Nhân gian bất tu tiên - Chương 1193: Vết Tích Tiên Hiệp: Bài Học Từ Quá Khứ
Hoàng hôn đã hoàn toàn tắt lịm phía chân trời, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong Thành Vô Song, ánh đèn đã thắp sáng rực rỡ, không còn là những đốm lửa leo lét như thuở nào. Chúng tựa như vô vàn tinh tú rơi xuống mặt đất, lung linh và đầy hứa hẹn, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy "tiên" trong chính cuộc sống trần thế của mình, thông qua trí tuệ và sự phát triển. Triết lý "Nhân Đạo" không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đang dần hiện hữu, định hình từng khía cạnh của đời sống.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè chiếu rọi qua những khe cửa sổ cao vút của Học Viện Nhân Đạo, một không khí trang trọng và chờ đợi đã bao trùm giảng đường lớn nhất. Học Viện Nhân Đạo, với kiến trúc vững chãi, uy nghiêm nhưng không kém phần thanh thoát, được xây dựng từ những phiến đá cẩm thạch trắng ngà, mái ngói lưu ly xanh biếc, tựa như một biểu tượng cho sự trường tồn của tri thức con người. Hương trầm thoang thoảng quyện trong không khí, cùng với mùi giấy cũ và mực in từ hàng ngàn cuốn sách trong thư viện kề bên, tạo nên một bầu không khí học thuật vừa cổ kính vừa tươi mới.
Hàng trăm học giả, quan viên với vẻ mặt nghiêm cẩn, và thậm chí cả một số cựu tu sĩ ��� những người đã rũ bỏ áo bào tiên môn để khoác lên mình y phục giản dị của người đời – đã tề tựu đông đủ. Họ ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế gỗ lim được chạm khắc tinh xảo, ánh mắt hướng về bục giảng, nơi một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Một số người thì thầm to nhỏ, bàn tán về chủ đề nhạy cảm mà buổi thuyết trình hôm nay sẽ đề cập, nhưng phần lớn đều im lặng, lắng nghe tiếng chân khe khẽ của những người đến muộn và tiếng lật giấy sột soạt.
Ở hàng ghế đầu, Dương Quân uy nghiêm nhưng không kém phần nho nhã, hắn vận một bộ đạo bào màu lam nhạt, tóc đen dài buộc cao gọn gàng, toát lên khí chất của một nhà lãnh đạo đầy lý tưởng. Đôi mắt hắn sáng ngời, không ngừng quan sát những gương mặt xung quanh, vừa có sự hài lòng về thành quả đã gặt hái, vừa ẩn chứa nỗi lo toan về gánh nặng trách nhiệm cho một tương lai chưa từng có tiền lệ. Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt, nàng vẫn giữ vẻ đẹp tuyệt mỹ, nhưng sự lạnh lùng băng giá thường thấy đã được thay thế bằng một vẻ trầm tư sâu sắc. Nàng khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, không một họa tiết nào phá vỡ sự giản dị đó, mái tóc đen nhánh buông dài đến thắt lưng, được búi cao đơn giản bằng một chiếc trâm ngọc. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã dịu đi nhiều, nhưng vẫn ánh lên sự uy nghiêm cùng với một chút mệt mỏi ẩn sâu từ những năm tháng dài chấp niệm vào con đường tu tiên hư ảo. Nàng khẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, tựa như đang tìm kiếm một sự an ủi vô hình từ vật kỷ niệm cuối cùng của một thời đã qua.
Trên bục giảng, Hứa Minh, một thư sinh trẻ tuổi, dáng người thanh mảnh nhưng ánh mắt lại sáng ngời đầy tri thức và nhiệt huyết, đang đứng thẳng tắp. Bộ trang phục thư sinh màu xanh lục đậm của hắn gọn gàng, toát lên vẻ thông minh và kiên định. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân trước hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Bên cạnh Hứa Minh, An Bình, vị học giả trung niên với ánh mắt tinh anh, phúc hậu, mặc bộ áo vải giản dị, mỉm cười khích lệ. Lão khẽ vỗ nhẹ vào vai Hứa Minh, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự tin tưởng và tự hào.
Giảng đường dần chìm vào im lặng tuyệt đối. Hứa Minh chậm rãi bước tới giữa bục giảng, ánh mắt quét qua từng gương mặt, dừng lại một chút ở Dương Quân và Lăng Nguyệt, sau đó là An Bình, người đã đồng hành cùng hắn trong suốt quá trình nghiên cứu gian nan này. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhưng đầy tự tin, xé tan sự tĩnh lặng:
"Kính thưa quý vị, kính thưa chư vị học giả, quan viên, và các vị tiền bối đã từng chứng kiến Kỷ Nguyên Tiên Hiệp. Hôm nay, tôi xin trình bày về một chủ đề mà nhiều người cho là nhạy cảm, thậm chí là điều cấm kỵ: sự thật đằng sau Kỷ Nguyên Tiên Hiệp. Suốt bao đời, chúng ta đã được dạy rằng tiên là chân lý, tu vi là con đường duy nhất dẫn đến sự trường tồn và vĩnh cửu. Thế nhưng, liệu đó có thực sự là toàn bộ chân tướng? Liệu chúng ta có đang tự lừa dối bản thân về một quá khứ mà chúng ta cần phải đối mặt?"
Hứa Minh dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí người nghe. Không khí trong giảng đường trở nên nặng nề hơn, xen lẫn sự tò mò và một chút bất an.
"Chúng ta không thể xây dựng tương lai nếu không đối mặt với quá khứ," hắn tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Và quá khứ của Kỷ Nguyên Tiên Hiệp, dù huy hoàng đến đâu, cũng ẩn chứa những vết sẹo sâu sắc mà chúng ta cần phải nhìn nhận."
An Bình ngồi ở hàng ghế đầu, khẽ quay sang Dương Quân, thì thầm với một nụ cười mãn nguyện trên môi: "Thằng bé này, quả nhiên không làm lão phu thất vọng. Hắn có được sự dũng cảm và trí tuệ mà thế hệ chúng ta từng thiếu sót."
Dương Quân gật đầu, ánh mắt đầy suy tư. Hắn biết rõ những gì Hứa Minh sắp trình bày sẽ không dễ dàng được chấp nhận bởi tất cả mọi người, đặc biệt là những cựu tu sĩ vẫn còn mang trong mình tàn dư của chấp niệm. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự thật, dù phũ phàng, vẫn là nền tảng duy nhất để xây dựng một tương lai bền vững. Giữa những người đang ngồi trong giảng đường này, có lẽ chỉ có hắn và Lăng Nguyệt là những người đã chứng kiến trực tiếp sự suy tàn của Thiên Đạo và những hệ quả đau lòng của nó. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng đó là một sự căng thẳng cần thiết, như cơn giông bão trước khi trời quang mây tạnh.
Hứa Minh không đợi thêm nữa. Hắn mở cuộn giấy cổ được đặt trang trọng trên bàn, đó không phải là một pháp khí hay một vật phẩm linh thiêng, mà là một bản ghi chép dày đặc những dòng chữ nhỏ, những biểu đồ phức tạp và những hình ảnh phác thảo tỉ mỉ. Hắn bắt đầu bài thuyết trình của mình, giọng nói vang vọng và đầy tự tin, như một mũi tên xuyên thẳng vào những định kiến đã tồn tại hàng ngàn năm. Những lời lẽ của hắn, tuy không mang sức mạnh của linh lực, lại có sức lay động lòng người hơn bất kỳ thần thông nào. Hắn không chỉ kể chuyện, hắn đang tái hiện lại một giai đoạn lịch sử, buộc người nghe phải đối mặt với những sự thật mà bấy lâu nay họ cố tình lãng quên hoặc từ chối tin tưởng.
***
Thời gian trôi qua, nắng ấm dần lên, xuyên qua những ô cửa sổ hình vòm của Học Viện Nhân Đạo, chiếu rọi vào giảng đường. Không khí đã trở nên nóng hơn, không chỉ vì ánh mặt trời mà còn vì sự căng thẳng dâng cao trong tâm trí mỗi người. Hứa Minh vẫn đứng vững trên bục giảng, giọng nói của hắn không hề suy suyển, tiếp tục bài trình bày đầy gai góc của mình.
"Chúng ta đã từng ngưỡng vọng những tông môn tiên đạo, từng tin rằng họ là những vị cứu tinh của nhân loại," Hứa Minh nói, giọng hắn trầm xuống một cách đáng kể. "Nhưng lịch sử đã chứng minh, sự truy cầu vô độ về sức mạnh và trường sinh bất tử đã biến họ thành những kẻ ích kỷ, tàn bạo. Họ truy cầu trường sinh, nhưng cái giá phải trả là sự sống của muôn dân. Họ tìm kiếm sức mạnh, nhưng lại đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính, trở thành những 'kẻ mất người' đúng như truyền thuyết đã cảnh báo."
Hắn đưa ra những ví dụ cụ thể, những câu chuyện được ghi chép lại từ các sử liệu cổ xưa, về việc các tông môn tranh giành linh mạch, khai thác cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, biến những vùng đất trù phú thành hoang mạc chết chóc chỉ để phục vụ cho việc tu luyện của riêng họ. Hắn chỉ ra cách các cuộc chiến tranh giữa các tiên môn đã tàn phá biết bao vương triều phàm nhân, gieo rắc tang tóc và bệnh dịch. Những con số thống kê về sự suy giảm dân s���, về nạn đói, về những dịch bệnh lạ bùng phát mà ngay cả các tiên y cũng bó tay, tất cả đều được Hứa Minh trình bày một cách rành mạch, có hệ thống.
"Thiên Đạo," hắn tiếp tục, ánh mắt sắc như dao cau. "Đã từng được coi là chân lý, là quy tắc tối thượng điều hành vạn vật. Nhưng khi con người phụ thuộc quá nhiều vào nó, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, nó lại trở thành một xiềng xích, một lời nguyền. Các tu sĩ đã cố gắng 'vá trời', nhưng đó chẳng qua là một chấp niệm hư ảo, một nỗ lực vô vọng để níu kéo một trật tự đã không còn phù hợp. Sự mục nát của Thiên Đạo không chỉ dẫn đến sự cạn kiệt linh khí, mà còn làm tha hóa chính những người tu luyện, khiến cảnh giới 'tiên nhân diệt nhân' trở thành một hiện thực đáng sợ."
Một tiếng thở hắt ra bất mãn vang lên từ hàng ghế sau. Một cựu tu sĩ lớn tuổi, với bộ râu bạc phơ và đôi mắt hằn lên vẻ giận dữ, run rẩy đứng dậy. Hắn từng là một trưởng lão của một tông môn nhỏ, đã chứng kiến sự suy tàn của thời đại, nhưng niềm tin vào Thiên Đạo vẫn còn ăn sâu vào xương tủy hắn.
"Ngươi... ngươi đang bôi nhọ tổ tiên!" Ông lão run rẩy chỉ tay vào Hứa Minh, giọng nói lạc hẳn đi vì phẫn nộ. "Thiên Đạo là chân lý! Tu tiên là con đường vinh quang nhất! Những gì ngươi nói đều là ngụy biện, là những lời lẽ của kẻ phàm tục không hiểu được đạo lý cao thâm!"
Cả giảng đường xôn xao. Một số người đồng tình với ông lão, nhưng phần lớn lại giữ im lặng, chăm chú lắng nghe, có lẽ những bằng chứng mà Hứa Minh đưa ra đã lay chuyển niềm tin của họ.
Dương Quân không cho phép sự hỗn loạn tiếp diễn. Hắn đứng dậy, khí chất lãnh đạo tỏa ra khiến cả giảng đường lắng xuống. Giọng hắn trầm ấm, nhưng đầy kiên định: "Xin chư vị hãy giữ trật tự. Mục đích của buổi thuyết trình này không phải để phán xét, mà là để học hỏi từ lịch sử. Sự thật, dù đau lòng đến đâu, vẫn cần được phơi bày. Chỉ có nhìn thẳng vào sai lầm của quá khứ, chúng ta mới mong không lặp lại nó trong tương lai."
Hứa Minh gật đầu cảm kích Dương Quân, sau đó ánh mắt hắn quay lại nhìn thẳng vào ông lão tu sĩ. "Tiền bối, vãn bối hiểu sự tôn kính của người đối với quá khứ và những điều đã được truyền dạy. Nhưng thời thế đã đổi thay, và chúng ta không thể tiếp tục nhắm mắt trước những hệ quả mà con đường đó đã mang lại. Những bằng chứng vãn bối đưa ra đều được kiểm chứng từ hàng trăm cuốn cổ thư, từ những ghi chép của chính các tiên môn, và từ những vết tích còn sót lại trên khắp nhân gian. Đây không phải là sự bôi nhọ, mà là sự thật."
Ông lão tu sĩ vẫn còn muốn phản bác, nhưng ánh mắt kiên quyết của Hứa Minh, cùng với sự ủng hộ thầm lặng từ đa số người trong giảng đường, khiến hắn phải ngồi xuống, tuy nhiên vẻ mặt vẫn còn đầy uất ức và hoài nghi.
Lăng Nguyệt vẫn ngồi im lặng, ánh mắt nàng dõi theo từng lời Hứa Minh nói. Nàng nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, tựa như sự lạnh lẽo của những năm tháng nàng từng chìm đắm trong việc truy cầu sức mạnh. Nàng từng là một trong số những người chấp niệm sâu sắc nhất, từng tin rằng tu vi là tất cả, từng 'mất người' trong cuộc truy cầu hư ảo đó. Nhưng giờ đây, nh��ng lời lẽ của Hứa Minh, được củng cố bằng những bằng chứng lịch sử không thể chối cãi, lại là một sự xác nhận cho con đường mà nàng đã lựa chọn. Ánh mắt nàng lấp lánh sự thấu hiểu, không còn là sự mệt mỏi hay lạnh lẽo, mà là một sự chấp nhận hoàn toàn. Nàng nhận ra rằng, dù quá khứ có bi tráng đến đâu, bài học mà nó để lại còn giá trị hơn gấp bội. Chiếc trâm ngọc trên tóc, giờ đây không còn là biểu tượng của một tiên tử, mà là một kỷ vật nhắc nhở nàng về sự chuyển mình, về sự lựa chọn để "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn hơn. Nàng nhìn Dương Quân, ánh mắt hai người giao nhau, đều thấy được sự đồng điệu trong lý tưởng và con đường mà họ đang đi.
***
Chiều muộn, khi vầng dương đã ngả về tây, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng thứ ánh sáng dịu nhẹ, Hứa Minh rời khỏi Thành Vô Song. Buổi thuyết trình của hắn đã thành công vang dội, nhận được sự đồng tình và ủng hộ từ phần lớn các học giả và quan viên, thậm chí cả một số cựu tu sĩ cũng đã bắt đầu suy nghĩ lại. Nỗi sợ bị coi là "nghịch thiên" đã tan biến, thay vào đó là niềm tự hào và sự mãn nguyện khi đã thực hiện được điều mà hắn tin là đúng đắn.
Tuy nhiên, địa điểm đầu tiên hắn muốn đến không phải là nhà riêng, cũng không phải Học Viện Nhân Đạo để ăn mừng, mà là một quán sách nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của Thị Trấn An Bình. Mùi giấy cũ, mực in và hương trà nhẹ nhàng luôn thoang thoảng nơi đây, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Quán sách nhỏ, với biển hiệu đã mờ nét chữ, là nơi mà Tạ Trần, người đã gieo mầm cho những tư tưởng và triết lý mà Hứa Minh đang theo đuổi, vẫn đang sống một cuộc đời bình thường mà anh hằng mong ước.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, dáng vẻ thư sinh, đang ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh hoàng hôn dịu qua khung cửa sổ chiếu thẳng vào mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản của anh. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn phù hợp với vẻ ngoài và cuộc sống bình dị của anh.
Bên cạnh anh là Cố Tiểu Ngư, cô gái với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang chăm chú lắng nghe Tạ Trần đọc sách. Mái tóc đen của cô được tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại đơn giản. Nước da ngăm đen của cô phản ánh những ngày tháng lao động ngoài trời, nhưng trên gương mặt cô luôn thường trực nụ cười tươi tắn. Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ, ngồi đối diện, tay chống cằm, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. Cả ba tạo nên một khung cảnh yên bình, ấm áp, như một bức tranh thủy mặc sống động.
Khi Hứa Minh bước vào, tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa khẽ leng keng. Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt anh khẽ lướt qua Hứa Minh, rồi nở một nụ cười nhẹ, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của hắn. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu mời Hứa Minh ngồi xuống. Cố Tiểu Ngư nhanh nhẹn đứng dậy, rót một chén trà nóng hổi, đặt trước m���t Hứa Minh. Mùi trà thơm ngát lan tỏa, xua đi sự mệt mỏi còn vương vấn trên người hắn.
Hứa Minh cúi đầu sâu, bày tỏ lòng biết ơn không chỉ bằng lời nói mà bằng cả tấm lòng. "Tiên sinh Tạ Trần, công trình của vãn bối có được ngày hôm nay, phần lớn là nhờ những tư tưởng và triết lý sâu sắc mà tiên sinh đã gieo mầm từ rất lâu trước đây. Những gì tiên sinh viết trong 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đã mở lối cho vãn bối nhìn nhận lại lịch sử, đã cho vãn bối dũng khí để đối mặt với những điều mà người đời vẫn còn e ngại."
Hứa Minh không ngừng kể về những phản hồi tích cực, về sự thay đổi trong nhận thức của mọi người sau buổi thuyết trình. Hắn nói về những ánh mắt bừng tỉnh, những cái gật đầu đồng tình, và cả những cuộc tranh luận sôi nổi đã nổ ra sau đó. Hắn cảm nhận được rằng, hạt giống của "Nhân Đạo" đã được gieo vào lòng người, và đang nảy mầm mạnh mẽ.
Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, không cắt ngang. Anh chỉ nhẹ nhàng rót thêm trà vào ly của Hứa Minh, hành động nhỏ nhưng đầy sự khuyến khích và an yên. Khi Hứa Minh kết thúc, anh khẽ mỉm cười, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng sâu sắc, tựa như tiếng suối chảy giữa rừng khuya.
"Những trang sách cũ chỉ là ánh đèn soi đường, Hứa Minh," Tạ Trần nói, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho những vì sao đầu tiên xuất hiện. "Con đường là do các ngươi tự bước đi. Điều quan trọng không phải là lật đổ quá khứ, mà là học hỏi từ nó để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Các ngươi đang làm rất tốt."
Cố Tiểu Ngư mỉm cười, đôi mắt lanh lợi của cô nhìn Tạ Trần đầy trìu mến. "Anh ấy luôn nói, tri thức là vô tận, và nhân tính là gốc rễ của mọi sự. Con người không cần phải thành tiên để đạt được sự vĩnh cửu, mà sự vĩnh cửu nằm ở những giá trị mà chúng ta tạo ra, ở những điều tốt đẹp mà chúng ta để lại cho đời sau."
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt tròn xoe, khẽ gật đầu, ghi nhớ từng lời của Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư. Cậu bé hiểu rằng, những bài học mà cậu được học ở đây không chỉ là kiến thức, mà là cả một triết lý sống.
Tạ Trần đưa mắt nhìn Hứa Minh, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Việc phân tích sâu rộng về Kỷ Nguyên Tiên Hiệp sẽ không chỉ củng cố Nhân Đạo mà còn giúp nhân loại tránh được những sai lầm tương tự trong tương lai, dù những thách thức mới sẽ xuất hiện. Con đường phía trước còn dài, nhưng các ngươi đã đặt những viên gạch đầu tiên vững chắc."
Hứa Minh gật đầu, trong lòng dâng lên một niềm tự hào và quyết tâm lớn lao. Hắn biết rằng, tầm ảnh hưởng gián tiếp của Tạ Trần, thông qua những người như hắn, sẽ tiếp tục định hình thế giới trong nhiều thế kỷ tới, chứng minh 'Vô Vi Chi Đạo' là một con đường trường tồn, không bị giới hạn bởi thời gian hay không gian.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt anh một lần nữa hướng về phía bầu trời đêm đầy sao. "Mặc dù Thiên Đạo đã suy yếu và đang trên bờ sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, không còn bị ràng buộc bởi sự truy cầu hư ảo của tu tiên, sẽ phải tự mình tìm lời giải đáp. Đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, của một cuộc sống trọn vẹn. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi."
Hứa Minh lặng lẽ ngồi đó, cảm nhận sự an yên từ Tạ Trần, và trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu rằng, cái gọi là 'tiên' không phải là quyền năng hay trường sinh, mà là khả năng tự mình tìm thấy ý nghĩa, là sự trọn vẹn trong cuộc đời, là sự đóng góp cho một tương lai tốt đẹp hơn. Và con đường đó, chính là con đường Nhân Đạo, con đường mà Tạ Trần đã kiên định lựa chọn. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, chiếu rọi qua khung cửa sổ, hòa vào ánh đèn dầu mờ ảo trong quán sách, tạo nên một vẻ đẹp kỳ ảo, như một lời hứa hẹn về một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm, và tri thức là ngọn đuốc dẫn đường.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.