Nhân gian bất tu tiên - Chương 1045: Hài Hòa Giữa Dòng Chảy: Lời Khuyên Cho Kiến Trúc Sư Trưởng
Đêm dần khuya, những giọt sương bắt đầu đọng trên lá cây, phủ một lớp bạc mỏng lên những tán lá còn xanh thẫm. Không gian trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây rậm rì và tiếng gió thổi nhè nhẹ luồn qua từng mái hiên, mang theo hơi lạnh ẩm của sương đêm. Lão Nông đã khuất dạng từ lâu, để lại phía sau một quán sách trầm mặc, nơi những triết lý vẫn còn vương vấn trong không khí, như hương trà đã nguội lạnh. Tạ Trần đứng ở ngưỡng cửa, nhìn theo bóng dáng xiêu vẹo của Lão Nông khuất dần trong màn đêm, ánh mắt thấu suốt như nhìn xuyên qua cả những bức tường thời gian. Hắn biết, cuộc tranh chấp về mảnh đất Vọng Giang kia, về bản chất, không chỉ là một cuộc chiến của những giá trị, giữa cái cũ và cái mới, giữa truyền thống và tiến bộ, giữa hiệu suất và nhân văn, mà còn là một cuộc chiến không ngừng của nhân tâm. Sự thất bại hoặc thành công (có cái giá đắt) của dự án này sẽ là một bài học quan trọng cho xã hội Nhân Gian, định hướng các chính sách và tư duy về phát triển trong kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người đang tự tay kiến tạo. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, không sùng bái sức mạnh, chỉ có một ước nguyện duy nhất là được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, lại trở thành người quan sát, người định hướng, và đôi khi là người gieo mầm cho những giá trị chân thực nhất của Nhân Đạo thông qua những câu hỏi gợi mở của mình. Hắn khẽ thở dài, trong lòng chất chứa những suy tư sâu sắc. Cuộc chiến của tư tưởng, chỉ mới bắt đầu. Và hắn, với cây bút và trí tuệ của mình, sẽ tiếp tục là người giữ lửa, âm thầm định đoạt vận mệnh thế giới, không phải bằng quyền năng tiên phàm, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của con người.
***
Mấy ngày sau, một buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu ngả xiên qua những rặng tre xanh mướt, phủ một màu cổ kính lên Thị Trấn An Bình, một vị khách đặc biệt bước vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Đó là Lý Hiên, vị Kiến trúc sư trưởng của triều đình Nhân Gian, một trong những đồng minh cũ, người từng cùng Tạ Trần tham gia vào công cuộc kiến thiết xã hội mới sau khi Thiên Đạo sụp đổ. Ngoại hình của Lý Hiên vẫn gọn gàng, toát lên vẻ học thức và sự nghiêm cẩn của một người làm việc với những con số và bản vẽ. Y mặc trang phục quan chức kiến trúc sư, sạch sẽ nhưng không quá cầu kỳ, phản ánh vị trí quan trọng nhưng không phô trương của một người kiến tạo trong kỷ nguyên mới. Tuy nhiên, trên khuôn mặt vốn thông minh và kiên nghị ấy, giờ đây lại lộ rõ sự mệt mỏi và một nỗi ưu tư sâu sắc, khiến ánh mắt vốn sắc sảo của y cũng trở nên đầy băn khoăn.
Cố Tiểu Ngư đang sắp xếp lại những chồng sách cổ, những cuốn sách đã sờn cũ với bìa cứng và giấy ngả màu thời gian, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của mực và bụi bặm. Nàng ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân khẽ khàng, đôi mắt to tròn lanh lợi thoáng chút ngạc nhiên khi nhận ra vị khách quen.
“Chào Lý đại nhân. Đã lâu không gặp,” nàng cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng đầy sự tôn kính, bởi Lý Hiên dù không phải tu sĩ, nhưng địa vị của y trong triều đình Nhân Gian là rất đáng nể. “Mời ngài ngồi. Anh Tạ Trần đang ở trong kia ạ.”
Nàng chỉ tay về phía góc trà, nơi Tạ Trần thường ngồi, tay lật dở một cuốn sách cổ, dường như đang đắm chìm trong thế giới của những con chữ và triết lý. Trên bàn, một ấm trà đã được pha sẵn, hơi nóng thoảng nhẹ, mang theo mùi hương thanh khiết của lá trà hảo hạng. Quán sách vẫn giữ vẻ yên tĩnh và cổ kính vốn có, tràn ngập mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thoang thoảng. Ánh sáng chiều vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên những kệ sách cao, tạo nên những vệt sáng và bóng đổ huyền ảo. Bên ngoài, tiếng rao hàng xa xăm của Thị Trấn An Bình xen lẫn tiếng bước chân thưa thớt của người qua lại, tạo nên một bầu không khí bình yên nhưng không hề tách rời thế sự.
Lý Hiên khẽ gật đầu đáp lại Cố Tiểu Ngư, đôi môi mím chặt. Y bước chậm rãi về phía Tạ Trần, mỗi bước chân dường như đều mang theo một gánh nặng vô hình. Thấy Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm thoáng một tia nhận biết, Lý Hiên không khỏi thở phào nhẹ nhõm, như tìm thấy một bến bờ sau những hải trình đầy giông bão.
“Tạ công tử, đã lâu không gặp,” Lý Hiên cất tiếng, giọng nói có chút khàn đặc, biểu lộ sự mỏi mệt chất chồng. “Tôi đến đây với một nỗi trăn trở lớn, mong được người chỉ giáo.” Y khom người cúi chào, một cử chỉ không chỉ thể hiện sự tôn trọng với trí tuệ của Tạ Trần, mà còn là sự cầu thị, là khao khát được giải thoát khỏi gánh nặng đang đè nén.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Khuôn mặt hắn thanh tú, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, thường ẩn mình trong thư phòng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi tầng sâu của nhân tâm. Hắn nhìn Lý Hiên, ánh mắt đầy sự thấu hiểu, như đã đọc được phần nào những ưu tư đang giày vò vị kiến trúc sư.
“Lý huynh cứ tự nhiên,” Tạ Trần nói, giọng trầm tĩnh, điềm đạm, như dòng suối mát lành xoa dịu những tâm hồn đang bão giông. “Thế sự biến động, ít ai có thể giữ được lòng bình yên. Huynh có điều gì muốn nói, cứ chia sẻ.”
Hắn không hỏi han vòng vo, cũng không phán xét, chỉ đơn thuần mở lòng đón nhận. Tạ Trần hiểu rằng, khi một người như Lý Hiên, với trọng trách lớn lao trên vai, phải tìm đến hắn, thì vấn đề hẳn đã vượt quá tầm giải quyết của những quy tắc thông thường. Lý Hiên khẽ thở dài, cảm thấy một phần gánh nặng đã vơi đi khi đối diện với sự thấu hiểu từ Tạ Trần. Y kéo ghế ngồi xuống đối diện, vẻ mặt nặng trĩu. Tạ Trần không vội vàng, động tác chậm rãi, điềm tĩnh. Hắn lấy thêm một chiếc chén sứ, rót trà vào, đưa cho Lý Hiên. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay y, mang theo chút an ủi dịu nhẹ. Cố Tiểu Ngư, sau khi sắp xếp xong sách, cũng lặng lẽ đi vào, ngồi xuống một góc, đôi mắt to tròn chăm chú lắng nghe, gương mặt lộ vẻ quan tâm. Lão Quán Chủ, từ phía sau quầy thu ngân, khẽ ngẩng đầu, ánh mắt tinh tường, trầm ngâm nhìn về phía hai người, rồi lại tiếp tục nhấm nháp chén trà nóng của mình. Không khí trong quán sách trở nên trầm lắng hơn, chỉ còn tiếng nước trà chảy nhẹ và tiếng lá sách lật dở thỉnh thoảng vang lên, dường như cả thế giới bên ngoài đều bị bỏ lại sau cánh cửa gỗ cũ kỹ. Một sự tĩnh lặng tập trung và suy tư bao trùm lấy không gian.
***
Hoàng hôn dần buông, ánh sáng vàng nhạt từ bên ngoài đã chuyển sang màu tím sẫm, rồi dần chìm vào bóng tối. Những chiếc đèn lồng trong quán sách được thắp lên, tỏa ra ánh sáng ấm áp, dịu nhẹ, đủ để xua đi cái lạnh lẽo của đêm đen nhưng không làm mất đi vẻ trầm mặc. Mùi hương trà thanh khiết lan tỏa khắp không gian, quyện cùng mùi giấy cũ, tạo nên một không khí đặc trưng của nơi chốn tri thức và suy tư.
Lý Hiên hớp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt thanh thoát lan tỏa trong vòm miệng, rồi y bắt đầu kể. Giọng y trầm hẳn xuống, chất chứa sự mệt mỏi và dằn vặt. Y kể về “Dự án Cải tạo Thủy lợi Vọng Giang”, một dự án đầy tham vọng được kỳ vọng sẽ mang lại sự thịnh vượng chưa từng có cho vùng hạ lưu sông. Y nói về những bản vẽ chi tiết, những tính toán khoa học về hiệu suất tối ưu, những hứa hẹn về mùa màng bội thu, về cuộc sống sung túc hơn cho người dân. Những luận điểm mà y trình bày đều logic, khoa học, dựa trên những nguyên tắc của “Chủ nghĩa Tối ưu” đang thịnh hành, nhằm mang lại “lợi ích chung” cho toàn xã hội.
“Chúng tôi muốn mang lại phồn vinh, Tạ công tử ạ,” Lý Hiên nói, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây đầy vẻ bất lực. “Chúng tôi đã tính toán kỹ lưỡng, rằng nếu con sông Vọng Giang được nắn dòng, được xây dựng hệ thống kênh mương thủy lợi hiện đại, thì hàng vạn mẫu ruộng sẽ được tưới tiêu đầy đủ, sản lượng lương thực sẽ tăng gấp bội, dân chúng sẽ không còn lo đói kém. Đó là một viễn cảnh tươi sáng, một tương lai mà chúng tôi tin rằng sẽ nâng cao chất lượng sống của tất cả mọi người.”
Y dừng lại, hớp thêm một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng nói chất chứa nỗi niềm khó nói. “Nhưng cái giá phải trả lại là sự ly tán, là sự đánh đổi những giá trị truyền thống đã ăn sâu vào lòng người. Những làng chài Vân Thủy, những làng nông nghiệp Mộc Diệp Thôn, họ đã sống dựa vào con sông này, mảnh đất này qua bao đời. Họ không chỉ thấy đất đai là tài sản, mà là cội nguồn, là nơi chôn cất tổ tiên, là linh hồn của họ. Việc di dời họ, việc nắn thẳng dòng sông, đối với họ, không chỉ là mất đi sinh kế, mà là mất đi bản sắc, mất đi ký ức, mất đi một phần quan trọng của chính mình.”
Lý Hiên đưa tay xoa trán, dường như cố gắng xua đi những suy nghĩ rối ren. “Áp lực từ những người ủng hộ ‘Chủ nghĩa Tối ưu’ thì rất lớn. Họ nói rằng những cảm xúc cá nhân, những giá trị truyền thống lạc hậu đang cản trở sự phát triển chung của xã hội. Họ cho rằng, để đạt được hiệu suất tối đa, để mang lại lợi ích lớn nhất cho số đông, thì việc hy sinh một phần nhỏ là điều tất yếu. Nhưng Tạ công tử, tôi không thể nào bỏ qua được ánh mắt của những lão nông, những ngư dân khi họ nói về con sông, về mảnh đất của mình. Tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng, sự mất mát không thể bù đắp. Hiệu suất và nhân văn, chúng có thực sự đối lập đến vậy sao? Hay là chúng ta đang đánh mất một điều gì đó cốt lõi trong hành trình tìm kiếm sự phồn vinh?”
Tạ Trần lắng nghe không ngắt lời, đôi mắt thấu suốt nhìn thẳng vào Lý Hiên. Hắn không hề phán xét, chỉ để cho vị kiến trúc sư trút hết nỗi lòng. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một vấn đề kỹ thuật hay kinh tế đơn thuần, mà là một cuộc khủng hoảng về giá trị, một sự va chạm sâu sắc giữa những triết lý sống.
Khi Lý Hiên tạm ngừng, Tạ Trần mới khẽ cất tiếng, giọng trầm tĩnh, nhưng mỗi lời nói lại như một viên đá rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng suy tư sâu sắc.
“Lý huynh nói ‘lợi ích chung’,” Tạ Trần bắt đầu, hắn khẽ hớp một ngụm trà. “Vậy ‘chung’ là của ai? Và ‘lợi ích’ được định nghĩa thế nào? Một dòng sông được nắn dòng để tưới tiêu nhiều hơn, đó là lợi ích. Sản lượng lương thực tăng lên, đó là lợi ích. Không ai phủ nhận điều đó. Nhưng một dòng sông không còn linh hồn, không còn là nhà của ngư dân, không còn là nơi con cháu họ nghe kể chuyện cổ tích, thì sao? Cái ‘lợi ích’ ấy, liệu có thực sự toàn vẹn?”
Tạ Trần dừng lại một chút, để Lý Hiên tự mình suy ngẫm. Vị kiến trúc sư chìm vào im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra con sông Vọng Giang trong cả hai viễn cảnh: một dòng sông được “tối ưu hóa” theo bản vẽ, và một dòng sông sống động, đầy ắp ký ức trong tâm trí người dân.
“Con người luôn muốn kiểm soát, muốn điều chỉnh thiên nhiên theo ý mình, để đạt được hiệu suất tối đa,” Tạ Trần tiếp tục, giọng nói chứa đựng đầy triết lý, không phải của một tu sĩ mà là của một người thấu hiểu cội nguồn nhân loại. “Một con đường thẳng tắp có thể nhanh hơn, nhưng nó có bỏ quên những bông hoa ven đường, những ngọn cỏ dại còn mang theo hương vị của tự nhiên không? Một dòng sông được nắn thẳng có thể dẫn nước hiệu quả hơn, nhưng nó có làm mất đi linh hồn của dòng chảy tự nhiên, mất đi những khúc quanh tạo nên sự sống đa dạng không? Và quan trọng hơn cả, nó có làm mất đi những ‘dòng chảy’ trong lòng người không?”
Hắn nhìn Lý Hiên, ánh mắt đầy sự gợi mở. “Liệu sự kiểm soát ấy có thực sự mang lại sự trọn vẹn, hay nó chỉ tạo ra những khoảng trống vô hình trong tâm hồn, những vết sẹo không thể hàn gắn trong ký ức của một cộng đồng? Chúng ta đang xây dựng một thế giới mới, Lý huynh ạ, một thế giới của ‘Nhân Đạo’. Nhưng ‘Nhân Đạo’ là gì, nếu không phải là sự tôn trọng và gìn giữ cái ‘tình’ trong mỗi con người, trong mỗi mảnh đất, trong mỗi dòng sông?”
Lý Hiên lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như thể mỗi câu nói là một tia sáng xuyên qua màn sương mù trong tâm trí y. Vẻ mặt y từ ưu tư chuyển sang bối rối, rồi dần dần ngộ ra. Y bắt đầu hiểu rằng vấn đề không phải là lựa chọn giữa hiệu suất và nhân văn, mà là tìm cách hài hòa cả hai. Cái mà y đang thiếu, không phải là dữ liệu hay công nghệ, mà là một góc nhìn toàn diện hơn, một sự thấu cảm sâu sắc hơn.
Tạ Trần khẽ thở dài, rồi nói tiếp, giọng điệu có chút trầm tư hơn. “Sự phát triển không phải là việc đập bỏ cái cũ để xây cái mới một cách mù quáng. Mà là việc làm thế nào để cái mới mọc lên từ cái cũ, mà vẫn giữ được gốc rễ, giữ được những giá trị cốt lõi. ‘Nhân Đạo’ không phải là phủ nhận sự thay đổi, không phải là kìm hãm sự tiến bộ, mà là đảm bảo rằng mọi sự thay đổi đều phải ‘vì người’, và ‘vì cái tình’ trong mỗi con người. Nó là sự dung hòa giữa cái hữu hình và cái vô hình, giữa vật chất và tinh thần, giữa hiệu suất và lòng người.”
Hắn ngừng lại, nhìn chén trà nghi ngút khói trên bàn. “Chẳng phải con người chúng ta, sau bao ngàn năm Thiên Đạo suy yếu, mới nhận ra rằng sức mạnh tuyệt đối không phải là tất cả? Chẳng phải chúng ta đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà ‘nhân tính’ được trân trọng hơn cả ‘tiên tính’? Nếu chúng ta lại rơi vào cái bẫy của sự tối ưu hóa một cách vô cảm, liệu có khác gì với những tu sĩ đã từng ‘mất người’ vì theo đuổi sức mạnh hư ảo, vì chấp niệm thành tiên?”
Những lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là câu trả lời trực tiếp cho vấn đề của Lý Hiên. Chúng là những câu hỏi mở, những lời gợi ý, buộc Lý Hiên phải tự mình đi sâu vào suy nghĩ, tự mình tìm kiếm con đường. Vị kiến trúc sư trưởng nhắm mắt lại, dường như đang sắp xếp lại toàn bộ những tư duy, những quan niệm đã ăn sâu trong y. Y chợt nhận ra rằng, triết lý “Chủ nghĩa Tối ưu” mà y và nhiều người khác đang theo đuổi, dù mang lại hiệu quả về mặt vật chất, nhưng lại đang bỏ quên một phần cốt lõi của “Nhân Đạo”: chính là sự trọn vẹn của con người, của cộng đồng.
Lão Quán Chủ, từ xa vẫn im lặng lắng nghe, khẽ gật đầu. Ông đã chứng kiến biết bao cuộc tranh luận, biết bao triết lý ra đời rồi lụi tàn. Giờ đây, ông thấy Tạ Trần không chỉ là người giữ sách, mà còn là người giữ lửa, giữ cho ngọn lửa của nhân tính không bị dập tắt bởi những cơn gió của thời cuộc. Cố Tiểu Ngư, dù chưa hiểu hết sự sâu sắc của cuộc đối thoại, nhưng cũng cảm nhận được sự căng thẳng, sự quan trọng của những lời nói đó. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần, tin rằng lời nói của hắn luôn mang một sức mạnh dẫn dắt vô hình.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn. Ngoài phố, ánh đèn lồng thắp sáng các con phố, lung linh như những vì sao rơi xuống trần gian. Tiếng người qua lại thưa dần, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích trong đêm và tiếng gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn từ các quán ăn ven đường đã đóng cửa, một mùi hương ấm áp và quen thuộc. Bầu không khí trong quán sách trở nên bình yên trở lại sau cuộc đối thoại sâu sắc.
Lý Hiên mở mắt, một tia sáng mới mẻ và kiên định lóe lên trong ánh nhìn của y. Vẻ mặt y đã bớt đi sự căng thẳng và ưu tư, thay vào đó là một sự quyết tâm sâu sắc, nhưng không phải là sự quyết tâm cứng nhắc như trước, mà là sự kiên định đã được gọt giũa bởi trí tuệ và lòng thấu cảm. Y đứng dậy, khom người cúi chào Tạ Trần một cách trang trọng, không còn là cái chào của một vị quan đối với một thư sinh, mà là của một người học trò đối với một người thầy.
“Tạ công tử, lời người nói như gột rửa tâm trí tôi,” Lý Hiên cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự biết ơn. “Tôi hiểu rồi. Không thể chỉ nhìn vào lợi ích nhất thời mà bỏ qua những giá trị vĩnh cửu của con người. ‘Hiệu suất’ không thể là cái đích cuối cùng, nó chỉ là một phương tiện. Cái đích cuối cùng phải là sự trọn vẹn, sự hài hòa của ‘Nhân Đạo’.” Y nắm chặt tay, ánh mắt rạng rỡ. “Tôi sẽ trở về, không phải để áp đặt, mà để lắng nghe. Không phải để phá bỏ, mà để tìm kiếm sự dung hòa. Dòng chảy của con người, cũng cần những khúc quanh, những bãi bồi, chứ không thể chỉ là một con kênh thẳng tắp.”
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm. Hắn không đưa ra lời khuyên cụ thể về việc phải làm gì với dự án Vọng Giang, bởi hắn biết rằng, đó là gánh nặng và trách nhiệm của Lý Hiên. Điều hắn muốn gieo vào lòng y, không phải là một giải pháp, mà là một phương pháp tư duy, một hạt giống của sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
“Dòng chảy của nhân tâm còn phức tạp hơn dòng sông,” Tạ Trần khẽ nói, gần như chỉ là một lời tự nhủ. Hắn nhìn theo bóng Lý Hiên, người đang bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào màn đêm tĩnh lặng của Thị Trấn An Bình. “Hy vọng Lý huynh có thể tìm thấy sự hài hòa.”
Cố Tiểu Ngư và Lão Quán Chủ cũng im lặng quan sát. Cố Tiểu Ngư nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nàng biết hắn lại vừa làm một điều gì đó vô cùng quan trọng, dù nó không ồn ào, không phô trương. Lão Quán Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc, trong lòng dấy lên một niềm hy vọng mong manh. Ông thấy rằng, dù Thiên Đạo đang sụp đổ, dù thế gian đầy rẫy những mâu thuẫn, nhưng ngọn lửa của ‘Nhân Đạo’ vẫn được Tạ Trần âm thầm giữ gìn và truyền lửa.
Tạ Trần quay vào, nhẹ nhàng đóng cánh cửa quán sách, tiếng kẽo kẹt khẽ vang lên trong đêm. Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Xa xa, con sông Vọng Giang vẫn cuộn chảy trong đêm, không ngừng nghỉ, mang theo những câu chuyện của bao đời người. Hắn biết, lời khuyên của hắn sẽ không trực tiếp giải quyết vấn đề, nhưng nó sẽ gieo mầm cho một phương pháp tiếp cận mới, nhân văn hơn trong việc quản lý và xây dựng xã hội trong kỷ nguyên Nhân Gian. Lý Hiên, với vai trò kiến trúc sư trưởng, sẽ trở thành một hình mẫu cho việc áp dụng ‘Nhân Đạo’ vào thực tiễn, đối mặt với những thách thức phức tạp của việc cân bằng phát triển và giá trị con người. Sự kiện này cho thấy những mâu thuẫn nội tại trong xã hội Nhân Gian sẽ không dễ dàng được giải quyết, mà cần sự thấu hiểu sâu sắc và kiên nhẫn, củng cố triết lý ‘Vô Vi Chi Đạo’ của Tạ Trần không phải là bất động mà là sự định hướng tinh tế.
Hắn nhớ lại lời kinh cổ trong cuốn Cổ Thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà hắn thường đọc: “*Đại đạo vô hình, sinh dục thiên địa; đại đạo vô tình, vận hành nhật nguyệt; đại đạo vô danh, trường dưỡng vạn vật.*” (Đại đạo không hình, sinh ra trời đất; đại đạo không tình, vận hành mặt trời mặt trăng; đại đạo không tên, nuôi dưỡng vạn vật.) Nhưng giờ đây, trong kỷ nguyên Nhân Gian, cái “Đạo” ấy không còn là một sức mạnh siêu nhiên lạnh lùng, mà phải được dệt nên từ chính “nhân tình”, từ sự thấu hiểu và dung hòa. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn còn phải không ngừng tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của sự phát triển.
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát lạnh lướt qua mặt. Hắn tin rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hạt giống của ‘Nhân Đạo’ đã được gieo, và rồi sẽ đâm chồi nảy lộc, tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường chính là sự tu luyện vĩ đại nhất.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.