Nhân gian bất tu tiên - Chương 1091: Hành Trình, Chứ Không Phải Đích Đến: Ánh Sáng Từ Nội Tâm
Bình minh dần len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ của quán sách An Bình, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên nền gỗ cũ kỹ và những chồng sách chất cao quá đầu người. Không khí se lạnh của buổi sớm vẫn còn vương vấn, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm và mùi hương thoang thoảng của đất, của cỏ cây từ những ngọn đồi xa xăm. Trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ có tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài hiên, và tiếng lá cây khẽ xào xạc theo làn gió nhẹ như một bản nhạc thiền định.
Trên những chiếc ghế gỗ đơn sơ, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia Mạc Vân vẫn còn ngồi đó, thân ảnh họ chìm trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, gương mặt mỗi người đều hằn lên vẻ trầm tư sâu sắc. Câu chuyện về “Người Tìm Kiếm Viên Ngọc Hạnh Phúc” mà Tạ Trần kể đêm qua đã gieo vào lòng họ một hạt giống triết lý lạ lùng, đầy thách thức, khiến mọi định nghĩa cũ về mục đích và ý nghĩa dường như đang bị lung lay đến tận gốc rễ. Họ như những kẻ lữ hành vừa tìm thấy một tấm bản đồ hoàn toàn khác biệt, chỉ dẫn đến một nơi mà họ chưa từng nghĩ đến.
Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, bình thản nhâm nhi tách trà nóng. Hơi ấm từ chén trà gốm mộc mạc lan tỏa trong lòng bàn tay anh, mang theo mùi hương thanh tao của trà mộc. Ánh mắt anh dõi theo từng người, không thúc giục, không phán xét, chỉ như một dòng sông lặng lẽ chảy, thấu hiểu mọi gợn sóng trong tâm hồn kẻ khác.
Triết Gia Mạc Vân, với khuôn mặt gầy gò và đôi mắt tinh anh sau cặp kính gọng tròn, khẽ đẩy gọng kính lên sống mũi. Hắn đã dành cả cuộc đời để truy cầu chân lý qua những con chữ, những luận thuyết, nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần lại khiến hắn cảm thấy như một người vừa mới bước chân vào cánh cửa của sự hiểu biết.
“Tiên sinh Tạ Trần,” Mạc Vân cất tiếng, giọng hắn mang theo chút hoài nghi cố hữu của một học giả, “nếu ý nghĩa không phải là đích đến, vậy chúng ta tìm kiếm điều gì? Chẳng lẽ nhân loại cứ mãi lạc lối trong hành trình vô định? Hạnh phúc ‘có sẵn’ do ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ mang lại, dù là ảo ảnh, lại mang đến sự an định mà nhiều người khao khát. Nó giống như một lời giải đáp vĩnh cửu cho mọi câu hỏi, một bến đỗ an toàn cho mọi linh hồn mệt mỏi. Làm sao chúng ta có thể thuyết phục họ từ bỏ sự an định ấy để bước vào một hành trình không điểm dừng, không mục đích rõ ràng?”
Dương Quân, ánh mắt vẫn còn vẻ bối rối, tay vô thức siết nhẹ ly trà đã nguội lạnh. Nét tuấn tú trên khuôn mặt chàng thư sinh giờ đây pha lẫn sự ưu tư. Chàng luôn tin vào lý tưởng, vào mục tiêu cao cả, nhưng những lời T�� Trần nói lại vẽ ra một con đường khác, một con đường mà chàng chưa từng tưởng tượng.
“Đúng vậy,” Dương Quân tiếp lời, giọng chàng trầm xuống, “Nếu không có một mục tiêu rõ ràng, liệu con người có thể tìm thấy động lực để tiến lên? ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ mang đến một hạnh phúc dễ dàng, một ý nghĩa ‘có sẵn’, đó là một cám dỗ quá lớn đối với phàm nhân. Nó giống như một dòng nước chảy xuôi, cuốn trôi mọi ý chí phản kháng, mọi khao khát tự do. Một thế giới không có mục tiêu, liệu có còn là một thế giới đáng để tồn tại?”
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, một tiếng gốm sứ chạm bàn đá khẽ khàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn Mạc Vân và Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý.
“Con người tìm kiếm không phải là một ‘câu trả lời’ mà là ‘câu hỏi’ của chính mình,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, từng lời như khắc vào tâm trí người nghe. “Viên ngọc hạnh phúc trong câu chuyện không phải là vật chất, không phải là một bến đỗ cuối cùng, mà là sự tự vấn, sự lựa chọn, và cả những vết sẹo của trải nghiệm. Chẳng phải giá trị của một cuộc đời nằm ở những cung bậc cảm xúc, cả niềm vui lẫn nỗi buồn, cả thành công lẫn thất bại sao? Cái gọi là ‘đích đến’ ấy, chỉ là một cái cớ để người ta ngừng tìm kiếm, ngừng đặt câu hỏi. Một cuộc sống đã có sẵn mọi lời giải đáp, liệu có còn là một cuộc sống đáng để sống? Một hành trình không có những khúc quanh, những ngã rẽ, liệu có còn mang lại cho người lữ hành sự trưởng thành, sự thấu hiểu?”
Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. “Chính sự thiếu sót, sự chưa hoàn hảo mới là động lực vĩnh cửu để con người vươn lên. Một hạt giống nằm yên trong đất, nếu không có khao khát vươn tới ánh sáng, liệu có thể đâm chồi nảy lộc? Một dòng sông nếu không có khát vọng chảy ra biển lớn, liệu có thể vượt qua mọi ghềnh đá, mọi thác nước? Hạnh phúc chân thật không phải là sự vắng mặt của khó khăn, mà là khả năng đối diện và vượt qua chúng, là tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc đấu tranh đó. Chẳng phải chính những người phàm nhân chấp nhận và trân trọng hành trình của mình, dù có gian nan, lại thường tìm thấy sự an yên trong tâm hồn hơn những kẻ cố gắng đạt đến một sự ‘hoàn hảo’ giả tạo, một ‘hạnh phúc’ được ban tặng mà không do tự mình kiến tạo?”
Nói rồi, Tạ Trần nhẹ nhàng lật một trang Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đang mở sẵn trên bàn. Ngón tay anh lướt trên những dòng chữ cổ, như thể đang tìm kiếm những triết lý xa xưa để củng cố cho lời nói của mình. Tiếng lật sách khẽ khàng, cùng với mùi giấy cũ và mực bay lên, hòa vào không gian, tạo nên một bầu không khí càng thêm thâm trầm, cổ kính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm trên tóc. Chiếc trâm ngọc bích lạnh lẽo trong tay nàng, nhưng ánh mắt nàng đã dần sáng lên một tia. Nó không còn là sự bối rối hay mệt mỏi của đêm qua, mà là một thứ ánh sáng của sự giác ngộ, như tia nắng ban mai đang xua đi màn sương mù trong tâm trí. Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ "mất người" trên con đường truy cầu trường sinh, truy cầu sức mạnh. Họ đã đạt được những gì họ muốn, nhưng lại đánh mất chính bản thân mình, trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, vô giác.
Thư Đồng Tiểu An, người đã lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện từ đầu đến cuối, lặng lẽ lau dọn các kệ sách. Đôi mắt to tròn của cậu bé chớp chớp, tuy không hiểu hết những lời lẽ sâu xa, nhưng lại cảm nhận được sự chân thật, sự ấm áp trong giọng nói của Tạ Trần. Cậu bé biết rằng, những điều cậu bé vừa nghe sẽ thay đổi cách cậu bé nhìn nhận thế giới mãi mãi, như một hạt mầm vừa được gieo vào mảnh đất tâm hồn non nớt. Cậu bé chăm chú nhìn Tạ Trần, như thể muốn ghi nhớ từng cử chỉ, từng lời nói của tiên sinh.
Buổi sáng dần lên cao, nắng đã len qua khung cửa sổ lớn hơn, chiếu sáng rõ ràng hơn vào từng ngóc ngách của quán sách. Bụi li ti bay lơ lửng trong không khí theo từng tia nắng, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mùi hương của trà, của giấy cũ, của gỗ mục hòa quyện vào nhau, thấm đẫm không gian.
Cuộc tranh luận triết lý tiếp tục sâu hơn, đi vào những cốt lõi nhất của sự tồn tại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây ánh mắt đã dịu lại, không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là sự kiên định. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Nguyệt Quang Trâm trong tay, như thể đang cân nhắc những năm tháng tu luyện, những định nghĩa về "thành tiên" đã ăn sâu vào tâm trí nàng.
“Thì ra,” nàng cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sức nặng của sự thấu hiểu, “cái gọi là ‘mất người’ trong tiên môn không phải là sự đánh đổi tất yếu để đạt đến sự vĩnh hằng, mà là sự từ bỏ hành trình tìm kiếm. Là chấp nhận một ‘ý nghĩa’ được định sẵn, một ‘hạnh phúc’ hoàn hảo mà không phải do tự mình kiến tạo, để rồi bản thân trở thành một vỏ bọc rỗng tuếch. Chúng ta đã truy cầu sự hoàn hảo, sự không tì vết, nhưng lại quên mất rằng chính những tì vết, những thiếu sót mới định hình nên chúng ta, mới tạo nên câu chuyện độc đáo của mỗi linh hồn. Sự ‘mất người’ không phải là hậu quả của tu luyện, mà là hậu quả của việc từ chối chính mình, từ chối quyền được tự vấn, được sai lầm, được trưởng thành.”
Nàng thở dài một tiếng, nhưng không phải là sự chua xót, mà là một sự giải thoát. “Tiên Đạo từng hứa hẹn sự trường sinh, sức mạnh vô biên, nhưng cái giá phải trả lại là sự đánh mất nhân tính, đánh mất ký ức, đánh mất cảm xúc. Chúng ta đã chạy theo một ảo ảnh của sự vĩnh cửu, mà quên mất rằng chính sự hữu hạn của cuộc đời mới khiến mỗi khoảnh khắc trở nên quý giá. ‘Máy Thức Tỉnh Ý Chí’ cũng đang làm điều tương tự, nhưng ở một quy mô rộng lớn hơn, tinh vi hơn. Nó biến con người thành những kẻ nô lệ cho một giấc mộng, một sự an lạc giả tạo, tước đoạt đi cái quyền được đau khổ, được thất bại, và quan trọng nhất, là quyền được lựa chọn và tự mình kiến tạo hạnh phúc.”
Bách Lý Hùng, vị tướng già với khuôn mặt sạm nắng và ánh mắt kiên nghị, trầm ngâm hồi lâu. Hắn đã từng sống cả đời trong chiến trận, quen với những cuộc đối đầu trực diện, những mục tiêu rõ ràng. Nhưng cuộc chiến mà Tạ Trần đang nói tới, lại là một cuộc chiến của linh hồn, của nhận thức, hoàn toàn nằm ngoài kinh nghiệm của hắn. Hắn siết chặt nắm tay, rồi lại buông lỏng, như thể đang cố nắm bắt một thứ gì đó vô hình.
“Vậy thì,” Bách Lý Hùng cất tiếng, giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng pha chút suy tư, “cuộc chiến này không phải là phá hủy ‘cỗ máy’ đó bằng sức mạnh quân sự, mà là khiến người ta tự hỏi: ‘Liệu hạnh phúc này có phải là của ta? Liệu ta có muốn một cuộc sống không có quyền tự hỏi, không có quyền được lựa chọn?’ Đó là một cuộc chiến của linh hồn. Chúng ta không thể dùng gươm đao để đánh thức một trái tim đang ngủ quên, nhưng chúng ta có thể dùng lời nói, dùng hành động, dùng tấm gương để khơi gợi sự tò mò, sự tự vấn trong họ. Chúng ta phải cho họ thấy rằng, một cuộc sống chân thật, dù có thử thách, vẫn đáng giá hơn một ngàn lần một giấc mơ vĩnh cửu nhưng rỗng tuếch.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi anh mỉm cười nhẹ, ánh mắt s��u thẳm như hồ nước mùa thu. “Đúng vậy. Cái giá của sự trọn vẹn tức thì là quyền được thiếu sót, quyền được khao khát, quyền được trưởng thành từ chính những vấp ngã. Một cuộc đời không có vết sẹo, liệu có còn là một cuộc đời trọn vẹn? Chân lý không phải là thứ được tìm thấy ở cuối con đường, mà là chính con đường đó. Mỗi bước chân, mỗi thử thách, mỗi giọt mồ hôi đều là một phần của chân lý. Một người tu sĩ có thể đạt đến cảnh giới vô thượng, nhưng nếu đánh mất đi khả năng cảm nhận nỗi đau, niềm vui của phàm trần, liệu y có còn là một ‘người’? Hoặc y chỉ còn là một biểu tượng, một pho tượng sống không hồn?”
Lăng Nguyệt đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Thị Trấn An Bình đang thức giấc. Những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất nhỏ, những bóng người lầm lũi đi lại trong nắng sớm, tất cả đều hiện lên sống động, chân thật. Trong ánh mắt nàng, Thị Trấn An Bình không còn là một nơi chốn đơn thuần, mà là hiện thân của ‘nhân gian’ – nơi con người sống, yêu, đau khổ và tìm kiếm. Sự mệt mỏi trong đôi mắt phượng của nàng đã tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa của ý chí kiên cường.
Dương Quân và Triết Gia Mạc Vân lúc này cũng đã hoàn toàn bừng tỉnh. Họ vội vàng ghi chép không ngừng vào những cuốn sổ tay mang theo, từng câu chữ của Tạ Trần, từng lời giác ngộ của Lăng Nguyệt đều được ghi lại cẩn thận. Tiếng bút sột soạt trên giấy, dù khẽ khàng, cũng như một lời tuyên ngôn cho một khởi đầu mới. Bách Lý Hùng siết chặt nắm tay, nhưng lần này không phải là nắm chặt chuôi kiếm, mà là nắm chặt một niềm tin vô hình. Hắn gật gù, ánh mắt sáng rực, như thể đã tìm thấy một mục tiêu mới để bảo vệ, một cuộc chiến mới để dấn thân – cuộc chiến vì linh hồn của nhân loại.
Giữa trưa, nắng vàng rực rỡ chiếu sáng khắp quán sách, không còn vẻ se lạnh của buổi sớm mà thay vào đó là sự ấm áp, tràn đầy năng lượng. Không khí trong quán sách đã hoàn toàn thay đổi, từ sự trầm tư, bối rối ban đầu, giờ đây đã chuyển sang sự quyết tâm, sự đồng lòng. Mùi mực mới từ những cuốn sổ ghi ch��p hòa quyện cùng mùi trà, tạo nên một hương vị của tri thức và hy vọng.
Lăng Nguyệt quay lại, ánh mắt nàng rực sáng, nhìn các đồng minh. “Chúng ta không thể phá hủy ảo ảnh bằng vũ lực, nhưng chúng ta có thể chỉ cho họ thấy rằng bên ngoài ảo ảnh, có cả một thế giới chân thật đang chờ họ tự mình khám phá. Chúng ta phải gieo hạt giống của sự tự vấn vào lòng người, để họ tự mình nhận ra giá trị của hành trình, của sự thiếu sót, của quyền được lựa chọn. Chúng ta phải cho họ thấy rằng, ‘hạnh phúc nhân tạo’ chỉ là một chiếc lồng vàng, dù đẹp đẽ đến đâu cũng không thể sánh bằng bầu trời tự do.”
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, vẻ nhiệt huyết trở lại, nhưng giờ đây được định hướng rõ ràng, không còn sự bồng bột. “Vậy thì, chúng ta sẽ kể những câu chuyện. Viết những cuốn sách. Dạy họ cách tự vấn, cách tìm thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ bé, trong chính hành trình sống. Chúng ta sẽ xây dựng một ‘Nhân Đạo’ từ những nền tảng triết lý này, một Nhân Đạo không dựa vào sức mạnh của thần tiên, mà dựa vào trí tuệ và ý chí tự do của con người. Chúng ta sẽ mở ra những thư viện, những học viện, nơi tri thức và sự tự vấn được đề cao, nơi mỗi con người được khuyến khích trở thành tác giả của chính câu chuyện đời mình.”
Triết Gia Mạc Vân, giờ đây không còn chút hoài nghi nào, ánh mắt hắn lấp lánh sự hưng phấn. “Chúng ta sẽ không ép buộc, không áp đặt. Chúng ta sẽ chỉ là những người gieo hạt, những người thắp đèn. Chân lý không cần được bảo vệ bằng gươm đao, nó tự có sức mạnh để lan tỏa, để thức tỉnh những linh hồn đang ngủ quên. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘kỷ nguyên nhân gian’ nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính hành trình của mình, không cần đến sự ảo tưởng của Thiên Đạo hay tiên môn.”
Thư Đồng Tiểu An, người đã lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện từ đầu, khẽ khàng bước đến bên Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ. Giọng nói của cậu bé rụt rè, nhưng lại đầy ý nghĩa, như một tia sáng nhỏ bé nhưng mạnh mẽ.
“Thưa tiên sinh,” Tiểu An nói, “vậy… việc con học chữ, con đọc sách, có phải cũng là một cách để con tự tìm kiếm viên ngọc hạnh phúc của riêng mình không ạ? Con có đang đi trên con đường đó không?”
Tạ Trần mỉm cười ấm áp hiếm hoi, nhìn Tiểu An. Nụ cười của anh dịu dàng như nắng sớm, như dòng nước suối trong lành. “Đúng vậy, Tiểu An. Mỗi trang sách con lật, mỗi câu hỏi con đặt ra, mỗi khoảnh khắc con suy ngẫm, đều là bước chân trên con đường đó. Cuộc sống này là một cuốn sách lớn, và con là tác giả của chính mình. Con đường mà con đang đi, con đường của tri thức, của sự tự vấn, chính là con đường dẫn đến viên ngọc hạnh phúc chân thật. Bởi lẽ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những ngọn núi chưa được chinh phục, những bài ca chưa được cất lên. Và chính việc chúng ta không ngừng tìm kiếm, không ngừng học hỏi, không ngừng cảm nhận, mới là điều làm nên giá trị của sự tồn tại.”
Các đồng minh nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm, một sự đồng thuận không lời đã được hình thành. Họ ��ã tìm thấy con đường. Con đường này không phải là con đường của bạo lực, của quyền lực, mà là con đường của trí tuệ, của sự thức tỉnh.
Tiểu An mỉm cười rạng rỡ, cầm bút và bắt đầu viết lên một cuốn sổ cũ, dường như đang ghi lại những lời vừa nghe. Nét chữ non nớt nhưng đầy kiên định, như một biểu tượng cho thế hệ mới, những người sẽ tiếp nhận và phát triển triết lý của Tạ Trần. Lăng Nguyệt khẽ gật đầu với Tạ Trần, một cái gật đầu đầy biết ơn và tôn kính, rồi quay sang các đồng minh, ánh mắt ra hiệu cho một sự khởi đầu mới. Họ biết rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, thì nhân tính vẫn phải được giữ gìn, và cuộc sống bình thường vẫn là một hành trình vĩ đại nhất, một câu chuyện mà mỗi người phải tự mình viết nên, từ những trang sách của cuộc đời mình. Một kỷ nguyên mới, không phải của tiên nhân, mà của nhân gian, đang chờ đợi để được khai mở, với những hạt giống triết lý vừa được gieo mầm trong ánh nắng vàng rực rỡ của quán sách nhỏ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.