Nhân gian bất tu tiên - Chương 1195: Khởi Nguyên Nhân Gian: Lễ Hội Của Niềm Tin
Đêm thăm thẳm và những vì sao bắt đầu lấp lánh, quán sách của Tạ Trần chìm vào một không khí yên tĩnh lạ thường. Cánh cửa đã đóng lại, những câu chuyện về thế sự ồn ào dường như đã bị bỏ lại bên ngoài. Trong không gian tĩnh lặng ấy, mùi giấy cũ và mực vẫn thoang thoảng, hòa cùng hương trà còn vương lại trên bàn. Ánh đèn dầu mờ ảo, ấm áp chiếu rọi, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, như một ngọn hải đăng tĩnh lặng giữa biển đêm.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, không còn ghi chép, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn màn đêm buông xuống. Đôi mắt anh sâu thẳm, phản chiếu những vì sao xa xăm, như thể anh đang nhìn thấu những bí ẩn của vũ trụ, những điều mà con người sẽ phải tự mình khám phá trong kỷ nguyên mới, không có sự "chỉ dẫn" của tiên đạo. Khuôn mặt thanh tú của anh, vốn đã gầy gò, giờ đây càng thêm vẻ thoát tục dưới ánh đèn mờ. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại sở hữu một nội lực tinh thần mạnh mẽ, một sự an yên nội tâm tuyệt đối mà ít ai có được.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn, vẫn say sưa sắp xếp lại những cuốn sách trên giá. Cậu bé đã đọc chúng hàng trăm lần, nhưng mỗi lần lại tìm thấy một điều gì đó mới mẻ, một triết lý sâu sắc hơn. Cậu bé nhẹ nhàng đặt cuốn sách cuối cùng vào vị trí của nó, rồi quay lại nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh, cuốn sách này con đọc mãi mà vẫn thấy nhiều điều mới lạ." Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo sự hiếu học và ngưỡng mộ vô bờ bến. Cậu bé hiểu rằng, những bài học mà cậu được học ở đây không chỉ là kiến thức, mà là cả một triết lý sống, một con đường để trở thành một "nhân" chân chính.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, nụ cười nhẹ nở trên môi. "Đạo lý cũng như vậy, Tiểu An. Càng đọc, càng suy ngẫm, càng thấy vô tận. Và nó không cần phải được tuyên bố ồn ào." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh triết lý sâu sắc. Anh muốn Tiểu An hiểu rằng, chân lý không nằm ở những lời hô hào vang dội hay những buổi diễn thuyết hoành tráng, mà nằm ở sự chiêm nghiệm cá nhân, ở sự thấu hiểu từ trái tim. Nó giống như một dòng suối ngầm, lặng lẽ chảy, nhưng lại có thể thấm đẫm và nuôi dưỡng cả một vùng đất rộng lớn.
Cố Tiểu Ngư, sau khi đã pha xong một ấm trà mới và dọn dẹp gọn gàng gian bếp, bước ra, ngồi xuống ghế đối diện Tạ Trần. Cô biết Tạ Trần không hề hối tiếc về quyết định của mình. Cô hiểu rằng, sự từ chối tham gia hội nghị không phải là sự trốn tránh, mà là một tuyên ngôn mạnh mẽ nhất cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của anh. "Mọi người sẽ hiểu thôi, Trần ca," cô khẽ nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự tin tưởng. "Như cách họ đã hiểu những điều khác." Cô không cần dùng những lời lẽ hoa mỹ hay triết lý cao siêu. Lời nói giản dị của cô, lại là sự an ủi và thấu hiểu sâu sắc nhất đối với Tạ Trần. Cô biết rằng, những hạt giống tư tưởng mà anh đã gieo mầm, dù lặng lẽ, rồi cũng sẽ nảy nở và kết trái.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu và tin tưởng đối với Cố Tiểu Ngư. Anh đưa tay cầm lấy cây bút lông, tiếp tục ghi chép vào cuốn sổ cũ của mình. Những nét bút sột soạt trên giấy, trong ánh đèn dầu mờ ảo, dường như là nhịp điệu của thời gian, của sự học hỏi không ngừng nghỉ. Anh biết rằng, "cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Và chính sự bình dị, tĩnh lặng này mới là nguồn sức mạnh và ảnh hưởng to lớn nhất của anh.
Quán sách chìm vào màn đêm, như một ngọn hải đăng tĩnh lặng cho Kỷ Nguyên Nhân Gian. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, vẫn là một thư sinh gầy gò, nhưng triết lý của anh, "Nhân Đạo," đã trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Mặc dù Thiên Đạo đã suy yếu và đang trên bờ sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người, không còn bị ràng buộc bởi sự truy cầu hư ảo của tu tiên, sẽ phải tự mình tìm lời giải đáp. Chính những khoảnh khắc bình dị, những suy tư sâu sắc, và những hành động vô vi như thế này, mới thật sự định hình tương lai của nhân loại, không phải ở những đại hội huy hoàng, mà ở chính những giá trị nhân sinh được nuôi dưỡng trong từng trái tim phàm nhân.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình, nhưng không xua đi sự hân hoan đang len lỏi trong từng ngóc ngách của thị trấn. Hôm nay, một ngày nắng đẹp, trời trong xanh không một gợn mây, gió nhẹ hiu hiu mang theo hơi ẩm của sương sớm, là ngày diễn ra "Lễ Hội Khởi Nguyên Nhân Gian". Một ngày được mong chờ, được chuẩn bị công phu, không phải để cầu mong phước lành từ tiên thần, mà để kỷ niệm sự tự chủ của con người, kỷ niệm những giá trị nhân sinh đã được vun đắp sau hàng ngàn năm.
Thị Trấn An Bình bừng sáng với một vẻ đẹp rạng rỡ chưa từng thấy. Khắp các con đường, từ những con hẻm nhỏ đến quảng trường trung tâm, đều được trang hoàng lộng lẫy bằng cờ hoa rực rỡ và những dải lụa ngũ sắc bay phấp phới trong gió. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, giờ đây đều mở toang cửa, bày biện những món hàng thủ công tinh xảo, những loại bánh kẹo thơm ngon chỉ có trong dịp lễ. Âm thanh đầu tiên của ngày mới không phải là tiếng gà gáy, mà là tiếng nói chuyện rộn ràng của những người dân đang tất bật chuẩn bị, tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc chở đầy hàng hóa, và tiếng bước chân rộn rã của những đứa trẻ đã thức giấc từ sớm. Mùi thức ăn nướng, mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của sự lao động hăng say, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.
Trên quảng trường trung tâm, An Bình, với vẻ mặt rạng rỡ và tràn đầy năng lượng, đang cùng một số cộng sự cuối cùng kiểm tra khâu chuẩn bị cho lễ khai mạc. Ánh mắt cương nghị của y giờ đây pha thêm nét điềm đạm của một nhà lãnh đạo tài ba, người đã dẫn dắt Thị Trấn An Bình từ một nơi nhỏ bé trở thành biểu tượng của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Y đi lại giữa các gian hàng, gật đầu hài lòng trước sự sắp xếp khéo léo của những bàn trưng bày tri thức, những khu vực trình diễn nghệ thuật và những quầy y dược miễn phí do Mộ Dung Tuyết và các y giả khác điều hành.
"Mọi thứ đã sẵn sàng!" An Bình cất giọng hào sảng, vang vọng khắp quảng trường nhỏ. Y quay sang những người cộng sự, nụ cười giãn rộng. "Đây sẽ là một ngày đáng nhớ của Nhân Gian chúng ta! Một ngày để ghi dấu, để truyền lại cho hậu thế rằng con người có thể tự mình tạo nên một thế giới tốt đẹp mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ ai!"
Đám trẻ con, với sự hồn nhiên và năng động vốn có, đã nhanh chóng hòa mình vào không khí lễ hội. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, chạy nhảy khắp nơi, mái tóc đen tết hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại, bay phấp phới theo từng bước chân. Cô bé dừng lại trước một gian hàng đèn lồng đủ màu sắc, mắt tròn xoe vì thích thú. "Cha ơi, nhiều người quá! Đèn lồng đẹp ghê!" Tiếng cô bé trong trẻo, mang theo sự phấn khích tột độ, vang vọng giữa đám đông. Cô bé chưa từng thấy một lễ hội nào lớn đến vậy, không khí hân hoan dường như có thể chạm vào được.
Thư Đồng Tiểu An, người học trò nhỏ của Tạ Trần, tuy gầy gò nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ thông minh, không chạy nhảy huyên náo như Tiểu Ngư, mà lại chăm chú quan sát mọi thứ xung quanh. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng vẫn sạch sẽ và gọn gàng. Cậu bé đi qua khu trưng bày những phát minh mới của nhân gian, từ những cỗ máy cải tiến nông nghiệp đến những dụng cụ y tế tinh xảo, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và khao khát học hỏi. "Con muốn tìm sách về những phát minh mới ạ!" Cậu bé lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, hoặc với người thầy vô hình luôn ở bên cạnh. Tri thức, đối với Tiểu An, là một kho báu vô tận, và lễ hội này chính là một thư viện khổng lồ sống động.
Trong khi đó, Tiểu Đường, với thân hình mập mạp và khuôn mặt tròn trịa hiền lành, đã nhanh chóng tìm thấy thiên đường của riêng mình. Cậu bé đang say sưa nếm thử các món bánh ngọt đủ loại từ một quầy hàng. Miệng cậu bé đầy ắp bánh, nhưng vẫn cố gắng thốt lên từng lời một cách khó nhọc. "Bánh này ngon hơn bánh hôm qua nhiều!" Cậu bé gật gù, ánh mắt mãn nguyện. Đối với Tiểu Đường, hạnh phúc đôi khi đơn giản chỉ là một chiếc bánh ngon, một bữa ăn thịnh soạn, và niềm vui được chia sẻ cùng mọi người.
Giữa dòng người hân hoan, một bóng dáng thư sinh gầy gò, mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, lặng lẽ lướt qua. Đó là Tạ Trần. Anh không khoác lên mình vẻ rạng rỡ của An Bình, cũng không mang sự hồn nhiên của đám trẻ. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng giờ đây, trong đó có thêm một tia ấm áp khó tả. Anh không tham gia vào sự ồn ào, không đứng trên bục cao phát biểu, mà chỉ như một người phàm nhân bình thường, lặng lẽ quan sát. Anh nhìn những gương mặt rạng rỡ, những nụ cười chân thật, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Anh cảm nhận được sức sống mãnh liệt của Nhân Gian, một sức sống không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật, mà được hun đúc từ chính ý chí và niềm tin của con người. Tạ Trần hiểu rằng, đây chính là thành quả của "Nhân Đạo," một thành quả không cần sự công nhận từ Thiên Đạo hay các tông môn, mà được thể hiện qua chính cuộc sống bình thường, trọn vẹn của vạn dân. Anh không cần phải là người đứng mũi chịu sào, bởi lẽ hạt giống đã được gieo, và giờ đây, chúng đang tự mình nảy nở.
***
Ánh nắng chiều vàng rực rỡ như đổ mật xuống quảng trường trung tâm của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những lá cờ, những dải lụa và hàng ngàn gương mặt đang ngước nhìn về phía sân khấu lớn. Không khí hân hoan, đoàn kết, tràn đầy hy vọng và lòng biết ơn bao trùm không gian, mang tính trang trọng nhưng vẫn rất gần gũi, ấm áp. Tiếng reo hò của đám đông vang dội, hòa cùng tiếng trống chiêng hùng tráng, tiếng nhạc cụ dân gian hòa tấu, tạo nên một bản hùng ca của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Mùi thức ăn nướng thơm lừng, mùi hương trầm từ các nghi lễ biểu trưng, mùi hoa tươi trang trí, tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan của những người tham dự.
Trên sân khấu cao, một sân khấu được dựng lên không phải bằng những loại gỗ quý hiếm hay đá tiên phàm, mà bằng chính bàn tay của những người thợ mộc tài hoa nhất nhân gian, nơi các màn biểu diễn nghệ thuật, khoa học và các bài thuyết trình triết lý được trình bày. Đám đông im lặng trong chốc lát khi Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, bước lên bục. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của y lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở một góc khuất, nơi y biết Tạ Trần đang lặng lẽ quan sát. Dương Quân mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách.
"Chư vị đồng bào, chư vị bằng hữu!" Giọng Dương Quân rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự nhiệt huyết và quyết tâm cháy bỏng. "Hôm nay, chúng ta đứng đây, không phải để cầu xin ơn huệ từ một đấng tối cao nào, mà để tôn vinh chính bản thân chúng ta! Chúng ta không cần dựa vào linh khí để tồn tại, chúng ta có trí tuệ! Chúng ta không cần phi thăng để trường sinh bất tử, chúng ta có sự sáng tạo, có tình yêu thương và sự đoàn kết để xây dựng một cuộc sống ý nghĩa ngay tại nhân gian này!"
Y dừng lại một chút, để những l���i nói thấm sâu vào lòng người. "Những phát minh mới, những kỹ thuật canh tác tiên tiến, những phương pháp y thuật cứu chữa bệnh tật mà Mộ Dung Tuyết tiên tử cùng các y giả đã ngày đêm nghiên cứu, đó chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sức mạnh của con người! Chúng ta đang tự mình định đoạt vận mệnh, tự mình viết nên những trang sử huy hoàng của Kỷ Nguyên Nhân Gian!" Đám đông vỡ òa trong tiếng vỗ tay và reo hò tán thưởng. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đứng dưới sân khấu, khẽ mỉm cười. Nụ cười của nàng không còn mang nỗi buồn khó tả như trước, mà là sự thanh thản và tự hào về sự phát triển của y thuật nhân gian, về những sinh mạng đã được cứu vớt, về triết lý "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" mà nàng đã kiên định theo đuổi.
Tiếp theo Dương Quân, Lăng Nguyệt, cựu tiên tử, giờ là hiền giả và trụ cột tinh thần của Nhân Gian, bước lên bục. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây đã bớt đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là sự điềm tĩnh và thấu hiểu. Nàng vẫn mặc bạch y, nhưng không còn vẻ cao ngạo của tiên nhân, mà là sự thanh thoát của một người đã giác ngộ. Đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng giờ đã có thêm nét nhân từ. Giọng nàng trầm ấm, vang vọng, mang theo sức mạnh lay động lòng người.
"Chư vị, đã bao giờ chúng ta tự hỏi, ý nghĩa thực sự của sự tồn tại là gì? Phải chăng là truy cầu một thứ hư ảo gọi là trường sinh bất tử, để rồi đánh mất đi những giá trị chân thật nhất của cuộc sống?" Lăng Nguyệt nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt nàng thấu hiểu sâu sắc những chấp niệm đã từng ràng buộc vạn dân. "Con đường của chúng ta, không phải là con đường tu tiên để trường sinh bất tử, mà là con đường xây dựng một cuộc sống trọn vẹn, ý nghĩa ngay tại nhân gian này. Đây là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của con người, nơi chúng ta tự do lựa chọn, tự do sáng tạo, và tự do sống một cuộc đời bình thường, nhưng không hề tầm thường!"
Những lời nói của Lăng Nguyệt như một dòng nước mát thấm vào tâm hồn khô cằn của những người từng chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng tu tiên. Họ vỡ òa trong cảm xúc, tiếng vỗ tay như sấm rền, kéo dài không dứt. Cuối cùng, An Bình bước lên, ánh mắt y lướt qua đám đông một lần nữa, chứa chan sự tự hào. "Chúng ta kỷ niệm sự lựa chọn của mình, sự lựa chọn để tự định đoạt vận mệnh! Lễ hội này, không chỉ là một sự kiện, mà là một tuyên ngôn. Một tuyên ngôn rằng Thiên Đạo đã suy yếu, và con người đã sẵn sàng cho một kỷ nguyên mới, nơi chúng ta sẽ tự mình đối mặt với những bí ẩn của vũ trụ, tự mình tìm lời giải đáp, mà không cần đến sự 'chỉ dẫn' của tiên đạo. Đây là khoảnh khắc chúng ta khẳng định, chúng ta là Nhân Gian!"
Trong khi đó, Tạ Trần đứng lẫn trong đám đông, không một ai nhận ra sự hiện diện của anh. Anh chỉ là một phàm nhân gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Anh không tìm kiếm sự chú ý, không khao khát danh vọng. Anh chỉ lặng lẽ quan sát, cảm nhận từng hơi thở của Kỷ Nguyên Nhân Gian đang bừng nở. Anh thấy Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đang ngồi dưới gốc cây cổ thụ gần đó, lặng lẽ ngắm nhìn sân khấu. Ông lão gật gù, vẻ mặt mãn nguyện. Ánh mắt Tạ Trần dán chặt vào dòng người đang hân hoan, những gương mặt tràn đầy niềm tin và hy vọng. Anh biết, hạt giống "Nhân Đạo" đã bén rễ sâu sắc, và sự kiện lễ hội này, 5000 năm trước khi Thiên Đạo sụp đổ hoàn toàn, đã khẳng định rằng ý chí của con người đã đủ mạnh để tự định đoạt vận mệnh và xây dựng nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, dù không trực tiếp lãnh đạo, đã bén rễ sâu sắc trong lòng người và sẽ tiếp tục định hình sự phát triển của nhân loại trong nhiều thế kỷ tới, chứng minh ảnh hưởng bền vững không cần đến sự phô trương.
***
Khi những vầng trăng treo cao trên bầu trời đêm, Thị Trấn An Bình vẫn rực rỡ trong ánh đèn lồng. Lễ hội đã kết thúc, nhưng những ánh đèn lồng vẫn rực rỡ khắp nơi, như những vì sao nhỏ lấp lánh trên mặt đất. Tiếng cười nói, tiếng nhạc du dương từ lễ hội vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên và hân hoan. Trong không khí se lạnh của đêm khuya, quán sách của Tạ Trần chìm vào một vẻ ấm cúng, thanh thản lạ thường. Mùi giấy cũ, mực, và mùi hương trà thoang thoảng, hòa quyện với tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ ngoài cửa sổ.
Tạ Trần ngồi trong quán sách của mình, nhâm nhi chén trà nóng hổi, lắng nghe những âm thanh vọng lại từ xa. Anh không còn vẻ suy tư trầm mặc như ban ngày, mà thay vào đó là một sự an yên tột độ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những chiếc đèn lồng cuối cùng đang từ từ bay lên bầu trời đêm, như những đốm lửa nhỏ mang theo ước mơ và sự tự do của nhân loại. Chúng không còn bay về phía tiên giới hư ảo, mà bay lên cao, hòa vào vũ trụ bao la, biểu tượng cho hành trình khám phá không ngừng nghỉ của con người.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tạ Trần khẽ mỉm cười, biết ai đang đến thăm. Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu, bước vào. Trên tay ông lão vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, nhưng đôi vai ông dường như nhẹ nhõm hơn, không còn gánh nặng của những năm tháng gian truân. Ông lão ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, một sự an bình lạ thường tỏa ra từ con người ông.
"Cái lễ hội này, nó khác với những lễ hội cầu tiên ngày xưa, Trần nhi à," Ông Lão Tiều Phu khẽ nói, giọng chậm rãi, từ tốn, chứa đựng bao nhiêu trải nghiệm của một đời người. Ông lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thơm. "Nó chân thật hơn nhiều. Không có những lời cầu nguyện sáo rỗng, không có những nghi lễ phô trương, chỉ có tiếng cười, tiếng nói, và những tấm lòng."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những chiếc đèn lồng đang khuất dần trên bầu trời. "Họ đã tìm thấy con đường của chính mình, con đường không cần đến sự phù hộ của bất kỳ ai." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự tự hào thầm lặng. "Họ đã nhận ra rằng, sức mạnh không nằm ở việc sở hữu linh khí hay phép thuật, mà nằm ở chính ý chí, trí tuệ và tình yêu thương giữa con người với con người."
Ông Lão Tiều Phu gật gù, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn nhìn thấu tâm can anh. "Phải, đó là con đường của Nhân Đạo. Một con đường mà ngươi đã chỉ lối, dù ngươi không bao giờ đứng ra nhận. Ngươi là người gieo hạt, Trần nhi, và giờ hạt giống ấy đã đâm chồi nảy lộc, nở hoa kết trái."
Tạ Trần khẽ cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Con đường đó, vốn dĩ đã nằm trong lòng mỗi người. Ta chỉ là một người qua đường, vô tình vén bức màn che phủ nó đi mà thôi." Anh rót thêm trà vào chén của ông lão. "Thiên Đạo suy yếu, tiên môn không còn, nhưng nhân loại không hề yếu đuối. Ngược lại, họ tìm thấy sức mạnh thực sự trong chính bản thân mình."
Tiếng gió đêm thổi nhẹ, mang theo một chút hơi lạnh. Tạ Trần biết, mặc dù Thiên Đạo đã suy yếu và sẽ sụp đổ hoàn toàn trong tương lai, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ phải tự mình tìm lời giải đáp mà không có sự 'chỉ dẫn' của tiên đạo. Đó là một hành trình dài, đầy thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và những khám phá kỳ diệu.
Ông Lão Tiều Phu đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. "Ta về đây. Ngày mai lại lên núi đốn củi. Cuộc sống bình thường, nhưng giờ đây lại thấy ý nghĩa hơn bao giờ hết."
Khi ông lão bước ra, Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời đêm. Anh cảm nhận được sự thanh thản, mãn nguyện lan tỏa trong lòng, nhưng cũng có chút suy tư về hành trình tương lai của nhân loại, về những bí ẩn vũ trụ chưa được khám phá mà con người sẽ phải tự mình đối mặt mà không có Thiên Đạo chỉ dẫn.
Đúng lúc đó, từ xa, một bóng dáng thanh thoát trong bộ bạch y lướt qua, ánh mắt nàng khẽ hướng về quán sách của Tạ Trần. Đó là Lăng Nguyệt. Nàng không dừng lại, chỉ khẽ gật đầu trong màn đêm, như một lời cảm ơn thầm lặng. Sau nàng, Dương Quân cũng đi ngang qua, ánh mắt nhiệt huyết của y cũng thoáng dừng lại, chứa đựng sự tôn kính và thấu hiểu dành cho người 'thầy vô danh' này. Họ, những người đang gánh vác trách nhiệm xây dựng một xã hội mới, vẫn luôn khắc ghi trong lòng triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, biết rằng ảnh hưởng bền vững nhất không cần đến sự phô trương.
Quán sách chìm vào màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa ấm áp của niềm tin và hy vọng vẫn âm ỉ cháy. Anh biết, "cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Và chính sự bình dị, tĩnh lặng này mới là nguồn sức mạnh và ảnh hưởng to lớn nhất của anh. Kỷ Nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu, không phải bằng một tiếng nổ vang trời, mà bằng những hạt giống triết lý được gieo mầm trong từng trái tim phàm nhân, lặng lẽ nảy nở và vươn mình đón ánh sáng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.