Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1056: Ảo Ảnh Nhân Gian: Khi Niềm Vui Trốn Chạy Mọc Mầm

Gió sông vẫn thổi, mang theo chút hơi lạnh của màn đêm đang buông, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa suy tư không ngừng cháy. Hắn đã gieo những hạt mầm triết lý vào tâm hồn Tiểu An, vào cuộc tranh luận công khai tại Thành Vô Song, và vào cả những dòng chảy ngầm của 'Nhân Đạo' đang định hình. Hắn tin rằng nhân loại, khi không còn Thiên Đạo để nương tựa, sẽ tự mình viết nên nhân quả, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Nhưng con đường ấy, hắn biết, sẽ không bao giờ là một dòng sông phẳng lặng. Những thử thách mới, những ảo vọng mới sẽ liên tục xuất hiện, buộc con người phải không ngừng tự vấn, không ngừng thích nghi.

Sáng hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong tiếng gà gáy thưa thớt và mùi bánh mì mới ra lò. Quán sách của Tạ Trần mở cửa như thường lệ. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi và thân hình gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, từng ô cửa sổ. Cậu bé vẫn giữ thói quen liếc nhìn ra ngoài, một thói quen nảy sinh từ khi thị trấn bắt đầu thay đổi.

Và quả thật, thị trấn đã thay đổi. Không còn là những tiếng cười giòn tan hay những lời rao hàng rộn rã như xưa. Thay vào đó, trên các góc phố, trong những quán trà ven đường, thậm chí là trước cửa nhà mình, nhiều người dân, đặc biệt là tầng lớp thanh niên, lại ngồi yên lặng đến lạ thường. Họ không trò chuyện, không giao lưu, mà mỗi người đều cầm trên tay một thiết bị nhỏ, hoặc đeo một vật gì đó tựa như chiếc kính kỳ lạ trên đầu. Ánh mắt họ vô định, dường như nhìn xuyên qua thực tại, chìm đắm trong một thế giới khác mà chỉ riêng họ cảm nhận được. Thỉnh thoảng, một nụ cười khó hiểu chợt nở trên môi ai đó, rồi lại vụt tắt. Có người thì lẩm bẩm nói chuyện vu vơ với không khí xung quanh, như đang đối thoại với một ai đó vô hình. Đó là những người đang đắm chìm trong 'ảo cảnh'.

Tiểu An nhìn cảnh tượng đó, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối và chút lo lắng. Cậu bé quay lại nhìn Tạ Trần, người đang ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã sờn, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài, quan sát từng chuyển động, từng biểu cảm của những người xung quanh. Dù không nói ra, nhưng Tiểu An cảm nhận được sự chiêm nghiệm sâu sắc trong ánh mắt của tiên sinh mình.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tò mò, "sao dạo này mọi người lại thích 'ảo cảnh' đến vậy? Con thấy họ cứ như người mất hồn." Cậu bé chỉ tay về phía một nhóm thanh niên đang ngồi bất động gần quảng trường, ánh sáng mờ ảo từ thiết bị trên tay họ hắt lên khuôn mặt, khiến họ trông như những bức tượng sống.

Tạ Trần không ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, nhưng giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của hắn lại vang lên, mỗi lời đều như một câu hỏi triết lý được đặt ra cho không gian và thời gian. "Con người vốn dĩ luôn tìm kiếm một thế giới hoàn hảo, Tiểu An. Khi thực tại không đáp ứng được những khao khát sâu thẳm nhất của họ, họ sẽ tìm cách thoát ly, tìm cách tạo ra nó. Dù là ảo ảnh, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó có thể mang đến một loại hạnh phúc, một sự thỏa mãn mà họ không thể tìm thấy ở thế giới thực." Hắn khẽ vuốt nhẹ bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đang đọc dở, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không. "Hạnh phúc, niềm vui, vốn là những cảm xúc vô thường, dễ đến dễ đi. Nhưng cái khao khát được nắm giữ chúng lại là một chấp niệm vĩnh cửu trong nhân tâm. Khi Thiên Đạo suy yếu, khi những giá trị cũ bị lung lay, và khi con người phải tự mình đối mặt với vô vàn khó khăn của một kỷ nguyên mới, sự cô đơn, nỗi sợ hãi và cả sự trống rỗng bên trong sẽ thôi thúc họ tìm kiếm một nơi trú ẩn. 'Ảo cảnh' chính là một nơi như vậy, một thiên đường tạm bợ được dựng lên từ những mộng tưởng và công nghệ."

Ngoài đường, một người bán hàng rong đẩy xe đi qua quán sách. Ông lão với mái tóc điểm bạc, gương mặt nhăn nheo vì sương gió, lắc đầu ngao ngán khi nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc. "Mấy đứa trẻ giờ toàn chơi 'ảo cảnh', chả chịu làm gì. Bán buôn ế ẩm quá!" Ông thở dài, giọng nói chất chứa sự mệt mỏi và bất lực. "Ngày xưa, trẻ con còn chạy nhảy ngoài đường, người lớn thì lo làm ăn. Giờ thì... ai cũng như người mất hồn, chìm đắm vào cái thứ vô hình ấy." Lời than vãn của ông lão như một nốt trầm trong bản nhạc đang dần trở nên lạc điệu của Thị Trấn An Bình, nơi sự kết nối thực tế đang bị bào mòn bởi những ảo ảnh lung linh.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi trong nhịp thở của thị trấn. Hắn biết, 'ảo cảnh' không phải là một phép thuật tà ác, mà là một sản phẩm tất yếu của thời đại, một biểu hiện mới của cái khao khát thành tiên thuở nào – khao khát một sự hoàn hảo, một quyền năng để định đoạt mọi thứ, nhưng giờ đây nó được thể hiện thông qua công nghệ. "Sức mạnh thực sự," hắn thầm nhủ, "không phải là tạo ra một thế giới hoàn mỹ để trốn tránh, mà là đối mặt với sự không hoàn hảo của thực tại, và tìm thấy giá trị, ý nghĩa trong chính những giới hạn, những thử thách đó. 'Nhân Đạo' không phải là một con đường trải hoa hồng, mà là một hành trình đầy chông gai, nơi con người phải tự mình vun đắp, tự mình kiến tạo từng viên gạch của cuộc sống."

Tiểu An vẫn đứng đó, cố gắng nắm bắt những ý niệm trừu tượng mà tiên sinh mình vừa nói. Cậu bé tuy còn nhỏ, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt giữa "sống" và "tồn tại", giữa "thực tại" và "ảo ảnh". Cậu lắc đầu, tiếp tục công việc nhưng tâm trí vẫn vương vấn cảnh tượng bên ngoài, nơi những người "mất hồn" đang ngày càng nhiều lên, đặt ra một câu hỏi lớn cho tương lai của nhân loại. Tạ Trần, trong quán sách của mình, suy ngẫm về sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, n��i con người phải tự định hình vận mệnh mà không có Thiên Đạo, và những thử thách dài lâu còn ở phía trước, không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ chính nội tâm con người. Sự bùng nổ của 'ảo cảnh' sẽ không chỉ là một trào lưu nhất thời mà là một thách thức lâu dài, buộc 'Nhân Đạo' phải chứng minh giá trị của mình trong việc mang lại ý nghĩa thực sự cho cuộc sống.

***

Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, không khí lại mang một vẻ căng thẳng khác. Chiều tà buông xuống, những đám mây xám xịt dần kéo đến, mang theo một làn gió se lạnh, như báo hiệu một cơn giông tiềm ẩn. Trong một căn phòng họp trang trọng của Cung điện Hoàng gia, nơi từng là trung tâm quyền lực của các tu sĩ, giờ đây là nơi hội tụ của những người lãnh đạo mới của 'Nhân Đạo'. Dương Quân, với dáng vẻ tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Đôi mắt anh sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi lo âu khó tả.

Đối diện anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y tinh khôi. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm và cả một chút mệt mỏi ẩn sâu, như thể nàng đã nhìn thấy quá nhiều biến cố của thế gian. Mái tóc đen nhánh được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Bên cạnh nàng là Lý Phong, thư sinh trẻ tuổi với vẻ mặt đầy trăn trở. Anh là đại diện cho thế hệ trẻ cấp tiến, người đã dám đứng lên chất vấn những giá trị truyền thống trong diễn đàn công khai trước đây.

Trên bàn họp, một bản báo cáo dày cộp được đặt ở giữa, với tiêu đề "Phân tích tình hình xã hội và sự phát triển của 'Ảo Cảnh'". Những con số, biểu đồ trong đó vẽ nên một bức tranh đáng báo động về sự lan rộng của thế giới ảo.

Dương Quân hít sâu một hơi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng lại mang một sự nặng nề khó che giấu. "Các vị, 'ảo cảnh' ban đầu được kỳ vọng sẽ là một công cụ giải trí, giảm bớt căng thẳng cho nhân dân trong thời kỳ chuyển giao này. Chúng ta đ�� nghĩ rằng nó sẽ là một kênh để con người giải tỏa, để họ có thể tạm thời quên đi những khó khăn của thực tại. Nhưng giờ đây, nó đang trở thành một hiểm họa thực sự. Con người đang quên mất cách sống trong thực tại, quên mất cách đối mặt với những vấn đề của chính mình. Những ảo ảnh hoàn hảo đang dần thay thế những giá trị chân thực của 'Nhân Đạo'." Anh đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh lặng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hai người đối diện. "Chúng ta không thể để điều này tiếp diễn."

Lăng Nguyệt khẽ vuốt cằm, ánh mắt sắc bén lướt qua bản báo cáo. Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, mỗi lời đều mang theo sự phân tích lý trí đến tàn nhẫn. "Những thế giới ảo đó quá hoàn hảo. Chúng cung cấp mọi thứ mà thực tại khó có thể có được: quyền lực không giới hạn, vẻ đẹp vĩnh cửu, những mối quan hệ lý tưởng, và một cuộc sống không có đau khổ hay trách nhiệm. Lâu dần, con người sẽ không còn muốn đối mặt với những thử thách, những đau khổ của 'Nhân Đạo' nữa. Họ sẽ mất đi khả năng cảm nhận niềm vui từ những điều nhỏ bé, từ sự vất vả lao động, từ những kết nối chân thật, bởi vì những thứ đó không thể sánh bằng sự hoàn hảo giả tạo của 'ảo cảnh'. Đây là một hình thức 'mất người' mới, tinh vi hơn, khi nhân tính bị bào mòn không phải bởi tu luyện mà bởi sự trốn chạy khỏi thực tại." Nàng ngừng lại, đôi mắt nhìn sâu vào Dương Quân và Lý Phong, như muốn thấu hiểu suy nghĩ của họ.

Lý Phong gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy trăn trở. "Đúng vậy, Lăng Nguyệt Tiên Tử. Đã có những trường hợp người trẻ bỏ bê việc học, người lớn bỏ bê công việc, thậm chí là gia đình, chỉ để chìm đắm trong 'ảo cảnh'. Thậm chí có những gia đình ly tán, cha mẹ bỏ con cái, vợ chồng xa lánh nhau vì một trong hai người hoặc cả hai đều chỉ sống trong thế giới ảo. Chúng ta đang xây dựng 'Nhân Đạo' trên nền tảng của sự đoàn kết, của trách nhiệm cá nhân và cộng đồng, của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nhưng 'ảo cảnh' đang phá hoại điều đó từ bên trong, biến con người thành những cá thể cô lập, tự mãn trong vỏ bọc hoàn hảo của riêng mình. Đây chẳng khác nào một 'chấp niệm' mới, một loại thuốc phiện tinh thần, khiến con người mất đi ý chí sống một đời bình thường, đối mặt với thực tại." Anh ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay, những ngón tay run nhẹ vì sự bức xúc.

Dương Quân nhắm mắt lại, suy nghĩ sâu xa. Anh hiểu rằng vấn đề này không thể giải quyết bằng vũ lực hay mệnh lệnh. "Chúng ta không thể cấm đoán. Cấm đoán chỉ làm nó trở nên hấp dẫn hơn, biến nó thành một loại trái cấm mà con người sẽ bất chấp để đạt được. Hơn nữa, những người sáng tạo ra 'ảo cảnh' cũng có lý lẽ của riêng họ, rằng họ đang mang lại niềm vui, mang lại một thế giới tốt đẹp hơn cho con người. Vấn đề cốt lõi không phải là 'ảo cảnh' tồn tại, mà là tại sao con người lại chọn trốn chạy vào nó. Chúng ta phải tìm ra cách để 'Nhân Đạo' thực sự có ý nghĩa hơn những ảo ảnh kia, để thực tại trở nên đáng sống hơn, hấp dẫn hơn, và mang lại những giá trị mà không một thế giới ảo nào có thể thay thế được. Chúng ta phải tìm cách 'phá cục' này, không phải bằng cách phá hủy 'ảo cảnh', mà bằng cách kiến tạo một 'Nhân Đạo' vững bền hơn." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây đen đang dần bao phủ lấy Thành Vô Song, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Lý Phong vẫn cặm cụi ghi chép, gương mặt đầy trăn trở, còn Lăng Nguyệt thì khẽ thở dài, đôi mắt phượng nhìn xa xăm, như đang tìm kiếm một lời giải đáp trong không gian vô định. Việc quá nhiều người chìm đắm trong 'ảo cảnh' có thể dẫn đến một cuộc khủng hoảng niềm tin và cấu trúc xã hội lớn hơn trong tương lai, đòi hỏi một sự can thiệp triết lý sâu sắc hơn từ Tạ Trần hoặc các lãnh đạo 'Nhân Đạo'.

***

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà gỗ và con đường đất. Gió nhẹ lay động những tán cây, mang theo mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tạ Trần, sau khi đóng cửa quán sách, không vội về nhà mà thong thả đi dạo qua một con hẻm nhỏ, nơi ánh nắng chiều cuối cùng đang cố gắng len lỏi qua những bức tường cũ kỹ. Anh thích những khoảnh khắc này, khi thế giới dường như chậm lại, và những suy tư có thể tự do lan tỏa trong tâm trí.

Tuy nhiên, sự yên bình đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi một cảnh tượng đau lòng. Dưới ánh nắng vàng rực hắt bóng dài trên con hẻm, một người cha trung niên đang đứng đó, dáng người gầy gò, đôi vai gục xuống vì mệt mỏi và lo âu. Anh ta đang cố gắng gọi con mình, một đứa trẻ khoảng mười tuổi, đang ngồi bất động trên bậc thềm của một ngôi nhà đổ nát. Trên đầu đứa trẻ là một thiết bị 'ảo cảnh' cỡ nhỏ, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, phản chiếu lên khuôn mặt non nớt một nụ cười vô tri, tách biệt hoàn toàn với thế giới thực.

"Tiểu Bảo... con trai..." Người cha khẽ gọi, giọng nói yếu ớt, pha lẫn sự buồn bã và tuyệt vọng. Anh đã gọi tên con không biết bao nhiêu lần trong ngày hôm nay, và cả những ngày trước đó. "Về nhà ăn cơm đi con. Mẹ con đã nấu món con thích rồi."

Đứa trẻ vẫn không nhúc nhích. Đôi mắt của nó, ẩn sau lớp kính ảo ảnh, dường như đang nhìn một cảnh tượng nào đó thật sống động, thật kỳ diệu trong thế giới riêng của nó. Nụ cười vô tri vẫn nở trên môi, như thể mọi lo toan, mọi buồn phiền của thế giới bên ngoài đều không thể chạm tới được.

Người cha tiến lại gần hơn, ánh mắt van nài. "Con không nghe cha nói sao? Đã đến lúc rồi... Đã đến lúc con phải rời khỏi cái thế giới ảo đó rồi, Tiểu Bảo. Cha mẹ rất lo lắng cho con." Giọng anh ta bắt đầu run rẩy, khàn đi vì thất vọng. Anh khẽ đặt tay lên vai đứa con, nhưng đứa trẻ vẫn không phản ứng, cơ thể nó cứng đờ như một bức tượng, chỉ có nụ cười trên môi là vẫn còn đó, tĩnh lặng và xa cách.

Tạ Trần dừng lại cách đó không xa, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn cảnh tượng đó, một nỗi buồn sâu sắc hiện rõ trong ánh nhìn. Anh đã thấy những điều tương tự xảy ra ở nhiều nơi, nhưng mỗi lần chứng kiến, trái tim anh lại nhói lên một nỗi đau âm ỉ. Anh không chỉ nhìn thấy một người cha đang tuyệt vọng, một đứa trẻ đang lạc lối, mà anh còn nhìn thấy một mảnh vỡ của 'Nhân Đạo' đang bị bào mòn.

Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, quan sát. Trong suy nghĩ của anh, một câu hỏi triết lý vang vọng. "Liệu có một thế giới ảo nào có thể thay thế được tình yêu thương và sự kết nối thật sự giữa con người? Liệu những niềm vui giả tạo, những hạnh phúc không có gốc rễ trong thực tại, có thể thực sự nuôi dưỡng một tâm hồn, một nhân tính?" Anh biết, câu trả lời là không. Những gì 'ảo cảnh' mang lại chỉ là những cơn hưng phấn nhất thời, một loại 'vô thường' được che đậy bởi sự hoàn hảo giả tạo. Khi con người chìm đắm trong đó, họ sẽ mất đi khả năng cảm nhận, mất đi khả năng đối diện với những điều không như ý, và dần dần, họ sẽ 'mất người'. Họ sẽ không còn là chính mình nữa, chỉ còn là một cái bóng, một chấp niệm của những khao khát không có thật.

Người cha cuối cùng cũng bỏ cuộc. Anh quay lưng đi, bóng dáng đổ dài dưới ánh hoàng hôn, đôi vai run lên bần bật. Tiếng thở dài của anh như hòa vào tiếng gió chiều, mang theo một nỗi cô đơn tột cùng. Anh không dám nhìn lại đứa con mình, không dám đối mặt với nụ cười vô tri của nó, bởi vì nụ cười đó như một nhát dao cứa vào trái tim anh, nhắc nhở anh rằng con trai mình đã không còn ở bên anh nữa, dù thân xác nó vẫn còn đó.

Đứa trẻ vẫn bất động, nụ cười vô tri trên môi. Ánh sáng xanh lam từ thiết bị 'ảo cảnh' vẫn lấp lánh, như một ngọn đèn dẫn lối vào một mê cung không lối thoát. Tạ Trần khẽ thở dài, tiếp tục bước đi, bóng anh hòa vào bóng chiều tà, một phần của sự bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn phai, và của một kỷ nguyên mới đang chật vật hình thành. Anh biết, Tạ Trần sẽ phải tìm ra cách để giúp con người nhận ra giá trị của thực tại, của sự kết nối chân thật, và của những thách thức mà 'Nhân Đạo' đặt ra, thay vì trốn chạy vào những ảo ảnh hoàn hảo. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người cần phải liên tục tìm kiếm, khám phá và định nghĩa lại chính mình. Đây chính là thử thách lớn nhất mà 'Nhân Đạo' phải đối mặt, và cũng là cơ hội để nó chứng minh giá trị thực s��� của mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free