại cầu thị. "Những nỗ lực của chúng ta, dường như chỉ là những giọt nước giữa đại dương đang dậy sóng. Chúng ta đã cố gắng bảo vệ 'nhân tính', nhưng chính bản chất con người, với những tham lam, chấp niệm, lại đang là rào cản lớn nhất."

Dương Quân thở dài, l��ng nặng trĩu. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự đổi thay, quá nhiều lần hy vọng rồi lại thất vọng. "Nàng nói đúng. Con đường này vốn không dễ dàng. Thiên Đạo suy yếu, nhưng nó vẫn còn tồn tại, vẫn còn ảnh hưởng đến vận mệnh chúng sinh. Sự thay đổi không thể đến từ bên ngoài, mà phải đến từ sâu thẳm bên trong mỗi con người. Lời tiên tri kia, theo ta, chính là một bài kiểm tra, một phép thử cho nhân tính."

Ông đưa tay chỉ vào một cuốn cổ thư đã ngả màu úa vàng trên bàn, cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' mà ông đã tìm thấy trong một phế tích cổ xưa. "Cuốn sách này nói về sự vô thường của vạn vật, về việc mọi 'Đạo' đều có khởi điểm và kết thúc. Nó cũng đề cập đến một 'Đạo' không cần tu luyện, không cần tranh giành, mà nằm ở sự thuận theo tự nhiên, ở sự trọn vẹn của cuộc sống phàm trần. Có lẽ, đây chính là chìa khóa mà chúng ta đang tìm kiếm."

Lăng Nguyệt nhìn cuốn cổ thư, ánh mắt lóe lên tia sáng của sự suy ngẫm. "Sự trọn vẹn không cần đến tiên đạo... Đó là điều mà chúng ta đã mơ ước từ rất lâu rồi, phải không?" Giọng nàng khẽ mang theo một chút hoài niệm, một chút mệt mỏi của vạn năm gánh vác.

***

Bình minh còn chưa ló dạng, nhưng ánh sáng mờ ảo đã bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, hắt lên những cuộn sách và khuôn mặt trầm tư của hai con người đang dốc lòng vì nhân thế. Không gian trong thư phòng vẫn bao trùm bởi mùi giấy cũ, hương trà thanh khiết và sự tĩnh lặng của đêm tàn.

Hai người đi sâu vào phân tích. Lăng Nguyệt trình bày những bằng chứng về sự mục ruỗng từ nội bộ tiên môn: những tông phái tranh giành linh mạch, những trưởng lão vì lợi ích cá nhân mà bỏ mặc chúng sinh, những đệ tử vì sợ hãi lời tiên tri mà càng cố chấp luyện công, đến mức mất đi cảm xúc, ký ức. Nàng cũng kể về những cuộc nổi loạn nhỏ của phàm nhân, những kẻ vì quá đói khổ và uất hận mà nổi dậy chống lại trật tự, nhưng lại thiếu đi định hướng, dễ dàng bị lợi dụng bởi những kẻ có dã tâm.

"Tình trạng 'mất người' không chỉ xảy ra với tu sĩ, mà còn lan rộng trong nhân gian," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng trầm xuống. "Sự tham lam, lòng đố kỵ, sự ích kỷ đang gặm nhấm xã hội từ bên trong. Lời tiên tri kia, thay vì thức tỉnh, lại bị hiểu lầm, bị bóp méo, trở thành cái cớ cho sự hỗn loạn."

Dương Quân lắng nghe, đôi mắt sáng nay đã trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Ông liên hệ những điều đó với lời tiên tri, cho rằng đó là lời nhắc nhở rằng con người cần tìm kiếm giá trị cốt lõi từ bên trong, không phải từ bên ngoài hay sự trường sinh ảo ảnh. Ông tin rằng, lời tiên tri "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" không phải là một lời nguyền rủa, mà là một cánh cửa, một cơ hội để nhân loại tự định nghĩa lại giá trị của mình, thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo suy yếu.

"Ta tin rằng lời tiên tri không phải là một lời nguyền, mà là một phép thử," Dương Quân trầm ngâm nói, giọng ông rõ ràng, dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa sự nặng nề của trách nhiệm. "Thiên Đạo đang suy kiệt, và nó đang buộc nhân loại phải tự tìm lấy con đường của mình. Nếu không có 'tiên', con người sẽ tìm thấy ý nghĩa gì trong cuộc sống? Đó chính là câu hỏi mà chúng ta cần giúp họ trả lời."

Ông đẩy nhẹ cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' về phía Lăng Nguyệt. "Chúng ta phải gieo những hạt mầm tri thức, nghệ thuật, và tình thương trong lòng người. Phải để họ tự mình nhận ra rằng sự trọn vẹn không cần đến tiên đạo, mà nằm ngay trong cuộc sống bình thường, trong những mối quan hệ chân thật, trong việc tạo dựng những giá trị hữu ích cho cộng đồng. 'Nhân Đạo' phải bén rễ từ những điều giản dị nhất, từ những trái tim còn biết rung động."

Lăng Nguyệt khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương trà đã nguội lạnh. Nàng mở mắt, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, mặc dù sự mệt mỏi vẫn còn đó. "Vậy, 'ý kiến' của ngươi về hướng đi tiếp theo là gì? Chúng ta phải làm gì để dẫn dắt con người vượt qua sự cám dỗ của 'tiên' và tìm thấy sự trọn vẹn trong 'nhân'?" Nàng chất vấn, nhưng trong giọng điệu lại mang theo sự tin tưởng vào người đồng minh đã cùng mình gánh vác sứ mệnh này vạn năm.

Dương Quân đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía Đông nơi chân trời đã ửng hồng. "Chúng ta phải kiên nhẫn gieo mầm, Lăng Nguyệt. Không phải bằng quyền uy hay phép thuật, mà bằng tri thức, bằng nghệ thuật, bằng những câu chuyện, những bài thơ ca ngợi tình yêu thương, lòng dũng cảm, sự hy sinh. Bằng những giá trị nhân sinh giản dị nhất, những điều mà con người có thể cảm nhận và thực hành mỗi ngày."

Ông quay lại, ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Chúng ta phải tạo ra những trường học, những thư viện, những nơi mà phàm nhân có thể học hỏi, không phải để tu tiên, mà để sống tốt hơn, để hiểu biết hơn về thế giới và về chính bản thân họ. Chúng ta phải khuyến khích nghệ thuật phát triển, để con người có thể biểu đạt cảm xúc, ước mơ của mình, để họ không bị 'mất người' trong sự câm lặng và vô cảm."

"Phải để con người tự khám phá ra sự trọn vẹn không cần đến tiên đạo," Dương Quân tiếp tục, giọng nói vang vọng trong thư phòng tĩnh lặng, "để họ tự mình chứng minh lời tiên tri kia không phải là một lời nguyền, mà là một cánh cửa. Một cánh cửa mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo, mà tự mình làm chủ vận mệnh, tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở, trong từng khoảnh khắc của cuộc sống phàm trần."

Lăng Nguyệt lắng nghe, trái tim lạnh lẽo như băng tuyết của nàng khẽ ấm lên. Nàng biết, con đường này còn dài, còn đầy rẫy chông gai, và có lẽ họ sẽ không bao giờ nhìn thấy ngày "Nhân Đạo" thực sự nở rộ. Thiên Đạo vẫn sừng sững, dù suy yếu. Tiên môn vẫn còn quyền lực, dù mục ruỗng. Nhưng niềm tin vào một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường là một kỳ tích vĩ đại, đã được gieo mầm. Những nỗ lực âm thầm, kiên trì của Lăng Nguyệt và Dương Quân trong việc gieo mầm tri thức và giá trị nhân sinh, những cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng này, sẽ là nền tảng cho "Kỷ Nguyên Nhân Gian" hàng ngàn năm sau, là lời cảnh báo, và cũng là ánh sáng dẫn lối cho những thế hệ mai sau.

Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào thư phòng, xua tan đi bóng tối của đêm tàn, mang theo một tia hy vọng mong manh. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và có lẽ, chính trong sự bình dị, trong những giá trị nhân sinh tưởng chừng nhỏ bé ấy, con người sẽ tìm thấy câu trả lời cho mọi chấp niệm, mọi khao khát.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free