Nhân gian bất tu tiên - Chương 1131: An Bình Khởi Nguyên: Gieo Hạt Nhân Tính, Khai Sáng Tri Thức
Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn về phía chân trời, nơi bóng đêm dần buông xuống, nuốt chửng những vệt hoàng hôn cuối cùng. Hắn cảm nhận được hơi ấm từ chén trà trên tay, cùng với luồng sinh khí mới mẻ đang cuộn chảy trong từng hơi thở của Thị Trấn An Bình. Tiếng cọ xát của bút lông trên giấy từ chỗ Thư Đồng Tiểu An vẫn đều đặn vang lên, như một nhịp điệu mới của thời đại. Kỷ Nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu, không phải bằng một tiếng nổ long trời lở đất, mà bằng những tiếng nói trầm tĩnh, những hành động cụ thể, và những hạt mầm triết lý đang dần bén rễ sâu trong lòng người. Hắn biết, dù có vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, vô vàn thách thức còn đợi phía trước, nhưng con người, với Nhân Đạo làm kim chỉ nam, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến phép thuật hay trường sinh, mà chỉ cần sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm trần.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi sáng con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình, Tạ Trần đã rời khỏi quán sách. Hắn không đi về phía trung tâm thị trấn ồn ào, mà rảo bước về phía đông, nơi một tòa kiến trúc mới toanh vừa được hoàn thành. Đó là một ngôi trường, không gọi là thư viện hay học viện, mà được xưng danh là 'Nhân Đạo Học Xá'. Tòa nhà được dựng lên từ gỗ thông và đá xanh, mộc mạc nhưng vững chãi, với sân chơi rộng rãi lát gạch và những phòng học sáng sủa. Không có những mái ngói cong vút như các tiên phủ, cũng chẳng có những bức tường chạm trổ rồng phượng uy nghi. Tất cả đều đơn giản, thực dụng, nhưng toát lên một vẻ thanh thoát lạ thường, hòa mình vào khung cảnh thôn dã xung quanh.
Khi Tạ Trần đến gần, không khí đã rộn ràng. Tiếng đọc sách đồng thanh vang lên, trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm, xen lẫn tiếng cười đùa giòn tan của trẻ nhỏ. Mùi gỗ mới, mùi mực và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên cỏ. Tạ Trần không tiến vào trong, mà lặng lẽ đứng dưới gốc cây cổ thụ trăm năm tuổi mọc ở rìa sân trường. Tán lá xum xuê của cây che khuất thân hình gầy gò của hắn, chỉ để lộ ra đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư và quan sát.
Từ vị trí ấy, hắn có thể thấy rõ bên trong một phòng học mở, Dương Quân đang đứng trên bục giảng. Khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng giờ đây, trên gương mặt tuấn tú của y đã thêm phần kiên nghị, đôi mắt sáng ngời tràn đầy nhiệt huyết. Y không mặc đạo bào lam nhạt thường thấy, mà chỉ là một bộ áo vải đơn giản, màu chàm, toát lên vẻ gần gũi và uy nghiêm. Giọng nói của Dương Quân rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng, không dùng phép thuật để khuếch đại, mà chỉ dựa vào hơi sức và sự truyền cảm của bản thân.
"Các con," Dương Quân nói, "Tri thức là ánh sáng, nhưng ánh sáng mạnh nhất không phải đến từ pháp thuật, hay những thứ hào nhoáng bên ngoài. Nó đến từ chính trí tuệ, từ tấm lòng nhân ái của các con. Thuở xưa, con người ta mê đắm vào việc tu luyện, tìm kiếm sự bất tử, sức mạnh siêu phàm, nhưng rồi đã đánh mất đi bản thân mình, đánh mất đi những giá trị làm người căn bản nhất. Kỷ nguyên của chúng ta, Kỷ Nguyên Nhân Gian này, không còn theo đuổi những thứ phù phiếm ấy nữa. Chúng ta học để hiểu mình, để hiểu người, để xây dựng một thế giới mà ở đó, mỗi chúng ta đều là một phần không thể thiếu, đều có giá trị chân thực."
Dưới bục giảng, những gương mặt non nớt chăm chú lắng nghe. Có những đứa trẻ vẫn còn ngơ ngác, đôi mắt to tròn chớp chớp, nhưng cũng có những đứa trẻ đã hiểu được phần nào ý nghĩa sâu xa trong lời giảng của Dương Quân. Trong số đó, Tạ Trần nhận ra Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé gầy gò ấy giờ đây đã cao lớn hơn một chút, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và đầy vẻ hiếu học như ngày nào. Tiểu An ngồi ở hàng ghế đầu, tay cầm bút lông, cẩn thận ghi chép từng lời của Dương Quân vào cuốn sổ đã sờn cũ. Cậu bé không ngừng gật gù, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ, như thể đang cố gắng thấu hiểu từng tầng ý nghĩa của những lời giảng ấy.
Dương Quân tiếp tục, giọng nói trầm bổng, đầy cuốn hút: "Chúng ta sẽ học về lịch sử, để biết cha ông ta đã vĩ đại thế nào khi vượt qua bão tố thiên tai, chiến tranh để dựng xây nên nền văn minh này. Chúng ta sẽ học về đạo đức, về lễ nghĩa, để biết cách đối nhân xử thế, để lòng người không hóa đá. Chúng ta sẽ học về thiên văn, địa lý, về cây cỏ, vạn vật, để hiểu được quy luật của vũ trụ, để sống hòa hợp với tự nhiên, không cưỡng cầu hay phá hoại. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ học cách khơi dậy khả năng tiềm ẩn của chính mình, không phải là linh căn hay tiên cốt, mà là sự kiên trì, lòng dũng cảm, sự sáng tạo, và tình yêu thương."
Một bàn tay nhỏ bé giơ lên. Đó là Tiểu An. Dương Quân mỉm cười khuyến khích.
"Thưa tiên sinh Dương Quân," Tiểu An nói, giọng trong trẻo nhưng đầy suy tư, "Con vẫn chưa hiểu... nếu chúng ta không còn tu tiên, không còn theo đuổi sức mạnh, vậy làm sao chúng ta có thể chống lại những kẻ xấu, những người có ý đồ phá hoại, hoặc những lúc thiên tai ập đến? Liệu chỉ bằng 'trí tuệ và lòng nhân ái' có đủ không?"
Câu hỏi của Tiểu An không liên quan đến tu luyện, mà chạm đến cốt lõi của đạo lý nhân sinh, của sự tồn vong trong một thế giới không còn thần linh bảo hộ. Dương Quân hơi sững người, rồi mỉm cười. Y nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, như thể đang tìm kiếm câu trả lời không chỉ cho cậu bé, mà còn cho chính bản thân y và toàn bộ Kỷ Nguyên Nhân Gian này.
"Câu hỏi rất hay, Tiểu An," y đáp, "Đó chính là lý do chúng ta cần đoàn kết. Trí tuệ của một người có thể yếu ớt, nhưng trí tuệ của cả trăm, cả ngàn, cả vạn người thì sao? Lòng nhân ái của một người có thể nhỏ bé, nhưng tình yêu thương của cả một cộng đồng thì sao? Khi mỗi người chúng ta đều biết cách vận dụng trí tuệ của mình để tìm ra giải pháp, khi mỗi người chúng ta đều biết cách giúp đỡ lẫn nhau bằng tấm lòng nhân ái, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua, không có kẻ ác nào có thể lộng hành. Sức mạnh chân chính không nằm ở một cá nhân siêu phàm, mà nằm ở sự gắn kết bền chặt của toàn thể nhân loại. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo'."
Tiểu An gật gù, đôi mắt sáng hơn, như thể một cánh cửa mới vừa mở ra trong tâm trí cậu bé. Những đứa trẻ khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán, một số thì tỏ vẻ hiểu ra, một số thì vẫn còn băn khoăn. Tạ Trần, đứng dưới gốc cây, khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn như ánh trăng rằm, dịu dàng và đầy thấu hiểu. "Những hạt giống đầu tiên đã được gieo...," hắn thầm nghĩ. Hắn nhìn những đứa trẻ đang say sưa học tập, nhìn gương mặt nhiệt huyết của Dương Quân, và cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Con đường này không dễ dàng, nhưng khởi đầu đã rất vững chắc. Những giá trị mà họ đang kiến tạo không phải là những thứ ảo mộng, mà là những điều thiết thực, chạm đến bản chất của con người. Hắn biết, hành trình còn dài, rất dài, và những thử thách mới sẽ luôn xuất hiện, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ chính bản tính phức tạp của con người. Nhưng ít nhất, ngay tại nơi đây, tại Nhân Đạo Học Xá này, một thế hệ mới đang được ươm mầm, một thế hệ sẽ lớn lên mà không bị che mắt bởi ánh hào quang của tu tiên, không bị trói buộc bởi những chấp niệm cũ kỹ. Chúng sẽ là những người đầu tiên định hình lại ý nghĩa của chữ "sống", không phải bằng phép thuật, mà bằng trí tuệ và trái tim.
***
Khi những tia nắng chiều bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, Tạ Trần rời khỏi Nhân Đạo Học Xá. Hắn không vội vàng trở về quán sách mà bước đi thong thả dọc theo các con đường trong Thị Trấn An Bình. Thị trấn giờ đây đã thay đổi rất nhiều. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều toát lên vẻ sạch sẽ, ngăn nắp. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân hối hả, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn, mùi gỗ mới và mùi đất từ các công trình đang được xây dựng, tất cả đều mang một vẻ sống động, đầy sức sống. Không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ, nơi con người sống chan hòa và thân thiện. Những người dân đi lại trên đường đều nở nụ cười thân thiện, trao nhau những lời chào hỏi ấm áp, khác hẳn với vẻ mặt e dè, lo lắng của thời kỳ Thiên Đạo suy kiệt.
Hắn đi ngang qua một khu vực mới được thiết lập, nằm gần trung tâm thị trấn, nhưng lại có vẻ tĩnh lặng hơn một chút. Đó là 'Nhân Tâm Y Quán'. Không phải là một tiên dược môn hay một phòng bào chế tiên đan lộng lẫy, mà chỉ là một tòa nhà hai tầng đơn giản, cửa rộng mở, bên trong bày biện các loại thảo dược khô được phân loại ngăn nắp. Trước sân Y Quán, một nhóm người đang tất bật làm việc. Nắng chiều hắt xuống, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên nền đất, khiến khung cảnh trở nên ấm áp và thanh bình hơn bao giờ hết. Tiếng cối giã thuốc đều đặn vang lên từ phía sau Y Quán, hòa cùng tiếng trò chuyện ôn tồn của những người tình nguyện.
Tạ Trần nhìn thấy Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn dịu dàng, thanh lịch như ngày nào, nhưng giờ đây trên gương mặt toát lên vẻ kiên cường và quyết đoán. Y phục màu xanh ngọc của y sư nàng mặc vừa vặn, tôn lên dáng vẻ thanh thoát. Nàng đang hướng dẫn một vài tình nguyện viên cách phân loại thảo dược, cách sơ cứu cơ bản, và quan trọng hơn, cách lắng nghe người bệnh, cách đồng cảm với những nỗi đau tinh thần mà họ đang gánh chịu. Đôi mắt nàng vẫn chứa đựng một nỗi buồn khó tả, nhưng đó không còn là nỗi buồn tuyệt vọng, mà là nỗi buồn của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn trước nỗi khổ của nhân thế.
"Sức khỏe không chỉ là không bệnh tật, mà là sự hài hòa giữa tâm hồn và thể xác," Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy uy tín. Nàng cầm một bó thảo dược khô, nhẹ nhàng giải thích công dụng của từng loại. "Nhiều khi, bệnh tật không đến từ thể xác, mà đến từ tâm trí, từ những lo âu, chấp niệm không thể buông bỏ. Chúng ta không có tiên đan, không có phép thuật để trị bách bệnh ngay lập tức, nhưng chúng ta có sự tận tâm, sự thấu hiểu. Mỗi người đều có khả năng tự chữa lành, chúng ta chỉ là người hướng dẫn, người khơi gợi khả năng ấy mà thôi. Hãy nhớ, một lời động viên chân thành có khi còn hiệu nghiệm hơn cả một thang thuốc quý."
Bên cạnh Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng có mặt. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, dung nhan tuyệt mỹ như băng tuyết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản. Bạch y thuần khiết không họa tiết khiến nàng càng thêm thanh tao nhưng cũng xa cách. Tuy nhiên, ánh mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây không còn chứa đựng sự mệt mỏi hay nội tâm phức tạp của một tiên tử quyền năng, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ vào việc tổ chức, sắp xếp, đảm bảo mọi hoạt động diễn ra hiệu quả, đúng quy tắc. Nàng đang kiểm tra một bảng ghi chép về lịch trực, về số lượng thảo dược tồn kho, mọi thứ đều phải chính xác và minh bạch.
"Hệ thống này cần sự kiên trì và niềm tin của tất cả," Lăng Nguyệt nói, giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát. "Không có tiên pháp, không có thần linh ban phước. Chỉ có lòng người, có sự đồng lòng của chúng ta mới có thể duy trì được nó. Mỗi một vị thuốc được phân loại đúng, mỗi một người bệnh được chăm sóc tận tình, đó chính là viên gạch xây nên 'Nhân Tâm Y Quán' này, là bằng chứng cho sức mạnh của 'Nhân Đạo'. Đừng nghĩ rằng những việc nhỏ nhặt này không đáng. Chính từ những việc nhỏ bé, kiên trì, ta mới thấy được sự vĩ đại của con người."
Tạ Trần nhìn thấy Tiểu Đường đang giúp đỡ chuyển những bó thảo dược khô từ một chiếc xe ngựa nhỏ vào bên trong Y Quán. Anh chàng mập mạp, hiền lành ấy vẫn luôn vui vẻ, lạc quan, khuôn mặt tròn trịa lúc nào cũng tươi cười, lấm tấm mồ hôi. Bên cạnh Tiểu Đường là Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ, gương mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc. Bà đang dùng cây gậy của mình chỉ trỏ, hướng dẫn Tiểu Đường đặt các loại thảo dược đúng chỗ, giọng nói oang oang nhưng lại đầy sự quan tâm.
"Này, thằng nhóc Tiểu Đường, đặt cái bó sài hồ kia sang bên trái một chút, đừng có lẫn với đương quy!" Tiểu Lão Bà nói to, giọng oang oang nhưng không hề khó chịu, mà lại chứa đựng sự quan tâm. "Ai ngờ có ngày ta lại đi lo chuyện 'tâm bệnh' cho người khác. Cứ tưởng cả đời này chỉ lo chuyện cơm áo gạo tiền, rồi chờ chết thôi chứ. Nhưng mà, thấy người ta vui, mình cũng vui lây. Mấy đứa nhỏ đến đây, uống thuốc rồi lại cười nói, tự nhiên thấy mình cũng có ích. Cái lão Tiều Phu già nua kia, hôm trước còn ho khù khụ, nay đã thấy đi lại phăm phăm rồi đó!"
Tiểu Đường gãi đầu cười hềnh hệch. "Dạ, vâng lời bà ạ. Bà Tiểu Lão Bà nói chí phải. Từ ngày có Y Quán này, cả thị trấn mình ai cũng khỏe mạnh, vui vẻ hơn hẳn. Chẳng còn thấy ai ủ rũ, lo âu vì bệnh tật nữa." Anh chàng vừa nói vừa cẩn thận sắp xếp các bó thảo dược, thỉnh thoảng lại lén lấy một chiếc bánh kẹo từ trong túi ra ăn trộm.
Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Hắn cảm nhận được sự thay đổi lớn lao đang diễn ra. Từ những điều nhỏ bé nhất, từ những hành động cụ thể nhất. Không còn những lời cầu nguyện cho tiên duyên, không còn những mơ ước về trường sinh bất lão. Thay vào đó là sự quan tâm, sự sẻ chia, và niềm tin vào khả năng của chính con người. Mộ Dung Tuyết, Lăng Nguyệt Tiên Tử, họ từng là những người đứng trên đỉnh cao của tu luyện, giờ đây lại nguyện dùng trí tuệ và kinh nghiệm của mình để phục vụ những điều bình dị nhất, những giá trị nhân sinh cốt lõi nhất.
Trong tâm trí Tạ Trần, một suy nghĩ chợt lóe lên. Thiên Đạo sụp đổ, tiên pháp không còn, nhưng con người vẫn tìm thấy mục đích sống, tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại. Đó chính là sức mạnh của Nhân Đạo. Sức mạnh ấy không đến từ việc chinh phục vũ trụ, mà đến từ việc khám phá và phát triển tiềm năng vô hạn trong mỗi cá nhân, trong mỗi cộng đồng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hoàn toàn suôn sẻ, sẽ có những 'sóng gió nhân gian', những thử thách nội tại từ lòng tham, sự ích kỷ, và nỗi sợ hãi cố hữu của con người. Nhưng nhìn những gương mặt nhiệt huyết kia, nhìn sự đồng lòng của mọi người, hắn lại thấy một tia hy vọng, một niềm tin vững chắc vào tương lai của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Những gì đang diễn ra ở Thị Trấn An Bình này không chỉ là một dự án y tế, mà là một hạt mầm, một hình mẫu, cho thấy con người có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần linh nào.
***
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thị Trấn An Bình bằng một tấm áo nhung đen thẫm, Tạ Trần đã trở về quán sách của mình. Hắn ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh đèn lồng tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, hắt bóng hắn lên bức tường. Trên tay hắn là cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', những trang giấy đã ngả màu ố vàng, sờn cũ theo thời gian, nhưng lại chứa đựng những triết lý sâu xa, vượt thời gian. Hắn nhâm nhi chén trà nóng, hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh đạm của lá trà mới pha, giúp tâm trí hắn thêm phần tĩnh lặng. Tiếng gió đêm khẽ thổi qua cửa sổ, làm xào xạc những trang sách trên kệ, tạo nên một âm thanh êm dịu, quen thuộc.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn lồng từ quảng trường Thị Trấn An Bình hắt vào, lung linh như những vì sao trên mặt đất. Từ xa vọng lại, tiếng nói trầm bổng của Người Kể Chuyện vang lên, thu hút đông đảo người dân tụ tập lắng nghe. Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm một chiếc quạt giấy phe phẩy, đang say sưa kể về những tấm gương phàm nhân vượt lên số phận, về những giá trị của Nhân Đạo, về những câu chuyện cảm động về tình người, về sự đoàn kết trong kỷ nguyên mới. Tiếng cười, tiếng vỗ tay của dân chúng thỉnh thoảng lại vang lên, tạo nên một không khí vui tươi, ấm cúng. Tiếng nói chuyện của họ không còn mang theo sự sợ hãi, mà tràn đầy hy vọng và sự lạc quan.
Đối diện Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu cũng đang ngồi đó. Ông không nói nhiều, chỉ khẽ nhắm mắt, lắng nghe tiếng kể chuyện từ xa vọng lại, vẻ mặt trầm tư, chiêm nghiệm. Lưng ông vẫn còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, nhưng ánh mắt tinh anh ẩn sau hàng mi đã có phần mỏi mệt của tuổi già vẫn ánh lên vẻ bình yên, thấu hiểu. Ông khẽ đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch của quán sách. Mùi hương trà ấm áp vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi giấy cũ quen thuộc.
"Thị trấn này, giờ lại có sức sống khác rồi," Ông Lão Tiều Phu khẽ nói, giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của năm tháng. "Không phải linh khí cuồn cuộn như thuở tiên môn thịnh vượng, mà là cái khí của người... mạnh lắm. Cái khí ấy, nó đến từ mỗi người, từ những điều bình dị nhất, từ những nụ cười, từ sự giúp đỡ lẫn nhau. Nó bền bỉ hơn bất kỳ phép thuật nào."
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng vẫn rực rỡ, nơi tiếng Người Kể Chuyện vẫn vang vọng. Một thoáng suy tư hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. "Sức sống ấy, lão nhân gia, liệu có thể bền vững qua muôn đời sóng gió nhân gian? Lòng người vốn dễ thay đổi, bản tính con người vốn phức tạp, liệu Nhân Đạo có đủ mạnh mẽ để chống lại những cám dỗ của quyền lực, của sự ích kỷ, của những chấp niệm cũ kỹ nếu chúng có cơ hội trỗi dậy? Liệu những giá trị mới mẻ này có thực sự bén rễ sâu sắc trong lòng người để chống lại những bản năng cố hữu của con người như tham lam và sợ hãi?"
Tiếng của Người Kể Chuyện từ xa vọng lại, như một lời đáp không hẹn mà gặp, rõ ràng hơn trong màn đêm tĩnh mịch: "...và thế là, con người đã tự tìm thấy ánh sáng trong chính bản thân mình, không cần đến thần linh phù hộ, không cần đến phép thuật siêu phàm. Họ nhận ra rằng, giá trị đích thực của cuộc sống nằm ở sự trọn vẹn, ở tình người, ở những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa, ở việc xây dựng một xã hội mà mỗi cá nhân đều được trân trọng và phát triển..."
Đúng lúc đó, Thư Đồng Tiểu An bước vào quán sách. Cậu bé vẫn mặc bộ áo vải thô cũ, gương mặt non nớt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài học tập và chạy nhảy. Nhưng đôi mắt cậu bé vẫn sáng bừng, tràn đầy nhiệt huyết. Trên tay cậu là một cuốn sổ dày, được đóng cẩn thận, bìa ngoài viết nguệch ngoạc mấy chữ "Nhân Đạo Ký Sự". Cậu bé thở hổn hển, nhưng nụ cười vẫn thường trực trên môi.
"Tiên sinh, con đã viết về những điều con thấy hôm nay," Tiểu An nói, giọng hơi hổn hển nhưng đầy phấn khởi, đặt cuốn sổ lên bàn. "Con viết về Nhân Đạo Học Xá, về những điều tiên sinh Dương Quân đã dạy. Con viết về Nhân Tâm Y Quán, về tiên tử Mộ Dung Tuyết và tiên tử Lăng Nguyệt, về cách họ giúp đỡ mọi người. Con viết về những câu chuyện của Tiểu Lão Bà, của Tiểu Đường... Con hy vọng, nó sẽ giúp mọi người hiểu thêm về 'Nhân Đạo' của chúng ta." Ánh mắt cậu bé long lanh, tràn đầy hy vọng và sự tự hào.
Tạ Trần đón lấy cuốn sổ, lật giở những trang giấy còn thơm mùi mực mới. Nét chữ của Tiểu An tuy còn non nớt nhưng đã rất nắn nót, cẩn thận. Từng câu từng chữ đều toát lên sự chân thành, nhiệt huyết của một trái tim non trẻ đang khao khát ghi lại những điều tốt đẹp. Hắn mỉm cười, nụ cười dịu dàng và đầy thấu hiểu. Cuốn sách này, dù chỉ là những ghi chép ban đầu, nhưng nó chính là biểu tượng cho sự kế thừa, cho những hạt mầm triết lý đang dần nảy nở trong lòng thế hệ mới.
"Hành trình còn dài, Tiểu An," Tạ Trần nhẹ nhàng nói, vuốt ve mái tóc đen của cậu bé. "Cuốn sách của con, nó sẽ là một phần của hành trình đó. Nó sẽ là tiếng nói của thế hệ mới, của những người đang kiến tạo nên Kỷ Nguyên Nhân Gian này. Nhưng hãy nhớ, sự thật, dù đơn giản nhất, cũng là nền móng vững chắc nhất cho bất kỳ 'đạo' nào. Đừng tô hồng, cũng đừng bôi đen. Chỉ cần trung thực. Con đường phía trước sẽ không thiếu những thử thách, những 'sóng gió nhân gian', không chỉ từ những kẻ còn chấp niệm vào sức mạnh cũ, mà còn từ chính bản chất con người, từ lòng tham, sự ích kỷ. Nhưng chính những câu chuyện chân thực về lòng người, về sự đoàn kết, về những giá trị bình dị ấy, mới là thứ giúp Nhân Đạo vững bền."
Ông Lão Tiều Phu khẽ mở mắt, nhìn Tạ Trần, rồi nhìn sang Tiểu An, khuôn mặt ông lão hiện lên một nụ cười hiền hậu, an nhiên. "Phải, chỉ cần tấm lòng người. Tấm lòng người là đủ. Kỷ Nguyên Nhân Gian này, nó không cần đến thần linh, không cần đến tiên pháp. Nó cần những câu chuyện chân thật, những tấm lòng thiện lương, và sự kiên trì của mỗi người. Nó cần những mầm non như Tiểu An đây, để tiếp tục gieo rắc những giá trị ấy."
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt cậu bé sáng rực lên với niềm tin. Cậu bé hiểu rằng, cuốn sách của mình, dù nhỏ bé, cũng là một viên gạch góp phần xây dựng nên tương lai. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lật giở cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" của Tiểu An, cảm nhận hơi ấm từ chén trà đã nguội. Ngoài kia, tiếng Người Kể Chuyện vẫn vang vọng, những ánh đèn lồng vẫn soi sáng con đường. Thị Trấn An Bình, nơi từng là một góc khuất của nhân gian, giờ đây đang trở thành một hạt mầm, một khởi nguyên cho một kỷ nguyên mới, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống một đời trọn vẹn, chân thực, giữ trọn nhân tính của mình. Hắn biết, dù vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, dù cuộc sống bình thường là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, nhưng con người, với Nhân Đạo làm kim chỉ nam, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần linh nào.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.