Nhân gian bất tu tiên - Chương 1123: Tri Thức Chân Thực: Con Đường Không Lối Tắt
Trong bóng tối mờ ảo dưới tán cây cổ thụ, Tạ Trần lặng lẽ quan sát toàn cảnh. Hắn không can thiệp, không lên tiếng, chỉ đứng đó như một người quan sát vô danh, nhưng ánh mắt hắn lại bao quát tất cả. Hắn thấy những nụ cười chân thật nở trên môi mọi người, những ánh mắt đã tìm lại được sự bình yên, sự kết nối. Hắn cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong không khí, một sự ấm áp không phải từ lửa, mà từ chính ‘nhân tính’ đang hồi sinh.
Một tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên, Thư Đồng Tiểu An chạy đến bên Tạ Trần, đôi mắt sáng ngời vì niềm vui. Cậu bé hào hứng giơ cao một bức tranh vừa vẽ, một bức tranh đơn giản nhưng đầy màu sắc, vẽ cảnh những người dân đang cười nói, cùng nhau làm việc dưới ánh trăng. “Tiên sinh, con đã vẽ xong rồi! Đây là ‘nhân gian’ mà con yêu thích nhất!”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu vô hạn. Hắn xoa đầu Tiểu An, ánh mắt trìu mến. “Rất đẹp, Tiểu An. Rất đẹp. Ngươi đã nắm bắt được tinh túy của ‘nhân gian’ rồi đấy.” Ánh mắt hắn lại hướng về những người dân đang hăng say kiến tạo lại cuộc sống của mình. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới có thể sẽ xuất hiện. Nhưng chừng nào con người còn giữ được ‘nhân tính’, còn dám đối mặt với sự ‘vô thường’ của cuộc đời, thì ‘Nhân Đạo’ sẽ không bao giờ tàn lụi. Sự đoàn kết và nền tảng ‘Nhân Đạo’ vững chắc đang được xây dựng lúc này sẽ là tiền đề cho những điều đó, và vai trò của hắn, người thầy vô danh, sẽ càng trở n��n quan trọng hơn trong việc định hướng triết lý sâu sắc cho kỷ nguyên mới.
Tạ Trần biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự phát triển của văn hóa, nghệ thuật, và các thể chế xã hội mới sẽ là trọng tâm tiếp theo của Kỷ nguyên Nhân Gian, vượt ra ngoài phạm vi Thị Trấn An Bình. Nhưng nhìn những nụ cười chân thật kia, nhìn những ánh mắt đã tìm lại được hy vọng, hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Hắn đã ‘phá cục’, không phải bằng pháp lực, mà bằng ‘nhân quả’ và ‘nhân tâm’. Và giờ đây, nhân gian đang thực sự trỗi dậy, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không phải qua con đường thành tiên, mà là qua việc sống một đời trọn vẹn, chân thực giữa nhân gian. Hắn tin rằng, chính từ những hạt mầm tri thức và trải nghiệm được gieo trồng hôm nay, một thế hệ mới sẽ lớn lên, kiên cường và minh triết hơn bao giờ hết, không còn bị mê hoặc bởi những ảo ảnh phù phiếm hay những lời hứa hão huyền về quyền năng vĩnh cửu.
***
Trong quán sách của Tạ Trần, không gian luôn tràn ngập một vẻ tĩnh lặng mà sâu sắc, tựa hồ như dòng thời gian cũng phải chậm lại đôi chút khi đi ngang qua ngưỡng cửa này. Buổi chiều tà, nắng vàng vọt như mật rót qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên nền gạch xám. Tiếng lật sách xào xạc của ai đó trong góc, tiếng chuông gió leng keng khe khẽ mỗi khi có làn gió thoảng qua từ vườn, hòa cùng tiếng chim hót nhẹ từ tán cây cổ thụ ngoài sân, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của sự bình yên. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và thoang thoảng hương trầm nhẹ vương vấn trong không khí, càng khiến bầu không khí thêm phần suy tư, ấm cúng, nhưng cũng ẩn chứa sự trọng đại của những cuộc thảo luận triết lý vốn thường diễn ra nơi đây.
Lý Minh, với vẻ mặt tràn đầy quyết tâm nhưng cũng phảng phất nét lo âu về gánh nặng đang mang, trải ra một cuộn giấy lớn trên bàn trà. Cuộn giấy ấy không phải là bản đồ thế giới hay chiến lược quân sự, mà là phác thảo chi tiết về kế hoạch cải cách giáo dục cho Thị Trấn An Bình, và xa hơn là toàn bộ Kỷ nguyên Nhân Gian. Những nét bút mực đen mảnh mai trên giấy trắng bố cục rõ ràng, thể hiện sự nghiên cứu tỉ mỉ và tâm huyết của người khởi xướng. Hắn vẫn giữ được nét tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng ánh mắt lại thêm phần kiên định, pha lẫn vẻ anh tuấn của một người đã trải qua nhiều thăng trầm, không ngừng đấu tranh cho lý tưởng của mình.
Đối diện Lý Minh, Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò, thanh tú trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Làn da trắng nhợt của hắn dường như càng tôn lên đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng, tựa như hai hồ nước không đáy có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn từ tốn nhấc chén trà nóng lên, nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm của trà lan tỏa trong lòng bàn tay, phản chiếu sự bình thản trong nội tâm hắn. Ánh mắt hắn không rời khỏi cuộn giấy, dõi theo từng chi tiết nhỏ nhất trên bản đồ tư duy của Lý Minh, mỗi cái nhấp chén trà đều như một nhịp nghỉ để hắn suy ngẫm.
“Tiên sinh Tạ Trần,” Lý Minh cất giọng, mang theo sự kính trọng và một chút căng thẳng. “Sau sự kiện ‘Vĩnh Hằng Hạnh Phúc’, tôi nhận ra cốt lõi của vấn đề không chỉ nằm ở sự mê muội nhất thời, mà còn ở gốc rễ của giáo dục. Chúng ta cần dạy cho thế hệ trẻ cách sống chân thực, chấp nhận mọi cung bậc cảm xúc của nhân gian, rèn luyện tư duy phản biện để không còn dễ dàng bị lừa gạt bởi những ảo ảnh. Chúng ta phải loại bỏ thói quen tìm kiếm những giải pháp dễ dàng, những lối tắt đến ‘hạnh phúc’ hay ‘thành công’ mà trước đây người đời vẫn hằng khao khát, kể cả con đường thành tiên hư ảo.”
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng của sứ và mặt bàn gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn Lý Minh, ánh mắt như xuyên thấu tâm can đối phương, nhưng lại không hề có ý phán xét, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc. “Kế hoạch của ngươi rất sâu sắc, Lý Minh. Ngươi đã nhìn thấy được vấn đề cốt lõi. Tuy nhiên, trí tuệ thực sự không nằm ở việc biết nhiều, mà ở việc hiểu sâu. Và sự hiểu sâu đó, liệu có thể có được nếu không trải qua gian nan, không đối diện với chính mình, không chấp nhận những thất bại và học hỏi từ chúng? Chẳng phải những kẻ truy cầu ‘tiên’ cũng vì muốn tìm một lối tắt để thoát khỏi ‘vô thường’, để né tránh ‘khổ đau’ của ‘nhân gian’ sao? Đừng quên, con đường không lối tắt, đôi khi lại là con đường nhanh nhất đến chân lý. Bởi vì nó buộc chúng ta phải đi từng bước, phải cảm nhận từng viên đá dưới chân, từng làn gió lướt qua, từng giọt mồ hôi rơi xuống. Chỉ khi ấy, chúng ta mới thực sự ‘sống một đời bình thường’, sống trọn vẹn.”
Lý Minh khẽ gật đầu, vội vàng ghi chép lại những lời Tạ Trần vừa nói vào một cuốn sổ tay nhỏ. “Đa tạ tiên sinh đã chỉ điểm. Tôi sẽ nhấn mạnh thêm việc khuyến khích học sinh tự mình khám phá, tự mình vấp ngã và tự mình đứng dậy, thay vì chỉ truyền đạt kiến thức khô khan. Chúng ta sẽ dạy chúng cách chấp nhận sự ‘vô thường’, hiểu rằng ‘nhân quả’ không phải là thứ có thể thao túng, mà là một quy luật tự nhiên của vũ trụ và ‘nhân gian’. Chúng ta sẽ dạy chúng cách đối diện với nỗi buồn, sự tức giận, sự thất vọng, mà không ‘mất người’, không đánh mất bản ngã của mình. Mục tiêu là nu��i dưỡng một thế hệ không còn ‘chấp niệm’ vào những điều hư vô, mà biết trân trọng giá trị của sự trải nghiệm cá nhân.”
Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm và giấy cũ. Hắn cảm nhận được sức sống mới đang âm thầm nảy nở trong từng lời nói, từng suy nghĩ của Lý Minh. Đó là một sức sống không hề dựa vào linh khí, không dựa vào phép thuật, mà dựa vào chính sự thức tỉnh của ‘nhân tâm’. “Đúng vậy. ‘Nhân Đạo’ không phải là một bộ kinh điển để học thuộc, mà là một hành trình để trải nghiệm. Hãy để những đứa trẻ tự mình viết nên ‘kinh điển’ của đời chúng, với những trang sách đầy ắp ‘ký ức’ chân thực, dù có vui, có buồn, có thất bại, có thành công. Chỉ có như vậy, chúng mới thực sự sống, thực sự là người, và không bao giờ ‘mất người’.” Hắn mở mắt, ánh nhìn đặt lên vai Lý Minh, một ánh nhìn vừa khích lệ vừa chứa đựng sự kỳ vọng lớn lao. “Ngươi đang gieo những hạt giống quý giá, Lý Minh. Hãy kiên nhẫn, và đừng sợ hãi những thử thách. Con đường xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần ‘thành tiên’, sẽ không bao giờ bằng phẳng.”
Lý Minh đứng dậy, cuộn tròn bản kế hoạch lại. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình, xua tan đi phần nào sự lo âu. Lời nói của Tạ Trần luôn có một sức mạnh kỳ lạ, không phải là mệnh lệnh, mà là sự dẫn lối, khai sáng. Hắn biết, con đường này sẽ đầy gian nan, sẽ có những hoài nghi, những phản đối từ những người cố chấp với lối tư duy cũ, những kẻ vẫn còn ‘chấp niệm’ vào quyền năng siêu nhiên hay những ‘lối tắt’ đến thành công. Nhưng với sự ủng hộ và những chỉ dẫn triết lý từ Tạ Trần, hắn tin tưởng vào con đường mình đã chọn. Hắn cúi người thật sâu trước Tạ Trần, lòng tràn đầy sự kính trọng và biết ơn vô hạn. “Đa tạ tiên sinh. Tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng này. Tôi sẽ dùng tất cả tâm huyết để kiến tạo nên một nền giáo dục chân thực, để ‘Nhân Đạo’ thực sự bén rễ sâu sắc trong lòng thế hệ tương lai.” Hắn quay bước, mang theo cuộn kế hoạch và một niềm tin mãnh liệt, hòa vào ánh nắng chiều tọt qua khung cửa, tựa hồ như một ngọn đuốc nhỏ đang được thắp lên giữa bóng tối của một kỷ nguyên đang chuyển mình. Tạ Trần nhìn theo bóng Lý Minh khuất dần, rồi lại nhấp một ngụm trà. Hắn biết, một cuộc cách mạng vĩ đại không thể chỉ bằng một vài lời nói, mà phải bằng hành động, bằng sự kiên trì và bằng chính sự chuyển hóa trong tâm thức con người. Và đó là một hành trình dài, vô tận.
***
Buổi sáng tại Trường Học Phàm Nhân ở Thị Trấn An Bình tràn ngập một thứ năng lượng khác lạ, không còn sự tĩnh mịch gò bó của những lớp học truyền thống chỉ chú trọng học thuộc lòng. Ánh nắng ấm áp ban mai len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong sân trường, chiếu rọi lên những bức tường gạch cũ kỹ, làm nổi bật lên vẻ mộc mạc, bình dị. Tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con vang vọng khắp sân, hòa cùng tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng Cô giáo Hương giảng bài ấm áp, rõ ràng, tạo nên một bản hòa tấu sống động của tri thức và tuổi thơ. Mùi gỗ, mùi mực mới, mùi giấy cũ và thoang thoảng hương hoa dại từ sân trường quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan, khiến bầu không khí trở nên vui vẻ, ồn ào nhưng tràn đầy năng lượng học hỏi. Đó là một cảm giác thơ ngây và bình dị, đúng như bản chất của một ngôi trường làng đang được thổi hồn bởi những tư tưởng mới.
Cô giáo Hương, với nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi, đôi mắt sáng và tràn đầy năng lượng, đang dẫn dắt một buổi học đặc biệt. Nàng mặc bộ y phục giản dị, màu sắc nhã nhặn, tôn lên vẻ thanh tú và sự kiên nhẫn vốn có. Hôm nay, thay vì chỉ đọc sách giáo khoa hay chép bài, các em học sinh đang tham gia vào một trò chơi đóng vai. Chúng được chia thành từng nhóm nhỏ, mô phỏng các tình huống xã hội đời thường, từ việc tranh giành đồ chơi, hiểu lầm bạn bè, cho đến những cảm xúc phức tạp hơn như nỗi buồn khi mất đi vật yêu thích hay sự tức giận khi bị đối xử bất công. Cô giáo Hương tin rằng, thông qua trải nghiệm thực tế, dù chỉ là đóng vai, các em sẽ học cách nhận diện và ứng xử với cảm xúc của mình và người khác một cách chân thật nhất. Bầu không khí trong lớp sôi nổi hẳn lên, khác hẳn những lớp học truyền thống nặng nề, nơi học sinh chỉ biết cúi đầu ghi chép.
Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, là một trong những học sinh hăng hái nhất. Cậu bé chăm chú lắng nghe từng lời cô giáo, rồi tham gia vào vai diễn của mình một cách nhiệt tình. Trong một tình huống đóng vai, Tiểu An được giao vai một cậu bé đánh mất con chim non mà mình yêu quý. Vẻ mặt cậu bé thoáng hiện lên sự buồn bã chân thật, đôi môi nhỏ mím chặt.
Khi trò chơi kết thúc, Cô giáo Hương quay lại nhìn cả lớp, ánh mắt trìu mến. “Các em đừng sợ hãi những cảm xúc ‘xấu’ như buồn bã, tức giận hay thất vọng. Chúng cũng là một phần không thể thiếu của cuộc sống, là những tín hiệu giúp chúng ta hiểu bản thân và thế giới xung quanh. Giống như khi các em chạm vào lửa sẽ thấy nóng, chạm vào nước sẽ thấy mát, thì khi gặp những chuyện không như ý, các em sẽ cảm thấy buồn hay tức giận. Đó là điều tự nhiên. Điều quan trọng là các em phải học cách nhận diện, chấp nhận và đối diện với chúng một cách lành mạnh, không ‘mất người’ vì những cảm xúc tiêu cực đó. Đừng cố gắng che giấu hay phủ nhận chúng, bởi vì chúng ta là ‘phàm nhân’, chúng ta có quyền được buồn, được vui, được tức giận. Đó mới là ‘nhân tính’ chân thật nhất của chúng ta.”
Thư Đồng Tiểu An, hăng hái giơ tay, đôi mắt sáng rực lên vẻ tò mò và một chút bối rối. “Thưa cô, vậy là, không phải lúc nào cũng cần phải mạnh mẽ hay vui vẻ sao? Con có thể buồn khi mất một thứ gì đó, và không cần phải cố gắng giấu nó đi sao? Con cứ nghĩ là, nếu mình buồn, mọi người sẽ nghĩ mình yếu đuối.” Cậu bé cất giọng trong trẻo, nhưng lời nói lại chứa đựng một nỗi trăn trở sâu sắc, phản ánh suy nghĩ chung của nhiều đứa trẻ và cả người lớn trong xã hội cũ, nơi mà việc thể hiện cảm xúc yếu đuối thường bị coi là không nên.
Cô giáo Hương mỉm cười dịu dàng, bước đến gần Tiểu An, khẽ xoa đầu cậu bé. “Đúng vậy, Tiểu An. Thành thật với cảm xúc của mình là bước đầu tiên để trở nên mạnh mẽ thật sự. Sức mạnh không phải là không bao giờ khóc, không bao giờ buồn, mà là dám đối diện với những cảm xúc đó, dám chấp nhận chúng như một phần của chính mình, rồi tìm cách vượt qua. Và hãy nhớ, chúng ta luôn có những người bạn, những người thân để chia sẻ. Khi con buồn, con có thể nói với cô, nói với bạn bè, nói với cha mẹ. Đừng tự mình gánh chịu. ‘Nhân Đạo’ là vậy đó, Tiểu An, là sự kết nối, sự sẻ chia giữa người với người. Không ai phải ‘sống một đời bình thường’ một cách cô độc cả.”
Cả lớp lắng nghe, nhiều em gật gù đồng ý, dường như đã tìm thấy một lối thoát cho những cảm xúc mà bấy lâu nay chúng vẫn cố gắng kìm nén. Một cô bé khác rụt rè hỏi: “Thưa cô, vậy nếu con giận một bạn thì sao ạ? Con có được đánh bạn không?”
Cô giáo Hương kiên nhẫn giải thích: “Tức giận cũng là một cảm xúc tự nhiên, nhưng cách chúng ta đối phó với nó mới là quan trọng. Giận dữ có thể khiến chúng ta ‘mất người’, làm những điều mà sau này sẽ hối hận. Thay vì đánh bạn, chúng ta có thể nói ra cảm xúc của mình, tìm cách giải quyết vấn đề bằng lời nói, hoặc nhờ người lớn giúp đỡ. Đó là ‘tư duy phản biện’, là tìm ra cách tốt nhất để giải quyết mâu thuẫn mà không làm tổn thương mình và người khác. Đó là cách chúng ta kiểm soát ‘nhân quả’ của hành động mình, để không gieo những ‘nhân’ xấu.”
Buổi học tiếp tục với những câu hỏi sôi nổi và những lời giải đáp đầy tâm huyết từ Cô giáo Hương. Những đứa trẻ, với đôi mắt sáng ngời, không còn vẻ ngây thơ đơn thuần mà đã bắt đầu ánh lên vẻ suy tư, đã biết cách đặt câu hỏi, biết cách phản biện, biết cách lắng nghe chính nội tâm mình. Chúng đang được nuôi dưỡng để trở thành một thế hệ mới, không chỉ thông minh về trí tuệ mà còn sâu sắc về cảm xúc, vững vàng về tinh thần. Từng nét vẽ của Tiểu An, từng câu hỏi của các em học sinh, tất cả đều là minh chứng cho sự thay đổi đang diễn ra, từ những điều nhỏ bé nhất trong tâm hồn của mỗi cá nhân, tạo nên nền móng vững chắc cho Kỷ nguyên Nhân Gian.
***
Buổi chiều tại Quán Trà Vọng Giang luôn mang một vẻ đẹp thơ mộng và yên bình. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với những chiếc bàn ghế mộc mạc được sắp đặt khéo léo, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Từ ban công, có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn dòng sông Vọng Giang cuộn chảy, mặt nước lấp lánh ánh nắng chiều dịu dàng. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót lảnh lót từ những bụi cây ven sông, cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách quen và tiếng pha trà lách cách tạo nên một bản hòa ca êm đềm, xua đi mọi ưu phiền. Mùi trà thơm ngát, mùi nước sông trong lành và thoảng hương hoa cỏ dại từ bờ đất xanh rì hòa quyện vào nhau, mang đến một bầu không khí trong lành, mát mẻ và thư thái hiếm có.
Ông Lão Tiều Phu ngồi bên bàn trà quen thuộc của mình, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn toát lên vẻ thấu hiểu và sự bình thản của người từng trải. Râu tóc bạc phơ của ông lay động khe khẽ trong làn gió nhẹ. Ông chậm rãi nhấc chén trà nóng lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận hương vị chát dịu của trà lan tỏa trong vòm miệng, như đang thưởng thức hương vị của chính cuộc đời. Trên tay ông vẫn là cây rìu gỗ cũ kỹ, một vật bất ly thân, chứng nhân cho bao năm tháng mưu sinh giữa rừng sâu.
Không xa chỗ ông lão, Lý Minh đang trò chuyện với một vài người dân trong thị trấn. Hắn cẩn thận lắng nghe những phản hồi ban đầu về chương trình giáo dục mới được triển khai ở Trường Học Phàm Nhân. Khuôn mặt hắn vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây đã thêm vào chút điềm tĩnh và kinh nghiệm từ những lần tiếp xúc với cộng đồng. Hắn biết rằng, để một triết lý trừu tượng như ‘Nhân Đạo’ thực sự bén rễ và phát triển, nó cần phải được cụ thể hóa thành những hành động và chương trình thiết thực, và giáo dục chính là nền tảng cốt yếu.
Ông Lão Tiều Phu lắng nghe câu chuyện của Lý Minh và những người dân, ánh mắt hiền từ nhìn về phía xa, nơi những đứa trẻ đang tan học chạy về nhà. Tiếng cười nói giòn tan của chúng vang vọng trong không gian, mang theo một sức sống tươi mới, một niềm hy vọng mãnh liệt. Ông khẽ mỉm cười, nụ cười khắc khổ của người từng trải dường như giãn ra, trở nên thanh thản hơn.
“Lũ trẻ bây giờ khác xưa nhiều lắm,” Ông Lão Tiều Phu cất giọng chậm rãi, từ tốn, quay sang Lý Minh. Giọng ông trầm ấm, mang tính chất khuyên răn và kể chuyện, chứa đựng đạo lý sâu xa. “Chúng biết nghĩ, biết hỏi, biết cả cách an ủi nhau khi gặp chuyện buồn. Không còn cái kiểu chỉ biết học thuộc lòng để mong được thi đỗ, để rồi lớn lên lại lạc lối giữa những cám dỗ phù phiếm nữa. Ngày xưa, ai cũng chỉ muốn ‘thành tiên’, muốn có thần thông, muốn thoát khỏi ‘vô thường’ của ‘nhân gian’. Nhưng giờ đây, ta thấy chúng tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị, trong sự kết nối với nhau. Đó là cái ‘nhân quả’ tốt đẹp mà các ngươi đang gieo trồng đấy, Lý Minh.”
Lý Minh cúi đầu đáp lời, lòng tràn đầy sự kính trọng đối với vị lão nhân. “Đó là điều mà chúng tôi mong muốn, tiền bối. Chúng tôi muốn xây dựng một thế hệ biết sống chân thực, biết suy nghĩ độc lập, và có một nội tâm vững vàng, không dễ dàng bị ‘mất người’ bởi những ảo ảnh hay ‘chấp niệm’ sai lầm. Thiên Đạo có thể suy yếu, nhưng Nhân Đạo thì không thể. ‘Nhân Đạo’ nằm trong chính bản thân mỗi con người, trong cách chúng ta đối xử với nhau, với cuộc sống này. Và nền giáo dục mới này chính là cách để chúng tôi khơi dậy và nuôi dưỡng cái ‘Nhân Đạo’ ấy.”
Một người dân trung niên, người vừa bày tỏ sự lo lắng về việc con mình có thể không theo kịp các trường truyền thống, nay lại gật gù đồng tình. “Ban đầu tôi cũng lo, sợ con mình không theo kịp các trường khác, sợ nó không có tương lai tươi sáng nếu không học những thứ cao siêu. Nhưng giờ th��y thằng bé nhà tôi biết quan tâm đến người khác hơn, biết tự mình giải quyết vấn đề nhỏ, biết cách nói ra cảm xúc của nó mà không sợ bị chê cười, tôi thấy mừng lắm. Nó không còn ủ dột hay cáu gắt như trước nữa. Đúng là không cần phải ‘thành tiên’ mới là giỏi, không cần phải có phép thuật mới là có giá trị. Chỉ cần ‘sống một đời bình thường’ một cách trọn vẹn, có ‘nhân tính’ là đủ rồi.”
Tiếng cười giòn tan của lũ trẻ tan học chạy ngang qua quán trà, mang theo sự hồn nhiên và vô tư của tuổi thơ. Chúng không biết rằng, chính những tiếng cười ấy, những bài học đơn giản mà chúng đang được học, đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không còn bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ về thành công hay quyền năng. Chúng không cần phải ‘thành tiên’ để tìm thấy ý nghĩa cuộc đời, mà ý nghĩa nằm ngay trong chính bản thân chúng, trong mỗi trải nghiệm, mỗi cảm xúc chân thật.
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười, ánh mắt dõi theo những đứa trẻ. “Đó là cái quý giá nhất. Cái ‘sống chân thực’ ấy. Nó không thể dùng linh thạch mà mua được, cũng chẳng thể dùng pháp lực mà đổi lấy. Nó phải được nuôi dưỡng từ trong tâm, từ những điều nhỏ nhặt nhất của ‘nhân gian’. Con đường mà các ngươi đang đi, Lý Minh, tuy chậm rãi nhưng lại vững chắc nhất. Nó không phải là ‘lối tắt’ mà là con đường duy nhất dẫn đến sự trọn vẹn của ‘nhân tính’. Và ta tin rằng, thế hệ này sẽ là những người tạo nên sự khác biệt thực sự, những người không còn ‘chấp niệm’ vào những điều hư vô, mà sẽ xây dựng một ‘nhân gian’ tốt đẹp hơn, biết cách đối diện với sự ‘vô thường’ mà không ‘mất người’.” Lời nói của ông lão như một lời tiên tri, một lời khẳng định cho niềm hy vọng đang dần nảy mầm. Lý Minh cảm nhận được gánh nặng trên vai mình dường như nhẹ đi đôi chút, thay vào đó là một niềm tin sắt đá. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều thách thức. Nhưng nhìn những nụ cười chân thật của lũ trẻ, nghe những lời tâm sự của người dân, và nhận được sự minh triết từ Ông Lão Tiều Phu, hắn biết mình đang đi đúng hướng, hướng tới một kỷ nguyên nơi ‘Nhân Đạo’ sẽ là ngọn đèn dẫn lối, bất kể Thiên Đạo có sụp đổ đến mức nào đi chăng nữa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.