Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1188: Hạt Giống Nhân Văn: Tiếng Chuông Giữa Thời Loạn

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thị trấn bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh bình yên nhưng tràn đầy sức sống. Hắn đã từng chứng kiến Thiên Đạo suy tàn, chứng kiến vô số tu sĩ "mất người" trên con đường truy cầu trường sinh. Hắn đã từng từ bỏ con đường tiên đạo, chọn cho mình một cuộc sống bình thường, để giữ trọn nhân tính. Và giờ đây, hắn thấy, sự lựa chọn đó là hoàn toàn đúng đắn. Những vì sao trên bầu trời đêm nay, dù vẫn bao la và chứa đựng vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, nhưng không còn là biểu tượng của Thiên Đạo quyền năng. Chúng là những ngọn hải đăng của vũ trụ, mời gọi con người khám phá bằng trí tuệ, bằng sự tò mò, và bằng khát khao hiểu biết vô tận, không phải bằng thần thông hay linh khí.

Tạ Trần khép lại cuốn sách cũ trong tay, một ánh nhìn đầy niềm tin vào tương lai của nhân loại. Dưới ánh trăng, hình bóng gầy gò của hắn in trên nền tường, tĩnh lặng và bình yên. Một kỷ nguyên mới đã được kiến tạo, không phải bởi những vị thần hay tiên nhân, mà bởi chính những con người bình thường, bằng trí tuệ và lòng nhân ái của họ. Và Tạ Trần, người chủ quán sách nhỏ, người gieo hạt mầm 'Nhân Đạo', vẫn sẽ ở đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo vĩnh cửu trong dòng chảy vô thường của vạn vật, chứng kiến câu chuyện vĩ đại của nhân loại được viết tiếp từng ngày, từng giờ. Nhưng để câu chuyện vĩ đại ấy được viết nên, hạt mầm đầu tiên đã phải được gieo từ rất lâu về trước, vào một thời đại mà ranh giới giữa tiên và phàm còn chưa hoàn toàn mờ nhạt, một thời đại mà "Thiên Đạo suy yếu" là một lời nguyền, chứ không phải một sự giải thoát, và "không ai khao khát thành tiên" còn là một truyền thuyết gây chia rẽ, chứ chưa phải là một chân lý hiển nhiên.

***

Khoảng năm ngàn năm về trước, trên một m��nh đất nhỏ nằm yên bình bên dòng sông Xuyên Thủy, một ngôi trường mới tinh vừa được dựng lên giữa lòng Thị Trấn An Bình. Không phải là thư viện cổ kính của các tiên môn, cũng chẳng phải đạo quán ẩn sâu trong núi thẳm, đây chỉ là một tòa nhà gỗ và gạch đơn giản, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một luồng sinh khí lạ thường. Sân trường lát gạch sạch sẽ, không quá rộng nhưng đủ để những đứa trẻ tinh nghịch thỏa sức nô đùa dưới ánh nắng ban mai. Tiếng cười đùa trong trẻo, hồn nhiên của chúng xen lẫn tiếng ve ran rả từ những tán cây cổ thụ quanh thị trấn, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống.

Bên trong một phòng học, những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc được xếp ngay ngắn. Mùi gỗ mới thơm nồng, quyện với mùi mực tàu thoang thoảng và chút hương giấy cũ từ những cuộn sách tre, mang đến một cảm giác vừa trang trọng, vừa gần gũi. Ánh nắng sớm mai hắt qua khung cửa sổ rộng mở, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn nhà, làm bừng sáng cả căn phòng. Giữa không gian ấy, học giả Minh Đạo đang say sưa giảng bài. Dáng người ông g��y gò, râu tóc đã điểm bạc nhưng đôi mắt lại tinh anh, sáng quắc như những vì sao trên bầu trời đêm. Ông mặc một chiếc áo vải bố đơn giản, cũ kỹ nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ thanh cao của một người học rộng hiểu sâu, một vẻ đẹp không cần tô vẽ.

Minh Đạo không nói về pháp quyết hay tiên duyên, không đề cập đến những bí ẩn của Trường Sinh Đạo hay con đường Phá Vỡ Hư Không. Thay vào đó, ông chậm rãi, từ tốn khắc họa lên tấm bảng gỗ những ký hiệu toán học phức tạp, giải thích về sự vận hành kỳ diệu của các vì sao trên thiên đỉnh, về quỹ đạo của nhật nguyệt, về chu kỳ của vạn vật. Giọng ông trầm ấm, vang vọng nhưng lại đầy sức hút, như dòng suối róc rách len lỏi qua từng ngóc ngách tâm hồn. "Tri thức không phải là thần thông, các trò ạ," ông nói, đưa tay chỉ vào biểu đồ thiên văn mà ông vừa vẽ, những nét bút lông đen tuyền nổi bật trên nền gỗ nhạt màu. "Mà là ánh sáng soi rọi tâm hồn. Khoa học giúp ta hiểu thế giới này vận hành như thế nào, nó không phải là phép thuật, mà là sự khám phá những quy luật ẩn giấu của tự nhiên. Nghệ thuật nuôi dưỡng tâm hồn, giúp ta cảm nhận cái đẹp, cái thiện, cái chân trong cuộc đời. Còn đạo đức, đạo đức định hình nhân cách, giúp ta phân biệt đúng sai, thiện ác, để sống một cuộc đời có ý nghĩa."

Các học trò, từ những cậu bé mới chập chững đọc chữ đến những thư sinh trẻ tuổi hơn, đều chăm chú lắng nghe. Trong số đó, có một thư sinh tên là An Bình, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt sáng ngời đầy sự hiếu học. Cậu ghi chép cẩn thận từng lời của Minh Đạo, đôi khi lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. Cậu cảm thấy những lời giảng này khác hẳn với những gì cậu từng được nghe ở các thư viện cổ, nơi mà mọi thứ đều xoay quanh việc cầu tiên, tu đạo, tìm kiếm linh khí. Ở đây, Minh Đạo lại tập trung vào những thứ dường như rất đỗi phàm tục: con người, tự nhiên, và trí tuệ.

Sau một lúc, khi Minh Đạo tạm dừng để uống một ngụm trà, An Bình không kiềm được sự tò mò trong lòng, bèn rụt rè cất tiếng hỏi, giọng cậu tuy còn non nớt nhưng lại tràn đầy nhiệt huyết: "Thưa tiên sinh, vậy tu tiên để làm gì nếu không phải để hiểu rõ bản thân và vũ trụ? Nếu như khoa học, nghệ thuật và đạo đức đã có thể giúp chúng ta đạt được những điều đó, vậy thì con đường tu luyện mà các tiên môn vẫn đang theo đuổi... có còn ý nghĩa gì không ạ?"

Minh Đạo đặt chén trà xuống, một nụ cười hiền từ nở trên môi. Ông nhìn An Bình, ánh mắt lấp lánh sự tán thưởng. "Câu hỏi rất hay, An Bình. Các tiên môn tu luyện để tìm kiếm sức mạnh, trường sinh, thậm chí là sự bất tử. Họ tin rằng đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi khổ ải, để đạt đến cảnh giới tối cao. Nhưng, con à, sức mạnh có thật sự là chân lý duy nhất? Trường sinh có đồng nghĩa với hạnh phúc? Và bất tử có đảm bảo rằng ta sẽ không đánh mất đi chính mình, đánh mất đi nhân tính?" Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt non nớt trong phòng. "Chân lý, có lẽ không chỉ nằm ở nơi tiên cảnh xa xôi, mà ẩn chứa ngay trong cuộc sống này, trong mỗi con người chúng ta. Việc hiểu rõ bản thân và vũ trụ, không nhất thiết phải dùng đến thần thông. Nhiều khi, một khối óc sáng suốt, một trái tim nhân hậu, còn có thể vén màn bí ẩn tốt hơn vạn phép thần thông."

Những lời của Minh Đạo không chỉ là bài giảng, mà là những hạt giống triết lý đang được gieo vào tâm hồn non trẻ của các học trò. An Bình cảm thấy một luồng tư tưởng mới mẻ đang xé toạc những định kiến cũ kỹ trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy bối rối, nhưng đồng thời cũng vô cùng phấn khích. Cậu biết, con đường mà Minh Đạo tiên sinh đang dẫn dắt, tuy khác biệt, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc mà cậu chưa từng thấy. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, tiếng thì thầm thảo luận của các học trò, và giọng nói trầm ấm của Minh Đạo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một buổi học đầy hăng say và trí tuệ, trong một thế giới mà đa số vẫn còn đang miệt mài theo đuổi con đường tu tiên.

Minh Đạo nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Ông biết rằng con đường ông đang đi không hề dễ dàng. Trong bối cảnh Thiên Đạo đang suy yếu, khi lời đồn về "không ai khao khát thành tiên" bắt đầu lan truyền như một ngọn lửa nhỏ, việc ông dạy dỗ về khoa học, nghệ thuật và đạo đức cho phàm nhân bị nhiều kẻ coi là dị đoan, là hành động báng bổ Thiên Đạo. Nhưng ông tin vào con đường của mình. Ông tin rằng, chính những hạt giống tri thức và lòng trắc ẩn này, một ngày nào đó, sẽ nở hoa thành một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần dựa dẫm vào thần linh hay tiên nhân, mà tự mình kiến tạo nên vận mệnh của chính mình. Ông đã thấy một tia hy vọng trong đôi mắt của An Bình, trong sự tò mò của những đứa trẻ khác, và đó chính là động lực lớn nhất để ông tiếp tục con đường cô độc này.

***

Giữa lúc Minh Đạo đang dùng bữa trưa nhẹ bên hiên trường, tận hưởng không khí trong lành và tiếng chim hót líu lo trên cành cổ thụ, một bóng người thanh thoát, vận đạo bào màu xanh lam nhạt, bất ngờ xuất hiện ở cổng trường. Đó là Tiên Sư Bích Thủy, một tu sĩ cấp thấp được cử đến từ một trong những tiên môn lớn của Tiên Môn Liên Minh. Dáng người nàng thanh thoát, nhưng khuôn mặt lại lạnh lùng như băng giá, đôi m���t sắc bén toát lên vẻ cao ngạo khó che giấu của một người tu luyện. Sự xuất hiện của nàng như một làn gió lạnh lẽo thổi qua sân trường, khiến không khí vui vẻ, ồn ào của buổi học tan biến trong chốc lát. Tiếng chim ngừng hót, tiếng gió xào xạc qua tán lá cũng dường như trở nên nặng nề hơn. Ngay cả mùi hương trà thơm dịu từ quán nước nhỏ gần đó cũng bị lấn át bởi một luồng khí lạnh lẽo vô hình.

Tiên Sư Bích Thủy khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét lướt qua những đứa trẻ phàm nhân đang tò mò nhìn nàng. Nàng không hiểu, tại sao giữa thời buổi Thiên Đạo suy yếu, linh khí ngày càng mỏng, con người lại không chuyên tâm tu luyện, tìm kiếm cơ hội cuối cùng để thành tiên, mà lại tụ tập ở đây, học những thứ vô bổ như vậy? Ánh mắt nàng dừng lại trên Minh Đạo, người đang đứng dậy, cúi đầu nhẹ chào nàng với vẻ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn.

Minh Đạo biết rõ mục đích của nàng. Trong những năm gần đây, khi truyền thuyết "không ai khao khát thành tiên" bắt đầu lan rộng và gây ra những xáo động trong lòng người, các tiên môn đã trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết. Bất kỳ ai có tư tưởng lệch lạc khỏi con đường tu tiên đều bị coi là mối đe dọa, là kẻ đang phá hoại trật tự mà họ đã cố gắng duy trì hàng vạn năm. Và Minh Đạo, với những lời giảng về "nhân đạo", về "trí tuệ phàm tục", hiển nhiên là một cái gai trong mắt họ.

"Minh Đạo tiên sinh," Tiên Sư Bích Thủy lạnh giọng cất lời, giọng nàng trong trẻo nhưng lại mang theo một chút lạnh lẽo, như tiếng nước đá chạm vào chén ngọc. Nàng khoanh tay đứng đó, tư thế đầy vẻ bề trên. "Ngươi đang gieo rắc những tư tưởng gì cho đám phàm nhân này? Truyền thuyết 'không ai khao khát thành tiên' đang khiến lòng người hoang mang, ngươi lại muốn bỏ đạo tu luyện mà theo đuổi những thứ vô bổ này sao? Tiên môn chúng ta đã nhận được không ít lời phàn nàn về ngôi trường này của ngươi."

Minh Đạo vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nụ cười hiền từ không hề tắt. Ông nhẹ nhàng tiến đến gần hơn một chút, nhưng vẫn giữ một khoảng cách tôn trọng. "Thưa Tiên Sư. Chẳng lẽ hiểu biết về thế giới, về con người lại là vô bổ? Chẳng lẽ chân lý chỉ có ở tiên môn? Các tiên môn truy cầu đại đạo, tìm kiếm sự thăng hoa của linh hồn. Còn bần đạo, bần đạo chỉ muốn khai mở trí tuệ cho phàm nhân, giúp họ hiểu rõ về thế giới xung quanh, về chính bản thân mình. Đây là con đường 'Nhân Đạo', một con đường không cần đến linh khí, không cần đến thần thông, nhưng lại có thể giúp con người tự cường, tự lập."

An Bình và các học trò khác, lúc này đã nép mình vào một góc, tò mò quan sát cuộc đối thoại giữa tiên sinh của họ và vị tiên sư lạnh lùng kia. Họ cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng đồng thời cũng cảm thấy tự hào về Minh Đạo. An Bình đặc biệt cảm thấy khó chịu trước thái độ khinh thường của Tiên Sư Bích Thủy đối với những gì Minh Đạo đang dạy. Đối với cậu, những điều tiên sinh giảng không hề vô bổ, mà ngược lại, chúng mở ra một thế giới hoàn toàn mới, đầy thú vị và ý nghĩa.

Tiên Sư Bích Thủy khẽ hừ lạnh một tiếng. "Tự cường? Tự lập? Trong khi Thiên Đạo đang suy yếu, tai họa khắp nơi, các phàm nhân các ngươi không tu luyện để có sức mạnh tự bảo vệ, lại đi học những thứ lý thuyết suông này, liệu có ích gì? Ngươi có biết, sự hoài nghi của phàm nhân đối với con đường tu tiên đang làm lung lay nền móng của cả thế giới này không? 'Không ai khao khát thành tiên' – cái lời đồn đại ấy, nó đang gieo rắc sự hỗn loạn, nó đe dọa trật tự mà các tiên môn đã khổ công duy trì!"

Minh Đạo trầm tư nhìn xa xăm, ánh mắt dừng lại ở những đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời xanh thẳm. "Trật tự mà các tiên môn duy trì, thưa Tiên Sư, liệu có thật sự là trật tự tự nhiên? Hay chỉ là một trật tự được xây dựng trên sự sợ hãi và sự phụ thuộc? Nếu Thiên Đạo có suy yếu, đó là lẽ tự nhiên của vạn vật. Sinh lão bệnh tử, hưng thịnh suy tàn, đó là quy luật bất biến. Con người không thể chống lại, nhưng có thể thích nghi, có thể tự mình tìm ra con đường sống."

Ông quay lại nhìn thẳng vào Tiên Sư Bích Thủy, ánh mắt kiên định nhưng không hề khiêu khích. "Các tiên môn dùng linh khí để thăng thiên, để trường sinh. Chúng ta, những phàm nhân, dùng trí tuệ để hiểu thiên địa, dùng lòng nhân ái để xây dựng cuộc sống. Chẳng lẽ con đường nào cũng có cái giá của nó sao? Con đường của chúng ta, thưa Tiên Sư, là con đường của con người, không phải con đường của thần tiên. Và nó không hề kém vĩ đại."

Tiên Sư Bích Thủy cảm thấy có một chút bối rối trước sự bình tĩnh và lập luận sắc bén của Minh Đạo. Nàng đã quen với việc phàm nhân luôn cúi đầu trước tiên nhân, luôn sợ hãi và tôn sùng. Nhưng Minh Đạo lại không như vậy. Ông không hề hèn mọn, cũng không hề khiêu khích, nhưng lại toát lên một khí chất kiên cường, một niềm tin vững chắc vào con đường của mình. Nàng không thể phủ nhận rằng lời của ông có một sức nặng nào đó, một sức nặng đến từ sự chân thành và triết lý sâu xa. Nhưng nàng vẫn không thể chấp nhận hoàn toàn. Đối với nàng, sức mạnh của tu luyện là tối thượng, là thứ duy nhất có thể bảo vệ thế giới khỏi sự hỗn loạn.

An Bình, từ góc khuất, đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại. Cậu cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với Minh Đạo. Tiên sinh của cậu, tuy không có thần thông, nhưng lại có một sức mạnh nội tại phi thường, sức mạnh của trí tuệ và niềm tin. Cậu biết rằng, những gì đang diễn ra ở ngôi trường nhỏ này, không chỉ là một buổi học đơn thuần, mà là sự khởi đầu của một điều gì đó vĩ đại hơn, một điều gì đó có thể thay đổi cả thế giới.

***

Cuộc đối thoại giữa Minh Đạo và Tiên Sư Bích Thủy tiếp tục trong căn phòng học yên tĩnh, nơi ánh nắng ban trưa đã dịu đi, nhường chỗ cho những vệt sáng mềm mại xuyên qua khung cửa sổ. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn, nhưng không phải là căng thẳng của sự đối đầu thù địch, mà là sự căng thẳng của những tư tưởng đối lập đang va chạm, tìm kiếm lối thoát cho một thời đại đầy biến động. Tiên Sư Bích Thủy đã được Minh Đạo mời vào phòng, và nàng đã chấp nhận, có lẽ vì sự tò mò, hoặc có lẽ vì nàng muốn hiểu rõ hơn về "dị đoan" mà Minh Đạo đang gieo rắc.

"Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm bất an," Tiên Sư Bích Thủy lặp lại, giọng nàng trầm hơn, không còn quá lạnh lùng như trước, nhưng vẫn đầy sự kiên quyết. Nàng ngồi đối diện Minh Đạo, ánh mắt sắc bén lướt qua những cuốn sách tre, những tấm bản đồ thiên văn được bày trên bàn gỗ. "Chỉ có tu luyện mới mang lại sức mạnh để chống lại tai ương. Các tiên môn đã gánh vác trọng trách này suốt hàng vạn năm. Ngươi dạy những điều này, chẳng phải là khiến con người yếu đuối hơn sao? Khi tai họa ập đến, khoa học của ngươi có thể đẩy lùi lũ lụt? Đạo đức của ngươi có thể ngăn chặn ma vật xâm lấn?"

Minh Đạo khẽ thở dài, trong ánh mắt ông hiện lên một vẻ trầm tư sâu sắc, như thể ông đã chiêm nghiệm vấn đề này từ rất lâu. "Sức mạnh thực sự, thưa Tiên Sư, không nằm ở phép thuật, mà ở trí tuệ, lòng dũng cảm và tình yêu thương. Nếu con người tự cường, họ có thể tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, nơi không cần ai phải khao khát thành tiên để tìm kiếm sự an lạc." Ông đặt một cuốn sách cổ lên bàn, cuốn sách không nói về linh khí hay pháp bảo, mà về những phương pháp trị bệnh bằng thảo dược, về cách xây dựng đê điều vững chắc, về những tư tưởng triết học cổ xưa về lòng nhân ái. "Khoa học, Tiên Sư, không thể chống lại lũ lụt bằng một đạo pháp hô phong hoán vũ, nhưng nó có thể giúp chúng ta hiểu về quy luật của dòng chảy, về cách xây dựng những công trình vững chắc để ngăn chặn nó. Đạo đức, không thể ngăn chặn ma vật bằng một kiếm khí xuyên mây, nhưng nó có thể gắn kết con người lại với nhau, tạo nên một cộng đồng đoàn kết, sẵn sàng hy sinh vì nhau khi hiểm nguy cận kề. Một cộng đồng như vậy, chẳng lẽ lại yếu đuối hơn một tu sĩ đơn độc, dù người đó có sức mạnh đến đâu?"

Tiên Sư Bích Thủy cau mày. Nàng chưa từng nghe ai nói về "sức mạnh" theo cách này. Trong thế giới của nàng, sức mạnh là linh khí, là pháp thuật, là cảnh giới tu vi. Những thứ Minh Đạo nói, đối với nàng, quá đỗi phàm tục, quá đỗi tầm thường. Nhưng nàng không thể phủ nhận hoàn toàn. Nàng đã chứng kiến không ít tu sĩ, dù có tu vi cao thâm, nhưng khi "mất người" vì chấp niệm, lại trở nên tàn độc hơn cả ma vật. Còn những phàm nhân này, dù yếu ớt, nhưng lại có một sự gắn kết, một lòng kiên cường mà đôi khi cả tiên nhân cũng không có.

"Nhưng..." Tiên Sư Bích Thủy cố gắng tìm lời phản bác. "Nếu không có tiên môn duy trì trật tự, phàm nhân sẽ chìm trong hỗn loạn. Các ngươi sẽ tự giết hại lẫn nhau vì lợi ích nhỏ bé, sẽ không có ai bảo vệ các ngươi khỏi những thế lực tà ác. Lời tiên tri 'không ai khao khát thành tiên' đang khiến các tiên môn lo sợ. Nếu tất cả đều như ngươi, từ bỏ tu luyện, vậy thì ai sẽ là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ thế gian?"

Minh Đạo mỉm cười nhẹ. "Trách nhiệm, thưa Tiên Sư, không phải của riêng ai, mà là của tất cả chúng ta. Thiên Đạo không phải là một thực thể có thể bị phá hủy bởi sự không khao khát của con người. Nó là quy luật, là sự vận hành. Cái mà các tiên môn lo sợ, có lẽ không phải là Thiên Đạo suy yếu, mà là sự suy yếu của chính quyền lực của họ. 'Không ai khao khát thành tiên' không phải là một lời nguyền, mà là một lời tiên tri về sự trưởng thành của nhân loại. Khi con người không còn khao khát thành tiên, họ sẽ tự tìm thấy giá trị của mình trong cuộc sống hiện tại, trong việc kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình. Đó không phải là sự hỗn loạn, mà là sự tự chủ, là sự khai mở một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần đến những vị thần để tìm thấy ý nghĩa cuộc sống."

An Bình, lén lút đứng ngoài cửa, lắng nghe từng lời của Minh Đạo. Mỗi câu, mỗi chữ đều khắc sâu vào tâm trí non trẻ của cậu. Cậu cảm thấy một niềm tin mãnh liệt dâng trào. Những lời tiên sinh nói, không phải là những lời huyễn hoặc về tiên cảnh hay thần thông, mà là những lời chân thật, chạm đến tận đáy lòng người. Cậu nhận ra rằng, dù cho các tiên môn có mạnh mẽ đến đâu, dù cho Thiên Đạo có suy yếu đến mức nào, thì "sức mạnh thực sự" mà Minh Đạo nhắc đến mới là thứ bền vững nhất, là nền tảng vững chắc nhất cho tương lai của nhân loại. Cậu nhìn Minh Đạo, nhìn vị học giả gầy gò nhưng lại mang trong mình một ý chí sắt đá, một tầm nhìn vượt thời đại. Cậu biết rằng, những hạt giống tri thức và tư tưởng nhân văn mà ông đang gieo rắc, sẽ không bao giờ bị lãng quên, mà sẽ nảy mầm, đâm chồi, và một ngày nào đó, sẽ nở hoa rực rỡ, kiến tạo nên một kỷ nguyên hoàn toàn mới.

Tiên Sư Bích Thủy vẫn im lặng, ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi, nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt mầm suy nghĩ đã được gieo. Nàng không thể hoàn toàn bác bỏ những lời của Minh Đạo. Nàng cảm nhận được áp lực của thời đại, sự bất ổn của Thiên Đạo suy yếu, và nàng cũng chứng kiến những tu sĩ "mất người". Có lẽ, con đường mà Minh Đạo đang theo đuổi, tuy khác biệt, nhưng lại không phải là vô lý. Có lẽ, "Nhân Đạo" này, chính là câu trả lời cho sự "mất người", cho sự suy tàn của Thiên Đạo. Nhưng nàng vẫn chưa sẵn sàng để chấp nhận hoàn toàn. Nàng vẫn còn quá nhiều chấp niệm vào con đường tu tiên, vào quyền lực của tiên môn.

Minh Đạo nhìn Tiên Sư Bích Thủy, ông biết rằng tư tưởng không thể thay đổi chỉ trong một ngày. Nhưng ông tin rằng, chỉ cần hạt mầm được gieo, nó sẽ tự tìm cách nảy mầm. Ông tin vào trí tuệ của con người, tin vào khả năng tự định đoạt vận mệnh của chính mình. Những lời giảng của ông về khoa học, nghệ thuật và đạo đức, cùng với sự tiếp thu nhiệt thành của thư sinh An Bình, chính là nền móng đầu tiên, là những viên gạch đầu tiên cho sự ra đời của một "Kỷ Nguyên Nhân Gian" thịnh vượng, nơi trí tuệ con người sẽ thay thế quyền năng siêu nhiên. Sự xuất hiện của Tiên Sư Bích Thủy và cuộc tranh luận triết lý này chỉ càng cho thấy sự chia rẽ sâu sắc giữa hai con đường, nhưng cũng là dấu hiệu cho thấy một cuộc chuyển đổi lớn lao đang được nhen nhóm. Niềm tin của Minh Đạo vào "sức mạnh thực sự" của con người chính là tiền đề cho tư tưởng "điểm neo nhân quả" của Tạ Trần sau này, gợi ý rằng những hạt giống tri thức gieo rắc từ 5000 năm trước sẽ nở hoa thành một thế giới mà Tạ Trần sẽ bảo vệ và định hình.

Minh Đạo khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt ông nhìn ra khoảng không vô định. Ông biết rằng con đường còn rất dài, nhưng ông không cô đơn. Những hạt mầm đã được gieo, và chúng sẽ tiếp tục nảy mầm, dù cho thế gian này có biến động đến đâu. Tiếng chuông buổi trưa từ ngôi chùa cổ trong thị trấn vang lên, trầm ấm và xa xăm, như một lời khẳng định cho sự hiện hữu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của con người, giữa thời loạn lạc của Thiên Đạo.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free