Nhân gian bất tu tiên - Chương 1097: Hành Trình Của Linh Hồn: Làn Sóng Thức Tỉnh Giữa Bình Minh Giả Tạo
Tiếng “thì thầm” của Lăng Nguyệt Tiên Tử, “Ta hiểu rồi... 'Hành trình của linh hồn'”, vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh mịch của quán sách Tạ Trần. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt kiên định, như ngọn hải đăng đã tìm thấy phương hướng giữa biển đêm vô định. Tạ Trần, như thường lệ, không trực tiếp ra mặt, nhưng những triết lý của anh đã được gieo, một hạt giống mang sứ mệnh thức tỉnh những linh hồn đang lạc lối. Cuộc chiến này, không phải của máu và lửa, mà là cuộc chiến của tâm hồn và ý chí, một hành trình dài mà m���i cá nhân phải tự mình chọn lựa giữa ảo ảnh và sự thật.
***
Sáng sớm, quán trà Vọng Giang nằm ven dòng An Bình hiền hòa đã đón những tia nắng đầu tiên. Kiến trúc gỗ mộc mạc, những bàn ghế được sắp đặt gọn gàng, và trên ban công, gió nhẹ mơn man, mang theo hơi nước mát lạnh từ dòng sông. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, cùng với mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Nơi đây, thường ngày là chốn để những lão nhân an nhàn nhâm nhi chén trà, bàn luận chuyện nhà chuyện làng, nhưng hôm nay, một làn sóng khác đang âm ỉ dấy lên.
Trên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, không ít người đang cầm trên tay một cuốn sách bìa thô, đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức hút khó tả: "Hành Trình Của Linh Hồn". Thay vì những câu chuyện phiếm thường nhật, những lời than vãn về gánh nặng mưu sinh hay sự cám dỗ của "hạnh phúc vô điều kiện", giờ đây, những cuộc thảo luận lại xoay quanh những trang sách đầy triết lý.
“Chẳng lẽ hạnh phúc không phải là không có ưu phiền sao?” Một trung niên phu nhân, tay cầm tách trà khẽ run, ánh mắt đầy bối rối nhìn vào cuốn sách. Nàng đã từng tin rằng, không lo âu, không phiền muộn, chính là đỉnh cao của hạnh phúc. Nhưng những câu chuyện trong sách lại đang khuấy động tâm can nàng, gieo vào đó một hạt mầm nghi vấn. “Cuốn sách này nói rằng có những nỗi đau cũng là một phần của hành trình? Vậy thì, những năm tháng ta tìm kiếm sự an nhàn tuyệt đối, có phải là ta đã bỏ lỡ điều gì đó không?”
Đối diện nàng, một lão tú tài tóc bạc phơ, râu dài phơ phất, khẽ vuốt cằm. Ánh mắt ông vẫn còn một chút mơ màng của những ngày tháng đắm chìm trong ảo ảnh, nhưng giờ đã ánh lên sự tỉnh táo hiếm thấy. “Tạ tiên sinh muốn chúng ta suy nghĩ gì qua những câu chuyện này? Rằng sự lựa chọn của chúng ta, dù là khổ đau, vẫn quý giá hơn một cuộc sống vô vị được sắp đặt sao?” Ông ngừng lại, hớp một ngụm trà, vị chát đắng lan tỏa trong khoang miệng như vị đắng của những nhận thức mới mẻ. “Ta đã từng cho rằng mình hạnh phúc, khi không c���n phải suy nghĩ, không cần phải lao động, chỉ cần đắm chìm trong những cảm xúc do thiết bị kia ban tặng. Nhưng đọc xong cuốn sách này, sao thấy lòng trống rỗng lạ thường? Như thể ta đã đánh mất một phần quan trọng của chính mình, một phần mà ta chưa từng biết đến sự tồn tại của nó.”
Những lời lẽ đó không phải là tiếng nói đơn độc. Khắp quán trà, những người dân lao động chất phác, những thương nhân buôn bán nhỏ, hay cả những học giả đã từng hăm hở tìm kiếm sự an nhàn, giờ đây đều đang đọc, đang suy ngẫm, đang tranh luận. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng nói chuyện lúc nhỏ nhẹ, lúc lại cao giọng vì cảm xúc dâng trào, hòa lẫn với tiếng gió sông thổi qua, tạo nên một bản giao hưởng của sự thức tỉnh. Một người nông dân, bàn tay chai sạn vì những năm tháng cày cuốc, giờ đây đang dùng ngón tay thô ráp của mình dò theo từng dòng chữ, đôi mắt nheo lại vì cố gắng thấu hiểu. “Cái gọi là ‘hạnh phúc vô điều kiện’ ấy, nó giống như một giấc mộng vậy. Đẹp đẽ, nhưng khi tỉnh dậy, ta lại thấy mình chưa từng bước đi, chưa từng ngã đau, chưa từng tự mình đứng dậy. Hóa ra, hành trình mới là quan trọng, chứ không phải đích đến sao?”
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, bận rộn mang trà cho khách. Tuy nhiên, cậu bé không hề bỏ lỡ bất kỳ cuộc thảo luận nào. Đôi tai nhỏ nhắn của cậu luôn vểnh lên, cố gắng thu nhận từng câu, từng chữ. Thỉnh thoảng, cậu lại lén liếc nhìn cuốn sách trong tay khách, ánh mắt hiếu kỳ và đầy ngưỡng mộ. Tiểu An đã đọc cuốn sách này nhiều lần, và mỗi lần đọc, cậu lại tìm thấy những điều mới mẻ. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh của mình không phải là người sẽ đứng ra tuyên bố hùng hồn, mà là người sẽ gieo những hạt giống tư tưởng, để chúng tự nảy mầm trong tâm hồn mỗi người.
Ngồi ở một góc khuất, Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt lại tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang nhâm nhi chén trà nóng. Râu tóc ông bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Ông không tham gia vào cuộc thảo luận, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Mỗi khi có ai đó bày tỏ sự bối rối hay sự thấu hiểu chợt đến, ông lại khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần bí ẩn. Cây rìu gỗ cũ kỹ đặt bên cạnh ông, như một vật chứng cho hành trình lao động và sự lựa chọn của cuộc đời ông. Ông lão đã từng trải qua những tháng ngày vất vả, nhưng cũng chính những gian truân đó đã tôi luyện nên một tâm hồn kiên cường và một cái nhìn sâu sắc về cuộc đời. Đối với ông, “hạnh phúc vô điều kiện” chỉ là một cái bẫy, còn “hành trình của linh hồn” mới là chân lý.
Trong quán trà yên bình, một làn sóng suy tư đang dần lan tỏa. Nó không ồn ào, không cuồng nhiệt, mà chậm rãi thấm sâu vào lòng người, như những giọt mưa xuân thấm đẫm đất khô cằn, chuẩn bị cho một mùa màng mới của nhận thức.
***
Từ Thị Trấn An Bình, làn sóng suy tư ấy dần lan đến Thành Vô Song, nơi sự sầm uất và náo nhiệt của phố thương mại Kim Long luôn ngự trị. Kiến trúc các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, chạm khắc tinh xảo, những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ vẫn phô trương vẻ xa hoa, giàu có. Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống con phố, nhưng không thể làm giảm đi sự sôi động nơi đây. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng nhạc từ các quán rượu vẫn vang lên không ngớt, hòa cùng mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc, tạo nên một bức tranh sống động của sự phồn hoa.
Tuy nhiên, giữa dòng người tấp nập, một cảnh tượng đối lập đang diễn ra. Những thiết bị "hạnh phúc vô điều kiện" vẫn rực rỡ sắc màu, vẫn thu hút một bộ phận không nhỏ những người muốn đắm chìm trong ảo ảnh. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt vô định, dường như không hề quan tâm đến thế giới xung quanh. Nhưng ở những góc phố, dưới bóng mát của những hàng cây cổ thụ, hay bên hiên một cửa tiệm vắng khách, ngày càng nhiều người bắt đầu cầm trên tay cuốn "Hành Trình Của Linh Hồn". Những nhóm người tụ tập lại, tranh luận gay gắt, tạo nên một "làn sóng" khác, chậm rãi nhưng đầy sức mạnh, như một dòng chảy ngầm đang dần làm xói mòn nền móng của "hạnh phúc" giả tạo.
“Vô nghĩa! Những thứ này chỉ là l���i lẽ sáo rỗng!” Một thanh niên, trên tay vẫn cầm thiết bị phát ra ánh sáng màu nhiệm, lớn tiếng chế nhạo khi nhìn thấy một nhóm người đang chăm chú đọc sách. Hắn ta hất hàm, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ. “Hạnh phúc là được thoải mái, không lo nghĩ, không cần phải 'hành trình' gì cả! Các ngươi cứ đọc những thứ vô bổ ấy đi, rồi sẽ thấy mình lại trở về với sự phiền muộn mà thôi!”
Một vị học giả trung niên, mắt kính trễ xuống sống mũi, khẽ đẩy gọng kính lên, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định đáp lại. “Ngươi sai rồi! Tạ tiên sinh nói đúng, nếu mọi thứ đều được ban cho, thì ý nghĩa của sự tồn tại là gì? Có lẽ chúng ta đã đánh mất điều gì đó quan trọng mà chúng ta còn chưa nhận ra.” Ông chỉ vào cuốn sách trong tay. “Cuốn sách này... nó khiến ta nhớ lại những năm tháng ta phải vật lộn để xây dựng gia đình, dù vất vả, dù có những lúc tưởng chừng như gục ngã, nhưng sao giờ thấy nó lại quý giá hơn cái ‘hạnh phúc’ phù phiếm này? Nó là mồ hôi, là nước mắt, là tình yêu thương, là sự cống hiến. Tất cả những thứ đó, thiết bị kia không thể mang lại.”
Cuộc tranh luận ngày càng gay gắt. Một tiểu thương, người đã từng say mê với những ảo ảnh của Lạc Vũ, nhưng giờ đây đôi mắt đã dần trở nên tỉnh táo, nói với giọng đầy bức xúc: “Ta đã từng tin rằng mình có được tất cả, tiền bạc, danh vọng, tình yêu... mà không cần phải cố gắng. Nhưng rồi, ta nhận ra, tất cả chỉ là những cảm xúc được lập trình sẵn. Chúng ta không yêu, không ghét, không buồn, không vui thật sự. Chúng ta chỉ là những con rối trong một vở kịch không có hồn. Cuốn sách này, nó đã đánh thức ta, nó nhắc nhở ta về cái giá của sự tự do, của sự lựa chọn, của việc tự mình định đoạt số phận.”
Những lời lẽ ấy không chỉ là tranh luận, mà còn là sự đấu tranh tư tưởng, giữa hai thế giới quan, hai định nghĩa về hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời. Các cuộc đối thoại gay gắt nổ ra khắp nơi, thu hút sự chú ý của những người qua đường. Một vài người, sau khi nghe những lời tranh luận đầy nhiệt huyết, tò mò tìm mua sách. Họ không còn thỏa mãn với sự bình lặng giả tạo, mà bắt đầu khao khát một điều gì đó sâu sắc hơn, chân thực hơn.
Từ một góc khuất trong quán trà nhỏ ven đường, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Thân hình gầy gò, thư sinh của anh ẩn mình trong chiếc áo vải bố đơn giản, hòa mình vào dòng người. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những gương mặt đang tranh luận, những ánh mắt bối rối, những nụ cười chế nhạo, và cả những tia sáng chợt lóe lên của sự thức tỉnh. Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà. Anh biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang bắt đầu nảy mầm, tuy chậm rãi nhưng đầy kiên cường.
Bên cạnh Tạ Trần là Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân và Triết Gia Mạc Vân. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự sắc bén và một chút lo lắng. Nàng đã từng nghĩ rằng cuộc chiến sẽ là kiếm và phép thuật, nhưng giờ đây, nàng nhận ra nó là một cuộc chiến của những ý niệm, của những chân lý. Nàng hiểu rằng, đây là con đường mà Tạ Trần đã chọn, một con đường không bạo lực nhưng lại có sức mạnh lay chuyển nh��n tâm.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, ánh mắt anh tràn đầy nhiệt huyết. Anh đã từng muốn dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, nhưng giờ đây, anh dần hiểu được sự tinh tế trong chiến lược của Tạ Trần. "Một ngọn lửa có thể thiêu rụi một cánh rừng, nhưng một hạt giống có thể tạo nên cả một khu rừng vĩnh cửu," anh thầm nghĩ, nhớ lại một câu nói của Tạ Trần.
Triết Gia Mạc Vân, tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ gật đầu, gương mặt ông hiện lên vẻ hài lòng. "Sự thức tỉnh không thể đến từ ép buộc, mà phải đến từ sự tự vấn nội tâm," ông nói khẽ, chỉ đủ để những người bên cạnh nghe thấy. "Mỗi hạt giống cần thời gian để nảy mầm. Những cuộc tranh luận này, chính là những dòng nước tưới mát cho chúng."
Ánh mắt họ giao nhau, ngầm hiểu về những gì đang diễn ra. Cuộc chiến tư tưởng đang bắt đầu, không bằng gươm đao, mà bằng những lời nói, bằng những câu chuyện, bằng những chân lý giản dị nhưng sâu sắc, chạm đến tận cùng linh hồn con người.
***
Trong một căn phòng sang trọng tại Khách Điếm Lạc Thần, kiến trúc ba tầng với mái ngói cong và những chạm khắc tinh xảo, mùi hương liệu cao cấp và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không gian lịch sự và yên tĩnh. Tiếng nhạc du dương khẽ khàng vang lên, hòa cùng tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người hầu. Lạc Vũ đang ngồi trước một màn hình pha lê lớn, ánh sáng xanh nhạt hắt lên khuôn mặt thanh tú, khí chất siêu phàm của nàng. Nàng mặc y phục màu bạc thuần khiết, toát lên vẻ thanh cao nhưng cũng lạnh lùng, xa cách.
Ban đầu, khi những báo cáo về sự xuất hiện và lan truyền của cuốn sách "Hành Trình Của Linh Hồn" được đưa đến, Lạc Vũ chỉ tỏ ra thờ ơ. Nàng khẽ nhếch môi cười, một nụ cười đầy kiêu ngạo. Một cuốn sách của một phàm nhân, làm sao có thể lung lay được "hạnh phúc vô điều kiện" mà nàng đã dày công kiến tạo? "Một cuốn sách của phàm nhân mà lại có thể lung lay 'hạnh phúc' ta ban tặng? Thật nực cười," nàng đã từng nói như vậy, giọng điệu mang theo sự khinh miệt rõ ràng.
Tuy nhiên, khi những báo cáo liên tục được gửi đến, và những hình ảnh trên màn hình pha lê bắt đầu hiển thị các cuộc tranh luận gay gắt trên phố Kim Long, những gương mặt bối rối, những ánh mắt suy tư của dân chúng, vẻ thờ ơ trên khuôn mặt Lạc Vũ dần biến mất. Thay vào đó, một sự lạnh lùng và đầy tính toán hiện rõ trong ánh mắt sắc bén của nàng. Nàng nhìn thấy những đám đông tụ tập, không phải để tận hưởng "hạnh phúc" mà nàng ban tặng, mà là để... đọc sách và tranh luận. Họ đang tự vấn về bản chất của hạnh phúc, về ý nghĩa của sự tồn tại, những câu hỏi mà nàng cho rằng đã được giải quyết triệt để bằng công nghệ của mình.
Một cấp dưới, ăn mặc chỉnh tề, đứng nghiêm nghị bên cạnh, giọng nói cung kính nhưng vẫn lộ vẻ lo lắng. "Thưa Lạc Vũ đại nhân, cuốn sách đó đang gây ra những cuộc tranh cãi lớn trong dân chúng. Nhiều người bắt đầu nghi ngờ về 'hạnh phúc vô điều kiện' mà chúng ta đã mang lại."
Lạc Vũ không nói gì, ngón tay thon dài khẽ gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Mỗi nhịp gõ như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng quét ánh mắt sắc lạnh qua những hình ảnh về các cuộc tranh luận trên màn hình. Nàng thấy những người đã từng mê đắm trong thế giới ảo của nàng, giờ đây lại đang cầm trên tay một cuốn sách cũ kỹ, ánh mắt họ đầy trăn trở.
"Hạnh phúc là sự tĩnh lặng, không phải là 'hành trình' đầy gian khổ. Tạ Trần, ngươi đang dẫn dắt họ đến đâu?" Lạc Vũ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một chút khó chịu, một chút giận dữ âm ỉ. Nàng đã mang đến cho nhân gian sự an nhàn, sự thỏa mãn mà không cần nỗ lực. Nàng đã giải thoát họ khỏi gánh nặng của lựa chọn, khỏi nỗi sợ hãi của thất bại. Vậy mà Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại dùng những lời lẽ triết lý để khuấy động sự bình yên mà nàng đã tạo ra.
Nàng nhắm mắt lại trong giây lát, như để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Khi mở mắt ra, ánh mắt nàng đã trở lại vẻ kiên định và lạnh lùng vốn có, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự lo ngại nhất định đã nhen nhóm. Không phải lo ngại v��� sức mạnh vật chất của Tạ Trần, mà là lo ngại về sức mạnh tư tưởng, thứ có thể lay chuyển tận gốc rễ những gì nàng đã xây dựng.
"Tuy nhiên... những lời lẽ này đang gieo rắc sự bất an vào tâm trí họ," Lạc Vũ nói, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Cần phải có biện pháp." Nàng quay sang người cấp dưới, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết. "Hãy chuẩn bị. Ta cần các ngươi thu thập tất cả thông tin về những người đang tích cực truyền bá cuốn sách này, và cả những người đang dao động. Đồng thời, hãy tăng cường các chương trình 'định hướng lại tư tưởng'. Cần phải nhắc nhở họ về giá trị của sự an nhàn, của cuộc sống không lo toan, không gánh nặng."
Một nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi Lạc Vũ, không phải của sự vui vẻ, mà là sự tính toán lạnh lùng của một kẻ đang đối mặt với một mối đe dọa không thể xem thường. Nàng đã từng tin rằng mình nắm giữ chìa khóa của hạnh phúc tối thượng. Nhưng giờ đây, một phàm nhân với những trang sách cũ kỹ lại đang thách thức quyền năng đó. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc tranh luận đơn thuần. Lạc Vũ hiểu rằng, nàng phải có những phản ứng mạnh mẽ và tinh vi hơn để chống lại ảnh hưởng của "Hành Trình Của Linh Hồn", không chỉ là ngăn cấm mà còn là tạo ra những "sản phẩm" tư tưởng đối lập, những câu chuyện mới để củng cố niềm tin vào "hạnh phúc vô điều kiện".
Cuộc chiến tư tưởng sẽ trở nên phức tạp hơn, không còn chỉ là sự lựa chọn đơn thuần giữa hai con đường mà là sự đấu tranh về định nghĩa cốt lõi của "sự sống" và "ý nghĩa". Lạc Vũ đã sẵn sàng. Nàng sẽ không để Tạ Trần và những triết lý "phàm nhân" của hắn phá hỏng thế giới hoàn mỹ mà nàng đã dày công tạo ra. Sự thức tỉnh của dân chúng sẽ diễn ra chậm rãi nhưng sâu sắc, không phải là một cuộc cách mạng tức thì mà là một quá trình chuyển đổi nhận thức dần dần, và Lạc Vũ sẽ dùng mọi cách để ngăn chặn quá trình ấy, để bảo vệ cái "bình minh giả tạo" của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.