Nhân gian bất tu tiên - Chương 1005: Bức Thư Ngỏ Định Mệnh: Lời Hiệu Triệu Đến Toàn Nhân Gian
Gió đêm mát lạnh vuốt ve làn da, mang theo mùi sương đêm và hương hoa cỏ từ những khu vườn treo trên cao. Thành phố vẫn còn đó những vấn đề, những mảnh ghép chưa hoàn thiện, những góc khuất của lòng người chưa được chiếu sáng. Nhưng cũng tràn đầy sức sống và tiềm năng. Những con đường lát đá dẫn đến những khu chợ đêm vẫn còn tấp nập, những mái nhà rợp bóng đèn lồng vẫn còn ấm cúng, những tiếng cười nói vọng lên từ xa xa vẫn còn vang vọng. Đó là những minh chứng sống động cho sự bền bỉ của nhân loại, cho khả năng tự vươn lên của họ.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí tức trong lành của đêm. “Tạ Trần chưa bao giờ ra lệnh, chưa bao giờ ép buộc ai. Nhưng mỗi lời anh ấy nói, mỗi cuốn sách anh ấy viết, mỗi câu chuyện anh ấy kể… đều là ngọn hải đăng chỉ lối. Anh ấy đã gieo hạt giống, và chúng ta là những người phải vun trồng, phải chăm sóc, phải bảo vệ nó khỏi những gió táp mưa sa.” Giọng anh chứa đựng một sự kính trọng sâu sắc, không phải kính trọng một vị thần, mà là kính trọng một trí tuệ phi thường.
Bách Lý Hùng đưa ánh mắt bao quát khắp thành phố, như một vị tướng đang duyệt binh, nhưng giờ đây, binh lính của ông chính là toàn bộ nhân gian. “Chúng ta không thể trông chờ vào một vị ‘cứu thế’ nào đó sẽ xuất hiện và giải quyết mọi vấn đề. Thiên Đạo suy yếu, tiên pháp không còn. Nhân loại phải tự cứu lấy mình. Và chúng ta, những người đã đi trước, những người đã chứng kiến những biến động của thời gian, là những người phải bắt đầu từ bây giờ, từ chính những điều nhỏ nhặt nhất. Từ việc gieo trồng niềm tin vào nhân tâm, từ việc vun đắp trách nhiệm chung, từ việc khuyến khích sự đoàn kết. Mỗi hành động nhỏ, mỗi lời nói chân thành, đều có thể tạo nên những thay đổi lớn lao.” Ông nắm chặt bàn tay lại, cảm nhận sức nặng của trọng trách.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những bí ẩn của vũ trụ vẫn còn ẩn chứa. Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự giải thoát và hy vọng. “Đúng vậy. ‘Vô Vi Chi Đạo’ của Tạ Trần không phải là không làm gì, mà là làm những điều đúng đắn, làm những điều thuận theo tự nhiên, để mọi thứ tự nhiên mà phát triển, tự nhiên mà thịnh vượng. Nhiệm vụ của chúng ta là tạo ra một nền tảng vững chắc, một thế giới mà con người không còn khao khát thành tiên, không còn muốn mượn sức mạnh từ bên ngoài. Bởi vì họ đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống này, trong những giá trị của nhân gian, trong tình yêu thương, trong trách nhiệm, trong sự đoàn kết. Lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ sẽ không phải là một lời nguyền, mà là một lời chúc phúc, là dấu hiệu cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên thực sự mới mẻ.”
Ba người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Họ đã đi cùng nhau hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu biến cố, và giờ đây, họ lại đứng cùng nhau, đối mặt với một tương lai đầy thách thức nhưng cũng đầy hứa hẹn. Họ không còn là những tu sĩ tranh giành cơ duyên, không còn là những vị tướng chỉ biết chinh phạt. Họ đã trở thành những người tiên phong của Nhân Đạo, những người gánh vác trọng trách định hình lại bản chất của sự tồn tại. Họ nắm chặt tay nhau, một cái nắm tay kiên định, truyền cho nhau sức mạnh và niềm tin. Ánh mắt họ không còn nhìn về quá khứ lẫy lừng của tiên đạo, mà hướng về phía chân trời, nơi bình minh của một kỷ nguyên mới đang dần hé lộ. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người sẽ tự tìm thấy giá trị của mình, không cần đến sự phù trợ của tiên pháp, cũng chẳng cần khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn của cuộc sống. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó nh���ng bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn sẽ phải đối mặt với những thách thức từ bản chất của chính mình. Nhưng họ tin rằng, với những hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo trồng, với trách nhiệm chung và sự đoàn kết, nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, vững vàng tiến bước vào tương lai.
***
Bình minh vừa hé, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ cao vút của mật thất trong Hội Nghị Điện, Thành Vô Song. Ánh sáng vàng nhạt mỏng manh như tơ lụa, nhẹ nhàng rải khắp không gian, chạm vào những bản đồ chi chít ký hiệu, những cuộn giấy cổ kính và nét chữ thanh thoát của các văn thư. Bên ngoài, thành phố đang thức giấc, nhưng trong mật thất này, âm thanh của sự sống vẫn chỉ là tiếng vọng xa xăm, bị chặn lại bởi những bức tường đá dày. Chỉ có tiếng bút sột soạt, tiếng lật giấy khẽ khàng, và giọng nói trầm ấm của ba con người đang định đoạt vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ lư hương đã tàn tự lúc nào, nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy cũ và hơi ẩm của đá, tạo nên một bầu không khí trang trọng, tĩnh mịch nhưng cũng căng thẳng đến lạ lùng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây lại mang vẻ trầm tư sâu sắc, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, ngồi thẳng lưng trước chiếc bàn lớn. Nàng vẫn mặc bạch y thanh thoát, nhưng không còn là tiên bào lộng lẫy của quá khứ, mà là một bộ y phục giản dị hơn, toát lên vẻ hiền giả chứ không còn là tiên tử siêu phàm. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua từng nét chữ, từng câu từ trên cuộn giấy trắng ngà đang được Dương Quân chắp bút. Sự mệt mỏi sau đêm dài suy tư vẫn còn vương trên khóe mắt, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá, một tia hy vọng vừa nhen nhóm.
“Chúng ta đã thống nhất về hướng đi,” Lăng Nguyệt cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng nhẹ trong mật thất. “Giờ là lúc biến ý tưởng thành hành động cụ thể. Bức thư này không chỉ là lời kêu gọi, mà là lời tuyên ngôn cho một con đường mới, một kỷ nguyên mới. Nó phải đủ sức nặng để lay động nhân tâm, đủ triết lý để khai mở trí tuệ, và đủ chân thành để chạm đến những giá trị cốt lõi nhất của con người.” Nàng khẽ thở dài, trong lòng chất chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Liệu những lời này, dù có uyên thâm đến mấy, có đủ để phá vỡ những thành kiến đã ăn sâu vào tiềm thức của nhân loại suốt hàng vạn năm tu tiên? Liệu có đủ sức mạnh để thay đổi một thế giới đã quen với việc khao khát sức mạnh từ bên ngoài, thay vì tìm kiếm sự trọn vẹn từ bên trong? Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai nàng, một gánh nặng còn lớn hơn cả khi nàng từng là tông chủ của một tiên môn lẫy lừng.
Dương Quân, tuấn tú nho nhã, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, đặt ngón tay lên chóp bút, suy tư. Anh mặc đạo bào lam nhạt, khí chất thanh cao nhưng không quá xa cách, vẫn giữ được vẻ thư sinh anh tuấn. “Vấn đề là làm sao để lời hiệu triệu của chúng ta không bị hiểu lầm, không bị coi là một sự chống đối Thiên Đạo đã suy tàn, mà là một sự kiến tạo cho Nhân Đạo. Chúng ta phải tìm những từ ngữ khéo léo, mang tính triết lý mà Tạ Trần đã gieo, nhưng cũng phải dễ hiểu để những phàm nhân bình thường cũng có thể cảm nhận được. Chúng ta không thể dùng mệnh lệnh, không thể dùng uy quyền. Chúng ta phải dùng sự thật, dùng những giá trị mà sâu thẳm trong mỗi con người đều khao khát.” Anh nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về sự thật không cần rao giảng, nó chỉ cần được nhìn thấy. Đó là một thử thách lớn lao, vì lời lẽ dù có tinh xảo đến mấy cũng khó lòng diễn tả hết được chiều sâu của "Vô Vi Chi Đạo". Anh cảm thấy một sự bất an len lỏi, liệu mình có đủ khả năng truyền tải trọn vẹn triết lý 'Nhân Đạo' vào ngôn từ, và liệu sự nhiệt huyết của anh có đủ để vượt qua những định kiến cũ?
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt vuông vức kiên nghị, râu quai nón rậm rạp, ánh mắt sắc như chim ưng lướt qua tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Ông mặc giáp trụ nhẹ, vẫn toát lên vẻ oai phong của một vị tướng, nhưng giờ đây, sự oai phong ấy hòa quyện với vẻ trầm tĩnh của một hiền giả đã trải qua bao thăng trầm. “Và phải đủ sức nặng để lay động những kẻ có quyền lực, những kẻ đã quen với việc thao túng nhân gian bằng sức mạnh tiên pháp, nhưng cũng phải đủ gần gũi để phàm nhân không cảm thấy xa lạ, không cảm thấy bị bỏ rơi. Chúng ta cần sự đoàn kết, không phải sự chia rẽ mới. Ta lo rằng, những kẻ vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên, hoặc những kẻ tham lam muốn trục lợi từ sự hỗn loạn này, sẽ tìm cách bóp méo thông điệp của chúng ta. Làm thế nào để bảo vệ sự khởi đầu mong manh này?” Ông đưa ngón tay thô ráp chỉ vào những vùng đất trên bản đồ, nơi có những bang hội giang hồ, những thế gia vọng tộc, những tiểu quốc vương triều, và cả những tàn dư của tiên môn cũ. Mỗi nơi đều ẩn chứa những lợi ích, những chấp niệm khác nhau, và việc dung hòa chúng là một nhiệm vụ bất khả thi nếu chỉ dựa vào lời nói suông. Ông cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng từ mọi phía, như một vị tướng nhìn thấy địch quân bao vây từ tứ phía.
Ba người trao đổi ánh mắt, một sự thấu hiểu sâu sắc không cần lời nói đã kết nối họ. Họ cùng gật đầu. Dương Quân hít một hơi thật sâu, trải một cuộn giấy trắng ngà ra, dùng thỏi mực đã được mài kỹ lưỡng, bắt đầu đặt bút. Nét chữ của anh thanh thoát, mạnh mẽ mà không kém phần uyển chuyển. Lăng Nguyệt đưa ra những ý chính, những luận điểm cốt lõi về giá trị của cuộc sống phàm trần, về sự vô thường của quyền năng, về cái giá của việc "mất người" khi khao khát thành tiên. Bách Lý Hùng chỉ vào những điểm trên bản đồ, nơi có các thế lực cần được thuyết phục, nhắc nhở họ về những khía cạnh thực tế mà bức thư cần chạm tới, những lo lắng, những hy vọng của những con người cụ thể. Không khí trong mật thất trở nên trầm lắng, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy, như tiếng thời gian đang chậm rãi trôi qua, chứng kiến sự ra đời của một tư tưởng, một lời hiệu triệu có thể thay đổi cả nhân gian.
***
Thời gian trôi qua, ánh nắng bên ngoài Hội Nghị Điện đã gay gắt hơn, chiếu thẳng vào những ô cửa sổ cao, nhuộm vàng cả mật thất. Mùi mực mới và giấy cũ quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của tri thức và sự lao động miệt mài. Bầu không khí vẫn giữ được sự tĩnh mịch và tập trung cao độ, dù đôi lúc có những tranh luận nhỏ nổ ra, nhưng tất cả đều hướng đến mục tiêu chung: một bức thư hoàn hảo, có thể lay động lòng người và định hướng cho kỷ nguyên mới.
Dương Quân viết liên tục, đôi khi anh dừng lại, ngón tay giữ chặt bút lông, ánh mắt lơ đãng nhìn vào một điểm vô định trên tường đá, suy nghĩ. Có lúc anh ngẩng lên nhìn Lăng Nguyệt và Bách Lý Hùng, tìm kiếm sự đồng điệu trong ánh mắt họ, hay chỉ đơn giản là một cái gật đầu khích lệ. Anh cẩn trọng từng câu chữ, từng phép so sánh, cố gắng diễn đạt những khái niệm tri���t lý sâu xa bằng ngôn từ vừa trang trọng vừa dễ hiểu. Sự nhiệt huyết trong anh không cho phép anh lơ là, nhưng sự thận trọng của một người hiểu rõ sức mạnh của ngôn từ lại khiến anh vô cùng tỉ mỉ. Anh hình dung đến gương mặt của những người sẽ đọc bức thư này: một vị quan lại phàm trần đã quá quen với những chiếu chỉ khô khan, một vị học giả uyên bác đã chán ngán những luận thuyết suông rỗng, một bang chủ giang hồ chỉ tin vào sức mạnh và luật rừng, hay thậm chí là một trưởng lão tiên môn vẫn còn chấp niệm với tiên đạo cũ. Làm sao để thông điệp của họ chạm đến tất cả? Đó là một gánh nặng vô hình mà anh phải gánh vác.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng dòng chữ Dương Quân vừa viết. Nàng đôi lúc nhíu mày, đề xuất sửa đổi để câu từ thêm phần sâu sắc, tránh sự ngạo mạn của kẻ tu tiên, tránh những ngôn từ mang tính phán xét hay giáo điều. "Chúng ta nên nhấn mạnh rằng đây là một lời kêu gọi cho sự tự vấn, không phải một mệnh lệnh. 'Nhân Đạo' không phải là một giáo điều mới, mà là sự trở về với bản nguyên, sự khai mở những giá trị đã bị lãng quên trong guồng quay của sự khao khát quyền năng." Giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn sự kiên định. "Tránh dùng những từ ngữ mang tính ép buộc. Hãy để họ tự nhận ra. Hãy nhớ lời Tạ Trần từng nói: 'Sự thật không cần được rao giảng, nó chỉ cần được nhìn thấy.' Chúng ta chỉ cần vén bức màn, để ánh sáng Nhân Đạo tự nó chiếu rọi." Nàng hiểu rằng, sự thay đổi thực sự không thể đến từ áp đặt, mà phải nảy sinh từ sự thức tỉnh nội tâm của mỗi cá nhân. Điều này khó hơn vạn lần việc dùng tiên pháp để trấn áp.
Bách Lý Hùng lắng nghe, đôi khi gật gù, đôi khi lại đưa ra những ví dụ từ đời sống phàm trần để chứng minh tầm quan trọng của sự thấu hiểu và lòng bao dung. Ông trầm giọng nói: "Cần một đoạn nói về sự nguy hiểm khi Thiên Đạo suy yếu, nhưng không phải để gây hoang mang, mà là để họ thấy được trách nhiệm của mình trong việc chung tay xây dựng một tương lai bền vững. Giống như xây đê chống lũ, cần mọi người cùng góp sức. Nước lũ không phân biệt kẻ quyền quý hay tiện dân, tai họa cũng không chừa một ai. Tương tự, sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là tận thế, mà là lời cảnh báo rằng chúng ta không thể tiếp tục sống ích kỷ, tranh đoạt như xưa. Mỗi người đều là một hòn đá trên con đê của nhân gian. Nếu một hòn đá mục nát, cả con đê sẽ lung lay. Nếu tất cả đều vững vàng, lũ dữ cũng phải lùi bước." Ông đưa tay xoa xoa bộ râu quai nón, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào bản thảo. Ông lo lắng về những phản ứng tiêu cực có thể xảy ra, về sự chống đối từ những thế lực cũ hoặc những kẻ tham lam, và làm thế nào để bảo vệ sự khởi đầu mong manh này.
Họ chỉnh sửa từng câu, từng chữ, cân nhắc kỹ lưỡng từng ẩn ý. Những lời dạy của Tạ Trần, dù không được nhắc tên trực tiếp, lại là kim chỉ nam cho từng đoạn văn, từng luận điểm trong bức thư. Đặc biệt là đoạn về 'ý nghĩa của sự tồn tại' không cần đến việc thành tiên, và 'giá trị của một đời bình thường'. Dương Quân dành nhiều tâm huyết nhất cho đoạn này, cố gắng diễn tả sự trọn vẹn của cuộc sống nhân sinh, sự giàu có của cảm xúc, của tình thân, của những khoảnh khắc bình dị mà vô giá. Anh viết về tiếng chim hót mỗi sớm mai, về hương cơm mẹ nấu, về nụ cười của trẻ thơ, về sự ấm áp của tình yêu đôi lứa, về tình bằng hữu tri kỷ. Những điều mà tu sĩ thường khinh rẻ, coi là trói buộc, giờ đây lại được tôn vinh như những viên ngọc quý giá nhất của nhân gian. Lăng Nguyệt và Bách Lý Hùng gật đầu tán thưởng, bởi họ biết, chính những điều bình dị ấy mới là nền tảng vững chắc nhất cho một 'Nhân Đạo' trường tồn, một thế giới mà ở đó, con người không còn khao khát thành tiên, bởi họ đã tìm thấy sự vĩnh cửu trong chính khoảnh khắc hiện tại.
***
Mật thất chìm trong ánh hoàng hôn rực rỡ, nhuộm vàng cả căn phòng và những cuộn giấy đã hoàn thành, nằm chồng chất trên bàn. Hương trầm đã tàn từ lâu, nhưng không khí vẫn nồng đượm sự nghiêm túc và kỳ vọng, pha lẫn chút mệt mỏi sau một ngày dài miệt mài. Bên ngoài, Thành Vô Song bắt đầu lên đèn, những ngôi nh�� cao tầng lấp lánh như sao trời hạ giới, tiếng người và tiếng nhạc trở nên rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở về thế giới mà họ đang cố gắng thay đổi, một thế giới ồn ào, phức tạp nhưng cũng đầy sức sống.
Bức thư ngỏ đã hoàn chỉnh. Dương Quân đặt bút xuống, cánh tay mỏi rã rời, nhưng vẻ mặt anh tràn đầy sự mãn nguyện. Anh nhìn những nét chữ mình vừa viết, cảm thấy như mình vừa hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại, một kiệt tác của tư tưởng và hy vọng. Lăng Nguyệt đọc lại lần cuối, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng dòng chữ, từng dấu chấm phẩy với vẻ hài lòng. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên khóe môi. Đây không chỉ là một bức thư, mà là linh hồn của một kỷ nguyên, là lời hiệu triệu cho sự thức tỉnh của nhân loại. Dù trong lòng nàng vẫn còn gánh nặng lo lắng về những phản ứng có thể xảy ra, liệu thông điệp của họ có đủ mạnh mẽ để thay đổi tư duy đã ăn sâu của thế giới, và liệu những người khác có chấp nhận một con đường không tu tiên hay không. Nhưng ít nhất, họ đã làm hết sức mình.
Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, ánh mắt kiên định. Ông đưa ra một danh sách dài các nhân vật có ảnh hưởng cần được gửi thư, bao gồm cả những vị quan lại phàm trần tại các vương triều lớn, các học giả uyên bác từ những thư viện cổ kính, các bang chủ giang hồ khét tiếng, và thậm chí là một vài trưởng lão tiên môn vẫn còn giữ được lòng trắc ẩn và sự minh triết sau bao năm tháng. Ông hiểu rằng, việc thuyết phục những người này không phải chỉ dựa vào lời lẽ, mà còn cần sự hành động cụ thể, cần sự chứng minh bằng chính những giá trị mà họ đang kiến tạo. Ông lo lắng về những kẻ sẽ phản đối, những kẻ vẫn còn tin vào quyền lực của tiên pháp, hay những kẻ tham lam muốn trục lợi từ sự hỗn loạn. Con đường phía trước chắc chắn đầy rẫy chông gai, nhưng ông tin rằng, những hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo sẽ nảy nở.
“Bức thư này sẽ là viên gạch đầu tiên,” Lăng Nguyệt cất lời, giọng nói mang theo một sự trang trọng. “Giờ là lúc gửi nó đi, và chờ đợi phản hồi từ nhân gian. Chúng ta đã gieo hạt, phần còn lại là chờ đợi những hạt giống ấy nảy mầm trong lòng người.” Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn sẽ phải đối mặt với những thách thức từ bản chất của chính mình, nhưng nàng tin rằng, với nền móng Nhân Đạo, họ sẽ có thể vượt qua.
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh hy vọng. “Đây sẽ là một cuộc cách mạng thầm lặng. Hy vọng những người nhận được thư sẽ hiểu thấu được thông điệp mà chúng ta muốn truyền tải, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh của lương tri.” Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy trong huyết quản, dù cơ thể vẫn còn mệt mỏi. "Việc gửi bức thư ngỏ đến nhiều nhân vật có ảnh hưởng sẽ mở ra các tuyến nhân vật và phe phái mới, những người sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc ủng hộ hoặc chống đối 'Nhân Đạo'." Anh tự nhủ, đã đến lúc đối mặt với những thử thách mới.
Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. “Không chỉ là hiểu, mà là hành động. Con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy những kẻ mê muội và tham lam, nhưng ít nhất, chúng ta đã bắt đầu.” Ông biết rằng nội dung triết lý của bức thư, dựa trên lời dạy của Tạ Trần, sẽ trở thành nền tảng cho các cuộc tranh luận và xung đột triết lý trong tương lai, khi các giá trị 'Nhân Đạo' đối đầu với quan niệm cũ.
Họ cùng nhau chuẩn bị những bản sao của bức thư, niêm phong cẩn thận. Từng con dấu được đóng xuống, mang theo trọng trách của cả một kỷ nguyên. Những người đưa thư trung thành, đã chờ sẵn từ lâu, được gọi vào mật thất. Họ là những phàm nhân bình thường, nhưng ánh mắt họ chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào ba vị lãnh đạo mới này. Họ nhận lấy những cuộn thư, cúi mình thật sâu, rồi lặng lẽ rời đi, mang theo những lời hiệu triệu này đi khắp nơi, gieo rắc hạt giống của 'Nhân Đạo' vào mọi ngóc ngách của nhân gian. Cuộc họp khẩn cấp được kêu gọi sẽ là một sự kiện lớn, nơi các thế lực khác nhau lần đầu tiên ngồi lại để thảo luận về tương lai của nhân gian, không có sự can thiệp trực tiếp của Thiên Đạo. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng tiếng trống khải hoàn, mà bằng tiếng bút sột soạt và những lời nói chân thành, trầm lắng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.