Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1197: Trang Sách Trẻ: Khắc Họa Vẻ Đẹp Trần Thế

Khi mặt trời đã nghiêng về phía tây, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng thứ ánh sáng ấm áp cuối ngày, Dương Quân đứng dậy. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt y đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một nguồn năng lượng mới. Y khẽ chắp tay cúi chào Tạ Trần, một sự cung kính sâu sắc toát ra từ tận đáy lòng. "Tạ huynh, muội xin phép cáo từ. Muội còn nhiều việc phải làm, nhưng giờ đây, muội đã biết mình phải làm như thế nào."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ đưa mắt dõi theo Dương Quân. Bóng dáng y, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người tấp nập trên con đường chính của Thị Trấn An Bình. Từng bước chân của Dương Quân giờ đây trở nên vững vàng hơn, dứt khoát hơn, không còn sự nặng nề của gánh nặng mà thay vào đó là sự kiên định của một người đã tìm thấy phương hướng. Y đi qua những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, những quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân của người qua lại tạo nên một bản giao hưởng đời thường, nhộn nhịp mà vẫn giữ đ��ợc vẻ yên bình đặc trưng của An Bình. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm nhân.

Dương Quân vừa đi, vừa hít thở sâu bầu không khí trong lành, cảm nhận sự sống động xung quanh. Y thầm nhủ trong lòng: "Hành trình Nhân Đạo... đó là con đường không ngừng nghỉ. Không có điểm cuối, không có sự hoàn hảo tuyệt đối. Chỉ có sự nỗ lực không ngừng, sự tự vấn liên tục, và niềm tin vào khả năng học hỏi, thích nghi của con người." Y hiểu rằng, thách thức không phải là kẻ thù, mà là người bạn đồng hành, là yếu tố cần thiết để tôi luyện ý chí và trí tuệ. Việc huynh đệ tìm đến Tạ Trần, không phải để tìm một câu trả lời duy nhất, mà là để tìm một góc nhìn khác, một triết lý sâu sắc hơn về bản chất của mọi vấn đề. Điều này cho thấy, ‘Nhân Đạo’ sẽ phải liên tục đối mặt với những thách thức nội tại từ bản chất con người, ngay cả khi không còn sự can thiệp của Thiên Đạo hay tiên môn.

Trở lại quán sách, Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn theo bóng Dương Quân cho đến khi y khuất dạng. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mãn nguyện và một chút suy tư xa xăm. Hắn lật sang trang sách mới, đôi mắt sâu thẳm lại chìm vào những dòng chữ cổ xưa. Anh biết, những hạt giống triết lý mà anh đã gieo mầm trong lòng Dương Quân và những người khác, sẽ tiếp tục nảy nở và vươn mình đón ánh sáng, dù có bão giông hay nắng hạn. Tạ Trần không đưa ra giải pháp cụ thể mà chỉ gợi mở triết lý, nhấn mạnh rằng con đường 'Nhân Đạo' là một quá trình tự khám phá và tự điều chỉnh liên tục của nhân loại, chứ không phải một đích đến tĩnh tại. Sự kiên định của hắn trong vai trò 'người thầy vô danh' cho thấy tầm ảnh hưởng của hắn sẽ tiếp tục định hình kỷ nguyên này một cách bền vững, thông qua sự phát triển trí tuệ và đạo đức của các thế hệ lãnh đạo.

Bầu trời ngoài kia dần chuyển sang sắc cam tím của hoàng hôn, nhưng trong lòng Tạ Trần, một ngọn lửa ấm áp của niềm tin vẫn âm ỉ cháy. Hắn tin vào sức mạnh của con người, vào khả năng tự vượt lên chính mình. Hắn biết, mặc dù Thiên Đạo đã suy yếu và sẽ sụp đổ hoàn toàn trong tương lai, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người sẽ phải tự mình tìm lời giải đáp mà không có sự 'chỉ dẫn' của tiên đạo. Đó là một hành trình dài, vô tận, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và những khám phá kỳ diệu. Và chính sự bình dị, tĩnh lặng này, chính cuộc sống "sống một đời bình thường" của hắn, mới là nguồn sức mạnh và ảnh hưởng to lớn nhất, là nền móng vững chắc cho Kỷ Nguyên Nhân Gian đang dần định hình. Lời khuyên của Tạ Trần về việc chấp nhận sự không hoàn hảo của con người nhưng vẫn hướng thiện, gieo mầm cho những câu chuyện về sự tiến hóa của đạo đức và triết lý trong các chương tiếp theo, một hành trình vĩnh viễn không ngừng nghỉ.

***

Ánh nắng trưa vàng ươm chảy tràn qua khung cửa sổ quán sách, rải những vệt sáng lấp lánh lên sàn gỗ và những kệ sách cao ngất. Tiếng gió nhẹ lùa vào, mang theo chút hương hoa dại từ vườn nhà ai đó, cùng với mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ trầm mặc đặc trưng của nơi đây. T�� Trần vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn nhỏ quen thuộc, tay cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn. Hắn, với thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như đã trở thành một phần không thể tách rời của bức tranh tĩnh vật này. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng tôn lên vẻ thanh tao, không chút phô trương của hắn.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi tập trung vào những dòng chữ trên trang sách. Tâm trí Tạ Trần vẫn còn vương vấn cuộc trò chuyện với Dương Quân. Nỗi trăn trở của Dương Quân về sự bền vững của "Nhân Đạo", về những cám dỗ quyền lực và sự thay đổi lòng người, không phải là điều xa lạ với hắn. Đó là những câu hỏi muôn thuở về bản chất con người, những thách thức mà bất cứ kỷ nguyên nào cũng phải đối mặt. Tạ Trần hiểu rằng, sự sụp đổ của Thiên Đạo không có nghĩa là mọi khó khăn sẽ biến mất. Ngược lại, nó chỉ mở ra một hành trình mới, nơi con người phải tự mình định nghĩa giá trị, tự mình tìm kiếm ý nghĩa tồn tại mà không có bất kỳ "chỉ dẫn" thần thánh nào.

"Nhân Đạo, thực chất, chính là con người," Tạ Trần thầm nhủ. "Và con người, vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, một bản hòa ca của thiện ác, cao cả và tầm thường. Vấn đề không phải là ngăn chặn dòng chảy ấy, mà là dẫn dắt nó, để những hạt mầm thiện lương có cơ hội nảy nở, để những giá trị chân thực không bị vùi lấp." Hắn nhớ lại những lời mình đã nói với Dương Quân, không phải là một phương pháp cụ thể, mà là một triết lý về sự tự phản tỉnh, về giáo dục, về việc chấp nhận sự không hoàn hảo để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Tạ Trần không bao giờ muốn trở thành một vị cứu tinh, một người lãnh đạo tối cao. Hắn chỉ muốn làm một "người thầy vô danh," một hạt giống của trí tuệ và lòng nhân ái, lặng lẽ gieo mầm và tin tưởng vào khả năng tự vươn lên của nhân loại.

Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đều đặn và nhẹ nhàng, vọng lại từ phía bàn bên. Đó là Thư Đồng Tiểu An, cô bé với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi luyện chữ. Dù còn nhỏ tuổi, Tiểu An đã thể hiện sự hiếu học đáng kinh ngạc, luôn say mê khám phá tri thức. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang khéo léo sắp xếp lại những chồng sách cổ trên kệ cao. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, rồi lại nở nụ cười kín đáo khi bắt gặp ánh mắt suy tư của hắn. Nàng hiểu, Tạ Trần không đơn thuần chỉ đọc sách. Hắn đang chiêm nghiệm, đang kiến tạo, đang lặng lẽ định hình một tương lai mà không ai hay biết. Mùi hương trầm thoang thoảng từ góc phòng, hòa quyện với mùi trà, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, an lành, đối lập với sự ồn ào của phố phường bên ngoài.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên bao trùm. Cuộc sống này, dù không có sức mạnh phi phàm, không có những phép thuật diệu kỳ, nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp riêng, một sự trọn vẹn mà hắn luôn khao khát. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên đầy cám dỗ, đầy những nguy cơ "mất người," để chọn lấy con đường này: "sống một đời bình thường." Và giờ đây, nhìn thấy những hạt giống "Nhân Đạo" mà hắn đã gieo mầm đang nảy nở trong lòng người, nhìn thấy sự kiên định của những người như Dương Quân, nhìn thấy sự hiếu học của những đứa trẻ như Tiểu An, hắn cảm thấy một niềm mãn nguyện sâu sắc. Đây không phải là sự tự mãn, mà là một niềm tin vững chắc vào tiềm năng vô hạn của con người. Hắn biết, hành trình của "Nhân Đạo" còn rất dài, còn nhiều thử thách, nhưng với những con người này, với những giá trị đã được gieo rắc, hắn tin rằng nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần đến sự "chỉ dẫn" của Thiên Đạo hay tiên môn. Cuốn sách cũ trên tay hắn, những dòng chữ đã ố vàng theo thời gian, dường như cũng đang kể một câu chuyện tương tự, về những giá trị vĩnh cửu, không bị phai mờ bởi dòng chảy thời gian hay sự biến đổi của thế cuộc. Hắn đặt cuốn sách xuống, đưa tay khẽ vuốt ve bìa sách, một nụ cười nhẹ ẩn hiện nơi khóe môi.

***

Buổi chiều dần buông, ánh nắng dịu dàng rải khắp quán sách, tạo nên một không gian ấm cúng, mơ màng. Tiếng xe ngựa lộc cộc trên phố đã thưa dần, nhường chỗ cho những thanh âm nhỏ nhẹ hơn của cuộc sống thường nhật: tiếng chim hót líu lo trên mái hiên, tiếng trẻ con cười đùa từ xa vọng lại, và tiếng gió xào xạc qua tán lá cây cổ thụ trước quán. Cố Tiểu Ngư đã hoàn thành công việc sắp xếp sách, nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ, lặng lẽ thêu thùa một bức tranh phong cảnh. Bàn tay nàng thoăn thoắt, kim chỉ lướt nhẹ trên tấm vải, tạo nên những đường nét tinh xảo.

Đột nhiên, cánh cửa quán sách khẽ bật mở, và Thư Đồng Tiểu An chạy ào vào, đôi mắt sáng rực như những vì sao nhỏ. Trên tay cô bé là một cuốn sách bìa vải mới toanh, màu xanh ngọc bích nhạt, toát lên vẻ tinh tế và tươi mới. Cô bé chạy thẳng đến chỗ Tạ Trần, không giấu nổi sự phấn khích.

“Tiên sinh! Thầy xem này!” Tiểu An chìa cuốn sách ra, giọng nói trong trẻo, hăm hở, “Đây là cuốn 'Những Mảnh Ghép Cuộc Đời' của tác giả trẻ Lý Mặc. Con vừa lấy từ nhà in về đó ạ! Con đọc mà thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như thể mỗi câu chữ đều chạm vào tận đáy lòng. Nó nói về những điều bình dị nhất của phàm trần chúng ta đó ạ!”

Tạ Trần, đang nhâm nhi chén trà, khẽ ngẩng đầu lên. Hắn nhìn cô bé với ánh mắt trìu mến. Tiểu An là một trong những minh chứng sống động nhất cho sự thay đổi của kỷ nguyên này. Cô bé không còn bị ràng buộc bởi những câu chuyện thần tiên hay khao khát tu luyện để thoát tục. Thay vào đó, cô bé say mê những câu chuyện về con người, về cuộc sống trần thế, về những giá trị gần gũi. Hắn nhận lấy cuốn sách từ tay Tiểu An, cảm nhận sự nhẵn mịn của bìa vải mới, và mùi mực còn thoang thoảng. Hắn lật giở vài trang, ánh mắt dừng lại ở những dòng chữ đầu tiên, được viết bằng một nét bút thanh thoát, đầy cảm xúc.

Cố Tiểu Ngư khẽ mỉm cười. Nàng đã quen với cảnh tượng này. Mỗi khi có một tác phẩm mới ra đời, đặc biệt là những tác phẩm được viết bởi thế hệ trẻ, Tiểu An luôn là người đầu tiên tìm đọc và mang về cho Tạ Trần. Nàng biết, Tạ Trần rất trân trọng những cuốn sách như thế, bởi chúng chính là những mảnh ghép của "Nhân Đạo," là tiếng nói của một kỷ nguyên mới đang hình thành.

Tạ Trần bắt đầu đọc, đôi mắt hắn lướt qua từng dòng chữ. Cuốn sách không kể về những trận chiến long trời lở đất, không miêu tả những cảnh giới cao siêu hay những bí pháp tu luyện. Nó kể về một buổi sáng tinh mơ, khi người nông dân ra đồng, hít thở mùi đất ẩm; về nụ cười của người mẹ khi đứa con chập chững bước đi; về hương vị của một bát canh nóng hổi trong đêm đông lạnh giá; về ánh mắt sẻ chia giữa những người hàng xóm; về sự kiên cường của một người thợ thủ công miệt mài tạo ra tác phẩm của mình. Những câu chuyện nhỏ nhặt, bình dị, nhưng lại được kể bằng một thứ ngôn ngữ tinh tế, giàu hình ảnh, chất chứa tình yêu sâu sắc đối với cuộc sống.

Mỗi câu chữ dường như là một tấm gương phản chiếu chính những giá trị mà Tạ Trần đã kiên trì theo đuổi: sự trân trọng từng khoảnh khắc, sự gắn kết giữa con người với con người, vẻ đẹp của lao động và sự sáng tạo, và niềm tin vào khả năng tự thân của mỗi cá nhân. Hắn cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Đây không chỉ là một cuốn sách, đây là tiếng nói của một thế hệ, một minh chứng cho thấy "Nhân Đạo" đã không còn là một khái niệm trừu tượng, mà đã thực sự bén rễ sâu sắc trong tâm hồn của nhân loại.

"Thầy ơi, thầy thấy nó hay không ạ?" Tiểu An hỏi, giọng đầy hào hứng, đôi mắt lấp lánh nhìn Tạ Trần.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Rất hay, Tiểu An. Đây là một cuốn sách có linh hồn." Hắn ngừng lại một chút, khẽ vuốt ve bìa sách. "Tác giả Lý Mặc này, chắc hẳn là một người trẻ tuổi, nhưng lại có một tâm hồn già dặn và sâu sắc. Hắn đã nhìn thấy vẻ đẹp của cuộc sống phàm trần, vẻ đẹp mà nhiều người, vì mải mê truy cầu những điều xa vời, đã bỏ lỡ."

Cố Tiểu Ngư cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh. "Đúng vậy, tiên sinh. Con cũng thấy vậy. Cuốn sách này khiến người ta nhận ra, hạnh phúc không phải là những thứ xa xỉ, mà là những điều nhỏ bé, giản dị xung quanh ta. Nó khiến con càng thêm yêu cuộc sống này, yêu An Bình này."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về cuốn sách. Cuốn sách này, với mỗi "mảnh ghép cuộc đời" mà nó kể lại, đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về "Nhân Đạo" trong một kỷ nguyên không còn bóng dáng Thiên Đạo hay tiên môn. Nó không chỉ là một tác phẩm văn học, mà còn là một bản tuyên ngôn, một lời khẳng định về giá trị nội tại của con người, về khả năng tự tạo ra ý nghĩa và hạnh phúc cho chính mình. Hắn biết, đây chính là "thành quả" lớn nhất của những gì hắn đã làm, không phải là một vương triều hùng mạnh, không phải là một giáo phái đồ sộ, mà là một sự thay đổi sâu sắc trong tâm thức của nhân loại.

***

Ánh hoàng hôn cuối ngày chiếu xiên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả quán sách bằng một thứ ánh sáng cam tím huyền ảo. Gió nhẹ lùa vào, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm, cùng tiếng côn trùng kêu rì rầm báo hiệu đêm buông. Tạ Trần đã đọc gần hết cuốn sách. Mỗi câu chữ như một dòng suối mát lành, thấm đẫm vào tâm hồn hắn, rửa trôi đi những ưu tư còn vương vấn từ cuộc trò chuyện với Dương Quân. Hắn cảm nhận được sự sống động, vẻ đẹp của từng khoảnh khắc, từng con người trong kỷ nguyên mới, không còn bị ràng buộc bởi sự mê tín vào tu tiên hay Thiên Đạo. Một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện nở trên môi hắn, không phải là nụ cười của một kẻ chiến thắng, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy sự bình yên và thấu hiểu.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà cuối cùng, vị trà đã nguội lạnh nhưng vẫn còn đọng lại chút dư vị thanh khiết. Trà trong chén, cũng như cuộc đời, có những lúc nồng nàn, có những lúc dịu nhẹ, nhưng luôn giữ được bản chất của mình. Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận trên bàn, như đặt một bảo vật vô giá. Ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc đã bắt đầu lên, chiếu rọi những vệt sáng mơ hồ xuống phố phường An Bình.

"Đây chính là tâm hồn của Kỷ Nguyên Nhân Gian," Tạ Trần thầm thì, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. "Một vẻ đẹp giản dị, chân thực, và vô cùng kiên cường. Nó không cần đến phép thuật hay thần thông để tỏa sáng. Nó tỏa sáng từ chính những điều bình thường nhất, từ những trái tim biết yêu thương, biết lao động, biết trân trọng cuộc sống."

Hắn biết, cuốn sách của tác giả trẻ Lý Mặc này, và vô vàn những tác phẩm tương tự đang dần xuất hiện, là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy "Nhân Đạo" đã thực sự bén rễ sâu sắc trong tâm hồn thế hệ mới, không chỉ là lý thuyết suông mà đã trở thành nếp sống, là kim chỉ nam cho một kỷ nguyên. Con người không còn khao khát thành tiên để thoát khỏi phàm trần, mà học cách tìm thấy ý nghĩa và giá trị ngay trong chính cuộc sống trần tục của mình. Đó là một sự chuyển biến vĩ đại, một cuộc "phá cục" thực sự, không bằng vũ lực hay quyền năng, mà bằng sự thay đổi nhận thức từ tận sâu thẳm tâm can.

Tạ Trần ngả người vào ghế, tiếng gỗ kẽo kẹt nhẹ nhàng. Hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, bao nhiêu biến cố, bao nhiêu tranh đấu, cuối cùng, hắn đã nhìn thấy thành quả của con đường mình đã chọn. Con đường "sống một đời bình thường," con đường của "vô vi chi đạo," không can thiệp trực tiếp, chỉ lặng lẽ gieo mầm và quan sát.

"Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi," hắn chiêm nghiệm. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Nhưng con người, giờ đây, đã đủ trưởng thành để tự mình tìm kiếm lời giải đáp, không còn phụ thuộc vào bất kỳ 'chỉ dẫn' nào." Sự mãn nguyện của Tạ Trần không phải là sự kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một sự khẳng định rằng vai trò của hắn, trong hình hài một phàm nhân đọc sách, đã hoàn thành một cách trọn vẹn nhất.

Đêm đã xuống hẳn. Ánh trăng đã vằng vặc trên cao, soi tỏ con đường dẫn vào quán sách. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên. Tạ Trần vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra màn đêm. Hắn cảm nhận được sự chuyển mình của thế giới, một thế giới nơi những điều bình dị lại ẩn chứa một ma lực vô biên, nơi mỗi khoảnh khắc trần thế đều là một phép màu, và nơi con người đã tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn, một phàm nhân giữa nhân gian, đã trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của những "mảnh ghép cuộc đời."

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free