Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1031: Mầm Mống Tri Thức: Tiếng Chuông Học Đường Mới

Tạ Trần mở mắt, đặt bản Tuyên ngôn sơ bộ xuống cạnh cuốn 'Vô Vi Chi Đạo'. Nụ cười ẩn hiện trên môi anh lúc này trở nên rõ ràng hơn, không phải nụ cười của sự vui mừng mà là nụ cười của một người đã chấp nhận sự phức tạp của thế giới, chấp nhận rằng hành trình 'Nhân Đạo' sẽ không bao giờ hoàn hảo, sẽ luôn cần được vun đắp, sửa đổi và bảo vệ. Thư Đồng Tiểu An vẫn tiếp tục kể về những chi tiết nhỏ nhặt của hội nghị, những lời tán dương, những gương mặt hân hoan. Tạ Trần vẫn lắng nghe, ánh mắt anh dõi về phía xa xăm, nơi màn đêm buông xuống dày đặc, như thể anh đang nhìn xuyên qua bóng tối để thấy được những gì sẽ đến trong kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà anh đã góp phần định hình, nhưng lại chọn cách đứng ngoài, làm một người quan sát thầm lặng, gieo mầm triết lý từ quán sách nhỏ của mình.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm dày đặc, mang theo ánh nắng dịu dàng đầu tiên của một ngày mới tràn vào quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, phảng phất mùi giấy cũ, mực thơm và hương trà thoang thoảng từ chén trà Tạ Trần vừa pha. Những tia nắng vàng nhạt lướt qua khung cửa sổ gỗ, nhảy nhót trên từng trang sách, từng kệ gỗ chất đầy tri thức. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm vẫn còn vương vấn chút suy tư của đêm qua. Anh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như thể đang nếm trải hương vị của một kỷ nguyên đang chuyển mình, vừa hứa hẹn vừa đầy rẫy bất trắc.

Chẳng bao lâu sau, cánh cửa quán sách khẽ mở, mang theo làn gió tươi mới và tiếng bước chân lanh lảnh của Thư Đồng Tiểu An. Khuôn mặt gầy gò của cậu bé bừng sáng, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và một sự hưng phấn khó tả. Tiểu An không đợi Tạ Trần lên tiếng, đã vội vã đặt một chồng giấy tờ và sách mới lên bàn gỗ lim cổ kính trước mặt anh. Chồng tài liệu ấy, với những trang giấy trắng tinh và mực in sắc nét, hoàn toàn đối lập với những cuốn cổ thư ố vàng mà Tạ Trần thường đọc. Chúng mang một mùi hương rất riêng, mùi của giấy mới, của hy vọng, của những khởi đầu.

"Tiên sinh, tiên sinh! Người xem này!" Tiểu An hào hứng reo lên, giọng nói vang vọng khắp gian phòng yên tĩnh. "Đây là 'Thông Cáo Giáo Dục Nhân Đạo' mà Dương Quân đại nhân đã đích thân đưa ra! Con đã chạy từ sớm để mang về cho người đó ạ!" Cậu bé đưa tay chỉ vào một cuốn sách mỏng, bìa in những họa tiết đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, hình ảnh một mầm cây đang vươn mình đón nắng. "Họ nói rằng đây sẽ là nền tảng cho tri thức của kỷ nguyên mới, không còn chỉ học về tu tiên nữa! Mọi người ở chợ đều bàn tán xôn xao, ai cũng tò mò không biết 'Trường Học Nhân Đạo' và 'Học Viện Khám Phá' sẽ như thế nào."

Tạ Trần khẽ nhấp trà, nụ cười hiền hòa vẫn ẩn hiện trên môi. Anh không vội vàng cầm lấy chồng tài liệu, chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, rồi dùng những ngón tay gầy gò, thanh mảnh lướt nhẹ trên bìa cuốn "Thông Cáo". Ánh mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây càng thêm phần dò xét, như muốn nhìn xuyên thấu từng lớp giấy, từng con chữ để tìm ra bản chất sâu xa của những tuyên ngôn này. Anh cảm nhận được sự nhiệt huyết sục sôi từ những người đã tạo ra chúng, nhưng đồng thời cũng nhận ra những thách thức tiềm ẩn mà họ có thể chưa lường hết.

"Không còn tu tiên..." Tạ Trần lặp lại, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách chảy qua khe đá. Anh ngước nhìn Tiểu An, đôi mắt như chứa đựng cả một bầu trời triết lý. "Vậy học gì? Học cách làm người, hay học cách đặt câu hỏi?" Câu hỏi của anh không phải là một câu hỏi tu từ, mà là một lời gợi mở sâu sắc, buộc Tiểu An phải suy nghĩ. Bởi lẽ, việc học cách làm người vốn dĩ đã là một hành trình phức tạp, còn việc đặt câu hỏi lại chính là khởi nguồn của mọi tri thức, một hành động tưởng chừng đơn giản nhưng lại có sức mạnh lật đổ cả những định kiến đã tồn tại hàng ngàn năm.

Tiểu An, với sự hồn nhiên và nhiệt huyết của tuổi trẻ, không hề ngần ngại. "Học cả hai ạ! Họ còn nói, phải dám nghi ngờ cả những điều đã được coi là chân lý! Không có gì là tuyệt đối, tiên sinh ạ! Con người phải tự mình tìm ra sự thật!" Cậu bé nói, hai tay vung lên đầy phấn khích, như thể cậu đã hoàn toàn thấm nhuần triết lý mới mẻ này. "Họ còn nói, các trường học sẽ không dạy những phép thuật cao siêu, mà sẽ dạy về thiên văn, địa lý, cơ khí, y học... những thứ giúp ích cho cuộc sống của phàm nhân. Và quan trọng nhất là 'tư duy phản biện'!"

Tạ Trần khẽ gật đầu, cuối cùng cũng cầm lấy cuốn "Thông Cáo Giáo Dục Nhân Đạo". Từng trang giấy được anh lật chậm rãi, ánh mắt anh tập trung vào những phần nói về 'tư duy phản biện' và 'khám phá khoa học'. Anh biết, đây chính là những hạt mầm quan trọng nhất của kỷ nguyên mới, là thứ sẽ giúp con người thoát ly khỏi sự phụ thuộc vào Thiên Đạo và các vị tiên nhân. Nhưng anh cũng hiểu rằng, việc gieo những hạt mầm này vào mảnh đất lòng người, đã quen với sự thụ động và sùng bái sức mạnh, không phải là điều dễ dàng.

*Tư duy phản biện...* Tạ Trần thầm nghĩ. *Một con dao hai lưỡi. Nó có thể chặt đứt xiềng xích của ngu muội, nhưng cũng có thể cắt lìa những sợi dây kết nối của niềm tin và đạo đức, nếu không được dẫn dắt bởi lòng nhân ái và sự hiểu biết sâu sắc.* Anh nhớ lại những lời mình đã nói trong chương trước về việc 'cắt tỉa cây cối để tránh sâu bệnh'. Tri thức là một sức mạnh lớn, nhưng nó cũng cần được kiểm soát, được định hướng. Nếu không, nó có thể trở thành một thứ vũ khí hủy diệt, phá hoại không chỉ Thiên Đạo mà cả chính Nhân Đạo.

Anh đọc thấy những kế hoạch xây dựng các thư viện khổng lồ, các phòng thí nghiệm, nơi con người có thể tự mình thực hành, quan sát và rút ra kết luận. Ý tưởng này khiến Tạ Trần nhớ đến những thư viện cổ xưa, nơi tri thức được cất giấu cẩn mật, chỉ dành cho số ít người được chọn. Giờ đây, tri thức được mở ra, được khuyến khích khám phá. Đây là một bước tiến vĩ đại, một sự thay đổi tận gốc rễ về quan niệm đối với sự học.

"Các Học Viện Khám Phá sẽ tập trung vào việc nghiên cứu những hiện tượng tự nhiên, giải mã những bí ẩn mà trước đây chúng ta luôn cho là do thần linh định đoạt," Tiểu An tiếp tục thao thao bất tuyệt, như một con chim non đang hót lên những giai điệu mới mẻ. "Dương Quân đại nhân nói, con người sẽ không còn cúi đầu trước số phận, mà sẽ tự mình tạo nên số phận của mình. Chúng ta sẽ hiểu về sấm chớp, về mưa gió, về bệnh tật... và tìm cách chế ngự chúng, không phải bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ!"

Tạ Trần đặt cuốn "Thông Cáo" xuống, ánh mắt anh dõi về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng rực rỡ, mạnh mẽ hơn nhiều so với ánh nắng dịu dàng buổi sớm. "Sự hiểu biết là sức mạnh," anh khẽ nói, giọng trầm mặc. "Nhưng sức mạnh đó, nếu không được kiểm soát, có thể thiêu rụi mọi thứ. Con người đã sẵn sàng đón nhận thứ sức mạnh đó chưa? S��n sàng chịu trách nhiệm cho mọi khám phá của mình chưa?" Câu hỏi lơ lửng trong không gian, như một làn khói hương uốn lượn, không có lời đáp trực tiếp, nhưng lại gieo vào lòng người nghe một hạt giống suy tư. Tiểu An im lặng, lần đầu tiên cậu bé không thể ngay lập tức tìm ra câu trả lời cho câu hỏi của tiên sinh. Cậu bé cảm nhận được sự phức tạp ẩn chứa trong lời nói của Tạ Trần, một sự phức tạp mà tâm hồn non nớt của cậu chưa thể thấu hiểu.

***

Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, trung tâm của kỷ nguyên Nhân Gian, Phố Thương Mại Kim Long đang nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống những mái ngói cong vút, những con đường lát đá xanh cổ kính. Không khí oi ả nhưng không làm giảm đi sự sầm uất, náo nhiệt. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng khắp phố, tiếng mặc cả ồn ào của khách mua hàng xen lẫn tiếng nhạc du dương phát ra từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời sống thường nhật. Mùi hương liệu, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới và cả mùi kim loại từ các xưởng rèn lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa vị của phàm trần.

Tại quảng trường lớn, nằm giữa Phố Thương Mại Kim Long, một lễ khai giảng tượng trưng đang được tổ chức công khai. Không phải là lễ khai giảng của một trường học cụ thể, mà là một sự kiện mang tính biểu tượng, đánh dấu sự ra đời của toàn bộ hệ thống giáo dục mới. Trên bục cao, được trang hoàng lộng lẫy bằng lụa và hoa tươi, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, chứa đựng sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, lướt qua đám đông người dân đang tụ tập phía dưới. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng đầy quyền lực. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên sự cao quý, vững chãi, như một ngọn núi tuyết không gì có thể lay chuyển.

Bên cạnh Lăng Nguyệt là Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thư sinh anh tuấn nhưng không kém phần nhiệt huyết. Đôi mắt sáng của chàng rạng rỡ, tràn đầy lý tưởng về một tương lai tươi sáng. Chàng nhìn đám đông, khóe môi khẽ nở một nụ cười, như muốn truyền tải tất cả niềm hy vọng và quyết tâm của mình đến với mọi người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên phía trước, gi��ng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng và dứt khoát của nàng vang vọng khắp quảng trường nhờ sự trợ giúp của một pháp khí truyền âm đơn giản, điều mà trước đây chỉ những tu sĩ cấp cao mới có thể thực hiện. "Hỡi con dân Nhân Gian!" Nàng cất lời, âm vang rõ ràng đến từng ngõ ngách của quảng trường. "Kỷ nguyên Nhân Gian đã mở ra. Kỷ nguyên này sẽ được xây dựng trên nền tảng của tri thức, của sự dám nghĩ, dám làm, dám nghi ngờ. Không còn dựa dẫm vào những lời giáo huấn từ trên trời, mà dựa vào chính trí tuệ của con người! Chúng ta sẽ không còn tìm kiếm con đường thành tiên hư ảo, mà sẽ vun đắp cho cuộc sống hiện tại, cho giá trị của mỗi con người!"

Đám đông bên dưới xôn xao. Nhiều người vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt, đặc biệt là những người trẻ tuổi, những thư sinh ôm ấp hoài bão, và những người dân đã quá chán nản với sự suy tàn của Thiên Đạo. Trong số đó có cả Thư Sinh Giỏi, chàng trai tuấn tú với phong thái nho nhã, luôn cầm một cuốn sách trên tay. Đôi mắt chàng sáng rực, cố gắng ghi chép lại từng lời của Lăng Nguyệt, như thể đó là những lời vàng ngọc sẽ thay đổi cả vận mệnh của nhân loại. Chàng cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể, một sự hưng phấn chưa từng có. Đây chính là con đường mà chàng đã luôn tìm kiếm, con đường của tri thức, không phải của sức mạnh hư ảo.

Tuy nhiên, cũng có không ít tiếng xì xào bàn tán, những ánh mắt hoài nghi, thậm chí là khó hiểu. Một số người dân lớn tuổi, những người đã quen với việc sùng bái tiên nhân, không ngừng thì thầm với nhau về sự thay đổi đột ngột này. "Không còn thành tiên? Vậy thì sống để làm gì?" Một bà lão bán bánh rán lẩm bẩm, miệng nhai trầu đỏ quạch, hàm răng đen nhánh. "Tổ tiên chúng ta đời đời đều mơ ước thành tiên, giờ lại bảo không cần nữa là sao?"

Dương Quân bước lên, giọng nói của chàng tràn đầy nhiệt huyết và sức thuyết phục. "Chúng ta sẽ khám phá vũ trụ bằng chính đôi mắt mình, không phải bằng pháp thuật. Chúng ta sẽ giải thích các hiện tượng bằng lý trí, không phải bằng thần thoại! Chúng ta sẽ xây dựng một thế giới mà ở đó, mỗi người đều có thể phát huy tiềm năng của mình, đóng góp cho cộng đồng bằng trí tuệ và sự sáng tạo, chứ không phải bằng cảnh giới tu luyện!" Chàng dừng lại, nhìn thẳng vào đám đông, đôi mắt như muốn truyền đi ngọn lửa của lý tưởng. "Chúng ta sẽ không còn sợ hãi trước những điều mình không hiểu, mà sẽ dũng cảm đối mặt, tìm tòi và chinh phục! Đây không chỉ là một sự thay đổi trong cách học, mà là một sự thay đổi trong cách sống, cách tư duy của toàn thể nhân loại!"

Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này còn mạnh mẽ hơn, như muốn nhấn chìm những tiếng thì thầm hoài nghi. Thư Sinh Giỏi vỗ tay đến đỏ cả bàn tay, cảm thấy như thể một cánh cửa mới đã mở ra trước mắt chàng. Chàng tin rằng, với những tuyên bố này, một kỷ nguyên vĩ đại thực sự đang đến, nơi tri thức sẽ là vương miện, và lý trí sẽ là ngọn đuốc soi đường. Chàng không còn nghĩ đến việc chép lại những kinh điển tu tiên cũ kỹ, mà chỉ muốn lao vào những "Học Viện Khám Phá" mà Dương Quân vừa nhắc đến, để tự mình chứng minh những điều tưởng chừng như phép màu.

Tuy nhiên, giữa những gương mặt hân hoan và những tiếng vỗ tay rộn rã, vẫn có những ánh mắt nhíu mày, những cái lắc đầu nhẹ. Một vài tu sĩ cấp thấp, những người đã mất đi khả năng tu luyện nhưng vẫn ôm ấp tàn dư của quá khứ, đứng lẫn trong đám đông, nét mặt phức tạp. Họ không dám công khai phản đối, nhưng trong lòng lại đầy hoài nghi và cả sự mất mát. Đối với họ, tu tiên là lẽ sống, là mục tiêu tối thượng. Giờ đây, mục tiêu ấy bị phủ nhận, bị thay thế bằng những "tri thức" và "lý trí" mà họ cho là phàm tục. Họ không hiểu được cái "giá trị của mỗi con người" mà Lăng Nguyệt nhắc đến, nếu nó không đi kèm với sức mạnh và sự bất tử.

Lăng Nguyệt và Dương Quân tiếp tục phát biểu, mỗi lời nói đều như một nhát búa đập vào những bức tường cũ kỹ của tư duy, cố gắng xây dựng một nền móng vững chắc cho kỷ nguyên mới. Họ biết rằng con đường phía trước còn rất dài, và không phải ai cũng sẽ dễ dàng chấp nhận sự thay đổi này. Nhưng họ tin vào sức mạnh của tri thức, vào lòng nhân ái, và trên hết, vào tiềm năng vô hạn của con người. Ánh nắng trưa gay gắt vẫn chiếu xuống, nhưng dường như không thể làm tan đi những luồng tư tưởng đối lập đang âm ỉ trong lòng đám đông, như những dòng điện ngầm chờ cơ hội bùng phát.

***

Khi buổi chiều buông xuống, mang theo cái dịu mát sau một ngày nắng gắt, quán sách nhỏ của Tạ Trần lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày, nhưng không còn hoàn toàn yên ắng như trước. Ánh hoàng hôn vàng óng hắt qua khung cửa, nhuộm màu ấm áp lên những kệ sách, lên dáng người gầy gò của Tạ Trần đang ngồi bên bàn. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây còn pha lẫn mùi khói bếp từ những ngôi nhà lân cận, báo hiệu bữa tối đang đến gần.

Trong không gian ấy, một cuộc tranh luận nhỏ nhưng đầy ý nghĩa đang diễn ra. Thư Sinh Giỏi, vẫn còn vương vấn sự hưng phấn từ buổi lễ khai giảng tượng trưng ở Thành Vô Song, không ngừng kể về những điều mới lạ, những tư tưởng tiến bộ mà chàng đã nghe được. Đôi mắt chàng vẫn sáng rực, phong thái nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết. Chàng cầm trên tay một bản sao của "Thông Cáo Giáo Dục Nhân Đạo", không ngừng đọc đi đọc lại những đoạn văn mà chàng tâm đắc.

"Bà ơi, bà nghe này!" Thư Sinh Giỏi nói với Bà Lão Bán Trầu, người khách quen thuộc của quán sách, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, miệng vẫn nhai trầu đỏ quạch, hàm răng đen nhánh. "Đây là tri thức mới, là tương lai của nhân loại! Con người sẽ tự mình giải thích mọi thứ, không cần chờ đợi tiên nhân hay thần linh nữa! Chúng ta sẽ hiểu về vũ trụ, về vạn vật, bằng chính trí tuệ của mình!" Chàng trai trẻ gần như reo lên, quên mất rằng không phải ai cũng chia sẻ cùng một tầm nhìn vĩ mô như chàng.

Bà Lão Bán Trầu nhả bã trầu vào một chiếc bình gốm nhỏ, rồi khẽ khịt mũi. Lưng bà còng xuống vì tuổi tác và những năm tháng lam lũ, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí của bà lại sắc sảo lạ thường, nhìn đời bằng một cái nhìn thực tế đến phũ phàng. "Tri thức mới? Giải thích mọi thứ?" Bà lão nhai trầu chóp chép, tiếng động nhỏ nhưng lại thu hút sự chú ý. "Giải thích làm gì? Có ăn được không? Có giúp người ta mạnh lên được không? Hay lại chỉ là mấy cái lý lẽ sách vở suông? Hồi xưa học tu tiên còn có đường ra, có hy vọng thành tiên để được trường sinh bất lão, được phép tắc cao cường. Giờ học cái này thì ra cái gì? Có giúp ta bớt đau lưng, có giúp con cháu ta có miếng ăn no bụng không?"

Lời nói của bà lão như một gáo nước lạnh tạt vào sự nhiệt huyết của Thư Sinh Giỏi. Chàng trai trẻ sững sờ, không biết phải phản bác thế nào. Đối với chàng, giá trị của tri thức nằm ở chính bản thân tri thức, ở khả năng giải phóng tư duy và nâng cao nhận thức. Nhưng đối với Bà Lão Bán Trầu, giá trị đó phải được đo đếm bằng những lợi ích thiết thực, bằng những thay đổi cụ thể trong cuộc sống cơm áo gạo tiền. Cuộc tranh luận nhỏ này, tưởng chừng như vô thưởng vô phạt, lại phản ánh một xung đột sâu sắc giữa hai thế hệ, giữa hai thế giới quan: một bên hướng tới lý tưởng cao siêu, một bên bám víu vào thực tế trần trụi.

Tạ Trần ngồi lặng lẽ bên bàn, lắng nghe mọi lời tranh luận. Ánh mắt anh thấu triệt nhìn vào bản chất của cuộc đối thoại. Anh biết, những câu hỏi của Bà Lão Bán Trầu không phải là vô lý. Chúng là tiếng lòng của biết bao phàm nhân, những người đã quá quen với việc đặt hy vọng vào một thế lực siêu nhiên, vào một con đường "thành tiên" để thoát ly khỏi khổ ải trần gian. Việc "tu tiên" không chỉ là một con đường tu luyện, mà còn là một niềm tin, một lối thoát cho hàng vạn người. Giờ đây, lối thoát ấy bị đóng lại, và thứ được đưa ra thay thế lại là một khái niệm trừu tượng như "tri thức" hay "tư duy phản biện", điều mà những người lao động chân tay như Bà Lão Bán Trầu khó lòng cảm nhận được giá trị tức thời.

Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng chất chứa sự hiểu biết về sự phức tạp của lòng người. Anh nhẹ nhàng đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, động tác chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng lời mình sắp nói. Ánh mắt anh nhìn Thư Sinh Giỏi, rồi lại nhìn Bà Lão Bán Trầu, như một dòng nước mát xoa dịu không khí căng thẳng.

"Đạo của người," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng nhẹ trong không gian quán sách, thu hút sự chú ý của cả hai người. "Không phải để ra cái gì, mà là để hiểu chính mình, hiểu thế giới này. Để không còn ai phải 'khao khát' một thứ gì đó ngoài bản thân mình, ngoài cuộc sống này. Để mỗi người tự tìm thấy giá trị và ý nghĩa trong từng hơi thở, từng hành động."

Lời nói của Tạ Trần như một tia sáng rọi vào tâm trí Thư Sinh Giỏi. Chàng trai trẻ bỗng nhiên hiểu ra một điều gì đó sâu sắc hơn. Tri thức không chỉ để giải thích vũ trụ, mà còn để giải thích chính con người, giải phóng con người khỏi những chấp niệm, những khao khát hão huyền. Bà Lão Bán Trầu vẫn nhai trầu, nhưng đôi mắt bà đã nhìn Tạ Trần một cách chăm chú hơn, trong đó có sự tò mò và một chút bối rối. Bà chưa thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh, nhưng bà cảm nhận được một sự chân thành, một triết lý an yên nào đó. Những câu hỏi của bà về 'giá trị thực tế' của tri thức mới báo hiệu những thách thức kinh tế và xã hội sẽ nảy sinh khi 'tu tiên' không còn là con đường duy nhất, khi mà những giá trị mới chưa thực sự mang lại sự đủ đầy cho cuộc sống vật chất.

Thư Sinh Giỏi quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khao khát được chỉ dẫn. "Vậy... tiên sinh nghĩ gì về những 'Học Viện Khám Phá' mà Dương Quân đại nhân nói đến? Liệu chúng ta có thể thực sự khám phá ra những bí mật của vũ trụ mà không cần đến pháp thuật? Liệu chúng ta có thể tự mình giải thích được những hiện tượng thần bí mà trước đây chỉ có tiên nhân mới làm được?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió thoảng. "Vũ trụ này vô cùng tận, bí ẩn cũng vô cùng tận. Pháp thuật chỉ là một cách để con người tương tác với nó, để mượn sức mạnh của nó. Nhưng trí tuệ, lý trí lại là cách để con người thấu hiểu nó, để trở thành một phần của nó, không phải là kẻ lệ thuộc hay kẻ chinh phục." Anh đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẳm. "Những vì sao kia, trước đây chúng ta cho là nơi tiên giới, là nơi thần linh ngự trị. Giờ đây, con người sẽ tự mình nhìn lên, tự mình suy ngẫm, tự mình khám phá xem chúng thực sự là gì. Đó không phải là một con đường dễ dàng, và có thể sẽ có những khám phá gây chấn động, thậm chí là nguy hiểm. Nhưng đó là con đường của con người, con đường của 'Nhân Đạo'."

Lời gợi mở của Tạ Trần về việc 'hiểu chính mình và thế giới' thông qua tư duy phản biện không chỉ là lời khuyên cho Thư Sinh Giỏi, mà còn là một dự báo về hành trình gian nan phía trước. Nó hàm ý rằng, việc đặt câu hỏi sẽ không dừng lại ở những vấn đề vật lý hay khoa học, mà cuối cùng sẽ dẫn đến việc đặt câu hỏi về cả những giới hạn của chính 'Nhân Đạo' sau này. Sự hào hứng của Thư Sinh Giỏi về 'khám phá vũ trụ bằng lý trí' gợi ý về sự phát triển mạnh mẽ của khoa học và công nghệ trong tương lai, nhưng cũng có thể dẫn đến những khám phá gây chấn động hoặc nguy hiểm, vượt quá tầm kiểm soát của con người.

Bà Lão Bán Trầu khẽ húng hắng. "Nghe thì hay đấy, nhưng tôi vẫn thấy lo. Con người mà không có tiên nhân che chở, không có quy luật của trời đất r��ng buộc, thì liệu có tự làm hại mình không?" Lời nói của bà lão, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đến một nỗi lo lắng sâu sắc mà Tạ Trần đã sớm nhận ra: sự chia rẽ trong phản ứng của dân chúng cho thấy việc 'không ai khao khát thành tiên' sẽ là một quá trình lâu dài và đầy khó khăn, không phải chỉ là một lời tuyên bố. Con người đã quen với sự kiểm soát từ bên ngoài, liệu họ có thể tự kiểm soát chính mình khi không còn Thiên Đạo?

Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Anh chỉ khẽ nhắm mắt lại, rồi mở ra. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người vẫn còn đó những góc khuất chưa được soi rọi. Sẽ có những lúc con người vấp ngã, sẽ có những lúc lạc lối. Nhưng đó cũng là một phần của hành trình. Quan trọng là không ngừng tìm kiếm, không ngừng học hỏi, và không ngừng vun đắp cho những giá trị cốt lõi." Anh đưa tay vuốt nhẹ trang giấy của bản "Thông Cáo Giáo Dục Nhân Đạo" trên bàn, như thể đang vuốt ve một mầm cây non. "Những mầm mống này đã được gieo. Giờ đây, chúng ta chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, và tin tưởng vào khả năng của chúng để vươn lên, dù cho bão táp phong ba có thể ập đến bất cứ lúc nào."

Quán sách dần chìm vào bóng đêm, chỉ còn ánh đèn lồng le lói hắt ra từ bên trong. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ, như một điểm neo vững chãi giữa dòng chảy xiết của thời gian và những đổi thay của nhân thế. Anh là người gieo mầm, nhưng cũng là người hiểu rõ nhất về sự mong manh của những hạt giống ấy, và về hành trình dài, vô tận để chúng có thể thực sự bén rễ, đơm hoa kết trái trong lòng nhân gian.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free