Nhân gian bất tu tiên - Chương 1191: Thượng Đỉnh Nhân Gian: Bình Minh Của Tinh Thần Hợp Tác
Sau khi Tiểu An rời đi, quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời. Anh quay lại với cuốn sách của mình, nhưng tâm trí anh vẫn còn dõi theo bóng dáng nhỏ bé của Tiểu An. Anh biết rằng, những hạt mầm triết lý về Nhân Đạo, về giá trị của cuộc sống bình thường, đã được gieo từ 5.000 năm trước bởi những người như Minh Đạo, An Bình, giờ đây đang nảy nở mạnh mẽ trong lòng thế hệ trẻ. Sự giác ngộ của Tiểu An là một minh chứng sống động cho sự phát triển vững chắc của Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần, như một 'người thầy vô danh', đã hoàn thành vai trò của mình, giữ trọn Vô Vi Chi Đạo, để dòng chảy của nhân loại tự do định hình tương lai của chính mình, một tương lai bình yên và bền vững.
Dòng chảy ấy, kéo dài qua ngàn vạn năm, không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là kết quả của vô số những lựa chọn, những khoảnh khắc thức tỉnh, những hạt mầm tri thức được gieo trồng từ thuở khai sơ. Năm ngàn năm trước, khi bóng ma suy tàn của Thiên Đạo bắt đầu phủ xuống thế gian, và những lời tiên tri về một kỷ nguyên không còn tiên nhân vẫn còn là những lời thì thầm đầy sợ hãi, nhân loại đã đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Đó là thời điểm mà khái niệm "sống một đời bình thường" chưa phải là một chân lý hiển nhiên, mà là một ý tưởng táo bạo, gần như phản nghịch. Chính trong bối cảnh ấy, một cuộc hội nghị lịch sử đã diễn ra, nơi những con người dũng cảm, với trí tuệ và tấm lòng vì nhân thế, đã cùng nhau đặt nền móng cho Kỷ Nguyên Nhân Gian.
***
Đại Sảnh Hội Nghị của Thành Vô Song, dưới ánh nắng ban mai đầu tiên của một ngày mới, hiện lên vẻ tráng lệ pha lẫn một nét ưu tư khó tả. Kiến trúc của sảnh đường này không chỉ là sự tổng hòa của những đường nét tinh xảo và vật liệu quý giá, mà còn là biểu tượng cho khát vọng vươn lên của nhân loại. Những cột đá cẩm thạch cao vút chạm tới trần nhà được chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, nhưng thay vì những họa tiết mây trời bồng bềnh thường thấy trong các kiến trúc tiên môn, chúng lại mang hình ảnh của những dòng sông uốn lượn, những cánh đồng trù phú, những phố phường tấp nập – biểu trưng cho sự phồn thịnh của cõi phàm.
Sáng sớm, không khí trong đại sảnh đặc quánh một sự trang nghiêm, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc ấy là một dòng chảy ngầm của những nỗi lo âu và kỳ vọng đan xen. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng ghế gỗ cọ nhẹ trên nền đá khi các đại biểu tìm chỗ ngồi, tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng. Mùi hương trầm thoang thoảng lan tỏa, hòa quyện với mùi giấy mới tinh tươm từ những bản báo cáo và mùi vải vóc sang trọng của y phục các chức sắc. Hàng trăm vị đại diện, từ các vương triều hùng mạnh đến những học viện uyên bác, và cả một vài tông môn tu tiên đã bắt đầu mở lòng với tư tưởng mới, đều đã tề tựu. Nét mặt họ, dù là lão giả râu tóc bạc phơ hay thanh niên tuấn tú, đều hằn lên sự khắc khoải trước tương lai mờ mịt của Thiên Đạo, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt vẫn le lói một tia hy vọng mong manh.
Chủ tọa hội nghị, một vị lão thần uyên bác với vầng trán cao và đôi mắt sáng, chậm rãi gõ chiếc búa gỗ lên bàn, tạo nên một âm thanh vang vọng, dứt khoát xé tan bầu không khí trầm mặc.
"Kính thưa chư vị," giọng nói trầm ấm của ông vang lên, chứa đựng sự tôn kính nhưng cũng đầy trọng trách. "Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây không phải để bàn về những tranh chấp lãnh thổ hay lợi ích cá nhân. Chúng ta tụ họp để đối mặt với một thực tại nghiệt ngã, một mối hiểm họa đang đe dọa toàn bộ Nhân Gian." Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt, như muốn khắc sâu vào tâm trí mỗi người sự cấp bách của tình hình. "Thiên Đạo đang suy yếu. Linh khí cạn kiệt. Thiên tai dị biến ngày càng trầm trọng. Nh��ng lời tiên tri cổ xưa về 'mất người' và 'Thiên Đạo tan rã' đang dần trở thành hiện thực."
Một làn sóng xì xào lo lắng dâng lên, nhưng nhanh chóng lắng xuống dưới ánh mắt kiên nghị của chủ tọa. "Trong tình cảnh này, chúng ta không thể tiếp tục trông chờ vào những giải pháp cũ kỹ, không thể cầu xin những sức mạnh đã dần rời bỏ chúng ta. Chúng ta cần một hướng đi mới, một con đường do chính nhân loại khai mở."
Sau lời khai mạc trang trọng ấy, mọi ánh mắt đổ dồn về một thanh niên đứng lên bục giảng. Đó là An Bình, một học giả, nhà thám hiểm trẻ tuổi nhưng đã nổi danh với những công trình nghiên cứu táo bạo. Ngoại hình của hắn toát lên vẻ phong trần từ những chuyến đi xa, làn da rám nắng, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự thông minh và kiên định, như một ngọn hải đăng trong màn đêm. Trang phục hắn giản dị, gọn gàng, khác hẳn với sự hoa lệ của các đại biểu khác, nhưng lại đầy tự tin và tri thức. Hắn mang theo không phải là pháp bảo hay linh dược, mà là những tập giấy dày đặc chữ viết, những cuộn bản đồ chi chít ký hiệu, và những mô hình phức tạp.
An Bình cúi đầu chào, rồi đặt tập báo cáo lên bục. Giọng nói của hắn rõ ràng, dứt khoát, không một chút run rẩy. "Kính thưa chư vị, trong suốt thập niên qua, ta và các cộng sự đã dành trọn thời gian để quan sát, ghi chép và phân tích những biến đổi của thế giới. Bằng những phương pháp mà chúng ta gọi là 'khoa học', không dựa vào linh khí hay tiên pháp, chúng ta đã thu thập được những dữ liệu cụ thể về tình hình hiện tại."
Hắn giơ lên một tấm bản đồ lớn, trên đó những vùng đất từng trù phú nay bị đánh dấu bằng màu đỏ sẫm, tượng trưng cho sa mạc hóa hoặc cạn kiệt tài nguyên. "Đây là bản đồ thể hiện sự suy thoái tài nguyên linh vật và thổ nhưỡng. Rõ ràng, việc khai thác vô độ và sự biến đổi khí hậu do linh khí suy yếu đã khiến nhiều vùng đất màu mỡ trở nên cằn cỗi."
Tiếp đó, hắn trình bày một biểu đồ phức tạp về sự gia tăng của các bệnh dịch lạ, không thể chữa khỏi bằng tiên dược thông thường, cũng như sự xuất hiện của những hiện tượng thời tiết cực đoan: "Lượng mưa thất thường, bão lũ và hạn hán luân phiên, cùng với sự gia tăng của những căn bệnh trước đây chưa từng thấy, đã đẩy hàng triệu phàm nhân vào cảnh khốn cùng. Chúng ta không thể mãi đổ lỗi cho 'ý trời' hay 'Thiên Đạo giáng tội'. Những gì đang diễn ra có thể được lý giải bằng các yếu tố tự nhiên và nhân tạo, và quan trọng hơn, có thể được giải quyết bằng chính trí tuệ và sự đồng lòng của chúng ta."
An Bình lấy ra một mẫu vật khoáng chất. "Đây là một loại khoáng chất mới được tìm thấy ở Hẻm Núi U Ảnh, nơi từng bị coi là vùng đất ma quái. Qua nghiên cứu, chúng ta phát hiện nó có khả năng hấp thụ một loại khí độc hại gây ra 'tiếng quỷ khóc' trong truyền thuyết. Hơn nữa, những loại thảo mộc đặc hữu ở đó, tưởng chừng vô dụng với tu sĩ, lại có tiềm năng y dược to lớn cho phàm nhân. Điều này chứng minh rằng, thế giới vẫn còn vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, và chìa khóa không phải lúc nào cũng nằm ở linh khí."
Hắn trình chiếu thêm những bức vẽ chi tiết về các loài thực vật, động v��t đang biến mất, về sự thay đổi của các dòng hải lưu, của những mạch nước ngầm. Mỗi con số, mỗi hình ảnh đều là một bằng chứng không thể chối cãi, một lời cảnh báo lạnh lùng về tương lai nếu không có sự thay đổi. Các đại biểu lắng nghe trong im lặng, nét mặt từ ngạc nhiên ban đầu chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự lo lắng sâu sắc. Họ từng chỉ nghe những lời đồn đại, những lời than vãn mơ hồ, nhưng nay, trước mắt họ là những dữ liệu khoa học, khách quan, không thể chối cãi, phơi bày một bức tranh ảm đạm về sự sụp đổ đang cận kề. Sự hoài nghi cố hữu về tri thức phàm tục dần tan biến, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và một cảm giác cấp bách đến nghẹt thở. An Bình đã thành công trong việc đặt những viên gạch đầu tiên cho một nền tảng tri thức mới, nơi sự thật được mổ xẻ bằng trí tuệ, chứ không phải bằng tín ngưỡng.
***
Khi An Bình kết thúc phần trình bày, cả đại sảnh chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng thở dài nặng nề của các đại biểu. Rồi đột nhiên, bầu không khí bùng nổ. Tiếng tranh luận xì xào dần lớn hơn, chuyển thành những tiếng nói gay gắt, rồi cuối cùng là một cuộc tranh cãi sôi nổi, dường như muốn xé toạc mái vòm của Đại Sảnh Hội Nghị. Mùi căng thẳng lan tỏa khắp nơi, hòa lẫn với mùi mực và giấy từ những tập báo cáo.
"Chúng ta phải tìm cách khôi phục Thiên Đạo! Đó là căn nguyên của mọi vấn đề!" Một lão tu sĩ từ một tông môn cổ xưa, với mái tóc bạc trắng và ánh mắt đầy vẻ cố chấp, đập mạnh tay xuống bàn. "Tất cả những gì vị học giả này nói chỉ là bề mặt! Phải chăng chúng ta đã đắc tội với Thiên Đạo? Phải chăng chúng ta đã khiến các vị tiên nhân phật lòng?"
Một đại diện vương triều khác, một vị quan lại trung niên với vẻ mặt hoảng sợ, vội vàng phụ họa: "Đúng vậy! Chúng ta nên tổ chức các buổi lễ tế trời, cầu xin linh khí trở lại! Nên tìm kiếm những vị chân tiên ẩn dật, nhờ họ thi triển thần thông vá trời!"
Những ý kiến tương tự dồn dập được đưa ra, mang đậm màu sắc của sự mê tín và chấp niệm vào con đường tu tiên đã suy tụp. Họ vẫn bám víu vào những giải pháp truyền thống, những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí qua hàng ngàn năm, như những người sắp chết đuối níu lấy cọng rơm cuối cùng.
An Bình vẫn đứng trên bục, dáng vẻ bình thản nhưng ánh mắt kiên định. Hắn chờ đợi cho đến khi nh��ng tiếng tranh cãi tạm lắng xuống, rồi mới cất lời, giọng nói không hề nao núng. "Thưa chư vị, với tất cả sự tôn kính, ta phải nói rằng những phương pháp truyền thống ấy đã không còn hiệu nghiệm. Dữ liệu của chúng ta cho thấy, sự suy yếu của Thiên Đạo là một quá trình tự nhiên, một chu kỳ vũ trụ, không phải là sự trừng phạt hay sự phật lòng của bất kỳ đấng tối cao nào."
Hắn giơ một biểu đồ khác, chỉ vào những đường cong phức tạp. "Linh khí đã suy giảm đều đặn suốt hàng vạn năm qua. Những nỗ lực 'vá trời' của các tiên nhân vĩ đại trong quá khứ chỉ là những giải pháp tạm thời, trì hoãn sự suy vong chứ không thể đảo ngược. Việc chúng ta tiếp tục trông chờ vào 'tiên' hay 'thần' chỉ là sự lãng phí thời gian và nguồn lực quý báu. Chúng ta cần tìm kiếm giải pháp từ chính mình, từ chính trí tuệ và đôi tay của nhân loại."
Lời nói của An Bình như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Một số người tỏ vẻ giận dữ, coi đó là sự ngạo mạn, là sự bất kính. Nhưng nhiều người khác, đặc biệt là những học giả trẻ tuổi và những vị quan lại thực tế, bắt đầu lắng nghe một cách nghiêm túc. Họ đã chứng kiến tận mắt sự thất bại của các pháp thuật, của những buổi tế lễ tốn kém mà không mang lại kết quả. Họ đã nhìn thấy những dòng sông cạn khô, những cánh đồng cháy trụi, những người thân chết vì bệnh dịch mà không có linh đan nào cứu chữa.
Vị chủ tọa lại gõ búa, mang theo vẻ mặt trầm ngâm. "An Bình nói không phải không có lý. Thực tế đã chứng minh, những nỗ lực phục hồi linh khí hay cầu xin Thiên Đạo đều đã thất bại. Chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự thật này."
Một không khí ảm đạm bao trùm đại sảnh. Sự thật nghiệt ngã đang dần được chấp nhận. Nhưng chấp nhận thì sao? Con đường nào phía trước? Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí nhiều người. Những tiếng thở dài của những người thất vọng lại vang lên.
Đúng vào lúc đó, một bóng người đứng dậy, bước chậm rãi về phía bục giảng. Hắn là Dương Quân, một thủ lĩnh trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết, nổi tiếng với tư tưởng cấp tiến và sự quan tâm sâu sắc đến đời sống phàm nhân. Ngoại hình của hắn tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, như hai ngọn đuốc thắp sáng trong bóng tối. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá cầu kỳ nhưng lại làm nổi bật vẻ thanh thoát và ý chí kiên cường.
Dương Quân bước lên bục, thu hút mọi ánh nhìn. Hắn không nói ngay, mà để ánh mắt mình chậm rãi quét qua từng gương mặt trong đại sảnh, dừng lại ở những người đang hoài nghi, ở những người đang tuyệt vọng, và cả những người đang tìm kiếm một tia hy vọng. Hắn không cần phải lớn tiếng, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để xoa dịu những tiếng xì xào, đủ để tạo nên một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Hắn đứng đó, như một biểu tượng của một thế hệ mới, một tư tưởng mới, sẵn sàng đối mặt với thách thức mà không cần đến những bóng dáng thần tiên. Sự xuất hiện của hắn là một lời hứa, một sự khẳng định rằng nhân loại sẽ không gục ngã.
***
Dương Quân hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn rực sáng nhưng giọng nói lại trầm ấm và đầy sức nặng, như muốn rót từng lời vào tận đáy lòng mỗi người. "Chư vị, chúng ta đã nghe về sự suy tàn, về những con số khô khan, về những lời cảnh báo rợn người. Nhưng có lẽ, chúng ta đã quên đi điều quan trọng nhất: Chúng ta là ai? Chúng ta là nhân loại! Là những sinh linh có khả năng thích nghi, khả năng sáng tạo, khả năng vươn lên từ tro tàn!"
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói ấy thấm vào tâm trí mọi người. "Suốt hàng ngàn năm, chúng ta đã được dạy rằng Thiên Đạo là tối cao, rằng tiên nhân là vĩ đại. Chúng ta đã khao khát thành tiên, khao khát thoát ly phàm trần để đạt được sức mạnh vĩnh cửu. Nhưng nhìn xem, cái giá của sự khao khát ấy là gì? Là sự thờ ơ trước những nỗi khổ của phàm nhân, là sự phụ thuộc mù quáng vào một quyền năng đang suy yếu, là sự đánh mất chính mình, đánh mất 'nhân tính' trong hành trình 'mất người'."
Dương Quân nâng cao giọng, đầy nhiệt huyết. "Chúng ta không cần những vị thần! Chúng ta không cần những vị tiên nhân! Chúng ta có nhau! Mỗi một phàm nhân, dù nhỏ bé đến đâu, dù không có linh căn hay pháp bảo, đều là một phần không thể thiếu của dòng chảy cuộc đời. Mỗi một sinh mệnh, mỗi một nụ cười, mỗi một giọt mồ hôi đều có giá trị ngang bằng nhau. Giá trị ấy không nằm ở sự nổi bật, mà ở chính sự tồn tại và đóng góp của chúng ta!"
Lời nói của hắn vang vọng trong đại sảnh, chạm đến những sợi dây cảm xúc sâu kín nhất. Đó không chỉ là một bài diễn thuyết, đó là một lời hiệu triệu, một tuyên ngôn về giá trị của con người, về "Nhân Đạo." Hắn gián tiếp gợi nhắc đến những ý niệm về "Truyền Thuyết 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên'" mà bấy lâu nay đã âm thầm lan truyền trong dân gian, rằng chỉ khi con người không còn vọng tưởng vào sức mạnh ngoại lai, không còn đánh mất bản ngã, Thiên Đạo mới có thể thực sự tan rã, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới do chính nhân loại làm chủ.
Ở một góc khuất trong đại sảnh, Lăng Nguyệt, một tu sĩ cấp cao với dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, vẫn ngồi yên lặng. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, toát lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, giờ đây lại khẽ dao động. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn, quá nhiều hy vọng hão huyền. Nhưng lời của Dương Quân, về giá trị của chính con người, về sự tự lực, đã khiến nàng khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như vô hình, nhưng lại là một dấu hiệu của sự thấu hiểu và chấp thuận. Tia băng giá trong ánh mắt nàng dường như tan chảy một chút, hé lộ một tia hy vọng mong manh.
Tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên lác đác, rồi nhanh chóng lan rộng, trở thành một tràng vỗ tay tán thành như sấm dậy, át đi mọi tiếng xì xào nghi ngờ. Nét mặt của các đại biểu bừng sáng, không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm.
Ngay sau Dương Quân, Bách Lý Hùng, một vị tướng quân với thân hình vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, lập tức đứng dậy. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông càng tăng thêm vẻ oai phong, chính trực. Giọng nói của ông trầm hùng, đầy khí phách, không vòng vo. "Lời của Dương Quân đã chạm đến tận cốt lõi vấn đề! Chúng ta không thể ngồi đây mà than vãn. Chúng ta cần hành động! Ngay bây giờ!"
Ông đập mạnh tay vào bàn, âm thanh dứt khoát. "Với tư cách là người nắm giữ binh quyền, ta xin đề xuất ngay lập tức: Đầu tiên, chúng ta cần thành lập lực lượng bảo vệ biên giới chung, không chỉ chống lại giặc ngoại xâm mà còn để đối phó với những dị biến tự nhiên. Thứ hai, xây dựng hệ thống dự trữ lương thực khẩn cấp và mạng lưới y tế phàm nhân trên toàn cõi Nhân Gian, không phụ thuộc vào linh dược tiên môn. Thứ ba, phát triển các trung tâm nghiên cứu khoa học như của An Bình, để chúng ta có thể hiểu rõ hơn về thế giới này và tìm ra những giải pháp bền vững."
Các đề xuất của Bách Lý Hùng thực tế, cụ thể và đầy tính khả thi. Ông đã nắm bắt được tinh thần của Dương Qu��n và biến nó thành những kế hoạch hành động cụ thể, đặt nền móng cho một hệ thống quản lý và phát triển mới của nhân loại. Các đại biểu nhao nhao hưởng ứng. Chủ tọa hội nghị, với nụ cười rạng rỡ hiếm thấy, lại gõ búa.
"Vậy là, chúng ta đã đạt được đồng thuận!" Giọng ông vang dội, tràn đầy niềm vui và sự nhẹ nhõm. "Đây không chỉ là một thỏa thuận, đây là một lời thề! Một lời thề của nhân loại, sẽ tự mình định đoạt vận mệnh của mình! Bình minh của một kỷ nguyên mới đã bắt đầu!"
Không khí trong đại sảnh như vỡ òa. Tiếng vỗ tay vang dội không ngừng, hòa cùng tiếng nói chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy phấn khích. Các đại biểu đứng dậy, những cái bắt tay chặt chẽ trao nhau, khuôn mặt ai nấy đều ánh lên niềm hy vọng mới mẻ. Các văn bản hợp tác được nhanh chóng soạn thảo và ký kết, không phải bằng pháp lực hay lời thề với Thiên Đạo, mà bằng mực và giấy, bằng chính ý chí của con người. Những quyết định được đưa ra tại hội nghị lịch sử này chính là hạt giống đầu tiên cho sự phát triển c��a các thể chế và giá trị "Nhân Đạo" sẽ định hình Kỷ Nguyên Nhân Gian trong tương lai, một tương lai không còn bị chi phối bởi tu tiên hay linh khí, mà bằng khoa học, y học phàm nhân và sự quản lý tài nguyên bền vững. Thái độ của Lăng Nguyệt, cùng với sự chủ động của Dương Quân và Bách Lý Hùng, báo hiệu một sự chuyển biến sâu sắc trong tư tưởng, nơi những người từng là tu sĩ sẽ trở thành cầu nối quan trọng, dẫn dắt nhân loại vào kỷ nguyên mới. Dù Tạ Trần không trực tiếp xuất hiện, nhưng tầm ảnh hưởng của tư tưởng "không khao khát thành tiên" mà anh đại diện đã xuyên suốt thời gian, định hình cuộc họp này và vô số những sự kiện tương tự, trở thành nền móng vững chắc cho Kỷ Nguyên Nhân Gian phồn thịnh mà anh đang sống.
Hội nghị bế mạc trong sự hân hoan và một niềm lạc quan thận trọng. Ánh nắng chiều muộn dịu nhẹ chiếu rọi qua những ô cửa sổ, mang theo làn gió mát lành, như xua tan đi những đám mây u ám của một kỷ nguyên sắp tàn, mở ra một chân trời mới rực rỡ và đầy hứa hẹn. Nhân loại đã chọn con đường của chính mình, con đường của sự đoàn kết và tự cường.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.