Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1134: Minh Biện Chân Lý: Đạo Người Giữa Vòng Nghi Hoặc

Dưới ánh trăng mờ ảo, bên ngọn lửa bập bùng, những khúc ca của trần thế vẫn ngân vang, những câu chuyện về con người vẫn được kể. Đó không phải là những bài ca của sự sùng bái hay khao khát quyền năng, mà là những khúc ca của sự sống, của tình người, của một kỷ nguyên mới đang dần vươn mình thức giấc, nơi nghệ thuật và văn hóa sẽ là những "cánh chim" đưa triết lý Nhân Đạo bay xa, chạm đến trái tim của đông đảo người dân, báo hiệu sự lan tỏa mạnh mẽ hơn nữa của các giá trị này. Tạ Trần nhận ra, dù có những thách thức và sự hoài nghi, nhưng những hạt mầm triết lý Nhân Đạo đã được gieo đã bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ, không chỉ trong giáo dục hay y học, mà còn trong chính những tâm hồn nghệ sĩ, tạo nên một vũ điệu bất tận của nhân gian. Cái bến phà lạnh lẽo đêm nay, bỗng trở thành một điểm tựa ấm áp, nơi những giá trị mới được ư��m mầm và hun đúc, để rồi một ngày nào đó, chúng sẽ vươn mình, che phủ cả một thế giới đang chờ đợi sự hồi sinh.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng trong lành bao trùm Thị Trấn An Bình. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những tán lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường lát đá dẫn đến Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông. Nơi đây, vốn dĩ là một tòa nhà lớn bằng gỗ, với kiến trúc cổ kính và trang nghiêm, từng là trung tâm truyền thụ đạo pháp của một trong những tiên môn danh tiếng nhất. Giờ đây, Giảng Đường ấy đã được cải tạo thành một hội trường lớn, không còn chỉ dành cho việc giảng dạy tu tiên mà trở thành nơi diễn ra các buổi diễn đàn công khai, nơi những tư tưởng mới mẻ được đem ra tranh luận, mổ xẻ.

Bầu không khí trong Giảng Đường hôm nay không còn là sự tĩnh lặng của thiền định hay tiếng tụng kinh trầm mặc, mà là một sự kết hợp giữa trang trọng và mong đợi. Linh khí trong không gian vẫn còn vương vấn, nhưng đã yếu đi rất nhiều, chỉ vừa đủ để duy trì sự trong lành, mát mẻ, không còn sự nồng đậm, uy áp như thuở Thiên Đạo cường thịnh. Mùi giấy mới, mực thơm, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức. Tiếng người xì xào, tiếng ghế gỗ kẽo kẹt, tiếng ho khan khe khẽ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự chờ đợi. Các học giả áo dài, tu sĩ dù Thiên Đạo đang suy yếu vẫn còn giữ được vẻ thanh cao, cùng với những người dân bình thường ăn mặc giản dị, tất cả đều ngồi chật kín, ánh mắt hướng về bục giảng. Họ đến đây, không chỉ để nghe, mà còn để tìm kiếm, để xác định lại niềm tin của mình trong một kỷ nguyên đang chuyển mình.

Lão Gia Phủ, với thân hình béo tốt và bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, khoác trên mình bộ tơ lụa sang trọng, bước lên bục giảng. Khuôn mặt y lộ rõ vẻ nghiêm nghị, xen lẫn một chút lo lắng và cố chấp. Y ho khan một tiếng, chất giọng sang sảng vang vọng khắp hội trường, mang theo sự tự tin của một người đã dành cả đời để nghiên cứu kinh điển và duy trì trật tự cũ.

“Chư vị,” Lão Gia Phủ bắt đầu, đôi mắt y quét một lượt qua đám đông, “lời tiên tri về ‘không ai khao khát thành tiên’ và sự suy tàn của Thiên Đạo, gần đây đã trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn luận. Nhiều người, đặc biệt là giới trẻ, đang bị mê hoặc bởi những lý thuyết về ‘Nhân Đạo’, về sự ‘trọn vẹn’ mà không cần tu luyện. Nhưng lão phu xin hỏi, đó có phải là một con đường đúng đắn, hay chỉ là sự tự huyễn hoặc nguy hiểm?”

Y dừng lại, để câu hỏi của mình lơ lửng trong không gian, như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng. Một vài người trong hội trường khẽ gật đầu, bày tỏ sự đồng tình thầm lặng. Những người khác thì cau mày, ánh mắt lộ vẻ suy tư.

“Lời tiên tri đó,” Lão Gia Phủ tiếp tục, giọng điệu trở nên gay gắt hơn, “chẳng qua là sự mê hoặc, dẫn dắt nhân loại vào con đường tự diệt. Thiên Đạo, dù có suy yếu, vẫn là nền tảng của vạn vật. Tiên đạo, dù bị bài xích, vẫn là con đường duy nhất để chúng ta có được sức mạnh đối kháng với thiên tai, địa họa, với những hiểm nguy mà phàm nhân không thể lường trước. Nếu không có tiên đạo che chở, phàm nhân lấy gì chống đỡ tai ương? Lấy gì để bảo vệ mạng sống mong manh của mình trước những biến động của vũ trụ?”

Y giơ một bàn tay lên, như muốn nhấn mạnh thêm lời nói của mình. “Họ nói về sự ‘trọn vẹn’ của một phàm nhân. Nhưng sự ‘trọn vẹn’ đó, nếu không có sức mạnh để bảo vệ, để duy trì, chẳng phải là sự yếu đuối ngụy trang sao? Một phàm nhân, dù có tấm lòng nhân ái đến đâu, dù có trí tuệ siêu việt đến nhường nào, thì trước một cơn đại hồng thủy, một trận động đất kinh hoàng, hay một kiếp nạn từ trên trời giáng xuống, cũng chỉ là hạt bụi mà thôi. Lẽ nào, chúng ta lại muốn từ bỏ con đường cường đại để ôm lấy sự yếu ớt, chỉ vì một lời tiên tri đầy rẫy sự bất thường?”

Lão Gia Phủ thở hắt ra, ánh mắt y nhìn thẳng vào đám đông, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. “Chúng ta đã chứng kiến bao đời nay, các tu sĩ đã hy sinh thân mình để bảo vệ nhân gian. Họ, những người khao khát thành tiên, không chỉ vì bản thân, mà còn vì đại nghĩa. Sự khao khát ấy, sự truy cầu sức mạnh ấy, chính là động lực để nhân loại vươn lên. Từ bỏ nó, chẳng khác nào tự chặt đứt đôi cánh của mình, tự nguyện chấp nhận số phận bị chà đạp dưới gót giày của tự nhiên khắc nghiệt. Phải chăng, chúng ta đã quên đi những bài học xương máu của tiền nhân? Phải chăng, chúng ta đã quá ngây thơ tin vào một ‘Nhân Đạo’ mơ hồ, không có sức mạnh chống đỡ?”

Y kết thúc bài phát biểu của mình bằng một câu hỏi tu từ đầy thách thức, ánh mắt kiêu ngạo lướt qua những gương mặt đang suy tư, tìm kiếm sự công nhận. Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng khắp hội trường. Một số thư sinh trẻ tuổi ngồi phía dưới, trong đó có Thư Sinh Giỏi, đang chăm chú ghi chép, đôi khi ngẩng đầu lên nhìn Lão Gia Phủ với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, nhưng cũng không dám lên tiếng phản bác. Bên cạnh họ, Thư Đồng Tiểu An, với khuôn mặt gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, cũng đang cặm cụi với cây bút và tấm thẻ tre, ghi lại từng lời của Lão Gia Phủ, tuy nhiên, nét mặt cậu lại lộ rõ vẻ không hoàn toàn đồng tình. Tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những khe cửa sổ, mang theo hơi thở của buổi sớm mai, nhưng không xua đi được không khí căng thẳng đang bao trùm Giảng Đường.

***

Sau những lời lẽ gay gắt và đầy thách thức của Lão Gia Phủ, không khí trong Giảng Đường trở nên nặng nề, xen lẫn những tiếng bàn tán xôn xao. Nhiều người vẫn còn bị ám ảnh bởi những quan điểm truyền thống, bởi nỗi sợ hãi về một thế giới không có sự bảo hộ của tiên đạo. Ánh nắng buổi trưa bắt đầu rọi xuống, xuyên qua khung cửa sổ cao, tạo nên những vệt sáng chói chang trên sàn gỗ. Mùi hương trầm từ nãy đến giờ dường như cũng đặc hơn, hòa quyện với mùi gỗ cũ và giấy mực, tạo nên một cảm giác vừa trang trọng, vừa u hoài.

Giữa lúc đó, hai bóng người nổi bật bước lên bục. Đó là Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử. Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ, khoác trên mình bộ đạo bào màu lam nhạt, bước đi đầy nhiệt huyết. Đôi mắt y sáng rực, tràn đầy lý tưởng và quyết tâm. Lăng Nguyệt Tiên Tử thì trầm tĩnh hơn, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khôi không chút tì vết. Đôi mắt phượng sắc bén c��a nàng, dù chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi và chiêm nghiệm sâu sắc, dường như đã trải qua vô vàn biến cố nội tâm. Họ, những người từng là biểu tượng của tiên đạo, giờ đây lại mang theo một ánh nhìn khác, sâu sắc hơn về nhân sinh, về con đường mà nhân loại nên đi.

Dương Quân bước lên trước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp Giảng Đường, xua tan đi phần nào sự do dự trong lòng đám đông. “Lão Gia Phủ nói đúng, sức mạnh là cần thiết. Nhưng sức mạnh để làm gì? Và cái giá của nó là gì?” Y dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt đang lắng nghe chăm chú. “Chúng ta từng tin rằng tu tiên sẽ mang lại sự bất diệt, mang lại quyền năng để bảo vệ nhân gian. Nhưng có mấy ai thực sự đạt được cảnh giới đó mà không đánh mất đi chính mình? Có mấy ai giữ được trọn vẹn nhân tính khi bước lên những nấc thang cao nhất của tiên đạo?”

Y tiếp lời, giọng điệu trở nên mạnh mẽ hơn, như một lời chất vấn không chỉ cho Lão Gia Phủ mà còn cho cả chính giới tu tiên. “Cái giá của sức mạnh thần thông đôi khi là sự đánh đổi nhân tính. Chúng ta thấy những tiên nhân trở nên vô cảm, lạnh lùng, quên đi tình thân, tình bằng hữu, chỉ vì truy cầu cái gọi là ‘đạo’. Họ bỏ lại sau lưng gia đình, quê hương, những giá trị bình dị nhất của một con người. Để rồi khi đứng trên đỉnh cao, họ nhìn xuống nhân gian bằng ánh mắt của kẻ bề trên, chứ không phải của một thành viên trong đó.”

“‘Trọn vẹn’ không phải là tránh né tai ương, mà là đối mặt và vượt qua chúng bằng chính trí tuệ, lòng dũng cảm, và tình yêu thương của con người. Sức mạnh chân chính không nằm ở việc thi triển pháp thuật hủy diệt, mà nằm ở sự đoàn kết, ở khả năng tự chữa lành, ở tinh thần không ngừng học hỏi và sáng tạo của nhân loại. Chúng ta không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu phàm để tồn tại, chúng ta cần dựa vào nhau.” Dương Quân nói, ánh mắt y rực cháy một niềm tin mãnh liệt vào Nhân Đạo. Một làn sóng xì xào tán đồng bắt đầu nổi lên. Thư Sinh Giỏi, người vẫn còn vẻ nghi ngờ khi Lão Gia Phủ nói, giờ đây ánh mắt đã sáng lên, gật gù liên tục.

Kế đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên, dáng người thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại. Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, từng lời lẽ sắc bén như băng tuyết, chạm thẳng vào bản chất của vấn đề. “Lão Gia Phủ lo sợ về sự yếu ớt. Nhưng sự yếu ớt thực sự không phải là không có sức mạnh thần thông, mà là sự yếu ớt trong tâm hồn, sự đánh mất bản ngã.”

Nàng nhìn thẳng vào một vài tu sĩ già đang ngồi phía dưới, những người từng là đồng đạo của nàng. “Chúng ta đã từng tin rằng tu tiên là con đường duy nhất để đạt được sự trường tồn, sự vĩnh cửu. Chúng ta đã từng tin rằng, càng tu luyện cao, càng gần với Thiên Đạo, thì càng trở nên hoàn thiện. Nhưng khi chứng kiến sự ‘mất người’, khi thấy những bằng hữu của ta, những người từng thề nguyện bảo vệ nhân gian, dần trở nên vô cảm, quên đi ký ức, đánh mất cảm xúc, tôi bắt đầu hiểu rằng sự trọn vẹn không nằm ở cảnh giới, mà ở sự giữ gìn bản nguyên. Sự trọn vẹn nằm ở việc giữ lại được cái ‘người’ trong mình, dù có phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy.”

Nàng thở dài một tiếng khẽ, như trút đi gánh nặng của bao nhiêu năm tháng hoài nghi. “Lời tiên tri ‘không ai khao khát thành tiên’ không phải là lời nguyền, mà là một lời nhắc nhở để chúng ta nhìn lại chính mình, nhìn lại con đường mà chúng ta đã đi. Nó không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự tái định nghĩa. Tái định nghĩa về sức mạnh, về giá trị của cuộc sống, về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhân loại có thể tìm thấy sự cường đại không phải bằng cách leo lên đỉnh cao của tiên đạo, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất của mình, phát triển trí tuệ, vun đắp tình cảm, và xây dựng một cộng đồng vững mạnh.”

“Bởi lẽ, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù linh khí có cạn kiệt, thì tình người, trí tuệ con người, và ý chí vươn lên của con người, mới là nguồn sức mạnh vĩnh cửu nhất, là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn vong của vạn vật.” Lăng Nguyệt kết thúc, ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó đã ánh lên một tia hy v��ng.

Một vài tu sĩ già trong hội trường cúi đầu suy nghĩ, có vẻ như những lời này đã chạm đến nỗi lòng của họ, gợi lại những kỷ niệm về những đồng đạo đã dần ‘mất người’ trên con đường tu tiên đầy khắc nghiệt. Nỗi giằng xé nội tâm hiện rõ trên những khuôn mặt khắc khổ. Sự yên lặng bao trùm Giảng Đường một lần nữa, nhưng lần này, nó không phải là sự căng thẳng, mà là sự trầm tư, suy ngẫm sâu sắc. Ánh nắng buổi trưa vẫn chói chang, nhưng dường như đã bớt đi vẻ gay gắt, nhường chỗ cho một cảm giác chiêm nghiệm.

***

Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả Giảng Đường Ngoại Môn bằng một sắc cam ấm áp. Gió nhẹ xào xạc qua những khe cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất đai sau một ngày nắng. Những cuộc tranh luận sôi nổi đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự trầm tư và những câu hỏi vẫn còn lơ lửng trong tâm trí mọi người. Không khí trong Giảng Đường, từ sự căng thẳng gay gắt buổi sáng, giờ đã dịu xuống thành một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Tiếng hít thở nhẹ nhàng của đám đông vang vọng, mỗi người đều đang tự tìm kiếm câu trả lời cho riêng mình.

Trong khi mọi người vẫn đang chìm đắm trong những suy nghĩ, ánh mắt chợt đổ dồn về một góc nhỏ của hội trường. Tạ Trần, người vẫn luôn lặng lẽ quan sát từ đầu buổi, với thân hình gầy gò của một thư sinh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, đang đứng tựa vào một cột gỗ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và thấu suốt, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây chứa đựng một tia dịu dàng. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất lại vô cùng vững chãi.

Lão Gia Phủ, dù chưa hoàn toàn thuyết phục, nhưng cũng nhận ra sự ảnh hưởng của những lời lẽ từ Dương Quân và Lăng Nguyệt. Y khẽ hắng giọng, hướng về phía Tạ Trần, giọng nói không còn kiêu ngạo như ban đầu, mà mang theo chút dè dặt. “Tạ công tử, tiên sinh đã lắng nghe từ đầu buổi. Chắc hẳn tiên sinh cũng có những suy nghĩ của riêng mình. Xin tiên sinh hãy ban lời chỉ giáo cho chúng ta.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. Hắn không bước lên bục giảng cao ngạo, mà chỉ nhẹ nhàng tiến ra giữa đám đông, đứng trên nền đất phẳng cùng với mọi người. Hắn không muốn tạo ra khoảng cách, mà muốn chia sẻ như một người bạn, một người đồng hành. Tiếng hít thở của đám đông dường như ngừng lại, tất cả ánh mắt đổ dồn vào hắn, mang theo sự mong đợi.

Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không cao giọng nhưng đủ sức lay động đến tận sâu thẳm tâm hồn. “Chư vị đã tranh luận rất nhiều về sự ‘trọn vẹn’ và cái giá của sự ‘khao khát thành tiên’. Lão Gia Phủ lo sợ về sự yếu ớt khi không có sức mạnh thần thông. Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử lại nhấn mạnh về giá trị của nhân tính và sự đoàn kết. Tất cả đều có lý của riêng mình, đều xuất phát từ những nỗi lo và những kỳ vọng khác nhau.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như muốn đọc thấu những nỗi băn khoăn trong lòng họ. “Hôm nay, tôi xin kể cho chư vị nghe một câu chuyện nhỏ, về một hạt cát và một ngọn núi.”

Đám đông im lặng lắng nghe. Thư Đồng Tiểu An, đang ngồi gần đó, vội vàng cầm cây bút và thẻ tre lên, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, chăm chú ghi chép từng lời của Tạ Trần. Ông Lão Tiều Phu, ngồi ở hàng ghế đầu, mỉm cười hiền hậu, khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh dõi theo Tạ Trần.

“Ngày xưa, có một hạt cát nhỏ bé nằm dưới chân một ngọn núi cao vút. Hạt cát nhìn lên ngọn núi, thầm mơ ước rằng một ngày nào đó mình có thể trở thành một phần của sự vĩ đại ấy. Nó khao khát được vươn cao, được chạm đến mây trời, được nhìn ngắm vạn vật từ trên đỉnh. Hạt cát ấy, ngày đêm cầu nguyện, ngày đêm cố gắng, nhưng nó vẫn mãi là một hạt cát nhỏ bé.”

“Một ngày nọ, một cơn gió lớn thổi qua, cuốn hạt cát lên cao. Hạt cát sung sướng, nghĩ rằng mình sắp đạt được ước nguyện. Nhưng cơn gió chỉ đưa nó đến một bãi biển khác, nơi có hàng tỷ hạt cát khác cũng nhỏ bé như nó. Hạt cát thất vọng, nó vẫn không thể trở thành ngọn núi.”

“Thế rồi, một triết gia đi qua bãi biển. Ông cúi xuống, nhặt một hạt cát lên, ngắm nhìn nó dưới ánh mặt trời. Ông thấy trong hạt cát ấy có sự lấp lánh của khoáng chất, có sự tinh túy của đất trời, có sự bền bỉ qua hàng vạn năm phong sương. Ông nói, ‘Hạt cát này thật đẹp. Vẻ đẹp của nó không nằm ở việc nó có thể trở thành núi, mà ở chính bản chất nhỏ bé nhưng hoàn hảo của nó. Nó không cần phải trở thành thứ gì khác để chứng tỏ giá trị. Nó là chính nó, và điều đó đã đủ trọn vẹn rồi’.”

Tạ Trần nhìn thẳng vào đám đông, giọng nói hắn trở nên sâu sắc hơn. “Sự khao khát thành tiên, hay khao khát bất cứ điều gì vượt quá giới hạn bản thân, vốn dĩ là một sợi xích vô hình. Nó trói buộc chúng ta vào một mục tiêu xa vời, khiến chúng ta quên đi giá trị của những gì mình đang có, những gì mình đang là. Khi không còn khao khát ấy, không phải là yếu đuối, mà là sự tự do. Tự do để nhận ra rằng, vẻ đẹp của một hạt cát không nằm ở việc nó có thể trở thành núi, mà ở chính bản chất nhỏ bé nhưng hoàn hảo của nó. Trọn vẹn là chấp nhận và sống hết mình với những gì mình là, không phải là cố gắng trở thành một thứ khác.”

Hắn đưa mắt nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, ánh mắt đầy khích lệ. “Như Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nói, sự trọn vẹn nằm ở việc giữ gìn bản nguyên, giữ lại cái ‘người’ trong mình. Như Dương Quân đã khẳng định, sức mạnh chân chính nằm ở sự đoàn kết, ở trí tuệ và tình yêu thương. Thiên Đạo có thể suy yếu, linh khí có thể cạn kiệt, nhưng bản chất của con người thì không. Cái ‘nhân tính’ ấy, cái ‘tình người’ ấy, không cần đến pháp thuật hay thần thông để tồn tại. Nó tồn tại trong mỗi hơi thở, mỗi suy nghĩ, mỗi hành động nhân ái của chúng ta.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy suy tư và cảm phục. Những lời của hắn, tuy đơn giản, lại mở ra một chân trời mới, một cách nhìn nhận hoàn toàn khác về ý nghĩa của sự tồn tại. Những tu sĩ già nãy giờ vẫn còn cúi đầu, giờ đây ngẩng lên, ánh mắt họ không còn vẻ u hoài hay giằng xé, mà thay vào đó là một tia sáng của sự giác ngộ. Có lẽ, hạt giống Nhân Đạo đã bắt đầu nảy mầm trong lòng những người từng theo đuổi tiên đạo.

Thư Sinh Giỏi, người trẻ tuổi thông minh và khao khát tri thức, giờ đây hoàn toàn bị thuyết phục. Y nắm chặt cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' trên tay, như thể vừa tìm thấy lời giải cho những băn khoăn bấy lâu. Y hiểu rằng, tri thức là sức mạnh, nhưng sức mạnh lớn nhất không phải là để chinh phục, mà để thấu hiểu và chấp nhận. Thư Đồng Tiểu An vẫn miệt mài ghi chép, gương mặt gầy gò của cậu bé giờ đây rạng rỡ một niềm tin mãnh liệt vào con đường mà tiên sinh của mình đang vun đắp.

“Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi,” Tạ Trần nói tiếp, giọng điệu ấm áp và kiên định. “Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Nhưng chính trong sự bình thường ấy, trong những điều nhỏ bé nhất của đời sống, chúng ta mới tìm thấy được ý nghĩa đích thực. Chúng ta không cần phải trở thành tiên nhân để sống một đời trọn vẹn. Chúng ta chỉ cần là chính mình, là một ‘người’ đúng nghĩa, với tình yêu thương, trí tuệ và lòng dũng cảm. Đó chính là con đường của Nhân Đạo, một con đường tự do, tự tại, và vĩnh cửu.”

Hắn kết thúc, không khí trong Giảng Đường hoàn toàn lắng đọng. Mọi người đều chìm vào suy nghĩ, nhưng không còn là sự nghi ngờ hay sợ hãi, mà là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, để lại một màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng mỗi người lại bùng lên một ngọn lửa hy vọng mới. Nhân Đạo, không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một hành trình tự khám phá, tự hoàn thiện, một con đường mà mỗi người có thể tự tìm lấy, tự định nghĩa. Sự tranh luận về bản chất của Nhân Đạo không kết thúc bằng một câu trả lời duy nhất, mà bằng hàng ngàn câu hỏi mới, mở ra vô vàn con đường cho nhân loại trong kỷ nguyên mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free