Nhân gian bất tu tiên - Chương 107: Dấu Vết Của Kẻ Phía Trên: Tín Hiệu Từ Vô Định
Chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả biển mây Thiên Đỉnh Cung, nhưng dư âm của cuộc tranh luận tại Thiên Kim Điện vẫn còn như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can của không ít tu sĩ. Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng rời đi, không mang theo sự vội vã hay hối hả, chỉ có sự điềm tĩnh cố hữu của Tạ Trần, xen lẫn vẻ lo lắng khó giấu của Mộ Dung Tuyết và nét cau mày kiên nghị của Bách Lý Hùng. Họ không trở về ngay, mà dành một đêm trong quán trọ nhỏ dưới chân núi, để những lời lẽ sắc bén của Tạ Trần có thời gian thẩm thấu, và cũng để quan sát phản ứng từ giới tu sĩ.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm nhẹ lên đỉnh núi, rọi qua kẽ lá, đoàn người mới khởi hành về lại Thôn Vân Sơn. Con đường về làng không còn vương vấn chút linh khí hùng vĩ hay sự uy nghiêm của tiên môn, thay vào đó là sự trong lành, thanh tĩnh của núi rừng, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng suối chảy róc rách như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ dần hiện ra giữa tán cây xanh mướt, những con đường đất mềm mại dưới bước chân, và đâu đó, mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi cỏ dại vấn vương trong gió, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.
Họ ngồi bên hiên quán sách của Tạ Trần, nơi ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua giàn hoa leo, đậu lên những trang giấy cũ kỹ và khuôn mặt suy tư của Tạ Trần. Mộ Dung Tuyết vẫn còn vẻ ưu tư, ánh mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần, như muốn thấu hiểu tâm can người đối diện. Bách Lý Hùng thì thầm mài lại cây kiếm của mình, tiếng kim loại cọ xát vào đá mài nghe ken két, không ngừng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một nhịp điệu trầm buồn.
"Liễu Thanh Phong sẽ không bỏ qua đâu, Tạ Trần," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng đượm vẻ lo lắng. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một nhánh thảo dược trong chậu, như thể đang tìm kiếm sự an ủi từ những sinh linh bé nhỏ. "Hắn sẽ tìm mọi cách để cô lập huynh, để chứng minh huynh là kẻ 'dị đoan' mà hắn đã cáo buộc."
Tạ Trần không đáp lời ngay, hắn chỉ đưa tách trà nóng lên môi, hớp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Động tác của hắn chậm rãi, điềm đạm, như thể mọi sự thế gian đều không thể lay động tâm trí hắn. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt thâm thúy kia, một dòng suy tư vẫn không ngừng cuộn chảy. "Hắn sẽ làm vậy," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, "đó là bản năng của kẻ bị đe dọa. Hắn không thể chấp nhận sự thật mà ta đã nói ra, vì nó phá vỡ niềm tin cố hữu của hắn, và cũng là của Thiên Đạo mà hắn đại diện."
Bách Lý Hùng ngừng mài kiếm, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên nghị nhìn về phía Tạ Trần. "Cả Liên Minh Tiên Môn đều đã dán cho huynh cái mác 'dị đoan'. Giờ đây, mỗi hành động của huynh đều sẽ bị soi mói, bị bóp méo thành bằng chứng cho luận điệu của họ." Hắn đặt cây kiếm xuống, nắm chặt chuôi kiếm, như thể đang chuẩn bị cho một trận chiến không thể tránh khỏi. "Người xưa có câu, 'một cây làm chẳng nên non', huynh một thân một mình, làm sao chống lại được cả một liên minh quyền lực như thế?"
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ nghe rất nhỏ, nhưng lại như một tiếng vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta biết. Nhưng điều ta nói là sự thật, và sự thật thì khó lòng bị bóp méo mãi mãi. Cái cần là thời gian và những người sẵn lòng lắng nghe." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất, của cây cỏ, của cuộc sống phàm trần mà hắn trân trọng. "Hơn nữa, ta chưa bao giờ nghĩ mình đơn độc." Hắn nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, rồi sang Bách Lý Hùng, ánh mắt hắn chất chứa sự tin tưởng và một chút ấm áp. "Các vị, và những người đã tin tưởng vào 'Nhân Tâm' của chúng ta, đều là những người không đơn độc."
Nội tâm Tạ Trần không ngừng phân tích những gì đã xảy ra. Cái "khe nứt" mà hắn tạo ra trong tín niệm của giới tu sĩ không chỉ là một chiến thắng về mặt lý lẽ, mà còn là một nguy cơ tiềm ẩn. Hắn biết, Liễu Thanh Phong sẽ không từ bỏ, và Thiên Đạo, thứ mà hắn cảm nhận được sự cứng nhắc và 'mất người' của nó, cũng sẽ không để yên. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí mình đang quay đều, từng sợi nhân quả đan xen chằng chịt, tạo nên mạng lưới vận mệnh của vạn vật. Tuy nhiên, có một điều gì đó vẫn khiến hắn băn khoăn. Một cảm giác mơ hồ, như thể có một sợi dây đã bị đứt, hay một điểm mù mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn chưa thể chạm tới. Sự kiện tại Thiên Đỉnh Cung, và phản ứng từ Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, đã chứng minh lời nói của hắn có sức ảnh hưởng lớn, nhưng đồng thời, nó cũng như một cái bẫy, kéo hắn vào một cuộc chiến cam go hơn.
"Nhân Quả Luân Bàn vẫn đang quay," hắn thầm nhủ trong tâm trí, "nhưng có một sợi dây đã bị đứt, hay một điểm mù mà ta chưa thể chạm tới?" Cảm giác bất an này không phải là sợ hãi, mà là sự tò mò của một người trí thức, của một người luôn tìm kiếm chân lý, nay lại đối mặt với một ẩn số vượt quá khả năng suy luận của mình. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, và những lời buộc tội kia chỉ là khởi đầu.
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, khẽ thở dài. Nàng biết, dù Tạ Trần có nói gì, lo lắng của nàng vẫn không vơi đi. Nàng bắt đầu chăm sóc những cây thuốc nhỏ trong vườn, tỉ mỉ nhổ cỏ, tưới nước. Mỗi động tác đều chậm rãi, như một cách để xoa dịu tâm hồn bất an của mình. Nàng không ngừng suy nghĩ về những lời Tạ Trần đã nói, về cái 'mất người' của tu sĩ, về cái giá của việc thành tiên. Nàng không thể phủ nhận sự thật mà Tạ Trần đã vạch ra, nhưng nàng cũng sợ hãi cho tương lai của hắn.
Bách Lý Hùng sau khi mài kiếm xong, lặng lẽ đứng dậy, đi ra phía sân tập, bắt đầu luyện vài đường kiếm pháp đơn giản. Mỗi nhát kiếm đều dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng hướng về phía quán sách, nơi Tạ Trần đang ngồi trầm ngâm. Cả ba, mỗi người một việc, nhưng tâm trí đều hướng về một mối lo chung, một cuộc chiến vô hình đang dần hiện hữu. Thôn Vân Sơn vẫn yên bình, nhưng sự yên bình ấy giờ đây mang một vẻ mong manh, như một tấm gương đẹp đẽ đang đứng trước nguy cơ bị vỡ vụn.
***
Giữa trưa, khi ánh nắng gay gắt nhất của ngày hè trải khắp Thôn Vân Sơn, biến những con đường đất thành những dải lụa vàng óng ả và khiến không khí trở nên oi ả, bỗng nhiên, một sự kiện kỳ lạ xảy ra. Không một dấu hiệu, không một tiếng động, một luồng năng lượng vô hình, lạnh lẽo đến tận xương tủy, bất ngờ quét qua toàn bộ ngôi làng.
Mọi thứ như bị đóng băng. Tiếng chim đang hót líu lo trên cành bỗng im bặt một cách đáng sợ, như thể có một bàn tay vô hình đã bóp nghẹt âm thanh của chúng. Tiếng suối chảy róc rách quen thuộc cũng ngừng lại, dòng nước như hóa đá giữa dòng. Tiếng gà gáy, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng bước chân của phàm nhân trên đường đất, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc. Không khí vốn đang oi ả bỗng trở nên lạnh lẽo bất thường, một cái lạnh thấu xương không đến từ gió hay thời tiết, mà như một sự trống rỗng, vô vị, bao trùm vạn vật.
Những người đang làm việc ngoài đồng, những người đang đi chợ, những người đang ngồi trong nhà, tất cả đều đứng yên bất động, đôi mắt mở to, biểu cảm đờ đẫn, như những bức tượng sống bị mắc kẹt giữa nhịp điệu của cuộc đời. Một cảm giác rùng mình, quỷ dị lan tỏa khắp không gian, khiến tâm trí con người trở nên trống rỗng, không thể suy nghĩ, không thể phản ứng.
Khoảng khắc ấy kéo dài không lâu, chỉ vài nhịp thở, nhưng lại như một vĩnh cửu đối với những ai trải qua. Sau đó, mọi thứ đột ngột trở lại bình thường. Tiếng chim hót vang lên một cách hỗn loạn, tiếng suối lại chảy róc rách, tiếng gà gáy thảm thiết, và tiếng trẻ con bật khóc thét. Một làn sóng hoảng loạn bùng nổ khắp Thôn Vân Sơn. Người dân đổ ra đường, ánh mắt đầy sợ hãi và bối rối, chỉ vào những vật thể xung quanh, cố gắng giải thích điều mình vừa chứng kiến.
"Trời ơi, chuyện gì vậy? Ta vừa thấy con gà nhà ta đứng yên không nhúc nhích!" Một người phụ nữ vừa khóc vừa ôm lấy đứa con nhỏ của mình, run rẩy chỉ vào con gà đang chạy tán loạn trong sân.
Mộ Dung Tuyết, người đang kiểm tra một cây thuốc trong vườn, cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng lạnh lẽo đó. Nàng run rẩy, đôi tay ôm chặt lấy ngực. "Đây không phải linh khí, cũng không phải ma khí... nó là gì?" Giọng nàng run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự hoang mang. Là một y sư, nàng đã từng tiếp xúc với đủ loại năng lượng, nhưng thứ này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của nàng, nó không mang bất kỳ đặc tính quen thuộc nào, chỉ là một sự tồn tại trống rỗng và áp chế.
Bách Lý Hùng, đang luyện kiếm, cũng bị chấn động. Cây kiếm trên tay hắn rơi xuống đất, tạo ra một tiếng va chạm lớn. Hắn sững sờ nhìn xung quanh, đôi mắt kiên nghị thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ hoảng sợ. "Cả đời ta chưa từng thấy chuyện như vậy... nó không giống thiên tai bình thường." Hắn đã từng trải qua vô số trận chiến, đối mặt với đủ loại nguy hiểm, nhưng sự quỷ dị của hiện tượng vừa rồi lại khiến hắn cảm thấy bất lực và nhỏ bé.
Tạ Trần, người đang ngồi yên vị bên hiên quán sách, cũng cảm nhận được sự thay đổi đó. Hắn không hề hoảng loạn, nhưng đôi mắt thâm thúy của hắn lại ánh lên vẻ kinh ngạc hiếm thấy. Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt nhìn thẳng vào hư không, nơi mà luồng năng lượng vô hình kia vừa quét qua. Hắn cố gắng vận dụng 'Nhân Quả Chi Nhãn', muốn thấu hiểu bản chất của hiện tượng này, muốn nhìn thấy những sợi nhân quả nào đã tạo ra nó, hay bị nó ảnh hưởng.
Nhưng lần này, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn lại gặp phải một lực cản vô hình, một bức tường không thể xuyên phá. Giống như có một tấm màn đen tối che khuất mọi mối liên kết nhân quả, khiến hắn không thể nhìn thấu được gì ngoài một khoảng trống rỗng, một vùng 'trắng' hoàn toàn không có thông tin. Cảm giác này khiến Tạ Trần bối rối sâu sắc. Từ trước đến nay, 'Nhân Quả Chi Nhãn' chưa từng thất bại trong việc thấu hiểu bản chất của vạn vật, dù là linh khí, ma khí, hay những quy luật tự nhiên khắc nghiệt nhất. Nhưng thứ vừa rồi, nó lại như một sự phủ định hoàn toàn mọi quy luật mà hắn từng biết.
"Một sự can thiệp... nhưng không phải của Thiên Đạo," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút hoài nghi và sự khó hiểu tột độ. Hắn cảm nhận được sự run rẩy trong tâm trí, một loại rung động bất thường từ 'Nhân Quả Luân Bàn' của chính mình, như thể nó đang cố gắng phân tích, nhưng lại không tìm thấy điểm tựa nào để bám víu.
Trong khi dân làng vẫn đang la hét, hoảng loạn, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng cố gắng trấn an họ. Mộ Dung Tuyết dùng những kiến thức y học của mình để trấn tĩnh những người bị sốc, còn Bách Lý Hùng thì dùng giọng nói trầm hùng của mình để kêu gọi mọi người giữ bình tĩnh. Nhưng sự hoảng loạn vẫn lan rộng, bởi vì đây là một điều vượt quá mọi hiểu biết của phàm nhân, một dấu hiệu bất thường mà không ai có thể giải thích. Tạ Trần đứng đó, giữa sự hỗn loạn và sợ hãi, ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn vào hư không, cố gắng tìm kiếm một manh mối, một câu trả lời cho hiện tượng kỳ lạ vừa xảy ra. Cái lạnh lẽo vô hình kia đã không còn, nhưng dư âm của nó vẫn còn ám ảnh, và trong tâm trí Tạ Trần, một câu hỏi lớn hơn cả Thiên Đạo đã bắt đầu nhen nhóm.
***
Đêm buông xuống, mang theo một vẻ tĩnh mịch đến lạ sau sự kiện kinh hoàng giữa trưa. Gió nhẹ luồn qua những khe cửa của quán sách, mang theo hơi lạnh từ núi rừng và mùi hương của đất ẩm. Tạ Trần trở về quán sách của mình, ngồi trước bàn làm việc quen thuộc. Ánh nến leo lét rọi sáng những chồng sách cổ, những bản thảo đã ngả màu thời gian. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí anh không ngừng quay cuồng, nhưng lại có những vùng 'trắng' không thể giải thích, những khoảng trống vô định mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' không thể xuyên thấu. Anh lật giở những cuốn sách cổ, tìm kiếm bất kỳ ghi chép nào về hiện tượng tương tự, về những điều vượt ngoài tầm hiểu biết của tu sĩ hay phàm nhân. Cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' cổ kính với những trang giấy úa vàng được anh đặt lên bàn, nhưng những dòng chữ triết lý sâu xa trong đó dường như cũng không thể lý giải được sự quỷ dị vừa qua.
"Lần đầu tiên ta cảm thấy... không nhìn thấu," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút bối rối hiếm có. Hắn vuốt nhẹ lên những trang sách cổ, cảm nhận sự khô ráp của giấy. "Như có một bàn tay vô hình đã xáo trộn mọi thứ, nhưng không để lại dấu vết. Nó không phải linh khí, không phải ma khí, không phải bất kỳ thứ gì mà ta từng biết." Sự nghi ngờ về giới hạn của chính mình, của 'Nhân Quả Chi Nhãn', lần đầu tiên xuất hiện rõ rệt trong tâm trí hắn. Nó là một gánh nặng vô hình, một cảm giác bất lực trước cái vô định.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lưng còng xuất hiện ở ngưỡng cửa. Đó là Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ. Ông không nói gì, chỉ mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh lướt qua vẻ mặt suy tư của Tạ Trần, rồi lặng lẽ đi vào, rót một chén trà nóng cho Tạ Trần và một chén cho mình, sau đó ngồi xuống đối diện hắn. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng lan tỏa trong không gian, xoa dịu đi chút căng thẳng vô hình.
"Thế gian vạn vật, đều có quy luật," Ông Lão Tiều Phu chậm rãi cất lời, giọng ông từ tốn, như một dòng suối chảy nhẹ giữa đêm khuya. "Nhưng cũng có những quy luật... nằm ngoài quy luật. Những thứ mà ngay cả 'Thiên Đạo' cũng chỉ là một phần nhỏ bé của nó." Ông nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn về một quá khứ xa xăm, hay một thế giới vô hình nào đó.
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang suy tư sâu sắc. Hắn biết, Ông Lão Tiều Phu là một người phi phàm, một kho tàng kiến thức cổ xưa mà hắn chưa từng thấu hiểu hết.
Ông Lão Tiều Phu tiếp tục, giọng nói ông mang theo chút huyền bí, như kể một câu chuyện cổ tích đã thất lạc từ ngàn xưa. "Người xưa kể rằng, khi ranh giới giữa các 'giới' mỏng manh nhất, khi 'Thiên Đạo' suy yếu đến cực điểm, sẽ có những tín hiệu từ 'Vô Định Giới' vọng lại. Đó là dấu vết của 'Kẻ Phía Trên'. Những sự can thiệp này không theo bất kỳ quy luật nào của phàm trần hay tiên giới, chúng vượt lên trên mọi sự hiểu biết, mọi lý giải."
Tạ Trần đặt tay lên 'Nhân Quả Luân Bàn' vô hình trong tâm trí, cảm nhận những rung động bất thường của nó, những vùng 'trắng' khó hiểu. Lời nói của Ông Lão Tiều Phu như một tia sáng rọi vào bóng tối tâm trí hắn, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa đến một vực thẳm sâu thẳm hơn, nơi chứa đựng những bí ẩn vượt quá cả Thiên Đạo.
"Vô Định Giới? Kẻ Phía Trên?" Tạ Trần thầm nhủ trong nội tâm, cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. "Chẳng lẽ, còn có một cấp độ cao hơn cả Thiên Đạo? Và nó đang chú ý đến mình?" Hắn đã từng nghĩ Thiên Đạo là quyền năng tối thượng, là quy luật vận hành của vũ trụ này. Nhưng giờ đây, Ông Lão Tiều Phu lại gợi mở về một sự tồn tại vượt xa Thiên Đạo, một thế lực mà ngay cả Thiên Đạo cũng chỉ là một phần nhỏ bé, có thể bị ảnh hưởng.
Ông Lão Tiều Phu chỉ mỉm cười hiền từ, không nói thêm. Ông để Tạ Trần tự mình suy ngẫm, tự mình đấu tranh với những khái niệm vượt quá mọi giới hạn của nhận thức. Ánh mắt ông vẫn điềm tĩnh, nhưng lại lộ rõ vẻ sâu sắc của một người đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ lạ trong cuộc đời. Ông biết, những lời nói của mình chỉ là một hạt giống, còn việc nó nảy mầm và phát triển thành cây cổ thụ như thế nào, hoàn toàn phụ thuộc vào người thư sinh gầy gò đang ngồi đối diện.
Bên ngoài quán sách, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thôn Vân Sơn. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua kẽ lá, đổ bóng những hình thù kỳ dị xuống mặt đất. Không khí trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ, như thể vạn vật đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Trong tâm trí Tạ Trần, một hạt giống hoài nghi mới đã được gieo mầm, không phải về Thiên Đạo, mà về bản chất của toàn bộ vũ trụ, về những giới hạn mà hắn từng tin tưởng. Hắn biết, từ giờ trở đi, con đường của hắn sẽ không chỉ đối mặt với Thiên Đạo, mà còn với những bí ẩn từ 'Vô Định Giới', từ 'Kẻ Phía Trên' – một chân trời mới của những thách thức không thể lường trước.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.