Nhân gian bất tu tiên - Chương 1156: Những Mầm Non Tri Thức: Tiếng Chuông Tốt Nghiệp Vang Khắp Nhân Gian
Cuộc sống vốn là một dòng chảy, không ngừng thay đổi. Quan trọng không phải là có hay không có Thiên Đạo, mà là con người chọn cách đối diện với dòng chảy đó như thế nào. Lời nói của Tạ Trần vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết khi hoàng hôn buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ cả một góc trời. Vị trà trên môi Tạ Trần còn vương vấn, ngọt ngào như lời khẳng định cho một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, nơi con người là chủ nhân vận mệnh của chính mình. Những hạt giống anh đã gieo trồng, giờ đây, không chỉ nảy mầm mà còn bắt đầu kết trái.
***
Sáng sớm, ánh dương quang dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ lên nền gạch một vệt sáng vàng óng. Thị Trấn An Bình, như mọi ngày, thức giấc trong tiếng rao hàng đều đặn của người bán đậu phụ, tiếng lách cách của chiếc xe ngựa đầu tiên lăn bánh trên con đường lát đá, và tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ con ngõ nhỏ. Mùi bánh bao mới ra lò thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm sau sương đêm và hương gỗ mục của những mái hiên cổ kính, tạo nên một bản giao hưởng dung dị mà an yên. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt như vẫn còn giữ lại vẻ ẩn dật của kẻ đêm ngày bầu bạn với sách vở, đang an tọa bên chiếc bàn trà quen thuộc trong quán sách của mình. Đôi mắt sâu thẳm, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét trầm tĩnh, thanh thản khó tả. Hắn không vội vàng, chậm rãi nhấc tách trà men xanh lên môi, nhấp một ngụm. Vị trà đắng nhẹ, thanh mát lan tỏa, xua đi chút mỏi mệt còn vương từ giấc ngủ.
Trên bàn, cạnh tách trà, một bức thư được gấp gọn gàng, đặt ngay ngắn. Chất liệu giấy không phải loại ngọc giản hay tơ lụa quý hiếm mà các tu sĩ hay dùng, mà là loại giấy trắng tinh khiết, được làm từ bột gỗ thông thường, nhưng nét chữ viết trên đó lại vô cùng thanh thoát, rắn rỏi, mang theo sự nghiêm cẩn của người học trò. Bức thư đã được Tạ Trần đọc đi đọc lại vài lần, từng câu chữ như đang khắc sâu vào tâm trí hắn. Đó là bức thư từ Thư Đồng Tiểu An, mời hắn đến tham dự lễ tốt nghiệp khóa đầu tiên của Học Viện Nhân Đạo tại Thành Vô Song. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên đôi môi mỏng của Tạ Trần. "Đã đến lúc rồi sao... Tiểu An đã trưởng thành nhanh như vậy." Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng chút bâng khuâng nhưng cũng đầy mãn nguyện.
Thư Đồng Tiểu An, đứa trẻ gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh ngày nào, giờ đã là một trong những học viên ưu tú nhất của Học Viện Nhân Đạo. Thời gian trôi đi thật nhanh, như một dòng nước vô tình cuốn trôi mọi thứ. Tạ Trần nhớ lại những ngày đầu, khi Tiểu An vẫn còn ngây thơ, thường xuyên hỏi hắn những câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng triết lý sâu xa về cuộc sống, về con người. "Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu..." Giọng nói non nớt đó dường như vẫn còn văng vẳng bên tai hắn. Giờ đây, cậu đã không còn là cậu bé hỏi bài nữa, mà là một thanh niên đầy nhiệt huyết, sẵn sàng gánh vác trách nhiệm xây dựng kỷ nguyên mới. Sự trưởng thành của Tiểu An không chỉ là của riêng cậu, mà còn là biểu tượng cho sự lớn mạnh của cả một thế hệ, một minh chứng sống động cho con đường Nhân Đạo mà Tạ Trần đã đặt nền móng.
Tạ Trần gấp bức thư lại một cách cẩn trọng, đặt nó cạnh tách trà đã vơi một nửa. Ánh mắt hắn lướt qua những giá sách cao ngất, nơi chứa đựng hàng vạn cuốn sách cũ kỹ, ố vàng, những tri thức mà hắn đã dành cả đời để thu thập và chiêm nghiệm. Quán sách này, vốn là nơi hắn ẩn mình khỏi thế sự, giờ đây lại trở thành một điểm tựa tinh thần, một biểu tượng cho sự kiên định của hắn trong con đường 'Vô Vi Chi Đạo'. Hắn không cần phải trực tiếp ra mặt, không cần phải hô hào hiệu triệu. Những gì hắn làm, chỉ là gieo rắc những hạt giống tri thức, những tư tưởng về tự chủ, về nhân tính, và để chúng tự nảy mầm, tự phát triển trong lòng người. Hắn nhìn ra xa xăm, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những mái nhà. Có lẽ đã đến lúc hắn nên rời khỏi thị trấn An Bình yên bình này một chuyến, đến Thành Vô Song, để chứng kiến thành quả của những hạt giống ấy.
Trong sâu thẳm tâm hồn Tạ Trần, không có sự tự hào khoa trương của một người kiến tạo, cũng không có sự thỏa mãn ích kỷ của kẻ đạt được mục đích. Chỉ có một sự an yên, một niềm tin vững chắc vào khả năng của con người. Hắn tin rằng, dù không có Thiên Đạo, không có tiên nhân, con người vẫn có thể tự mình định đoạt vận mệnh, tự mình xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Niềm tin ấy, không phải là một loại mê tín hay chấp niệm, mà là kết quả của sự suy luận cực hạn, của khả năng nhìn thấu nhân quả mà hắn đã tôi luyện bấy lâu. Mọi hành động, dù nhỏ bé đến đâu, đều sẽ tạo ra những hệ quả. Và sự thay đổi trong tư tưởng của con người, chính là khởi nguồn của mọi hệ quả vĩ đại. Bức thư trên bàn, với lời mời chân thành từ Tiểu An, chính là một trong những hệ quả đáng mừng ấy.
Tạ Trần đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn là trang phục quen thuộc của hắn, không chút phô trương, đơn giản như chính con người hắn vậy. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, mà chỉ là một thư sinh gầy gò, nhưng trong từng cử chỉ, trong ánh mắt, lại toát lên một khí chất trầm ổn, tự tại. Hắn khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cổ trên giá, rồi nhẹ nhàng đặt nó về chỗ cũ. Thị Trấn An Bình sẽ vẫn ở đây, yên bình như nó vốn có. Nhưng thế giới bên ngoài, Thành Vô Song kia, đã và đang thay đổi từng ngày, theo một hướng mà Tạ Trần từng hình dung, và giờ đây, đang dần trở thành hiện thực. Chuyến đi này, không phải là một nhiệm vụ hay một sự can thiệp, mà chỉ là một cuộc viễn du của kẻ quan sát, một người thầy vô danh muốn chứng kiến những "mầm non tri thức" mà hắn đã ươm mầm, nay đã vươn mình ra sao.
Hắn khẽ khàng bước ra khỏi quán sách, khóa cửa lại. Tiếng khóa kêu "cạch" một tiếng khô khốc, đánh dấu sự khép lại của một buổi sáng an yên tại Thị Trấn An Bình, và mở ra một hành trình mới, đến nơi tiếng chuông tốt nghiệp đang chờ đợi, vang khắp Nhân Gian. Hắn không mang theo hành lý, chỉ có một cây quạt giấy cũ kỹ và một cuốn sách nhỏ giắt bên hông. Với Tạ Trần, hành trang quan trọng nhất không phải là vật chất, mà là trí tuệ và sự tĩnh tại trong tâm hồn. Hắn biết, con đường đến Thành Vô Song sẽ không đơn thuần là một chuyến đi, mà là một cuộc hành trình của chiêm nghiệm, của sự chứng kiến một kỷ nguyên mới đang thực sự cất cánh. Hắn bước đi, hòa mình vào dòng người tấp nập của thị trấn, thân ảnh gầy gò nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một niềm tin vững chắc vào Nhân Đạo, vào tương lai.
***
Giữa trưa, Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh nắng vàng ươm, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, giờ đây không còn là biểu tượng của quyền năng siêu phàm mà là minh chứng cho sự tài tình của con người trong việc kiến tạo và bảo vệ chính mình. Các khu phố thương m���i sầm uất, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường đá, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nhộn nhịp, tràn đầy sức sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn bao quanh Học Viện Nhân Đạo, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí lễ hội vừa trang trọng, vừa gần gũi.
Quảng trường Học Viện Nhân Đạo hôm nay được trang hoàng lộng lẫy, rực rỡ cờ hoa. Hàng trăm lá cờ màu sắc rực rỡ, trên đó thêu hình ảnh những biểu tượng của tri thức và nhân ái, tung bay phấp phới trong làn gió nhẹ. Hàng trăm sinh viên, tất cả đều mặc lễ phục chỉnh tề, đứng trang nghiêm trên sân khấu chính và dọc theo lối đi danh dự. Gương mặt của họ tràn đầy sự hào hứng, tự tin và niềm tự hào. Đó là những "mầm non tri thức" đầu tiên, những người sẽ gánh vác trách nhiệm xây dựng kỷ nguyên Nhân Gian. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều rạng rỡ, biểu lộ sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ, của một thế hệ không còn bị trói buộc bởi những giáo điều cũ kỹ hay nỗi sợ hãi về sự "mất người" khi tu hành.
Trên bục cao, Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại toát lên vẻ anh tuấn của một người đã từng trải qua nhiều sóng gió, đang đứng đó. Anh mặc bộ lễ phục trang trọng, màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, lướt qua hàng trăm gương mặt trẻ tuổi đang hướng về mình. Giọng nói của anh rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự hùng tráng và niềm tin sắt đá vào con đường Nhân Đạo, vang vọng khắp quảng trường: "Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô, và các tân khoa ưu tú của Học Viện Nhân Đạo! Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không chỉ để kỷ niệm một cột mốc quan trọng trong cuộc đời học tập của các bạn, mà còn để chứng kiến sự khởi đầu của một kỷ nguyên vĩ đại, một kỷ nguyên mà con người tự mình làm chủ vận mệnh!"
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, không ngớt. Dương Quân giơ tay ra hiệu, không khí dần lắng xuống. "Chúng ta đã từng sống dưới bóng râm của Thiên Đạo, từng trông chờ vào những phép màu, những sự ban phước từ trên cao. Nhưng rồi, Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng dần, và một nghịch lý đau lòng đã hiện hữu: tu hành càng cao, con người càng dễ 'mất người' – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình. Chúng ta đã từng lạc lối, từng hoài nghi về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng giờ đây," anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trẻ, "chúng ta đã tìm thấy con đường của riêng mình! Con đường của trí tuệ, của lòng nhân ái, của sự tự chủ và đoàn kết!"
Lời nói của Dương Quân không chỉ là một bài diễn văn, mà là một bản tuyên ngôn, một lời hiệu triệu. Anh nhắc lại những thành công gần đây, từ việc giải quyết hạn hán ở Thôn Vân Sơn bằng khoa học thủy lợi, đến những khám phá mới trong y học, trong canh tác, tất cả đều nhờ vào sức mạnh của trí tuệ con người, không cần đến bất kỳ phép thuật thần thông nào. "Các bạn chính là những hạt giống đầu tiên của kỷ nguyên Nhân Đạo! Các bạn là những người tiên phong, những người sẽ dùng tri thức của mình để giải quyết những thách thức, để xây dựng một thế giới công bằng và thịnh vượng hơn. Tri thức là sức mạnh, lòng nhân ái là nền tảng! Hãy nhớ lấy điều đó!"
Dưới khán đài, lẫn trong đám đông những người đến tham dự, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó, quan sát mọi việc. Hắn không tìm kiếm sự chú ý, không cần ai biết đến sự hiện diện của mình. Hắn chỉ đơn thuần là một người quan sát, một nhân chứng cho sự chuyển mình vĩ đại của nhân loại. Bộ áo vải bố cũ kỹ khiến hắn gần như hòa lẫn vào đám đông, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ánh lên vẻ thấu suốt, như đang nhìn thấy toàn bộ dòng chảy của nhân quả. Hắn cảm nhận được sự nhiệt huyết sục sôi trong từng lời nói của Dương Quân, và niềm tin rạng rỡ trên từng gương mặt của các tân khoa. Đây chính là những gì hắn hằng mong đợi – một thế hệ không còn khao khát thành tiên, mà khao khát được làm người trọn vẹn.
Đến phần trao bằng tốt nghiệp, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh đã trưởng thành, và Tiểu Đường, với khuôn mặt tròn trịa, hiền lành nhưng giờ đây lại đầy tự tin, là những người đầu tiên bước lên bục. Tiểu An nhận bằng tốt nghiệp chuyên ngành quản lý và lãnh đạo cộng đồng, từ chính tay Dương Quân. Ánh mắt cậu đầy quyết tâm, không còn vẻ bẽn lẽn của ngày xưa. Tiểu Đường, bạn của Tiểu An, người luôn mang theo túi bánh kẹo tự làm, nhận bằng tốt nghiệp ngành nông nghiệp và quản lý tài nguyên. Cô bé mập mạp ngày nào giờ đã là một chuyên gia, với kiến thức sâu rộng về cách khai thác và bảo tồn tài nguyên thiên nhiên một cách bền vững. Cả quảng trường vỗ tay vang dội, tiếng reo hò hòa cùng tiếng trống hội, tạo nên một không khí phấn khích tột độ. Đó không chỉ là tiếng vỗ tay cho hai cá nhân, mà là tiếng vỗ tay cho cả một kỷ nguyên, cho sự trỗi dậy của trí tuệ và tinh thần con người. Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hạt giống đã nảy mầm, và giờ đây, chúng đang vươn mình mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với vô vàn thách thức phía trước.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống Thành Vô Song, nhuộm đỏ những mái ngói lưu ly và tường thành cao vút, mang theo một làn gió nhẹ mơn man, buổi lễ tốt nghiệp cũng dần kết thúc. Không khí vẫn còn vương vấn sự hân hoan, nhưng đã dịu đi, nhường chỗ cho những cuộc trò chuyện rôm rả, những lời chúc mừng và những cái ôm tạm biệt. Các sinh viên tốt nghiệp, với những tấm bằng trên tay, đang tản ra khắp quảng trường, ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, sẵn sàng cho những hành trình mới. Mùi hương hoa từ những bồn hoa xung quanh học viện hòa quyện với mùi mực mới từ những tấm bằng và mùi hương trà dịu nhẹ từ các quầy phục vụ, tạo nên một không gian thư thái nhưng cũng đầy hứa hẹn.
Sau buổi lễ, Tạ Trần không vội vã rời đi. Hắn tìm một góc khuất, dưới bóng cây cổ thụ lớn, nơi ít người qua lại, lặng lẽ quan sát. Không lâu sau, Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, và Dương Quân, vẻ mặt vẫn còn hưng phấn sau bài phát biểu, tiến đến chỗ hắn. Lăng Nguyệt, dù đôi mắt phượng sắc bén vẫn giữ vẻ uy nghiêm, nhưng giờ đây lại ẩn chứa sự hài lòng và một tia hy vọng rõ nét. Nàng không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết ngày xưa, mà có chút gì đó dịu dàng hơn, nhân văn hơn. Dương Quân thì tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không quên sự trầm tĩnh cần thiết của một người lãnh đạo.
"Tạ Trần," Lăng Nguyệt khẽ gọi, giọng nói trong trẻo nhưng không còn lạnh lẽo, mà chứa đựng sự trân trọng. Nàng khẽ gật đầu, rồi cùng Dương Quân ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện hắn. "Nhân Đạo... cuối cùng cũng đã bén rễ sâu sắc. Những gì ngươi đã nói, đã gieo trồng, giờ đây đang hiển hiện rõ ràng trước mắt ta." Nàng nhìn về phía quảng trường, nơi những nhóm sinh viên vẫn đang tụ tập, trò chuyện. "Ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày con người tự mình làm được những điều này, không cần đến sự ban phước của Thiên Đạo, cũng không cần những phép tắc khắc nghiệt của tiên môn."
Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt anh dõi theo những người trẻ, đầy tin tưởng. "Hành trình còn dài, Tạ Trần. Chúng ta mới chỉ ở vạch xuất phát. Nhưng chúng ta có những người trẻ này, những con người được nuôi dưỡng bằng tri thức, bằng lý tưởng, không phải bằng quyền năng hư ảo. Họ sẽ là xương sống của kỷ nguyên mới, đối mặt với những thách thức mà chúng ta chưa từng nghĩ tới." Anh nói, giọng đầy nhiệt huyết nhưng cũng không kém phần thực tế. "Vẫn còn nhiều vùng đất xa xôi, nhiều người dân vẫn còn hoài nghi, thậm chí bám víu vào tàn dư của Thiên Đạo cũ. Và vũ trụ này, vốn dĩ còn ẩn chứa vô vàn bí ẩn chưa được khám phá. Những điều vô thường sẽ không ngừng xảy ra."
Trong lúc đó, Mộ Dung Tuyết, y giả vĩ đại với vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, cũng đang trò chuyện với một nhóm sinh viên ngành y gần đó. Gương m��t nàng toát lên vẻ thông minh và sự ân cần, đôi mắt lấp lánh tự hào khi nghe các học trò báo cáo về những dự án y tế cộng đồng mà họ sẽ thực hiện ở các làng quê hẻo lánh. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của nàng, dù không trực tiếp nói với Tạ Trần, nhưng lại như một lời khẳng định cho triết lý mà hắn đã luôn theo đuổi. Nàng khẽ quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Tạ Trần, và mỉm cười nhẹ. Một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và sẻ chia.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng của hoa cúc. Hắn nhìn Lăng Nguyệt, rồi nhìn Dương Quân, ánh mắt trầm tĩnh nhưng thấu suốt. "Họ sẽ tự tìm thấy con đường của mình." Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh, không chút cao giọng hay mệnh lệnh. "Chúng ta chỉ là những người gieo hạt, những người chỉ lối. Việc đi trên con đường đó như thế nào, đối mặt với bão tố ra sao, hoàn toàn phụ thuộc vào họ. Quan trọng là họ đã có một nền tảng vững chắc, một niềm tin vào chính mình, và một phương pháp để thích nghi, học hỏi không ngừng."
Đúng lúc đó, Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường, sau khi nói chuyện với bạn bè, đi ngang qua chỗ Tạ Trần. Tiểu An, với đôi mắt tinh anh, nhanh chóng nhận ra Tạ Trần. Cậu định cất lời chào, nhưng Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng vỗ vai cậu một cái. Một cái vỗ vai không lời, nhưng chứa đựng tất cả sự khích lệ, sự tin tưởng và tình cảm của một người thầy dành cho học trò. Tiểu An hiểu ý, ánh mắt cậu ánh lên vẻ cảm kích sâu sắc. Cậu khẽ cúi đầu, rồi cùng Tiểu Đường tiếp tục bước đi, nụ cười rạng rỡ trên môi. Cái vỗ vai của Tạ Trần không phải là một sự ban phước quyền năng, mà là một lời nhắc nhở về trách nhiệm và tiềm năng của chính cậu, một sự khẳng định rằng cậu đã sẵn sàng.
Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp Thành Vô Song, tạo nên những đốm sáng ấm áp, lung linh như những vì sao trên mặt đất. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và những thách thức từ thiên nhiên, từ lòng tham của con người vẫn sẽ nảy sinh. Nhưng giờ đây, con người đã có phương cách để đối diện. Nhân Đạo, không phải là một con đường đã được vạch sẵn, mà là một hành trình khám phá không ngừng."
Lăng Nguyệt và Dương Quân đều trầm mặc lắng nghe. Lời nói của Tạ Trần không chỉ là triết lý, mà còn là kim chỉ nam cho tương lai. Họ hiểu rằng, kỷ nguyên Nhân Gian mới chỉ bắt đầu. Sự ra đời của thế hệ lãnh đạo và kỹ sư mới từ Học Viện Nhân Đạo sẽ dẫn đến những thay đổi cụ thể và sâu rộng hơn trong cấu trúc xã hội và cơ sở hạ tầng của Nhân Gian. Mặc dù Nhân Đạo đang phát triển mạnh mẽ, những thử thách thực tế trong việc áp dụng tri thức và duy trì lý tưởng ở quy mô lớn vẫn còn ở phía trước, đòi hỏi sự kiên trì và thích nghi không ngừng. Nhưng nhìn những gương mặt trẻ tuổi tràn đầy hy vọng kia, họ biết rằng, ít nhất, con người đã có một cơ hội mới, một tương lai mới để tự mình kiến tạo.
Tạ Trần đứng dậy. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu với Lăng Nguyệt và Dương Quân, rồi lặng lẽ bước đi, hòa mình vào dòng người đang tản mát. Bóng dáng gầy gò của hắn dần khuất sau những ánh đèn lồng, như một người qua đường bình thường, nhưng trong tâm hồn hắn, là cả một vũ trụ của sự an yên và niềm tin. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng sức mạnh siêu phàm, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả. Kỷ nguyên Nhân Gian đã cất cánh, với những mầm non tri thức đầu tiên đang vươn mình mạnh mẽ, sẵn sàng gánh vác tương lai. Và Tạ Trần, vẫn là Tạ Trần, một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng lại là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên vĩ đại. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng hắn tin vào con người. Tin vào Nhân Đạo.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.